02/02/2026
Phở là món ăn có gốc từ miền Bắc. Nhưng khi vào Sài Gòn, phở không còn đứng yên trong hình hài ban đầu nữa.
Vẫn là một đất nước, vẫn là một nền văn hoá, nhưng phở bò Hà Nội và phở Sài Gòn lại phát triển theo hai hướng rất khác nhau.
Phở ra đời ở miền Bắc vào đầu thế kỷ XX. Đến khoảng giữa thập niên 1950, theo dòng người Bắc di cư, phở đi qua miền Trung rồi vào Sài Gòn. Và cũng từ đó, phở bắt đầu mang một cách thể hiện mới.
Không phải đánh mất gốc gác, mà là được người Sài Gòn đón nhận rồi điều chỉnh cho hợp nhịp sống nhanh, hợp khẩu vị cởi mở của vùng đất này.
Phở Bắc truyền thống đi theo lối nấu tiết chế. Gia vị không nhiều, không gắt. Gừng nướng, hành nướng là nền. Quế, hồi, thảo quả, đinh hương nếu có thì chỉ dùng rất nhẹ, đủ để tạo mùi thanh và giữ cho nước dùng trong, sạch vị.
Phở Sài Gòn thì khác. Vẫn những gia vị ấy, nhưng được nêm rõ tay hơn, đậm mùi hơn. Thêm hạt ngò già, tiểu hồi hương, mía nướng, khiến nước dùng có độ ngọt rõ và mùi thơm dày, dễ nhận ra.
Bánh phở cũng thay đổi. Phở Sài Gòn thường dùng sợi nhỏ nhưng dày, ăn dai, cọng rõ, nhìn là liên tưởng ngay đến sợi hủ tiếu.
Ăn phở Sài Gòn thì không thể thiếu rau. Rau quế, ngò g*i, ngò ôm, giá trụng. Ăn kèm tương đen, tương đỏ, ai thích vị nào thì tự nêm vị đó.
Topping cũng phong phú hơn: tái, nạm, gầu, gân, bò viên… muốn ăn sao là có vậy.
Vì thế, phở Sài Gòn ngày nay là sự giao thoa giữa cái nền phở Bắc và ảnh hưởng từ hủ tiếu bò viên của người Hoa. Để rồi tạo nên một tô phở mang đúng tinh thần Sài Gòn: đậm đà, hào sảng, dễ ăn và dễ nhớ