Hải ở Mỹ - Hai in the US

Hải ở Mỹ - Hai in the US Hải ở Mỹ -
Hành trình cuộc sống
Giúp kết nối trái tim 💓 tâm hồn 💝
con người & vạn vật. Vì một cuộc đời tự do, hạnh phúc 😊

Ngày Thần Tài, người ta xếp hàng mua vàng với hy vọng giữ được tài lộc và sự an tâm.Nhưng có hai loại vàng mà phụ nữ nếu...
02/26/2026

Ngày Thần Tài, người ta xếp hàng mua vàng với hy vọng giữ được tài lộc và sự an tâm.

Nhưng có hai loại vàng mà phụ nữ nếu không chủ động tích trữ từ sớm thì đến khi nhận ra giá trị của nó đã phải trả bằng rất nhiều nước mắt và tiền bạc.

Đó là vàng sức khỏe và vàng bình an.
Hai thứ này không nằm trong két sắt, không đeo trên cổ tay, nhưng lại quyết định toàn bộ chất lượng cuộc sống, hôn nhân và cả tương lai của mỗi người phụ nữ.

1. Vàng sức khỏe.
Khi còn trẻ, cơ thể chịu đựng rất giỏi nên nhiều người chủ quan, ăn uống thất thường, ngủ muộn, căng thẳng kéo dài mà vẫn nghĩ mình ổn.

Nhưng bước qua tuổi 30, đặc biệt sau 35–40, nội tiết bắt đầu thay đổi. Estrogen giảm dần, khối cơ giảm, mỡ bụng tăng, giấc ngủ nông hơn, da khô hơn, tâm trạng dễ cáu gắt hơn.
Nếu nền tảng dinh dưỡng và lối sống trước đó không tốt thì cơ thể bắt đầu “trả bài”.

Phụ nữ lúc này mới thấy rõ rằng sức khỏe không chỉ là không bệnh, mà là có năng lượng để chăm con, có sự mềm mại để giữ lửa hôn nhân, có sự minh mẫn để làm việc và quyết định đúng đắn.
Sức khỏe của phụ nữ gắn chặt với nội tiết. Hormone sinh dục không tự sinh ra từ không khí, nó cần nguyên liệu là protein, cholesterol tốt, các acid béo thiết yếu như omega-3, cùng với khoáng chất như magie, kẽm, canxi và vitamin D.

Nếu bữa ăn chỉ toàn tinh bột tinh chế, đồ ngọt công nghiệp, thiếu đạm và chất béo tốt thì cơ thể không đủ nguyên liệu để tạo hormone.

Khi đó rối loạn kinh nguyệt, khô hạn, mệt mỏi, rụng tóc, mất ngủ chỉ là hệ quả tất yếu.

Tích vàng sức khỏe không phải việc to tát, mà bắt đầu từ những điều rất thực tế: ăn đủ đạm sạch, thêm chất béo tốt, hạn chế đường tinh luyện, ngủ trước 23 giờ để cơ thể tái tạo hormone, vận động mỗi ngày để cải thiện độ nhạy insulin và giảm viêm mạn tính.

Mỗi ngày làm đúng một chút chính là gửi tiết kiệm vào “tài khoản sức khỏe” của mình.

2. Vàng "bình an".
Phụ nữ thường gánh trên vai rất nhiều vai trò: làm mẹ, làm vợ, làm con, làm nhân viên hay chủ doanh nghiệp.

Nếu không biết giữ tâm mình bình an, rất dễ rơi vào trạng thái căng thẳng kéo dài. Về mặt sinh học, stress mạn tính làm tăng cortisol. Cortisol cao lâu ngày sẽ gây tích mỡ bụng, rối loạn đường huyết, ảnh hưởng tuyến giáp, làm suy giảm miễn dịch và thúc đẩy lão hóa.

Không chỉ vậy, tâm trạng bất ổn còn làm hôn nhân dễ rạn nứt, con cái dễ tổn thương vì cảm xúc của mẹ luôn lan tỏa trong gia đình.

Bình an không phải là cuộc sống không có vấn đề, mà là khả năng giữ được sự ổn định bên trong khi đối diện vấn đề.

Người phụ nữ bình an biết mình đủ, không so sánh quá nhiều, không chạy theo sự công nhận của người khác, biết nghỉ khi mệt và biết chăm sóc bản thân trước khi kiệt sức.

Khi hệ thần kinh chuyển sang trạng thái thư giãn và hồi phục thay vì luôn căng thẳng phòng thủ, cơ thể mới có điều kiện sửa chữa tổn thương, cân bằng nội tiết và tái tạo năng lượng.

Vì vậy, giữ bình an cũng là một cách chữa lành sinh học.

----------------------------------------------------------------------Vàng vật chất có thể tăng giảm theo thị trường. Sức khỏe và bình an nếu được chăm sóc đúng cách thì càng lớn tuổi càng có giá trị.

Một người phụ nữ khỏe mạnh, thần thái nhẹ nhàng, nội tiết ổn định, tâm trí an yên sẽ toát ra sức hút tự nhiên mà không món trang sức nào thay thế được.

Ngày Thần Tài có thể mua một ít vàng để cảm thấy yên tâm, nhưng điều đáng đầu tư mỗi ngày vẫn là ăn uống đúng, ngủ đủ, vận động đều và học cách buông bớt những điều không cần thiết.

Hai loại vàng này không bao giờ mất giá, và càng tích lũy sớm thì lợi tức càng lớn theo năm tháng.

(theo Bsi Lan Nhi)

02/22/2026

1.Dan ong tốt co’ ko? —co’
2.Dan ong tốt còn ko? —còn, còn nhiều nữa là khác.
3.Vì sao mình chưa tìm thấy ? — vì phiên bản của mình.
=> Hãy học cách Trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình = là quá trình phát triển liên tục, tập trung vào việc cải thiện tư duy, kỹ năng, sức khỏe và lối sống để sống có ý nghĩa hơn.
4.Học làm sao? — hãy hỏi AI, Google . Ai cũng có cái phone 📱 => muốn gì - hỏi nấy 👌
5. Có thoi gian thì đọc phan tích ở dưới, để hiểu, rồi move on. Bai viet ko nham để sử dụng như là 1 cái cớ để ngụy biện cho việc ngoại tình, nó chỉ giúp mình hiểu hơn => để tránh lặp lại, tránh chỉ trích 😊 giúp giữ Bình yên cho chính tâm hồn mình).
———————————————————————
TẠI SAO GHÉT BỐ NGOẠI TÌNH LÀM KHỔ MẸ
MÀ THẰNG CON VẪN LẶP LẠI?
Nghe qua thì vô lý đúng không.
Nó ghét bố như vậy.
Nó thấy mẹ khóc như vậy.
Nó từng thề trong lòng rằng sau này mình sẽ không bao giờ như ông ta.
Vậy mà khi lớn lên…
nó lại đi đúng con đường đó.
Không phải ghét của nào trời cho của đó.
Không có chuyện định mệnh trêu ngươi ở đây.
Vấn đề nằm ở cấu trúc phát triển của một đứa trẻ.
Khi người cha ngoại tình, đồng nghĩa với một điều rất rõ
ông ta thiếu hiện diện.
Thiếu khi con cần được hướng dẫn xử lý cảm xúc.
Thiếu khi con bối rối về bản thân.
Thiếu khi con trai cần một người đàn ông để soi vào và học cách làm đàn ông.
Một cậu bé thiếu cha không chỉ thiếu người dạy nó.
Nó thiếu một hệ điều chỉnh.
Và khi người cha xử lý cảm xúc bằng cách tìm người khác,
đứa trẻ không học bằng lời nói.
Nó học bằng quan sát.
Trong vô thức của nó bắt đầu hình thành một công thức
Khi mối quan hệ căng thẳng → rời đi tìm nơi khác để xoa dịu.
Khi không được thấu hiểu → tìm người khác cho cảm giác được hiểu.
Khi áp lực → thì thoát ra bằng một kết nối bên ngoài.
Ngoại tình không phải hành vi tình dục trước tiên.
Nó là một cách điều hòa cảm xúc sai lệch đã được ghi vào hệ thần kinh từ nhỏ.
Chưa hết.
Một cậu bé thiếu cha còn thiếu sự ghi nhận.
Thiếu lời công nhận.
Thiếu ánh mắt nhìn nó như một người đàn ông đang lớn.
Khi thiếu ghi nhận, nó sẽ đi tìm.
Và cách nhanh nhất để cảm thấy mình có giá trị là có người phụ nữ khác khao khát mình.
Sự chú ý đó giống như một mũi tiêm dopamine.
Giống như được nói rằng mày quan trọng.
Trong vô thức còn có một tầng sâu hơn.
Muốn cha nhìn mình.
Muốn cha công nhận mình.
Và cách mạnh nhất để thu hút sự chú ý của một người đàn ông có vấn đề là… làm giống ông ta, thậm chí làm mạnh hơn.
Đây không phải là nó muốn trả thù mẹ.
Đây là một nỗ lực méo mó để được thuộc về hệ thống của cha.
Giờ có người sẽ nói
Nó thấy bố làm mẹ đau như vậy, nó phải rút kinh nghiệm chứ.
Người từng tổn thương thì phải thấu cảm chứ.
Đúng.
Ở tầng ý thức.
Nhưng khi cảm xúc dâng cao, khi áp lực, khi mâu thuẫn, khi cảm giác bị từ chối xuất hiện…
hệ thần kinh không hỏi ý kiến lý trí.
Nó bật lại những gì đã ghi sâu nhất trong vô thức.
Vô thức là dữ liệu gốc.
Ý thức chỉ là lớp phía trên.
Khi nó buồn, khi nó mệt, khi nó cảm thấy mình không đủ,
cơ chế cũ được kích hoạt.
Và trong một xã hội hiện đại nơi cám dỗ đầy rẫy
mạng xã hội kết nối rất dễ chuyện gạ gẫm
phụ nữ tổn thương khắp nơi
dịch vụ mua vui dễ như mua cà phê
một người đàn ông mang cấu trúc tổn thương như vậy
không hề có nền tảng tự kiểm soát thực sự.
Vì tự kiểm soát không đến từ lời thề.
Nó đến từ cấu trúc nội tâm được xây dựng từ nhỏ.
Nếu không nhận diện và xử lý lại từ gốc,
đừng ngạc nhiên khi vòng lặp lặp lại.
Không phải vì nó không yêu vợ.
Không phải vì nó ngu.
Mà vì khi vô thức bị kích hoạt,
nó quay về bài học đầu đời mà nó đã ghi khi nhìn thấy bố nó làm mọi thứ.
(Te Fung)
P.s: Tôi không biết các bạn có hiểu không, nhưng tôi đã cố gắng làm cho nó thật dễ hiểu rồi đó.

https://www.facebook.com/share/r/1BsfsL3srB/

TẾT NỘI HAY TẾT NGOẠI?1️⃣ Mỗi dịp Tết đến, câu hỏi lại vang lên:“Năm nay về nội hay về ngoại?”Nghe thì đơn giản.Nhưng vớ...
02/16/2026

TẾT NỘI HAY TẾT NGOẠI?

1️⃣ Mỗi dịp Tết đến, câu hỏi lại vang lên:
“Năm nay về nội hay về ngoại?”
Nghe thì đơn giản.
Nhưng với nhiều người phụ nữ,
đó không chỉ là lịch trình.
Mà là một nỗi niềm.

2️⃣ Từ lâu, quan niệm “con gái lấy chồng là người nhà chồng”
khiến việc ăn Tết bên nội gần như trở thành mặc định.
Mùng Một nội.
Mùng Hai nội.
Mùng Ba… vẫn nội.
Còn ngoại?
Có khi chỉ là ghé vội.
Một bữa cơm tranh thủ.
Một cái ôm rồi lại quay đi.

3️⃣ Nhưng trước khi làm vợ, làm dâu,
người phụ nữ đã là con.
Cũng có cha mẹ mong ngóng.
Cũng có căn bếp quen chờ tiếng bước chân.
Cũng có một mái nhà đã nuôi mình lớn lên.

4️⃣ Hôn nhân là duyên kết nối hai gia đình.
Không phải là thay thế một bên.
Nếu Thiên thời là thay đổi,
thì Địa lợi là môi trường gia đình.
Còn Nhân hoà là cách hai người ứng xử với nhau.

5️⃣ Nếu người vợ nặng lòng khi về nội,
Nhân đã lệch.
Nếu người chồng miễn cưỡng khi về ngoại,
Nhân cũng chưa tròn.

6️⃣ Công bằng không phải là chia ngày cho đủ.
Công bằng là thấu hiểu.
Biết rằng cha mẹ hai bên đều đang già đi.
Mỗi mùa Tết qua là một mùa ít lại để sum vầy.

7️⃣ Phụ nữ không cần được ưu tiên.
Họ chỉ cần được tôn trọng.
Được về nhà mình không phải với tư cách khách,
mà là một người con.

8️⃣ Một người chồng bản lĩnh
không phải là giữ tập tục cứng nhắc.
Mà là giữ được Nhân hoà giữa hai bên.

9️⃣ Một gia đình văn minh
không đo bằng việc giữ lệ xưa,
mà đo bằng cách mọi người cư xử với nhau.

🔟 Tết không phải là nội hay ngoại.
Tết là nơi người ta được trở về.

1️⃣1️⃣ Nếu trong lòng còn ấm,
ở đâu cũng là Tết.

1️⃣2️⃣ Nhưng nếu trong lòng có tủi thân,
ở đâu cũng thấy lạnh.

1️⃣3️⃣ Hôn nhân là một pháp tu rất thực tế.
Những chuyện nhỏ như ăn Tết
lại là nơi lộ rõ nhất Nhân hoà.

1️⃣4️⃣ Khi hai người biết lùi lại một chút,
mềm lại một chút,
nghe nhau nhiều hơn một chút,
Thiên - Địa - Nhân tự nhiên cân bằng.

1️⃣5️⃣ Và khi đó,
Tết không còn là câu hỏi nội hay ngoại.
Mà trong lòng ta tự có sự tính toán cân bằng.

Trong trường hợp 2 bên ở xa và gia đình chưa đủ điều kiện/ không thuận tiện di chuyển qua lại - Năm nay về Nội, năm sau ta về Ngoại hoặc ngược lại.

Tết là nơi những người mình thương
được gặp nhau
trong sự vui vẻ và tôn trọng.

(Fb Hanh Trinh Viet -Phat Trien Ban Than)

🌱 Theo dõi page khi bạn muốn Hiểu Thiên - chọn Địa - chỉnh Nhân để đời thuận dòng.

Vì sao những cuộc hôn nhân cố níu giữ "vì con" thường không thể tạo nên một gia đình hạnh phúc?Chúng ta nói rằng "vì con...
02/16/2026

Vì sao những cuộc hôn nhân cố níu giữ "vì con" thường không thể tạo nên một gia đình hạnh phúc?

Chúng ta nói rằng "vì con" nhưng liệu có thật sự là "vì con"?

Trong nhiều gia đình, khi hôn nhân đã rạn nứt, câu nói được nhắc đi nhắc lại nhiều nhất không phải là “chúng ta còn yêu nhau không”, mà là: “Thôi ráng ở lại vì con.”

Hai chữ “vì con” nghe đầy trách nhiệm, nhưng trong thực tế đời sống hôn nhân, đó lại thường là khởi điểm của một vòng luẩn quẩn: vợ chồng sống chung nhưng không còn là gia đình đúng nghĩa, còn con cái thì lớn lên giữa những khoảng lặng nặng nề mà không ai gọi tên.

1. Hôn nhân không hạnh phúc không thể tạo nên 1 thành gia đình hạnh phúc

Gia đình được xây dựng từ mối quan hệ vợ chồng. Khi mối quan hệ này rạn vỡ, lạnh nhạt hoặc đầy tổn thương, việc duy trì hình thức “đủ bố đủ mẹ” không đủ để giữ cho gia đình vận hành lành mạnh.

Trong nhiều cuộc hôn nhân “vì con”, vợ chồng không còn giao tiếp thật sự. Họ tránh nói chuyện để khỏi cãi nhau, tránh gần gũi để khỏi chạm vào những tổn thương cũ. Ngôi nhà vẫn có tiếng sinh hoạt, nhưng không còn sự gắn kết giữa hai người lớn, vốn là trụ cột tinh thần của gia đình.
Một gia đình như vậy tồn tại, nhưng không có sức sống.

2. Khi vợ chồng không còn là bạn đời, con cái sẽ vô thức trở thành “điểm trung gian”.

Trong đời sống hôn nhân rạn nứt, rất dễ xảy ra tình trạng: vợ chồng không còn chia sẻ với nhau, mà dồn sự chú ý, kỳ vọng hoặc cảm xúc lên con. Con cái trở thành lý do để ở lại, thành “điểm tựa” tinh thần, thậm chí là người hàn gắn thay cho chính mối quan hệ vợ chồng.

Điều này khiến ranh giới trong gia đình bị đảo lộn. Thay vì cha mẹ nâng đỡ con, thì con lại phải âm thầm gánh phần không trọn vẹn của người lớn. Không ít đứa trẻ lớn lên trong các gia đình như vậy sớm học cách im lặng, ngoan ngoãn, thậm chí tự trách mình nếu bố mẹ cãi vã.
Đó không phải là vai trò mà một đứa trẻ nên mang theo.

3. Hôn nhân “vì con” thường thiếu tôn trọng, vốn là điều cốt lõi của gia đình.

Nhiều cặp vợ chồng ở lại với nhau không phải vì còn yêu, mà vì không muốn thay đổi hiện trạng. Khi đó, sự tôn trọng dành cho nhau dần biến mất, thay bằng trách móc ngầm, mỉa mai, hoặc im lặng kéo dài.

Trong bữa cơm gia đình, có thể không có tiếng cãi vã, nhưng ánh mắt lạnh lùng, cách nói chuyện cộc lốc, hay việc phớt lờ nhau lại trở thành điều thường trực. Con cái lớn lên trong môi trường ấy sẽ hiểu rằng: hôn nhân là nơi người ta chịu đựng nhau, chứ không phải nơi người ta lựa chọn và trân trọng nhau mỗi ngày.
=>
Đó là một bài học hôn nhân rất buồn mà trẻ tiếp nhận từ chính gia đình mình.

4. Vợ chồng không hạnh phúc sẽ dạy con 1 mô hình gia đình méo mó
Trẻ em không học về gia đình qua lời dạy, mà qua cách cha mẹ đối xử với nhau. Một cuộc hôn nhân đầy nhẫn nhịn, lạnh nhạt hoặc căng thẳng kéo dài sẽ vô tình dạy con rằng: sống chung là chịu đựng, yêu thương là thứ xa xỉ, còn hạnh phúc là điều không dành cho gia đình.
Không ít người trưởng thành sau này hoặc lặp lại chính mô hình hôn nhân của cha mẹ, hoặc sợ hôn nhân vì trong ký ức, gia đình luôn gắn liền với áp lực và mệt mỏi. Khi đó, cái giá của việc “ở lại vì con” mới thực sự lộ rõ.

5. Một gia đình không tan vỡ hình thức vẫn có thể tan vỡ từ bên trong
Nhiều người sợ ly hôn vì lo con “mất gia đình”, nhưng lại quên rằng gia đình có thể tan vỡ ngay cả khi vợ chồng vẫn sống chung. Khi trong nhà không còn sự ấm áp, không còn đối thoại, không còn cảm giác an toàn, thì gia đình chỉ còn là một không gian sinh hoạt chung.
Trẻ em trong những gia đình ấy thường có đầy đủ vật chất, nhưng lại thiếu cảm giác được lắng nghe, được chứng kiến tình yêu lành mạnh giữa cha và mẹ.

6. Đôi khi, trách nhiệm với con là dám thay đổi, không phải cố chịu đựng.

Không phải cuộc hôn nhân nào cũng cần kết thúc.
Nhưng cũng không phải cuộc hôn nhân nào nên được kéo dài bằng mọi giá. Trách nhiệm của cha mẹ không chỉ là “ở lại”, mà là xây dựng một môi trường gia đình đủ lành mạnh để con lớn lên.

Nếu vợ chồng không thể sửa chữa mối quan hệ, không thể đối xử với nhau bằng sự tôn trọng tối thiểu, thì việc tách ra trong văn minh, cùng nhau làm cha mẹ sau ly hôn, đôi khi lại là lựa chọn ít gây tổn thương hơn cho con.

Bởi con cái không cần cha mẹ sống chung trong khổ sở.
Chúng cần được lớn lên trong một gia đình, dù là một hay hai mái nhà, nhưng có sự tử tế, trung thực và bình an.

Và hạnh phúc của con không thể được xây dựng trên một cuộc hôn nhân đã kiệt quệ từ lâu.

Sưu tầm – Ảnh minh họa

Thương Vụ Của MẹChào con trai,Mẹ viết thư này để đề nghị với con một 'thương vụ'. Mẹ đã nghĩ rất lâu rồi, và mẹ tin là n...
01/21/2026

Thương Vụ Của Mẹ

Chào con trai,

Mẹ viết thư này để đề nghị với con một 'thương vụ'. Mẹ đã nghĩ rất lâu rồi, và mẹ tin là nó có lợi cho cả hai ta.

Đừng buồn nhé, nhưng quy luật sinh lão bệnh tử nào ai tránh được. Sẽ có ngày mẹ phải đi xa.

Mẹ hình dung được ngày đó con sẽ đau lòng thế nào. Con sẽ mặc áo xô, chít khăn tang, vượt ngàn dặm đường xa về quê để tiễn mẹ. Con sẽ mang về một vòng hoa viếng thật lớn, thật trang trọng. Con sẽ khóc, sẽ làm đủ mọi lễ nghi 'cho phải đạo' với người đã khuất.

Vậy nên... mẹ muốn đổi với con thế này:

Thay vì mang vòng hoa đến viếng khi mẹ đã nằm xuống, sao con không mang tặng mẹ một bó hoa nhỏ ngay hôm nay? Lúc mẹ đi rồi, hoa đẹp đến mấy mẹ cũng đâu ngắm được, đâu ngửi thấy hương thơm?

Thay vì pha trà tiếp khách trong đám tang mẹ, sao hôm nay con không về, mẹ con mình cùng ngồi uống chén nước chè tươi? Mẹ sẽ làm món sườn xào hay bát canh cua mà ngày bé con thích nhất. Mẹ hứa, nó sẽ ngon hơn bất kỳ bữa cỗ nào ngày chia ly.

Thay vì con hối hả, chen chúc tàu xe để kịp giờ đưa tang, sao con không về bây giờ, thong thả ngồi bên mẹ? Mẹ con mình sẽ xem ti vi, đi dạo quanh xóm, hay đơn giản là con ngồi nhổ tóc sâu cho mẹ.
Chết rồi, thì còn biết gì nữa đâu con?

Mẹ có bao điều muốn kể, mà con thì cứ mải miết chạy đua với cơm áo gạo tiền.

Con trai à, con thấy 'thương vụ' này thế nào?

Mẹ muốn đổi ngày mẹ mất lấy những ngày mẹ còn sống.
Ngày đó, xin con đừng về... đừng về làm gì cả.
Hãy về hôm nay. Để mẹ còn được nhìn thấy con bằng xương bằng thịt.

Con biết không, mẹ vẫn là một người phụ nữ. Mẹ vẫn xúc động khi nhận được một món quà nhỏ, một tấm áo mới. Chị con thi thoảng vẫn gửi quà về, mẹ vui lắm, nhưng mẹ không thấy người đâu...

Ôm mẹ đi con, để sau này con không phải ôm di ảnh lạnh lẽo.

Về với mẹ đi con, để sau này con không phải mang nỗi day dứt 'giá như'.
Vậy... con có ký vào bản hợp đồng này không?

Mẹ của con.

P.S: Mẹ vẫn thích hoa hồng đỏ lắm.

CON SẼ LÀ KÝ ỨC CỦA CHA: CÂU CHUYỆN VỀ CĂN BỆNH ALZHEIMER Ở TUỔI 53Tôi đã đọc câu chuyện này tren internet và không thể ...
01/21/2026

CON SẼ LÀ KÝ ỨC CỦA CHA: CÂU CHUYỆN VỀ CĂN BỆNH ALZHEIMER Ở TUỔI 53
Tôi đã đọc câu chuyện này tren internet và không thể cầm được nước mắt...
Tôi tên là Eduardo, 53 tuổi. Cách đây 6 tháng, tôi được chẩn đoán mắc bệnh Alzheimer khởi phát sớm. Vâng, nó thực sự tồn tại. Dù mọi người thường nghĩ đây là bệnh của người già, nhưng nó có thể xuất hiện ngay từ tuổi 40. Với tôi, nó ập đến ở tuổi 52.
Bác sĩ nói đây là do di truyền. Mẹ tôi mất vì Alzheimer năm 60 tuổi, ông nội tôi cũng vậy. Tôi biết mình có nguy cơ, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại đến sớm thế này.
Mọi chuyện bắt đầu từ một năm trước: tôi quên sạch những cuộc trò chuyện, bị lạc đường khi lái xe ở những nơi vốn rất quen thuộc, hay đột nhiên không tìm được từ ngữ để nói... Lúc đầu, tôi chỉ nghĩ là do áp lực công việc. Nhưng cái ngày mà tôi quên mất tên con gái mình trong vài giây, tôi biết mọi chuyện đã thực sự tồi tệ.
Con gái tôi là Carolina, 25 tuổi. Con bé sống với tôi từ khi mẹ nó bỏ đi nhiều năm trước. Con bé là cả thế giới của tôi. Khi nghe tin, Carolina đã tự nhốt mình trong phòng khóc hàng giờ liền. Tôi cũng khóc ở phía bên kia cánh cửa.
Nhưng sáng hôm sau, con bé bước vào phòng tôi với một cuốn sổ lớn và nói: — "Cha à, chúng ta sẽ cùng viết lại cuộc đời cha. Tất cả những gì cha không muốn quên, chúng ta sẽ làm cùng nhau."
Kể từ đó, mỗi tối chúng tôi lại ngồi ở phòng khách. Con bé hỏi, còn tôi kể: Chuyện tôi gặp mẹ nó như thế nào. Ngày Carolina chào đời và tôi chính thức trở thành cha. Ngôi nhà đầu tiên. Những từ đầu đời của con. Ngày con tập đi xe đạp. Lễ tốt nghiệp của con... Tất cả mọi thứ.
Chúng tôi cũng viết cả những điều giản đơn nhất: món ăn tôi thích (chilaquiles xanh), những bài hát tôi yêu, những câu đùa tôi hay kể, tên bạn bè, công việc giáo viên tiểu học tôi đã gắn bó suốt 30 năm, và điều gì khiến tôi hạnh phúc (như một ly cà phê với bánh mì ngọt vào buổi sáng).
Có một tối, Carolina nói một câu khiến tôi bật khóc: — "Cha ơi, ngày mà cha không còn nhớ con là ai nữa, con sẽ đọc cuốn sổ này cho cha nghe mỗi ngày. Con sẽ nhắc cho cha nhớ cha đã từng là ai, cha là người thế nào. Và con vẫn sẽ yêu cha như thế."
Sáu tháng trôi qua, bắt đầu có những ngày tồi tệ. Có những ngày tôi quên chỗ để chìa khóa, hỏi đi hỏi lại một câu năm lần, hay không nhớ mình đã ăn sáng chưa. Carolina chưa bao giờ nổi nóng. Con bé chỉ mỉm cười và trả lời tôi với một sự kiên nhẫn vô hạn.
Hôm qua, tôi bị một cơn kích động mạnh. Tôi tỉnh dậy mà không biết mình đang ở đâu. Tôi hoảng loạn, không nhận ra chính ngôi nhà của mình và bắt đầu gào thét vì sợ hãi. Carolina chạy vào phòng, ôm chặt lấy tôi và đọc một đoạn trong cuốn sổ: — "Tên cha là Eduardo. Cha 53 tuổi. Cha là cha của con và là người đàn ông dũng cảm nhất con từng biết. Cha đã làm thầy giáo 30 năm. Cha thích cà phê và bánh mì ngọt. Bài hát yêu thích của cha là 'Bésame Mucho'. Còn con là Carolina, con gái của cha, và con sẽ không bao giờ để cha cô đơn."
Từng chút một, tôi tỉnh táo lại. Con bé đã kéo tôi về thực tại bằng chính lời nói và câu chuyện của cuộc đời tôi. Tôi khóc nức nở trong vòng tay con như một đứa trẻ: — "Thứ lỗi cho cha, con gái ơi, xin lỗi con vì tất cả chuyện này." — "Không cha ơi, cha không có lỗi gì cả. Đây không phải lỗi của cha."
Hôm nay, Carolina cho tôi xem một thứ khiến tôi nghẹn lòng. Con bé đã bí mật quay phim những cuộc trò chuyện buổi tối. Con bé có hàng giờ video cảnh tôi đang kể chuyện, cười đùa, hát hò... là chính mình. — "Sao con lại quay lại tất cả những thứ này?" — "Để đến ngày cha không thể nói được nữa, con sẽ mở những đoạn phim này lên. Để cha được nghe lại giọng nói của chính mình. Để cha biết cha đã từng là ai. Để cha thấy mình tuyệt vời thế nào khi cha vẫn còn là cha."
Tôi hoàn toàn gục ngã. Tôi nắm lấy tay con: — "Con không cần phải làm thế. Con còn trẻ, tương lai còn ở phía trước. Con phải ra ngoài, yêu đương, sống cuộc đời của mình... Con không cần phải ở đây để chôn vùi tuổi xuân chăm sóc cha."
Con bé nổi giận. Đây là lần đầu tiên tôi thấy nó giận dữ như vậy kể từ khi tôi đổ bệnh: — "Cha à, khi mẹ bỏ đi, cha hoàn toàn có thể gửi con cho mẹ. Cha có thể làm lại cuộc đời mà không có một đứa trẻ vướng chân. Nhưng cha đã không làm thế." Giọng con bé nghẹn lại: — "Cha đã ở lại với con. Cha làm việc gấp đôi để con không thiếu thốn thứ gì. Cha vừa là mẹ, vừa là cha. Cha có mặt trong mọi buổi lễ tốt nghiệp, mọi buổi hòa nhạc, mọi sự kiện của đời con. Chưa bao giờ, CHƯA BAO GIỜ cha để con cảm thấy mình là gánh nặng."
Nước mắt giàn dụa trên mặt con: — "Bây giờ đến lượt con, cha ạ. Cha đã bảo vệ con khi con yếu ớt. Con sẽ bảo vệ cha khi cha không còn tự chủ được nữa. Vì đó mới là gia đình. Đó là những gì cha đã dạy con."
Chúng tôi ôm nhau khóc. — "Con sẽ không hối hận chứ con gái? Kể cả khi cha không biết con là ai?" — "Không bao giờ cha ạ. Bởi vì ngay cả khi cha không nhớ con là ai, thì CON vẫn luôn biết cha là ai. Cha là người hùng của con. Và người ta không bao giờ bỏ rơi người hùng của mình."
Tôi không biết mình còn bao nhiêu thời gian trước khi tâm trí hoàn toàn trống rỗng. Nhưng tôi biết rằng, khi ngày đó đến, tôi sẽ không cô đơn. Tôi có Carolina. Con bé sẽ nhắc cho tôi nhớ tôi là ai. Con bé sẽ đọc cho tôi nghe câu chuyện đời mình. Con bé sẽ yêu tôi ngay cả khi tôi không còn nhớ nổi tên con.
Điều đó cho tôi sự bình yên.
Sáng nay thức dậy, trong giây lát tôi không nhớ nổi hôm nay là thứ mấy. Nhưng tôi nhìn thấy cuốn sổ trên bàn cạnh giường. Tôi mở trang đầu tiên ra, Carolina đã viết những dòng chữ lớn: "CHA LÀ EDUARDO. CHA CÓ MỘT ĐỨA CON GÁI YÊU CHA BẰNG CẢ TRÁI TIM. MỌI CHUYỆN SẼ ỔN THÔI."
Alzheimer có thể đánh cắp ký ức của tôi. Nó sẽ tắt dần tâm trí tôi. Nó sẽ lấy đi tất cả. Nhưng có một thứ nó không bao giờ lấy đi được: đó là tình yêu. Tình yêu vẫn ở đó. Nó mạnh mẽ hơn bất kỳ căn bệnh nào.
----------------------------------------------------------------------
I read it and couldn't hold back the tears Six months ago I was diagnosed with Alzheimer and I am 53 years old 💔 My name is Eduardo, I am 53 years young. Six months ago I was diagnosed with Early-Onset Alzheimer's. Yes, it does exist. Although most people think it's an old man's disease, it can happen from 40 years old. It was my turn at 52.
Doctors explained to me it's genetic. My mom died of Alzheimer's at 60. My grandpa had it too. I knew there was a possibility that it would be my turn, but I never thought it would be so soon.
I started noticing weird things like a year ago: I would forget full conversations, I would get lost driving in places I knew, I couldn't find the right words when talking... At first I thought it was work stress.
But when one day I forgot my own daughter's name for a few seconds, I knew something was really wrong
I got myself studying. MRIs, memory tests, blood work, everything. And the diagnosis arrived: Early-Onset Alzheimer. Initial stage but progressive.
I have a daughter, Carolina, 25 yrs old. She's single she's been living with me since her mom left us years ago. She is my whole world
When I told her about the diagnosis, she locked herself in her room and cried for hours. I cried on the other side of the door too.
But the next day he came to my room with a big notebook and said to me:
"Dad, we're going to write your life. Everything you don't want to forget. And we will do it together"
Since then, every night we sat in the room and wrote. She asks me questions and I tell stories:
How I met his mother. The day Carolina was born and I became a father. Our first home. His first words. When he learned how to ride a bike. Their graduations. Everything
But we also write simple things: my favorite food (green chilaquiles), the songs I like (Pedro Infante), the jokes I always tell, the names of my friends, where I worked (30 years as an elementary school teacher), what makes me happy (coffee con pan dulce in the mornings).
One night Carolina said something to me that made me cry:
"Dad, when the day comes when you don't remember me, I will read you this notebook every day." I'm going to remind you who you were, who you are.And I'm gonna love you just the same"
Six months have passed since the diagnosis. Bad days are already there. Days where I forget where I left the keys. Days where I ask the same thing five times. Days where I don't remember if I had breakfast.
Carolina never gets upset. Just smile and answer me with infinite patience.
I had a really strong episode yesterday. I woke up and didn't remember where I was. I panicked. I didn't recognize my own house. I started screaming scared 😰
Carolina ran into my room, hugged me, and read me from the notebook:
"You are Edward. You are 53 years old. You are my dad and the bravest man I know. You worked as an elementary school teacher for 30 years. Do you love coffee with sweet bread. Your favorite song is 'Kiss Me Mucho'. And I'm Carolina, your daughter, and I'll never leave you alone"
little by little I came back. He anchored me to reality with my own words, with my own story 💙
When I calmed down, I cried in his arms as a child: "Forgive me daughter, forgive me for this"
"No Dad, you have nothing to apologize for. It's not your fault"
Today Carolina showed me something that broke me. He's been filming our late-night conversations. He has hours and hours of footage of me telling stories, laughing, singing, just being myself 🎥
"What did you record all this for?" "
"For when you can't talk anymore. I'm going to put these videos up. So you remember your voice. So you know who you were. So you see what you were like when you were still you"
I just broke down completely
I shook his hands: "Daughter, you don't have to do this." You are young, you have your life ahead of you. You have to go out, meet people, fall in love, live... You don't have to stand here to look after me"
He got mad. It was the first time I saw her angry at me in months:
"Dad, when Mom left, you could have sent me with her." You could have redone your life without a middle girl. But you didn't"
His voice broke:
"You stayed with me. You worked double so I didn't want anything. You were my mom and dad. You took me to all my graduations, to all my concerts, to everything. You never, EVER made me feel like I was a burden"
Tears were streaming down his face:
"Now it's my daddy's turn. You had me when I was vulnerable. I'll take care of you when you are. Because that's what family is all about. That's what you taught me"
I hugged her and we cried together.
"Won't you regret it, daughter?" When I don't even know who you are anymore? "
"Never daddy. Because even if you don't know who I am, I will always know who you are. You are my hero. And heroes don't quit"
I don't know how much time I have left before my mind is completely gone. Doctors say early Alzheimer's cases can progress faster than in older people. Maybe a few years, maybe less.
But I know when that day comes, I won't be alone. I will be with my daughter Carolina, she will remind me who I was. Who will read me my own story written in that notebook. Who will put me videos of when I was still me. Who will love me even when I don't remember who she is
And that gives me peace.
Last night I asked, "What if one day I shout at you?" What if I tell you ugly things by accident? "
"I'm going to hug you daddy. And I will remind you that you love me. Although at that moment you don't remember it"
I woke up this morning and didn't know what day it was for a moment. But I saw the notebook in my desk. I opened it and on the front page Carolina wrote in capital letter:
Alzheimer's is going to take away my memories. It's going to shut my mind off little by little. It's going to take everything from me.
But there's one thing I can't take away: love. That one stays. That is stronger than any disease.
And as long as that love exists, a part of me will live on. On my daughter. In that notebook. In those videos. On everything I left in this world.
If you want to read more stories like this, I recommend you follow Guillermo Ramirez, where he always shares touching stories and full of teachings, because men also feel, suffer and cry, and their experiences deserve to be heard.

TỐ CÁO MẸ MÌNH VÀ MẸ BỊ HÀNH QUYẾT VÀO HÔM SAU. BÂY GIỜ, ĐÊM NÀO CŨNG GẶP ÁC MỘNG.Chuyện Trung Quốc, xưa nhưng vẫn mới(C...
01/21/2026

TỐ CÁO MẸ MÌNH VÀ MẸ BỊ HÀNH QUYẾT VÀO HÔM SAU. BÂY GIỜ, ĐÊM NÀO CŨNG GẶP ÁC MỘNG.
Chuyện Trung Quốc, xưa nhưng vẫn mới
(Chắc nhiều chiến sĩ đấu tranh cách mạng cần phải đọc lại bài này. Ở Việt Nam, người ta vẫn kể chuyện Chu Văn Biên, kẻ đã từ mặt mẹ mình để không liên quan địa chủ. Sau được làm Thứ trưởng Bộ Nông Nghiệp).
===++ ====
Đây là một câu chuyện có thật đau lòng. "Giữ gìn sự riêng tư của các thành viên trong gia đình" là hành vi đúng đắn theo chuẩn mực đạo đức cơ bản của người Trung Quốc, trong khi "đặt chính trị lên trên gia đình" lại vi phạm những chuẩn mực đạo đức cơ bản nhất trong xã hội Trung Quốc.
𝙉𝙜𝙪̛𝙤̛̀𝙞 𝙢𝙚̣ 𝙗𝙞̣ 𝙙𝙖̂̃𝙣 𝙜𝙞𝙖̉𝙞 đ𝙚̂́𝙣 𝙥𝙝𝙖́𝙥 𝙩𝙧𝙪̛𝙤̛̀𝙣𝙜.
Ngày 11 tháng 4 năm 1970, tại huyện Guzhen, tỉnh Anhui, người dân từ khắp nơi đã tập trung tại một khoảng đất trống cạnh trụ sở chính quyền huyện để chứng kiến ​​một cuộc biểu tình tuyên án tập thể chưa từng có tiền lệ với sự tham gia của mười nghìn người. Đám đông chen chúc và ngoái cổ nhìn lên bục, nơi một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, tóc ngắn, da trắng, bị trói tay chân, đang quỳ gối.
"Họ treo một tấm biển gỗ lớn có ghi 'Fang Zhongmou, một tội phạm phản cách mạng đương thời', theo sau là một chữ X màu đỏ lớn. Họ túm tóc bà và ép bà nằm xuống, yêu cầu bà cúi đầu trước quần chúng cách mạng và thú nhận tội lỗi của mình. Bà cứng cổ, nghiêng đầu sang một bên, rồi lại ngẩng lên."
Giữa tiếng ồn ào của đám đông, Zhang Hongbing, một thanh niên16 tuổi, từ xa nhìn người phụ nữ đang chờ tuyên án trên sân khấu—mẹ cô. Khi bản án được tuyên bố, toàn bộ hội trường 10.000 người im lặng, và Zhang Hongbing nghe rõ: "Bị kết án tử hình, thi hành án ngay lập tức."
Vào những ngày cuối đời của mẹ, Trương Hồng Binh (Zhang Hongbing) chìm trong những cảm xúc phức tạp khó tả. Chính ông là người đã đích thân đưa mẹ mình lên đoạn đầu đài.
Đ𝙚̂𝙢 𝙝𝙤̂𝙢 𝙖̂́𝙮
Ngày 13/2/1970, ngày mùng 8 tháng Giêng âm lịch. Tối hôm đó sau bữa tối, như thường lệ, Trương Hồng Binh rửa bát, Phụ Trọng Mẫu (Fang Zhongmou) giặt quần áo cho chồng và con trai, cả gia đình quây quần bàn luận về Cách mạng Văn hóa .
"Lúc đó, mẹ tôi cầm lên một cuốn cẩm nang y học dân gian, trên đó có in một câu nói của Mao Trạch Đông : 'Người cao quý nhất là người ngu dốt nhất, người thấp hèn nhất là người thông minh nhất.' Bà chỉ vào dòng này và nói: 'Đây là câu nói của người khác, được Mao Trạch Đông trích dẫn.'"
Nghe lời mẹ nói, Trương Hồng Binh nổi giận: "Chẳng phải mẹ đang coi thường lãnh đạo vĩ đại của chúng ta, Chủ tịch Mao sao? Làm sao câu nói của Chủ tịch Mao lại có thể là của người khác được? Mẹ nói cho mẹ biết, Trương Trung Mộc, mẹ không thể dùng vấn đề ngữ pháp để công kích lãnh đạo vĩ đại của chúng ta, Chủ tịch Mao."
Trương Hồng Binh, mười sáu tuổi, là một trong những Hồng vệ binh năng động nhất trong trại. Thậm chí trước khi tốt nghiệp tiểu học, cậu đã gia nhập "Nhóm Nghiên cứu Tư tưởng Mao Trạch Đông" và vô cùng ngưỡng mộ Chủ tịch Mao. Lúc này, người Hồng vệ binh trung thành ấy đã nổi giận. Để bảo vệ Tư tưởng Mao Trạch Đông, Trương Hồng Binh lập tức chỉ trích Phủ Trọng Mẫu (Fang Zhongmou). Nhưng mẹ cậu, người vốn không thích tranh cãi, càng lúc càng gay gắt trong lời nói.
"Mẹ tôi nói, 'Tôi sẽ minh oan cho Lưu Thiếu Kỳ ,' điều đó thật quá đáng. Tôi càng thêm bất bình với mẹ mình. Tên phản bội lớn, tên gián điệp lớn, tên tay sai lớn Lưu Thiếu Kỳ đã bị bỏ tù rồi, mà mẹ vẫn còn muốn minh oan cho hắn. Sau đó, mẹ tôi nói một điều khiến chúng tôi kinh ngạc: 'Tại sao Mao Trạch Đông lại sùng bái cá nhân? Hình ảnh của ông ta ở khắp mọi nơi.' Điều này còn quá đáng hơn; mẹ đã trực tiếp chỉ tay vào Mao Trạch Đông."
Vừa dứt lời, cả gia đình đã kinh hoàng. Tấn công và phỉ báng Lãnh tụ vĩ đại—hành vi phản động như vậy đủ để phải chịu hình phạt nặng nhất. Căn nhà nhỏ của gia đình họ Trương trong đêm khuya tĩnh lặng như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão dữ dội. Trương Nguyệt Sinh, người chồng đang đứng nhìn vợ con cãi nhau, không thể im lặng được nữa; ông đứng dậy:
“Fang Zhongmou, từ giờ trở đi, cô là kẻ thù giai cấp. Chúng ta phải vạch ranh giới giữa mình và cậu. Hãy viết lại tất cả những gì cô vừa nói.” Mẹ tôi ngồi xuống chiếc ghế mây, cầm lấy hộp thuốc lá của bố, lấy ra một điếu và châm lửa. Tôi chưa bao giờ thấy mẹ hút thuốc trước đây, nhưng đêm đó bà đã ngoại lệ. Vừa hút thuốc, bà vừa nói: “Viết có dễ không? Tôi dám nói, dám nghĩ, dám hành động, vậy nên tôi cũng dám viết.”
Sau khi có được "bằng chứng" về tội ác của vợ mình, Trương Nguyệt Sinh lập tức rời nhà để tố cáo "hành vi phản cách mạng" của Phủ Trọng Mẫu với đại diện quân đội. Trương Hồng Binh vẫn bất an, lo sợ cha mình vẫn còn vương vấn vợ và không thực sự muốn tố cáo bà ta. Vì vậy, anh vội vàng viết một lá thư tố cáo khác, gói kèm huy hiệu Hồng vệ binh, rồi cũng rời nhà để nhét vào dưới cửa ký túc xá của đại diện quân đội tại Bộ chỉ huy độc tài quần chúng của huyện.
Câu hỏi: Cậu nhận ra điều gì về kết quả mà cậu đã viết?
"Họ đã báo cáo sự việc cho đại diện quân đội và bắt giữ mẹ tôi. Nền giáo dục mà chúng tôi nhận được từ mẫu giáo đến tiểu học đã dạy chúng tôi rằng Chủ tịch Mao gần gũi hơn cả cha mẹ mình. Bất cứ ai chống đối ông ấy đều là kẻ thù của chúng tôi."
Câu hỏi: Người đang đứng trước mặt cậu lúc này là ai?
"Bà ấy không còn là mẹ tôi nữa; bà ấy đã trở thành một kẻ phản cách mạng, một kẻ thù giai cấp."
Câu hỏi: Chỉ vì hai câu đó thôi sao?
"Đúng vậy, lúc đó nó giống như một con quái vật mặt xanh lè với hàm răng nanh, há miệng đỏ như máu nhìn chằm chằm vào tôi."
Sau khi "đặt chính trị lên trên gia đình"
Do bị cha con tố cáo, Fang Zhongmou, một "kẻ phản cách mạng lớn", đã bị bắt ngay tại chỗ. Ở cuối bản tố cáo dài dòng, cả Zhang Hongbing và cha anh đều viết "Xử tử Fang Zhongmou". Cùng ngày, Zhang Yuesheng (Trương Nguyệt Sinh) cũng viết đơn ly hôn và đơn thay mặt con trai chấm dứt quan hệ với mẹ anh, và Fang Zhongmou đã ký mà không do dự.
𝙏𝙝𝙖̀𝙣𝙝 𝙦𝙪𝙖̉
Vì "sự hy sinh gia đình vì lợi ích chung", Trương Hồng Binh được ca ngợi như một tấm gương cách mạng, được mời phát biểu tại cuộc họp phê bình mẹ ông, và "những chiến công cách mạng" của ông thậm chí còn được dựng thành tranh biếm họa và trưng bày tại hội trường triển lãm của huyện. Gia đình họ Trương được hưởng uy tín chưa từng có trong một thời gian. Tuy nhiên, nhiều người trong thị trấn nhỏ ở huyện lại bí mật bàn tán về việc họ phản bội gia đình. Có người nói: "Trương Nguyệt Sinh chắc chắn đã có người phụ nữ khác bên ngoài."
Ngày 11 tháng 4 năm 1970, sau một cuộc biểu tình tuyên án tập thể, Fang Zhongmou đã bị xử bắn. Bà là "kẻ phản cách mạng" đầu tiên bị hành quyết tại huyện Guzhen trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa.
===+++====
Sau cái chết của Fang Zhongmou, hai gia tộc Zhang và Fang hoàn toàn cắt đứt quan hệ. Gia đình bên ngoại của Fang Zhongmou phải chịu hậu quả, và người em gái thứ hai đã chết vì đau buồn và phẫn nộ.
Tuy nhiên, gia tộc Zhang không nhận được bất kỳ sự bảo vệ nào cho "hành động chính nghĩa hy sinh quan hệ gia đình" của họ, và cái mác chính trị "thành viên gia đình phản cách mạng" đeo bám họ không ngừng. Zhang Hongbing và em trai của ông, sau khi tốt nghiệp trung học cơ sở, không có cơ hội làm việc trong các nhà máy, tiếp tục học hành hay gia nhập quân đội; thay vào đó, họ bị đưa đến các trại lao động nông thôn. Trương Nguyệt Sinh, trong các phong trào chính trị sau này, đã trải qua hai cuộc thanh trừng và bị cách chức, sống một cuộc đời trong sợ hãi thường trực.
Từ "mẹ" đã biến mất khỏi cuộc đời Trương Hồng Binh gần mười năm. Sau cái chết của Phụ Trọng Mẫu, Trương Nguyệt Sinh đã tiêu hủy tất cả ảnh và bài viết liên quan đến Phụ Trọng Mẫu. Quá trình "tìm kiếm" người mẹ tưởng chừng như đã bị xóa sổ này lại một lần nữa tác động sâu sắc đến Trương Hồng Binh. Trước đây, ông viết tài liệu để vạch trần sai trái; lần này, ông viết tài liệu để kêu gọi sự công bằng.
Một ngày nọ, trong một lớp học về văn học cổ, ông đọc tác phẩm "Về loài vượn" của Tống Liên, một nhà văn viết văn xuôi thời nhà Minh, và bị choáng ngợp đến mức không nói nên lời.
"Có một loài vượn mà những người thợ săn bắt con mẹ, lột da nó, và con khỉ con, chứng kiến ​​số phận của mẹ mình, cào cấu, tấn công và giãy giụa, cuối cùng cũng chết. Bài báo kết luận bằng câu hỏi: 'Nếu ngay cả loài vượn cũng hành xử như vậy, thì con người sẽ ra sao?' Khi đọc điều này, tôi tự chửi rủa mình trong lòng: 'Zhang Hongbing, anh còn tệ hơn cả động vật! Động vật có tình thân, chúng có tình mẫu tử, nhưng anh thì sao? Anh có chút nào không?'"
"Một ngày nọ, mẹ tôi đột nhiên xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Tôi sợ bà sẽ biến mất ngay lập tức, nên tôi nắm lấy tay bà và khóc, 'Mẹ ơi, đừng đi. Con xin lỗi, rất xin lỗi.' Nhưng mẹ tôi không nói gì và biến mất không một lời."
Năm 2013, Trương Hồng Binh thấy một số người trên mạng hô hào "Cách mạng Văn hóa là tốt" và "Hãy tiến hành một cuộc Cách mạng Văn hóa khác", ông không thể im lặng được nữa. Ông đã viết một bài báo có tựa đề "Lời thú tội của một 'đứa con nổi loạn' thời Cách mạng Văn hóa". Trong bài báo, cũng giống như khi ông đưa ra bản báo cáo "phẫn nộ chính nghĩa", ông đã mô tả chi tiết mọi chuyện đã xảy ra trong đêm tàn khốc năm 1970.
"Tôi sẵn lòng làm một ví dụ tiêu cực, để cho thế giới thấy thảm kịch kinh hoàng đã xảy ra trong gia đình tôi. Tôi muốn phơi bày vết sẹo đẫm máu này để mọi người có thể suy nghĩ về lý do tại sao thảm kịch nhân đạo như vậy lại xảy ra và làm thế nào để ngăn chặn nó tái diễn."
Câu hỏi: Có người sẽ nói rằng đó là do thời thế chứ không phải do chúng ta.
"Xét từ góc độ trách nhiệm, các vấn đề xã hội nên để cho xã hội giải quyết, các vấn đề gia đình nên để cho gia đình giải quyết, và các vấn đề cá nhân nên để cho cá nhân giải quyết."
Câi hỏi: Anh không định tự tha thứ cho mình sao?
"Không, tôi phải gánh vác thập tự giá nặng nề này. Nó sẽ không biến mất chỉ vì tôi đang nói về nó bây giờ. Tôi sẽ mang nó trên vai từng bước một cho đến ngày tôi xuống mồ."
https://hk.aboluowang.com/2021/0308/1565844.html
BẢN DỊCH TỰ ĐỘNG CỦA GOOGLE
P/S: Không chỉ ngày xưa, ngày nay ở Việt Nam nhiều người là bè bạn, là thân thiết lại đang xâu xé, từ mặt nhau thậm chí coi nhau như kẻ thù, chỉ vì cuồng hoặc không cuồng một nhân vật bên kia quả địa cầu.

Address

Houston, TX
77619

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hải ở Mỹ - Hai in the US posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Hải ở Mỹ - Hai in the US:

Share

Category