05/01/2026
KHI HUYẾT THỐNG CHỈ LÀ CÁI CỚ ĐỂ ĐÀO MỎ
Nực Cười Khi cô em gái quý hóa và đứa cháu đích tôn “vàng ngọc”. Sinh thời, kỹ năng chuyên môn duy nhất của hai nhân vật này là: Tầm gửi. Sống dưới cái bóng quá lớn của người anh, người cậu! họ xem tên tuổi của ông như một tấm thẻ đen không giới hạn. Cô em thì bận bịu với lịch trình “ăn sáng ở tiệm, ăn diện ở mall”, còn cậu cháu thì miệt mài nghiên cứu các bộ môn “phá gia chi tử” học. Có vẻ như trong từ điển của họ, khái niệm “tự trọng” đã bị thay thế bằng “ỷ lại”.Lúc người anh còn sống, họ ngoan hiền, chỉ biết xòe tay nhận lộc. Ấy thế mà khi nhắm mắt xuôi tay, hơi ấm của người đi còn chưa kịp tan, thì "bản năng gốc" đã trỗi dậy mãnh liệt. Những kẻ suốt đời chỉ biết tiêu tiền bắt đầu học cách... đếm tài sản.Nực cười thay, những đứa con nuôi – những người vốn dĩ là “nước lã” nhưng lại tận tụy chăm sóc ông lúc ốm đau, giữ gìn thanh danh cho ông lúc sinh thời – bỗng chốc trở thành cái g*i trong mắt hai vị “ruột thịt”. Cô em gái bắt đầu diễn vở kịch “bảo vệ dòng họ”, dồn hết tâm tư để sỉ nhục, xúc phạm những đứa con nuôi. Bà ta quên mất rằng: Trong khi bà ta mải mê nghĩ về tài sản của anh mình, thì những đứa con nuôi đó đang túc trực bên giường bệnh.Thật đúng là một nghịch lý trào phúng:Con nuôi: Có hiếu, có nghĩa, nhưng bị coi là “kẻ ngoài cuộc tham lam”.Ruột thịt: Có máu, có mủ, nhưng chủ yếu là để “mút cho cạn” cái gia sản để lại.Cái danh “ruột thịt” giờ đây được cô em và đứa cháu dùng như một thứ vũ khí để chà đạp lên đạo đức. Họ nhân danh huyết thống để thực hiện những hành vi mà ngay cả người dưng cũng thấy hổ thẹn. Có lẽ với họ, tình anh em không nằm ở trái tim, mà nằm ở tờ di chúc và những mét vuông đất.Nếu người anh dưới suối vàng có linh thiêng, chắc cũng phải bật cười cay đắng. Hóa ra, nuôi một đám "máu đào" đôi khi lại rước về một bầy sâu mọt, còn "nước lã" nếu có tâm, lại hóa thành dòng suối mát lành.
(Út nhỏ)