27/05/2026
TẬN XUÂN
Chương 1: Hồi môn
Năm Vĩnh An thứ mười ba, trời đầu xuân đổ mưa phùn suốt bảy ngày liền.
Kinh thành ngập trong màn sương mỏng lạnh lẽo, mái ngói đen phủ hơi nước như tranh thủy mặc. Nhưng phủ Thượng thư họ Tạ lại sáng đèn đỏ suốt đêm, bởi hôm sau là ngày trưởng nữ Tạ gia xuất giá.
Tạ Uyển Ninh ngồi trước gương đồng, để mặc nha hoàn chải tóc.
Nàng sinh ra trong danh môn vọng tộc, từ nhỏ đã nổi tiếng đoan trang, cầm kỳ thi họa đều tinh thông. Người trong kinh thành nhắc đến nàng luôn dùng hai chữ “xứng đôi”, bởi hôn sự giữa nàng và thế tử Hầu phủ họ Lục từ lâu đã được định sẵn.
Môn đăng hộ đối.
Thiên tác chi hợp.
Ngay cả hoàng hậu cũng từng ban lời khen.
Nhưng chỉ có người đứng phía sau thay nàng tháo trâm ngọc mới biết… nàng không vui.
A Cửu nhẹ giọng:
“Tiểu thư, đã canh ba rồi, người nghỉ một lát đi.”
Uyển Ninh nhìn chính mình trong gương rất lâu.
“Nếu ta nói… ta không muốn gả thì sao?”
A Cửu thoáng khựng lại.
Nàng theo Uyển Ninh từ năm tám tuổi. Khi ấy mẹ nàng mất vì bệnh dịch, cha đem bán nàng vào phủ họ Tạ đổi lấy vài đấu gạo. A Cửu gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, đứng trong sân run rẩy như con mèo nhỏ ướt mưa.
Là Uyển Ninh kéo nàng về viện mình.
Khi ấy tiểu thư mới mười tuổi, ôm lò sưởi nhỏ trong tay, mềm giọng hỏi:
“Ngươi có biết đọc chữ không?”
A Cửu lắc đầu.
“Không biết cũng không sao. Sau này ta dạy ngươi.”
Từ đó về sau, nàng trở thành tỳ nữ thân cận nhất của Uyển Ninh.
Những năm tháng ấy, hai người gần như chưa từng rời nhau.
Uyển Ninh đọc sách, A Cửu ngồi mài mực.
Uyển Ninh đánh đàn, A Cửu ngồi dưới hiên nghe mưa.
Ngay cả những đêm tiểu thư bị phu nhân trách phạt vì học lễ nghi chưa tốt, người lén trèo qua cửa sổ mang bánh quế hoa cho nàng cũng là A Cửu.
Cho nên lúc này, nghe Uyển Ninh hỏi vậy, A Cửu chỉ cúi đầu thật thấp.
“Nhưng người phải gả.”
Uyển Ninh bật cười khẽ.
“Đúng vậy… ta phải gả.”
Nàng là trưởng nữ Tạ gia.
Từ khi sinh ra, hôn sự đã không còn thuộc về bản thân.
—
Sáng hôm sau, mưa tạnh.
Đội ngũ đón dâu kéo dài gần nửa con phố.
Thế tử Lục Trầm Chu cưỡi ngựa đen đứng đầu đoàn người. Hắn mặc hỉ phục đỏ thẫm, dung mạo tuấn mỹ đến mức khiến rất nhiều thiếu nữ đứng xem bên đường đỏ mặt.
A Cửu lặng lẽ đứng phía sau kiệu hoa.
Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy hắn.
Người đời đồn rằng thế tử họ Lục lạnh lùng ít nói, từ nhỏ lớn lên trong quân doanh nên tính tình cứng rắn. Nhưng lúc Uyển Ninh bước lên kiệu, hắn lại đích thân đưa tay đỡ nàng.
Động tác rất nhẹ.
“Cẩn thận.”
Chỉ hai chữ ấy thôi cũng đủ khiến đám nữ quyến xung quanh xuýt xoa.
Ai cũng nói tiểu thư nhà nàng gả đúng người rồi.
Chỉ riêng A Cửu không hiểu vì sao, khi ngẩng đầu lên, nàng lại bắt gặp ánh mắt Lục Trầm Chu vô tình dừng trên mình một thoáng.
Rất nhanh.
Nhưng rõ ràng có tồn tại.
Nàng lập tức cúi đầu.
—
Hầu phủ nằm ở phía đông kinh thành, rộng lớn hơn tưởng tượng.
Lão Hầu gia tuy nghiêm khắc nhưng lão phu nhân lại vô cùng hiền hậu. Ngày Uyển Ninh kính trà, bà tự tay tháo vòng ngọc trên cổ tay mình đeo cho nàng.
“Sau này con chính là trưởng tức của Lục gia.”
“Ở đây sẽ không ai khiến con chịu uất ức.”
Uyển Ninh đỏ mắt cảm tạ.
Đêm tân hôn, A Cửu đứng ngoài hành lang rất lâu.
Trong phòng đèn đỏ sáng rực, bóng người phản chiếu lên cửa sổ.
Nàng không hiểu vì sao lòng mình lại thấy trống rỗng.
Có lẽ bởi từ nay về sau, tiểu thư không còn chỉ thuộc về mình nàng nữa.
—
Những ngày đầu sau thành thân, mọi chuyện đều rất tốt.
Lục Trầm Chu đối xử với Uyển Ninh vô cùng chu đáo.
Biết nàng thích hoa hải đường, hắn sai người trồng kín cả viện phía đông. Biết nàng sợ lạnh, hắn cho người đổi toàn bộ rèm lụa thành màn dày chống gió.
Ngay cả lão phu nhân cũng nhiều lần nói:
“Trầm Chu trước nay chưa từng để tâm ai như vậy.”
Uyển Ninh nghe vậy chỉ cười dịu dàng.
Nàng thật sự đã nghĩ… có lẽ mình sẽ sống như thế này cả đời.
Cho đến một đêm cuối hạ.
Uyển Ninh ngủ không yên vì đau đầu nên gọi A Cửu sắc thuốc.
Nửa đêm trời đổ mưa lớn.
A Cửu bưng thuốc đi qua hành lang dài thì bị gió thổi tắt đèn lồng. Nàng bước hụt, cả người ngã khỏi bậc đá.
Bát thuốc vỡ tan.
Nước nóng bắn lên cổ tay đau rát.
Ngay lúc ấy có người giữ lấy nàng từ phía sau.
Mùi trầm hương lạnh thoảng qua.
A Cửu hoảng hốt ngẩng đầu.
Là Lục Trầm Chu.
Khoảng cách quá gần khiến nàng lập tức quỳ xuống.
“Nô tỳ thất lễ.”
Nhưng cổ tay nàng vẫn bị hắn giữ chặt.
“Bị thương rồi.”
Giọng hắn rất thấp.
A Cửu muốn rút tay lại nhưng không được.
Mưa rơi lạnh buốt ngoài mái hiên, còn lòng bàn tay người đàn ông kia lại nóng đến đáng sợ.
“Nô tỳ không sao…”
Lục Trầm Chu nhìn vết đỏ trên tay nàng rất lâu.
Sau đó hắn bất ngờ tháo chiếc khăn tay trong áo ra quấn lên cổ tay nàng.
Động tác chậm rãi, cẩn thận.
A Cửu gần như không dám thở.
Nàng chưa từng được ai đối xử dịu dàng như thế.
Mà điều đáng sợ nhất là… khoảnh khắc ấy nàng nghe tim mình đập loạn.
Lục Trầm Chu buông tay.
“Đêm khuya rồi, đi đường cẩn thận.”
Nói xong hắn quay người rời đi.
Chỉ để lại A Cửu đứng dưới mái hiên rất lâu.
Mưa ngoài sân càng lúc càng lớn.
Nàng siết chặt chiếc khăn tay kia trong lòng bàn tay, lần đầu tiên hiểu được một chuyện.
Có những tình cảm…
Ngay từ lúc bắt đầu đã là sai.
Chương 2: Người không nên động lòng
Sau đêm mưa ấy, A Cửu bắt đầu tránh mặt Lục Trầm Chu.
Nàng đổi đường đi trong phủ.
Không còn tới thư phòng đưa trà.
Cũng không đứng trong sân hải đường lúc chiều muộn nữa.
Nhưng Hầu phủ lớn như vậy, có những người càng muốn tránh lại càng dễ gặp.
Một hôm đầu thu, lão phu nhân mở tiệc thưởng cúc trong hậu viện.
Các nữ quyến quan gia trong kinh đều tới.
Uyển Ninh ngồi cạnh lão phu nhân, áo váy màu ngọc lan nhạt, tóc cài trâm phỉ thúy, đoan trang đến mức ai nhìn cũng phải khen một tiếng “thiếu phu nhân Hầu phủ đúng là khí chất danh môn”.
A Cửu đứng phía sau hầu trà.
Nàng luôn cúi đầu rất thấp.
Cho tới khi có vị tiểu thư cười nói:
“Nghe nói thiếu phu nhân mang theo một tỳ nữ cực kỳ xinh đẹp làm hồi môn. Hôm nay gặp rồi mới biết lời đồn không giả.”
Mấy người xung quanh bật cười phụ họa.
“Nếu không biết, còn tưởng là tiểu thư nhà nào.”
A Cửu siết chặt khay trà.
Uyển Ninh vẫn giữ vẻ dịu dàng thường ngày.
“Nàng ấy theo ta từ nhỏ.”
Chỉ một câu đơn giản nhưng đã đủ cho thấy sự che chở.
Những người kia lập tức hiểu ý, không dám nói thêm.
Thế nhưng đúng lúc ấy, Lục Trầm Chu từ bên ngoài bước vào.
Hắn vừa từ quân doanh trở về, áo choàng còn vương hơi lạnh. Đám người đứng dậy hành lễ, nhưng ánh mắt hắn chỉ lướt qua bàn tiệc rồi dừng trên tay A Cửu.
Ngón tay nàng đang bị nước trà nóng làm đỏ một mảng.
Hắn khẽ nhíu mày.
“Bị thương?”
Cả sân im bặt.
A Cửu gần như tái mặt.
“Nô tỳ không sao.”
Nàng lập tức quỳ xuống.
Uyển Ninh cũng khựng lại một thoáng.
Lục Trầm Chu dường như nhận ra mình thất thố nên chỉ im lặng ngồi xuống cạnh phu nhân.
Nhưng từ giây phút ấy, ánh mắt của mọi người nhìn A Cửu đã khác.
Tin đồn bắt đầu lan trong phủ.
Rằng thế tử quá mức để tâm tới tỳ nữ hồi môn của thiếu phu nhân.
Rằng hôm trước hắn còn sai người đưa thuốc trị bỏng sang viện hạ nhân.
Rằng có lần nửa đêm hắn đứng rất lâu ngoài sân nơi A Cửu ở.
Những lời đồn ấy như g*i nhọn.
A Cửu nhiều lần xin Uyển Ninh cho mình chuyển sang viện khác nhưng nàng không đồng ý.
“A Cửu,” Uyển Ninh khẽ nói, “ngươi đi rồi, ta biết tin ai đây?”
Nàng cười rất nhẹ.
Nhưng A Cửu lại thấy đau lòng.
Bởi người đối xử với nàng tốt nhất trên đời này… luôn là Uyển Ninh.
Mấy ngày sau, Uyển Ninh cùng lão phu nhân tới chùa Linh Sơn cầu phúc.
Trên đường trở về gặp mưa lớn, đoàn xe phải nghỉ tạm ở biệt viện ngoại ô.
Đêm ấy, Uyển Ninh bị nhiễm lạnh sốt cao.
A Cửu thức cả đêm chăm sóc nàng.
Đến gần sáng, nàng mệt quá nên dựa vào mép giường thiếp đi lúc nào không biết.
Khi tỉnh lại, trên vai nàng có thêm chiếc áo choàng đen.
Mùi trầm hương quen thuộc khiến tim nàng lập tức thắt lại.
Lục Trầm Chu đang đứng bên cửa sổ.
“Thế tử…”
A Cửu vội đứng dậy.
Hắn quay đầu nhìn nàng.
Ánh sáng đầu ngày hắt lên gương mặt lạnh lùng ấy, càng khiến đôi mắt hắn sâu đến đáng sợ.
“Ngươi trung thành với nàng ấy thật.”
A Cửu cúi đầu.
“Tiểu thư cứu mạng nô tỳ.”
“Cho nên…” hắn dừng một chút, “dù thế nào ngươi cũng sẽ không phản bội nàng?”
Câu hỏi ấy khiến lòng A Cửu lạnh đi.
Nàng hiểu hắn đang nói gì.
“Nô tỳ chưa từng dám nghĩ điều không nên nghĩ.”
Lục Trầm Chu im lặng rất lâu.
Sau đó hắn cười nhạt.
“Nhưng ta đã nghĩ.”
A Cửu chết lặng.
Nàng ngẩng đầu lên thì thấy hắn đang nhìn mình.
Ánh mắt ấy không còn là vô tình thoáng qua nữa.
Nó là thứ tình cảm đã bị đè nén quá lâu.
Rõ ràng đến mức khiến nàng sợ hãi.
Từ hôm đó, A Cửu bắt đầu mất ngủ.
Nàng biết mình không nên động lòng.
Nhưng con người vốn không điều khiển được trái tim.
Nàng nhớ ánh mắt hắn nhìn mình dưới mưa.
Nhớ bàn tay hắn quấn khăn cho nàng.
Nhớ cả giọng nói trầm thấp đêm ở biệt viện.
Điều khiến nàng đau đớn nhất là… nàng biết mình cũng thích hắn.
Một đêm cuối thu, Uyển Ninh ngồi chải tóc trước gương.
A Cửu đứng phía sau tháo trâm cho nàng như mọi khi.
Trong phòng rất yên tĩnh.
Đột nhiên Uyển Ninh hỏi:
“A Cửu.”
“Dạ?”
“Nếu có ngày… ta và ngươi cùng thích một người thì sao?”
Chiếc trâm ngọc trong tay A Cửu rơi xuống nền gạch.
Keng một tiếng thật khẽ.
Nàng lập tức quỳ xuống.
“Nô tỳ đáng chết.”
Uyển Ninh nhìn nàng qua gương đồng rất lâu.
Trong đôi mắt đẹp ấy dường như có thứ gì đang vỡ vụn từng chút một.
“A Cửu…” nàng cười rất nhẹ, “ngươi thật sự thích chàng rồi.”
Ngoài cửa sổ, gió thu thổi qua rặng hải đường.
Lần đầu tiên giữa hai người xuất hiện khoảng cách không thể quay lại như trước nữa.
Chương 3: Máu trên nền tuyết
Mùa đông năm ấy đến đặc biệt sớm.
Tuyết đầu mùa phủ trắng mái ngói Hầu phủ, lạnh đến mức hồ cá trong hậu viện cũng đóng băng.
Mà quan hệ giữa ba người lại càng lạnh hơn cả mùa đông.
Uyển Ninh vẫn dịu dàng như trước.
Nàng chưa từng trách A Cửu một câu.
Càng như vậy, A Cửu càng đau lòng.
Có lần nàng quỳ giữa sân tuyết xin được rời phủ.
Uyển Ninh chỉ khẽ hỏi:
“Ngươi muốn đi thật sao?”
A Cửu đỏ mắt.
“Nô tỳ ở lại chỉ khiến tiểu thư khó xử.”
Uyển Ninh im lặng rất lâu.
Cuối cùng nàng bước tới phủi tuyết trên vai A Cửu.
“Nhưng ngươi đi rồi… ta còn ai nữa?”
Một câu ấy khiến A Cửu bật khóc.
Lục Trầm Chu bắt đầu thường xuyên không về phòng chính.
Có khi hắn ngủ ở thư phòng suốt đêm.
Có khi đứng rất lâu ngoài viện hạ nhân mà không bước vào.
Toàn bộ Hầu phủ đều nhận ra có chuyện bất thường.
Lão phu nhân gọi riêng Uyển Ninh tới hỏi.
“Con và Trầm Chu cãi nhau?”
Uyển Ninh mỉm cười.
“Không có.”
“Vậy vì sao nó càng ngày càng xa con?”
Uyển Ninh cúi đầu uống trà.
Nước trà nóng đến bỏng môi nhưng nàng lại như không cảm thấy.
Bởi nàng biết nguyên nhân.
Mà nguyên nhân ấy… chính là người nàng thương nhất và người nàng yêu nhất.
Đêm giao thừa, trong phủ mở tiệc lớn.
Lục Trầm Chu uống rất nhiều rượu.
Đến cuối tiệc, hắn say đến mức bước đi không vững.
Gia nhân vốn định dìu hắn về thư phòng nhưng hắn lại gọi tên A Cửu.
Cả đại sảnh lập tức im lặng.
Uyển Ninh ngồi trên ghế chủ vị, sắc mặt trắng bệch.
A Cửu quỳ xuống run giọng:
“Thế tử say rồi…”
Nhưng Lục Trầm Chu lại siết cổ tay nàng trước mặt tất cả mọi người.
Ánh mắt hắn đỏ ngầu vì men rượu.
“Vì sao tránh ta?”
Khoảnh khắc ấy, mọi bí mật đều bị phơi bày.
—
Sau đêm giao thừa, lão phu nhân nổi giận.
Bà lập tức hạ lệnh bán A Cửu ra khỏi kinh thành.
“Chỉ là một tỳ nữ hồi môn mà dám làm loạn Hầu phủ!”
A Cửu quỳ ngoài từ đường suốt một ngày một đêm.
Nàng không biện minh.
Bởi ngay cả nàng cũng cảm thấy mình đáng chết.
Điều không ai ngờ là Uyển Ninh lại quỳ xuống cùng nàng.
Trời đông lạnh cắt da.
Nàng vốn thể hàn từ nhỏ, quỳ chưa tới hai canh giờ đã gần như không đứng nổi.
Lão phu nhân vừa đau lòng vừa tức giận.
“Con điên rồi sao?”
Uyển Ninh đỏ mắt nhìn bà.
“Mẫu thân… nàng ấy không sai.”
“Không sai?” lão phu nhân đập mạnh chén trà, “Nó cướp phu quân của con!”
Uyển Ninh khẽ run lên.
Rất lâu sau nàng mới thì thầm:
“Muốn cướp… cũng phải có người muốn bị cướp.”
Cả từ đường im phăng phắc.
—
Cuối cùng lão phu nhân vẫn mềm lòng vì Uyển Ninh.
A Cửu được giữ lại.
Nhưng toàn bộ Hầu phủ từ đó không còn ai nhìn nàng bằng ánh mắt thiện cảm nữa.
Ngay cả nha hoàn quét sân cũng dám buông lời mỉa mai sau lưng.
“Nếu không biết còn tưởng mình là chủ tử.”
“Nô tỳ mà cũng dám mơ trèo cao.”
A Cửu nghe hết.
Nhưng nàng không phản bác.
Bởi ngay cả chính nàng cũng không biết mình nên làm gì tiếp theo nữa.
—
Cho đến một ngày đầu xuân.
Uyển Ninh ngất xỉu trong lúc dùng bữa.
Thái y tới bắt mạch rồi lập tức quỳ xuống chúc mừng.
“Thiếu phu nhân có hỷ.”
Cả Hầu phủ vui mừng khôn xiết.
Lão phu nhân gần như rơi nước mắt.
Chỉ riêng Uyển Ninh ngồi lặng rất lâu.
Đêm ấy, nàng nhìn ánh nến lay động rồi khẽ hỏi Lục Trầm Chu:
“Chàng vui không?”
Hắn im lặng một lúc mới đáp:
“Vui.”
Nhưng ánh mắt hắn lại không có chút vui vẻ nào.
Uyển Ninh bỗng bật cười.
Nàng hiểu rồi.
Người đàn ông này có thể làm tròn trách nhiệm của một phu quân.
Có thể kính trọng nàng.
Có thể bảo vệ nàng.
Nhưng trái tim hắn… chưa từng thuộc về nàng.
—
Cuối tháng hai, A Cửu quyết định rời khỏi Hầu phủ.
Nàng để lại thư rồi lặng lẽ đi trước khi trời sáng.
Nhưng chưa ra khỏi kinh thành đã bị một nhóm hắc y nhân chặn đường.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo kề sát cổ.
A Cửu bị ép lùi tới mép vực ven núi.
Ngay lúc ấy, tiếng vó ngựa vang lên giữa màn tuyết.
Lục Trầm Chu dẫn theo thị vệ lao tới.
Hắn gần như phát điên khi thấy máu trên vai nàng.
Một kiếm xuyên tim tên thích khách trước mặt.
Máu bắn đỏ nền tuyết trắng.
Sau đó hắn ôm chặt A Cửu vào lòng.
“Ta không cho phép ngươi đi.”
Giọng hắn run đến đáng sợ.
A Cửu bật khóc.
Mà phía xa xa dưới chân núi, Uyển Ninh đang đứng trong xe ngựa nhìn tất cả.
Nàng ngồi rất lâu.
Rồi chậm rãi buông rèm xe xuống.
Khoảnh khắc ấy, nàng biết mình thật sự mất hắn rồi.
Chương 4: Tận xuân
Sau chuyện ở chân núi Linh Sơn, cả Hầu phủ gần như rơi vào khoảng lặng ngột ngạt.
Không ai còn dám nhắc tới A Cửu trước mặt thiếu phu nhân nữa.
Nhưng cũng không ai dám xem nàng như một tỳ nữ bình thường.
Bởi hôm ấy quá nhiều người tận mắt nhìn thấy Lục Trầm Chu ôm nàng trở về giữa trời tuyết.
Hắn mặc nguyên chiến bào dính máu, suốt đường đi chưa từng buông tay.
Ngay cả lão Hầu gia cũng nổi giận đến mức đập vỡ chén trà trong thư phòng.
“Ngươi muốn cả kinh thành cười vào mặt Lục gia sao?!”
Lục Trầm Chu quỳ giữa đại sảnh.
Lưng thẳng tắp.
“Là lỗi của con.”
“Ngươi còn biết là lỗi?”
“Nhưng con không buông nàng ấy được.”
Một câu ấy khiến tất cả im lặng.
Lão phu nhân tái mặt vịn tay ghế.
Bà nhìn đứa con trai mình yêu thương nhất rất lâu, cuối cùng lại chỉ đau lòng nhắm mắt.
Bởi bà hiểu tính con trai.
Lục Trầm Chu từ nhỏ ít nói, nhưng thứ gì đã quyết thì không ai thay đổi được.
—
A Cửu bị thương khá nặng.
Thanh kiếm kia suýt nữa chém trúng tim nàng.
Trong những ngày dưỡng thương, nàng không chịu gặp Lục Trầm Chu.
Mỗi lần hắn tới, nàng đều quỳ quay lưng lại.
“Xin thế tử trở về.”
Lục Trầm Chu đứng ngoài bình phong rất lâu.
“Ngươi hận ta?”
A Cửu lắc đầu.
“Nô tỳ hận chính mình.”
Giọng nàng nghẹn lại.
“Nếu không có nô tỳ… tiểu thư sẽ không đau khổ như vậy.”
Nhắc tới Uyển Ninh, ánh mắt Lục Trầm Chu khẽ tối đi.
Rất lâu sau hắn mới thấp giọng:
“Là ta phụ nàng ấy.”
Ngoài cửa sổ, tuyết đầu xuân đang tan thành nước.
Từng giọt rơi xuống mái hiên lạnh buốt.
—
Uyển Ninh từ sau lần động thai bắt đầu yếu hẳn đi.
Thái y nói nàng ưu tư quá độ, thai tượng không ổn định.
Lão phu nhân ngày nào cũng tới viện nàng.
Ngay cả hoàng hậu trong cung nghe tin cũng ban không ít dược liệu quý.
Ai cũng yêu thương nàng.
Ai cũng đau lòng cho nàng.
Chỉ có người nàng cần nhất… lại không thể cho nàng thứ nàng muốn.
—
Một buổi chiều cuối tháng ba, Uyển Ninh ngồi dưới gốc hải đường trong viện.
Hoa nở rực cả khoảng sân.
Nàng nhớ lúc mới gả tới, Lục Trầm Chu từng nói:
“Nếu nàng thích hải đường, ta sẽ để cả viện nở đầy hoa mỗi độ xuân về.”
Khi ấy nàng đã thật sự rung động.
Nàng từng nghĩ…
Người này sẽ là phu quân của mình cả đời.
Không cần yêu quá sâu.
Chỉ cần kính trọng nhau, cùng sống bình yên tới già cũng đủ.
Nhưng hóa ra tình cảm là thứ không thể miễn cưỡng.
Cho dù nàng tốt đến đâu…
Không yêu vẫn là không yêu.
—
A Cửu tới tìm nàng vào hôm ấy.
Nàng quỳ xuống trước mặt Uyển Ninh thật lâu.
“Tiểu thư…”
Uyển Ninh nhìn nàng.
A Cửu gầy hơn trước rất nhiều, trên vai vẫn còn vết thương chưa lành hẳn.
Nàng bỗng nhớ tới cô bé năm xưa được mình kéo khỏi đống tuyết.
Khi ấy A Cửu còn nhỏ lắm.
Nhỏ đến mức ngủ sẽ vô thức nắm góc áo nàng.
Uyển Ninh từng nghĩ… cả đời này mình sẽ bảo vệ nàng ấy.
Chỉ là không ngờ, cuối cùng người khiến mình đau nhất cũng là nàng ấy.
A Cửu bật khóc.
“Nô tỳ sẽ rời đi.”
Uyển Ninh khẽ hỏi:
“Rồi sao nữa?”
“Nô tỳ đi thật xa… không bao giờ quay lại.”
Uyển Ninh im lặng rất lâu.
Sau đó nàng bật cười nhè nhẹ.
“Nếu chàng ấy thật sự quên được ngươi… thì đã không đau khổ đến vậy.”
A Cửu chết lặng.
Uyển Ninh nhìn hoa hải đường bay đầy sân.
“Nhiều năm như thế, ta chưa từng thấy chàng nhìn ta bằng ánh mắt nhìn ngươi.”
Giọng nàng rất nhẹ.
Nhẹ tới mức gần như tan trong gió.
“Ta thua rồi, A Cửu.”
—
Đêm hôm ấy, Uyển Ninh gọi Lục Trầm Chu tới viện.
Nàng mặc bộ hỉ phục đỏ năm thành thân.
Làn da trắng đến gần như trong suốt dưới ánh nến.
Lục Trầm Chu bước vào thì khựng lại.
“Uyển Ninh…”
Nàng ngồi trước gương đồng chải tóc.
“Đẹp không?”
Hắn nghẹn giọng:
“Đẹp.”
Uyển Ninh bật cười.
“Ngày đó ta đã vui lắm.”
Nàng nhìn hắn qua gương.
“Chàng biết không? Trước khi gả đi, ta từng nghĩ… nếu phu quân mình dịu dàng một chút, ta sẽ yêu người ấy cả đời.”
Lục Trầm Chu siết chặt tay.
Lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy sợ hãi đến vậy.
“Uyển Ninh…”
“Chàng không cần xin lỗi ta.”
Nàng nhẹ giọng ngắt lời.
“Bởi tình cảm vốn không thể ép buộc.”
Khóe mắt nàng đỏ lên.
“Chỉ là… ta mệt rồi.”
—
Đêm ấy, không ai biết trong phòng họ đã nói gì.
Chỉ biết gần sáng, A Cửu bỗng giật mình tỉnh giấc vì nghe tiếng hét thất thanh ngoài viện.
Nàng chạy tới viện chính trong hỗn loạn.
Cửa phòng mở toang.
Dải lụa trắng treo giữa phòng khẽ lay động.
Uyển Ninh mặc hỉ phục đỏ treo mình dưới xà ngang.
Đôi chân trắng nhợt lặng lẽ đung đưa.
Mái tóc dài rũ xuống như mực.
Lục Trầm Chu đứng chết lặng giữa phòng.
Trên tay hắn còn cầm cây trâm ngọc nàng hay dùng.
Máu từ lòng bàn tay chảy xuống đất.
Không ai biết hắn đã đứng đó bao lâu.
—
Tang lễ của Uyển Ninh diễn ra suốt bảy ngày.
Cả kinh thành đều tiếc thương vị thiếu phu nhân bạc mệnh ấy.
Người người đều nói nàng hiền lương đoan chính.
Đến chết vẫn giữ thể diện cho Hầu phủ.
Trên bàn trong linh đường chỉ để lại duy nhất một phong thư.
Nét chữ run rẩy nhưng vẫn rất đẹp.
“Thiếp trả chàng về cho người chàng yêu.”
—
Ba tháng sau, A Cửu được cưới vào Hầu phủ.
Là chính thất.
Lão phu nhân không còn phản đối nữa.
Bà như già đi mười tuổi sau cái chết của Uyển Ninh.
Ngày thành thân, trời đổ mưa xuân rất lớn.
A Cửu mặc hỉ phục đỏ nhưng không cảm thấy vui.
Bởi nàng biết…
Có một người đã chết để đổi lấy vị trí này cho nàng.
—
Sau khi thành thân, Lục Trầm Chu vẫn đối xử với nàng rất tốt.
Nhưng hắn thay đổi rất nhiều.
Hắn ít cười hơn trước.
Cũng không bao giờ bước vào viện phía đông nữa.
Nơi ấy vẫn giữ nguyên như lúc Uyển Ninh còn sống.
Cây hải đường năm nào nở đỏ rực mỗi độ xuân về.
Có lần A Cửu nhìn thấy hắn đứng dưới gốc cây rất lâu.
Một mình.
Trong tay cầm cây trâm ngọc cũ.
Mưa xuân lất phất rơi lên vai áo người đàn ông ấy.
Không biết qua bao lâu, hắn mới khẽ nói:
“Uyển Ninh…”
Giọng nói nhỏ đến mức tan vào gió.
Mà người hắn gọi…
Cũng sẽ không bao giờ quay lại nữa
-----