28/10/2025
“ Tại sao con phải đối mặt với những chuyện như vậy?”
Đó là câu hỏi mà con tự chất vấn chính mình sau những cơn vật vã giữa ranh giới giao thoa với năng lượng khác.
- Sao không phải là một người nào khác giữa vạn người, mà lại là con?
Giọt lệ đẫm hàng mi vì sợ hãi, vì mệt mỏi, vì tự tủi cho chính mình. Hàng đêm, giữa cơn tĩnh lặng trong bóng tối bao trùm chỉ còn lại tiếng vang vọng khẩn thiết kêu cầu Gia Tiên, Trời Phật rủ lòng từ bi cứu vớt con qua khỏi hiểm nguy.
Tinh thần luôn trong sự bất ổn định, cơ thể rã rời, đi tới đâu cũng đều thấu đậm qua tâm trí tiếng văng vẳng của những năng lượng khác, chỉ chờ cơ hội con phạm lỗi là ngay lập tức con sẽ chịu cơ hành.
Sau những lời tự than thân trách phận, con đã thâu lại thân tâm mà suy xét sâu sắc rằng:
- Những tai ương con gặp phải đều do nghiệp lực chính con tạo ra.
- Những hình, những dạng con gặp đều là những chúng sinh kêu cầu giúp đỡ từ con.
Mà con lại hoảng loạn, lại trốn tránh ?
Con bị làm sao thế? Con có một tâm hồn sáng, con có một tấm lòng từ bi, lòng yêu thương hết thảy vạn vật. Họ nhìn thấy được chút ánh sáng le lói từ con, họ hy vọng ở con nên họ mới cầu cứu sự giúp đỡ từ con.
Con có tu tập, con có hồi hướng, con có phát nguyện nhưng con còn phạm giới nên khi hồi hướng, chúng sinh chưa nhận được nên mới xuất hiện trong cơn mộng mị của con như vậy !
Như thế, con thật sự may mắn hơn rất nhiều vì nghiệp lực của con đã trổ sớm khi con còn ở độ tuổi đôi mươi, cái tuổi còn trẻ người tâm dại, cho con giác ngộ được sự vận hành ở cõi Ta Bà này mà quay đầu tu sửa lại bản thân khi còn cơ hội được làm người, được lành lặn, được ăn no mặc đủ.
Con phải gánh sứ mệnh cứu độ, dẫn dắt chúng sinh đi theo ánh sáng chính nghĩa, là con cháu được Ông Bà chấm chọn tu tập mà hoá giải nghiệp lực của dòng họ, của bản thân từ vô thỷ kiếp cho đến nay.
Chịu khổ bây giờ chính là phước báu lớn dành cho con để con không phải lạc lối, hối hận khi đến giây phút lâm chung.
Con luôn biết ơn công sinh thành của cha mẹ, sự giúp đỡ, yêu thương từ những người xung quanh, được sinh ra tại thời bình trên đất nước Việt Nam. Và con luôn biết ơn Ông Bà Tổ Tiên, ơn trên Tam Bảo luôn bảo vệ, che chở và soi lối con đường con đi !
Con biết, con còn trẻ người non dạ, chắc chắn không thể tránh khỏi những thiếu sót. Con cũng không dám mong cầu điều gì cho bản thân, chỉ mong Phật trên cao rũ lòng từ bi, Ông Bà thương xót dẫn con đi đến nơi, về đến chốn. Nếu có lỡ lạc đường, xin hãy thắp lên ngọn đuốc dắt con về với ánh sáng.
Con xin biết ơn vô cùng !
Nam Mô A Di Đà Phật 🙏🏻📿
( Ngày 08-09-2025 âm lịch, một chút trải lòng nhắc nhở bản thân vượt qua những trở ngại trên hành trình mà em Thảo đang đi )