Coca Là Trương Hoàng Lam Giang

Coca Là Trương Hoàng Lam Giang Nhà có 1 em bé dễ thương là Coca, tên thật của em là Trương Hoàng Lam Giang. Mời cả nhà cùng theo dõi hành trình trưởng thành của em bé nhé.
(1)

SỰ THẬT ÍT AI BIẾT: CON ĐANG NGHĨ GÌ KHI ĂN VẠ?Đang vui vẻ bỗng con lăn ra khóc giữa siêu thị vì không được mua đồ chơi?...
23/05/2026

SỰ THẬT ÍT AI BIẾT: CON ĐANG NGHĨ GÌ KHI ĂN VẠ?

Đang vui vẻ bỗng con lăn ra khóc giữa siêu thị vì không được mua đồ chơi?

Chiếc bánh quy bị bẻ đôi thôi cũng đủ khiến con gào khóc như “trời sập”?

Nhiều ba mẹ lúc đó thường nghĩ:

“Con mình sao mà bướng thế?”
“Con đang cố tình làm mình mất mặt à?”
“Nhỏ vậy mà đã biết thao túng rồi sao?”

Nhưng sự thật dưới góc nhìn khoa học lại rất khác…

🌱 Não bộ của con chưa đủ khả năng kiểm soát cảm xúc

Phần não giúp người lớn:

* bình tĩnh
* suy nghĩ logic
* kiềm chế hành vi

… ở trẻ nhỏ vẫn đang phát triển.

Trong khi đó, vùng não cảm xúc lại hoạt động cực mạnh.

Nghĩa là:
Con có cảm xúc rất lớn…
nhưng chưa đủ khả năng để tự “phanh” lại.

🌪 Ăn vạ không phải chống đối — mà là một cơn bão cảm xúc

Khi con khóc, hét, vùng vẫy…

Không phải con đang tính toán:
“Khóc to thì mẹ sẽ chiều.”

Mà là hệ thần kinh của con đang quá tải.

Trong đầu con lúc đó có thể chỉ là:

“Con khó chịu quá…”
“Con hoảng lắm…”
“Con không biết phải làm sao…”

Con giống như một chiếc xe mất phanh.
Và chính con cũng không biết cách dừng lại.

🤍 Con không cần một trận quát mắng. Con cần một nơi an toàn.

Người lớn chúng ta khi quá áp lực còn có lúc bật khóc, cáu gắt hay muốn biến mất khỏi mọi thứ…

Huống hồ là một em bé chưa biết gọi tên cảm xúc.

Những lúc ấy, điều giúp con bình tĩnh lại không phải là sự giận dữ của người lớn.

Mà là một người đủ bình tĩnh để ở cạnh con.

✨ “Mẹ ở đây rồi…”
✨ “Mẹ biết con đang rất buồn…”
✨ “Không sao đâu…”

Chỉ khi cảm thấy an toàn…
cơn bão trong đầu con mới dần dịu lại.

Nuôi dạy con chưa bao giờ dễ dàng.
Nhưng đôi khi, chỉ cần hiểu con đúng hơn một chút…
ba mẹ sẽ bớt giận hơn,
và con cũng bớt cô đơn hơn trong những cảm xúc của mình. ❤️

22/05/2026

Lại tiếp tục bắt chước dì Thảo trong truyền thuyết và...

1001 lý do để hoãn ngủ của Coca 🥴
22/05/2026

1001 lý do để hoãn ngủ của Coca 🥴

18/05/2026

Dì Thảo trong truyền thuyết

16/05/2026

Tập trước sau đỡ bỡ ngỡ...

SẼ ĐẾN MỘT NGÀY…VÒNG TAY BA MẸ KHÔNG CÒN ÔM TRỌN ĐƯỢC CON NỮA… ❤️Có ai như mình không…Ban ngày nhiều lúc chỉ mong:“Trời ...
15/05/2026

SẼ ĐẾN MỘT NGÀY…
VÒNG TAY BA MẸ KHÔNG CÒN ÔM TRỌN ĐƯỢC CON NỮA… ❤️
Có ai như mình không…
Ban ngày nhiều lúc chỉ mong:
“Trời ơi ngủ đi cho mẹ nhờ…”
Vì quá mệt.
Vì công việc.
Vì nhà cửa.
Vì hàng trăm thứ không tên khiến người lớn lúc nào cũng quay cuồng.
Nhưng rồi tối đến…
Khi cả nhà finally yên tĩnh.
Không còn tiếng con gọi:
“Mẹ ơi!”
“Ba ơi!”
Không còn đồ chơi vương khắp sàn.
Không còn mấy câu hỏi “vì sao” lặp đi lặp lại cả trăm lần…
Nhìn đứa nhỏ ngủ ngon lành tự nhiên tim mình mềm xíu.
Có hôm đang định tắt đèn đi ra ngoài…
mình đứng lại ngắm con thêm một chút.
Rồi bất chợt nhận ra:
Con lớn nhanh quá.
Em bé từng nằm gọn trong lòng tay mình…
giờ bế lâu đã thấy mỏi.
Bàn chân bé xíu ngày nào…
giờ dài ra lúc nào chẳng hay.
Mấy bộ đồ mới mua mùa trước…
vừa lấy ra đã chật mất rồi.
Con lớn lên mỗi ngày.
Âm thầm thôi.
Nhưng nhanh đến mức nhiều lúc mẹ chưa kịp quen.
Đôi khi xem lại video cũ trong điện thoại…
nghe tiếng con bập bẹ hồi bé mà tự nhiên cay mắt.
Mùi sữa thơm thơm ấy giờ cũng không còn nữa.
Cái dáng lẫm chẫm chạy theo mẹ khắp nhà cũng dần biến mất.
Và điều làm mình chạnh lòng nhất là…
Rồi sẽ có một ngày,
con không còn cần ôm ba mẹ nữa.
Không còn đòi mẹ bế.
Không còn chạy ào vào lòng ba sau một cú té.
Không còn tối nào cũng:
“Mẹ nằm với con nha…”
Rồi sẽ đến lúc con có thế giới riêng.
Có bạn bè riêng.
Có những bí mật riêng.
Cánh cửa phòng con khép lại…
và ba mẹ chỉ còn đứng phía sau nhìn con lớn lên.
Nghĩ tới thôi đã thấy buồn rồi. 🥺
Nên dạo này mình học cách chậm lại.
Bớt cầm điện thoại khi con đang nói chuyện.
Bớt “đợi mẹ chút”.
Bớt cáu gắt vì những điều nhỏ xíu.
Vì mình biết:
Mạng xã hội ngày mai vẫn còn.
Công việc mai vẫn làm tiếp được.
Nhưng tuổi thơ của con…
thì không quay lại lần thứ hai.
Có thể vài năm nữa thôi,
điều mình nhớ nhất không phải deadline hay tiền bạc…
Mà là cảm giác một em bé mềm mềm nằm gọn trong lòng mình mỗi tối.
Nên nếu hôm nay con còn thích ôm,
còn thích thơm má,
còn thích chui vào lòng ba mẹ…
Thì hãy ôm con thêm chút nữa nhé.
Vì sẽ đến một ngày…
Dù ba mẹ có giang rộng vòng tay đến đâu, cũng không còn ôm trọn được con nữa…😊

14/05/2026

2 tuổi và câu chuyện đi học

Bảo sao đêm nào mẹ con cũng vật lộn mẹ khóc con khóc mới chịu ngủ yên...😴TRƯỚC KHI CON NGỦ, ĐỪNG CHỈ NÓI: “NGỦ ĐI!” 🌙Hãy...
12/05/2026

Bảo sao đêm nào mẹ con cũng vật lộn mẹ khóc con khóc mới chịu ngủ yên...😴
TRƯỚC KHI CON NGỦ, ĐỪNG CHỈ NÓI: “NGỦ ĐI!” 🌙
Hãy thử 5 câu hỏi này… vì chúng có thể âm thầm thay đổi cả cách con nhìn cuộc đời 💛
Có những buổi tối…
Nhà cửa bừa bộn.
Con vẫn còn chạy nhảy.
Mẹ thì mệt đến mức chỉ muốn con ngủ thật nhanh.
Và rồi chúng ta vô thức nói:
🗣️ “Ngủ ngay đi!”
🗣️ “Nhanh lên mẹ mệt rồi!”
🗣️ “Mai còn dậy sớm nữa đó!”
Nhưng ba mẹ có biết không?
✨ 15 phút trước khi ngủ là thời điểm não bộ ghi nhớ cảm xúc mạnh nhất trong ngày.
Những gì con nghe thấy lúc ấy… rất dễ đi vào tiềm thức và ở lại thật lâu.
Vì vậy tối nay, thay vì thúc giục, hãy thử:
🌙 Tắt bớt đèn
🤍 Ôm con vào lòng
✨ Và hỏi con 5 câu hỏi nhỏ này…
Có thể chỉ mất vài phút thôi.
Nhưng lại đang âm thầm “lập trình” cho con một tâm hồn:
💛 Biết ơn hơn
💛 Tích cực hơn
💛 Hạnh phúc hơn
💛 Và luôn cảm thấy mình được yêu thương
1️⃣ “Hôm nay điều gì làm con vui nhất?”
Câu hỏi này giúp con học cách nhớ về NIỀM VUI trước khi ngủ.
Dần dần, não bộ của con sẽ có thói quen:
✨ Nhìn vào điều tích cực
✨ Ghi nhớ khoảnh khắc hạnh phúc
✨ Ít tập trung vào bực bội hay hờn dỗi nhỏ nhặt
Một đứa trẻ hạnh phúc… thường bắt đầu từ cách con nhìn lại một ngày của mình.
2️⃣ “Hôm nay có ai giúp đỡ hoặc làm con thấy được yêu thương không?”
Đây chính là cách gieo “hạt mầm biết ơn” tự nhiên nhất.
Con sẽ dần nhận ra:
💛 Mình đang được yêu thương mỗi ngày
💛 Có rất nhiều người âm thầm quan tâm đến mình
💛 Hạnh phúc không phải điều quá xa xôi
3️⃣ “Thế hôm nay con đã làm điều tốt gì cho ai chưa?”
Câu hỏi này cực kỳ quan trọng.
Vì lòng biết ơn không chỉ là “nhận”.
Mà còn là học cách “cho đi”.
Khi nhớ lại việc tốt mình đã làm, con sẽ cảm thấy:
✨ Mình có giá trị
✨ Mình có thể mang niềm vui cho người khác
✨ Và bản thân là một em bé tử tế
Dù chỉ là:
🌱 Nhường đồ chơi cho bạn
🌱 Ôm em bé
🌱 Hay giúp mẹ lấy chiếc khăn
4️⃣ “Ngay lúc này, con muốn cảm ơn ai nhất?”
Câu trả lời của con đôi khi đáng yêu lắm…
☔ “Con cảm ơn cơn mưa vì trời mát hơn.”
🧸 “Con cảm ơn gấu bông ngủ với con.”
🍲 “Con cảm ơn mẹ nấu món con thích.”
Và chính những điều nhỏ bé ấy…
lại tạo nên một đứa trẻ biết cảm nhận hạnh phúc từ cuộc sống thường ngày.
5️⃣ “Con có biết ba/mẹ biết ơn điều gì nhất không?”
Rồi hãy đợi con tò mò nhìn mình… 🥺
Sau đó nhẹ nhàng ôm con và nói:
💛 “Ba/mẹ biết ơn nhất vì được làm ba mẹ của con.”
Tin mình đi…
Có những đứa trẻ sẽ nhớ câu nói ấy suốt cả tuổi thơ.
Vì không gì khiến con cảm thấy:
✨ An toàn hơn
✨ Được yêu thương hơn
✨ Và đủ đầy hơn…
… bằng việc biết rằng mình là điều quý giá nhất trong lòng ba mẹ.
🌱 Nuôi dưỡng một đứa trẻ biết ơn không bắt đầu từ những bài giảng dài.
Nó bắt đầu từ:
Một cái ôm.
Một cuộc trò chuyện nhỏ.
Một vài phút thủ thỉ trước giờ ngủ.
Và rồi theo năm tháng, lòng biết ơn ấy sẽ lớn lên thành:
💛 Một em bé sống tích cực
💛 Biết yêu thương người khác
💛 Dễ cảm thấy hạnh phúc
💛 Và lớn lên với sự tử tế trong tim
Tối nay ba mẹ thử nhé. 🌙
Biết đâu vài phút nhỏ bé trước giờ ngủ…
lại trở thành ký ức đẹp nhất tuổi thơ của con sau này.

11/05/2026

2 tuổi và câu chuyện lấy chồng
Bất ngờ của mẹ ngày thứ 2 😂

“Nhiều ba mẹ tưởng con đang ngoan hơn…nhưng thật ra chỉ là con đang im hơn.”Có rất nhiều chuyện bắt đầu từ câu nói quen ...
11/05/2026

“Nhiều ba mẹ tưởng con đang ngoan hơn…
nhưng thật ra chỉ là con đang im hơn.”

Có rất nhiều chuyện bắt đầu từ câu nói quen thuộc:
“Thôi xem điện thoại một chút đi để mẹ làm việc…”

Một đứa trẻ đang khóc → im ngay.
Một bữa cơm vật vã → dễ hơn hẳn.
Một người mẹ quá mệt → cuối cùng cũng có vài phút để thở.

Chiếc điện thoại đúng là “cứu tinh” của rất nhiều gia đình.

Cho đến ngày…
ba mẹ thử cất nó đi.

Mình từng đọc một câu chuyện rất ám ảnh.

Một người mẹ kể:
chiều nào đón con từ trường về, câu đầu tiên con hỏi cũng là:
“Điện thoại của con đâu?”

Không còn chạy lại ôm mẹ.
Không ríu rít kể chuyện đi học.
Chỉ hỏi:
“Điện thoại đâu?”

Ban đầu chị nghĩ chuyện đó bình thường thôi.

Vì có điện thoại thì con ngoan hơn thật.
Mẹ nấu được cơm.
Làm được việc.
Nhà cửa cũng yên hơn.

Cho đến một hôm…
chị cất điện thoại đi.

Đứa trẻ khóc gào.
Ném đồ.
Lăn ra sàn.
Và hét:
“Mẹ tránh ra!”

Người mẹ đứng chết lặng.

Không phải vì con ăn vạ.

Mà vì lần đầu tiên chị nhận ra…

đứa trẻ từng chỉ cần mẹ ôm là nín,
bây giờ lại phản ứng dữ dội chỉ vì một chiếc điện thoại bị lấy đi.

Đau vì hóa ra…
có những ngày mình nghĩ chỉ cho con xem “một chút thôi”.

Nhưng cái màn hình đã âm thầm lấy đi rất nhiều khoảng kết nối giữa ba mẹ và con từ lúc nào không biết.

Bây giờ không khó để thấy những hình ảnh như vậy.

Một em bé vừa ăn vừa xem điện thoại.
Một gia đình ngồi cùng nhau nhưng ai cũng im lặng vì con đang dán mắt vào hoạt hình.
Có bé vừa mở mắt buổi sáng đã hỏi:
“Điện thoại của con đâu mẹ?”

Nhiều người nghĩ:
“Trẻ con giờ đứa nào chả vậy.”

Nhưng điều đáng sợ nhất không nằm ở chuyện con xem bao lâu…

Mà là việc con đang dần mất hứng thú với thế giới thật.

Có những đứa trẻ bây giờ…

ngồi trước cả một giỏ đồ chơi vẫn chán.
Được mẹ ngồi đọc sách cùng nhưng mắt cứ ngó quanh tìm điện thoại.

Không phải vì con vô tâm.

Mà vì thế giới thật…
không đủ nhanh,
không đủ nhấp nháy,
không đủ kích thích như cái màn hình nữa.

Một cuốn sách trở nên quá chậm.
Một cuộc trò chuyện cũng khó giữ con lâu bằng vài video ngắn vài chục giây.

Dần dần…
não của con quen với việc phải được kích thích liên tục.

Và rồi những điều bình thường ngoài đời…
không còn đủ hấp dẫn nữa.

Con dễ cáu hơn.
Khó tập trung hơn.
Chơi một chút là chán.

Không phải con thay đổi trong một ngày.

Mọi thứ thường bắt đầu rất nhỏ…
từ một lần dỗ ăn,
một lần “để mẹ làm nốt việc này đã”.

Rồi dần dần…

mỗi khi buồn,
mỗi khi chán,
thứ con tìm tới đầu tiên không còn là vòng tay ba mẹ nữa,
mà là cái màn hình.

Điều nhiều ba mẹ hay hiểu lầm là:

Muốn con bỏ điện thoại = chỉ cần cất điện thoại đi.

Nhưng thật ra…
nếu chỉ lấy màn hình khỏi tay con mà không bù lại bằng sự kết nối thật,
thì con sẽ càng chống đối mạnh hơn.

Vì điều con thiếu đôi khi không phải là cái máy.

Mà là cảm giác được chú ý,
được chơi cùng,
được ở cạnh ba mẹ thật sự.

Có những điều rất nhỏ thôi nhưng lại giúp con kết nối lại nhiều hơn:

Cùng con tưới cây.
Nằm đọc sách trước giờ ngủ.
Cho con phụ nhặt quần áo.
Ngồi nghe con kể những câu chuyện rất trẻ con mà người lớn thường nghĩ là chẳng quan trọng.

Với người lớn có thể chỉ là vài phút bình thường.

Nhưng với con…
đó là cảm giác được yêu thương thật sự.

Và cảm giác đó…
không cái màn hình nào thay thế được ❤️

Điện thoại không xấu.
Ai làm ba mẹ rồi cũng sẽ có lúc mệt, lúc quá tải, lúc chỉ cần con ngồi yên vài phút để mình kịp thở.

Nên bài này không phải để trách ai cả.

Chỉ là đôi khi giữa cuộc sống quá bận…
mình vô tình để màn hình làm thay phần kết nối đáng lẽ thuộc về gia đình.

Rồi sẽ có ngày…

con không còn mè nheo để đòi mẹ chơi cùng nữa.
Không còn chạy theo hỏi đủ thứ nữa.

Con sẽ lớn lên.

Chỉ là không ai biết…
trong quãng tuổi thơ ngắn ngủi đó,
thứ ở cạnh con nhiều nhất là ba mẹ…
hay là một cái màn hình sáng rực.

Và nghĩ tới điều đó thôi…
đã đủ thấy thương con rồi ❤️

XIN HÃY THƯƠNG CON – DÙ ĐÔI LÚC CON CHƯA HOÀN HẢO ❤Có những ngày…con bướng bỉnh đến mức khiến bố mẹ chỉ muốn nổi giận.Có...
09/05/2026

XIN HÃY THƯƠNG CON – DÙ ĐÔI LÚC CON CHƯA HOÀN HẢO ❤
Có những ngày…
con bướng bỉnh đến mức khiến bố mẹ chỉ muốn nổi giận.
Có những lúc…
con lì lợm, khóc lóc, không chịu nghe lời.
Và cũng có những thời điểm… con làm sai đi sai lại một điều tưởng chừng rất nhỏ.
Nhưng bố mẹ ạ,
đằng sau tất cả những điều “chưa ngoan” đó…
con không phải là một đứa trẻ hư.
Con chỉ là một đứa trẻ…
đang học cách làm người.
Không ai sinh ra đã biết kiểm soát cảm xúc.
Không ai ngay từ đầu đã biết đúng – sai rạch ròi.
Và chắc chắn…
không đứa trẻ nào hiểu được thế giới rộng lớn này ngay từ những năm đầu đời.
Con giận dữ… vì con chưa biết gọi tên cảm xúc.
Con ăn vạ… vì con chưa biết cách diễn đạt mong muốn.
Con làm sai… vì con đang thử, đang học, đang va chạm.
Những điều khiến bố mẹ khó chịu hôm nay,
thực ra lại chính là bài học đầu đời của con.
Nhưng điều đáng sợ không phải là việc con sai.
Mà là…khi con sai, con không còn nhận được sự yêu thương.
Một đứa trẻ sẽ không sợ bị mắng.
Nhưng sẽ rất sợ cảm giác:
“Bố mẹ chỉ yêu mình khi mình ngoan.”
Và rồi…
con bắt đầu thu mình lại.
Con cố gắng trở thành một “đứa trẻ hoàn hảo” trong ánh mắt người lớn.
Nhưng bên trong…
lại đầy những tổn thương không gọi được thành tên.
Bố mẹ thường mong con ngoan hơn một chút,
giỏi hơn một chút, hiểu chuyện hơn một chút…
Nhưng lại quên rằng con chỉ mới bắt đầu hành trình làm người.
Con không cần hoàn hảo.
Con chỉ cần được chấp nhận trong quá trình chưa hoàn hảo ấy.
Một đứa trẻ lớn lên khỏe mạnh về cảm xúc
không phải là đứa trẻ không mắc lỗi,
mà là đứa trẻ khi mắc lỗi… vẫn được ôm, khi sai… vẫn được lắng nghe, khi yếu đuối… vẫn được tin tưởng.
Bởi vì chính trong những lần sai đó, con học được cách đứng dậy.
Chính trong những lần được tha thứ, con học được cách yêu thương.
Làm cha mẹ không phải là sửa con thành “đúng chuẩn”, mà là đồng hành để con hiểu mình và trưởng thành.
Có thể hôm nay con còn vụng về,ngày mai con còn sai, nhưng nếu con luôn biết rằng:
“Dù mình thế nào… bố mẹ vẫn ở đây” thì con sẽ đủ dũng cảm để lớn lên.
Vậy nên…nếu hôm nay con làm bố mẹ mệt mỏi, xin hãy chậm lại một chút.
Đừng chỉ nhìn vào hành vi, hãy nhìn vào đứa trẻ phía sau hành vi đó.
Một đứa trẻ đang loay hoay với cảm xúc.
Một đứa trẻ đang học cách trở thành chính mình.
Xin hãy thương con – dù đôi lúc con chưa hoàn hảo.
Vì con không cần một tuổi thơ hoàn hảo…
con chỉ cần một tuổi thơ được yêu thương đủ đầy.
Và chính điều đó… mới là nền tảng vững chắc nhất để con trưởng thành.
P/S: Nhân 1 ngày khủng hoảng lên 2 của E Ca

Address

Bình Dương
Di An

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Coca Là Trương Hoàng Lam Giang posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share