17/12/2024
Đâu có ai thiếu ai mà chết,thế nhưng Kinh Du 2 năm sau khi Hồ Điệp qua đời đã gieo mình xuống biển sâu để tìm đến tiểu Hồ Điệp của mình.
“ Anh là cá voi ngao du đại dương, chợt một ngày tình cờ, một chú bướm vô tình xông vào tần số của anh. Đó là giây phút đẹp đẽ nhất trong cuộc đời anh.”
Kinh Du nghĩa là một chú cá heo còn Hồ Điệp lại là một chú bướm, một cái lặn dưới biển, một cái hay lên trời. Đúng với cái tên của họ, Kinh Du là một vận động viên bơi lội, anh như một chú cá heo hòa mình cùng với biển nước, còn Hồ Điệp thì bay lượn trên sân trượt băng như một chú bướm xinh đẹp. Thế nhưng có lẽ ông trời ghen tị với người tài, một người bị chấn thương cả về tâm lý và cơ thể sau khi người bố qua đời khi đưa anh đi tập luyện, từ đó anh đã từ bỏ việc bơi, bỏ cả sự nghiệp đầy sáng rọi phía trước của mình. Còn cô gái ấy, một người được hưởng sự yêu thích, tài năng trên sân băng từ bố mẹ, cô gái ấy đang ở độ tuổi rực rỡ nhất trong cuộc đời và sự nghiệp nghi chỉ mới 17 tuổi đã đạt được huy chương vàng giải vô địch trượt băng quốc gia. Ấy vậy mà cô gái ấy lại phải dành những tháng ngày ít ỏi của mình trong bệnh viện để chữa trị căn bệnh quái ác của mình.
Chú cá heo không thể về biển và hồ điệp cũng không thể bay qua đại dương. Hai mảnh đời thiên tài chợt đổ vỡ và rồi số phận để họ gặp được nhau. Chưa biết cuộc gặp gỡ đất là món quà ông trời dành tặng cho họ hay lại là một cuộc tình đầy trắc trở giữa hai con người đầy tội nghiệp ấy.
Khi mà Kinh Du cứu Hồ Điệp từ dưới biển lên khi cô muốn để mình chìm sâu vào lòng đại dương lạnh lẽo thì chính anh đã đưa tia sáng đến cuộc đời ngắn ngủi còn lại của cô gái ấy. Thế nhưng khi người bạn Thiêu Quân của Kinh Du biết anh đã cứu người dưới nước thì đã vô cùng kinh ngạc khi anh đã bơi lại, nên ta có thể thấy được không chỉ Kinh Du đưa ánh sáng đến cho Hồ Điệp mà chính chú bướm nhỏ ấy cũng đã vẫy đôi cánh của mình làm rung rinh số phận hẩm hiu của chú cá heo đang bị thương.
Tình yêu của hai người đến một cách chậm rãi nhưng không hề nhạt nhòa. Ngay từ những lần đầu gặp gỡ, anh đã không che giấu sự cưng chiều của mình với cô nhưng khi đấy có lẽ anh chưa thể nhận ra được tình cảm của mình. Anh tự tay làm một món quà rất đặc biệt để tặng cô, cũng bơi món quà ấy mà anh đã quay lại quê hương chưa đầy ký ức đau khổ của mình để tìm đến được thợ nung giỏi. Anh cùng bố mẹ và mọi người đã giúp cô có thể một lần nữa đứng trên sân băng để biểu diễn lần cuối cùng. Người con trai ấy đã phải người con gái mình yêu đang lịm dần vì bệnh đến bệnh viện với sự bất lực bao quanh. Bất lực khi không thể làm gì được mà chỉ có thể ngày ngày nhìn người con gái mình yêu yếu đi. Cái ngày mà Hồ Điệp bay đi, lần cuối mà họ nói lời tạm biệt anh vẫn hẹn ngày mai gặp lại, nhưng tim anh bỗng nhói đau không nguyên do. Có lẽ anh cũng cảm nhận được gì đó, vì bất an nên anh đã gọi cho cô, gọi cho bố mẹ cô, thế nhưng nhận lại được chỉ là tin mà mình không muốn nghe nhất, tiểu Hồ Điệp của anh đã đi thật rồi.
Sau khi cô mất, anh lại một lần nữa trở thành vận động viên bơi lội đúng với những gì cô mong muốn khi biết anh là vận động viên. Anh đạt được huy chương vàng danh giá nhất và một lần nữa quay lại với quê hương của cô, nơi mà bọn họ gặp nhau và yêu nhau. Sau khi đến thăm nơi cô đang say ngủ thì anh đến chỏm đã, nơi cô đã được anh cứu và ngắm nhìn mãi đến khi hoàng hôn.
Lần này, chú cá heo ấy lại quay lại với biển khơi, anh bơi đến khi mà mình không thể bơi được nữa và chìm dần vào lòng biển.
Một vận động viên bơi lội lại chọn cách ra đi với nước. Hẳn không ai có thể nghĩ đến anh lại chọn cách ra đi như vậy, nhưng có lẽ người ta lại càng hâm mộ và tiếc thương cho tình yêu giữa hai số phận ấy.
Một cái kết buồn cho chuyện tình yêu day dứt nhưng lại cũng chính là khởi đầu cho hành trình cá heo đi tìm bướm nhỏ của mình. Chúc cho ở một nơi nào đấy họ có thể thỏa sức mình bay lượn cùng nha, mãnh mãnh liệt liệt yêu nhau bù cho những gì đau khổ đã phải trải qua.