21/08/2023
FAN FIC CHANH MẬT ONG
*ĐÂY HOÀN TOÀN LÀ NHỮNG CÂU CHUYỆN KHÔNG CÓ TRONG CHANH MẬT ONG, NHÂN VẬT VÀ CỐT TRUYỆN CŨNG KHÔNG GIỐNG HOÀN TOÀN VỚI TRUYỆN GỐC. MONG MỌI NGƯỜI ĐỌC VÀ ĐÓN NHẬN MỘT CÁCH VUI VẺ VÀ TÍCH CỰC, MÌNH VIẾT ĐỂ THỎA MÃN NIỀM ĐAM MÊ VIẾT LÁCH CỦA MÌNH, VÌ VẬY, NHỮNG CÂU CHỮ MÌNH NẶN RA CÓ THỂ KHÔNG HAY, NẾU MỌI NGƯỜI CẢM THẤY KHÔNG PHÙ HỢP, CÓ THỂ GÓP Ý CHO MÌNH Ạ. MÌNH CẢM ƠN!
Châu Anh - Gia Khánh ( Khánh' s POV)
Tôi ngả lưng vào ghế sô pha ngắm nhìn cô gái với mái tóc đỏ thẫm dài đến lưng, đuôi xoăn lơi nhẹ. Em tựa như nàng thơ với chiếc váy hoa nhí màu trắng xanh đứng trước gương chải tóc, nụ cười nở ra trên môi em được phản chiếu qua tấm gương. Nụ cười đẹp đến nao lòng này của em đã khiến bao thằng đổ đứ đừ rồi Châu Anh?
Châu Anh chạy sà vào lòng tôi, tay em cầm cuốn album của lớp cấp 3 chúng tôi.
- Anh nhớ có những gì trong này không?
- Hừm...lúc cầm album về anh cũng không giở ra xem nhiều. Anh xem được vài tấm của chúng ta và mấy tấm em mở cho anh xem ở lớp thôi.
Châu Anh có vẻ hào hứng hơn, em nói.
- Vậy giờ chúng ta cùng xem lại đi, ôn lại kỉ niệm cũ. Lâu rồi cũng không gặp lại ai ngoài mấy đứa thân thân.
Em dựa vào lồng ngực tôi, tôi ngồi ở đầu ghế sofa để em có chỗ để chân thoải mái hơn, mùi dầu xả Dove từ tóc em phả lên mũi tôi. Tôi không hiểu sao tôi bị nghiện mùi của Châu Anh vcl ý, mặc dù em hay thay dầu gội đầu, sữa tắm nhưng nếu ở gần, tôi vẫn sẽ nhận ra được mùi hương đặc trưng của em. Một mùi hương dịu nhẹ, thanh mát khiến tôi phát cuồng khi ở cạnh em.
- Anh nhớ cảnh này không?
Em chỉ vào bức ảnh có 2 cô cậu học sinh mặc đồng phục trường THPT Nguyễn Trãi đứng trên lan can cùng với nụ cười tươi rói của tuổi 17.
- Hôm đấy chụp kỉ yếu xong em nhờ Trang chụp hộ bằng con 8 plus của nó, công nhận đẹp thật.
- Ừ, trời hôm đấy không nắng nhưng nụ cười của em tỏa nắng cả một bầu trời luôn đấy bé Chanh ạ.
- Ok em biết anh nghệ rồi Khánh Nguyễn.
Châu Anh chỉ tiếp vào tấm ảnh có 6 con người dở hơi đang đuổi bắt nhau, thế mà khi được lọt vào khung ảnh, lại tạo nên một bức ảnh thanh xuân khó quên của mỗi người chúng tôi. Tôi, Châu Anh, Công Trường, Dương Thu Trang, Đặng Quang Long, Ánh Dương.
- Haha em nhớ rồi, tấm này chụp lúc thằng Trường đang ăn bánh xong bị tụi em làm rơi này, em nhớ Khánh còn ra bênh em nữa cơ đấy.
- Anh phải bảo vệ bé Chanh của anh chứ, không Công Trường lại ném vào thùng rác thì chết mất.
- Khánh của em là nhất!
Châu Anh hôn vào má tôi một nụ hôn phớt, đôi môi mềm mại của em lướt qua má tôi một cách nhanh chóng, em chỉnh lại tư thế tiếp tục xem cuốn album. Châu Anh lướt đến giữa cuốn, hình ảnh 1 cặp đôi khoác tay nhau trong bộ cổ phục Việt truyền thống. Lúc này nhìn mặt Châu Anh vẫn hơi non, nhưng phải nói rằng đường nét của Châu Anh rất chuẩn. Châu Anh đẹp kiểu cổ điển, kín đáo, rất riêng biệt. Áo dài cách tân màu nâu kem của em lại tô thêm sự hoàn hảo cho vẻ đẹp của em. Như kiểu vàng kết hợp với kim cương ấy.
- Bé Chanh , em biết gì không?
- Dạ?
- Em là ánh sáng của cuộc đời anh đấy. Cảm ơn em, cảm ơn em vì đã yêu thương anh, thấu hiểu anh, cảm ơn em vì đã xuất hiện trong cuộc đời của anh, cảm ơn em, bé Chanh của anh.
- Ai dạy anh nói sến rện vậy Khánh Nguyễn?
Châu Anh ôm lấy cổ tôi, em đặt lên tôi một nụ hôn nhẹ, tôi nhanh chóng giữ em lại, kéo em vào nụ hôn sâu, tay tôi đặt ngang eo em, Châu Anh giường như không có ý định phản kháng, tôi được đà hôn em mạnh hơn, lưỡi chúng tôi cuốn vào nhau tạo nên một không gian cực kì mờ ám. Vị ngọt từ đôi môi mềm mại của em là một chất gây nghiện tôi không thể cai được.
- Anh luôn xứng đáng nhận được những điều tốt hơn, Khánh ạ.