09/07/2024
Chap 3: Mỹ Linh, Phương Mai năm ấy.
Ở vùng quê mà, lớp 2 sau này là lớp 3, lớp 4 rồi lớp 5/5 tôi để ý một con nhỏ khác. Đến đây chắc có Bác nghĩ rằng: “thằng nít ranh nhỏ sao mà biết mê gái thế?”. Thú thật với các Bác thói xấu cả mà, nhưng riêng vấn đề này tôi nghĩ chắc rằng không sai. Cái đẹp, cái mỹ làm sao không yêu thích được, nhất là những thằng con trai. Đúng rồi đấy, chính tôi cũng bị chúng mê luyến như những đứa con trai khác mà thôi. TÔI MÊ GÁI!
Em nó tên Linh, Mỹ Linh, em này thì khác em Mai kia. Em này đẹp thật, đẹp nhất lớp rồi, không ngồ ngộ như em Mai. Tất nhiên tôi giả như chấm em trên điểm 100 thì em cũng phải 80, 81 là ít, dù sao trong lớp còn em Ngọc Hân và Yến đẹp nén riêng nhiều mê hoặc. Ôi ngay từ lúc còn nhỏ em ấy đã trở thành sự trung tâm chú ý huống hồ sau này lớn lên, dậy thì thành công em đã làm khổ con cái nhà người ta rồi. Haizzz
Tôi lúc đấy là một thằng rất chi là bình thường. Bình thường từ ngoại hình, học vấn, lẫn tính cách, thể thao, ca múa, ... huống chi là những trò bắn bi, chơi quay, ngựa ngựa thả diều. Tất cả chỉ ở mức bình thường. Tôi sinh hoạt trong gia đình hoàn cảnh lúc đấy hẳn là khá giả, đủ ăn được người trong xóm yêu quý. Nên được may mắn chút có Thầy Bu gánh được nhiều người biết, tất nhiên lẫn cả em Mỹ Linh rồi. Đến đây thì các Bác nghĩ viễn cảnh đẹp đoạn sau rồi chứ gì? Nhưng không các Bác ạ. Tôi bị Thầy Bu lừa là gia cảnh nhà mình nghèo nhất xóm, lừa đến người anh trai của tôi học lớp 11/12 còn k biết huống chi là tôi. Bình thường, tôi lại còn tự ti hơn thế nữa. Giờ ngẫm lại tôi tự ti valua.
Nhưng số phận của con người dường như những người bình thường như chúng ta chẳng bao giờ biết trước được. Tôi cứ ngắm em Linh ấy để làm động lực học tập, để rồi lên 3 tôi được giấy khen cấp trường. Xúi quẩy, Cô chủ nhiệm xếp tôi ngồi với em Phương Mai bàn 3 dãy ngoài cùng từ của vào, còn em Linh thì lên bàn đầu dãy trong cùng ngồi đối diện với giáo viên. Thế nên bây giờ tôi mới có cái để kể cho các Bác nghe ra chuyện.
Chuyện là khi em Mai cắp cặp xuống ngồi vào bàn tôi thay cho thằng Hùng, cái thằng tôi hay chơi thân từ mẫu giáo, cũng là chính cái thằng đi học cùng đường từ nhỏ tới lớn, rồi nó cũng là thằng cầm đầu tụi con trai đi đấm nhau... tất nhiên đấy là chuyện về sau. Còn em Mai vừa ngồi xuống bàn lập tức lôi cây thước cùng mẩu phấn không bụi dài bằng ngón cái, em ấy áp cái thước đúng 70 cm quá nửa bàn rồi vạch ngay một đường thẳng như băng kèm nói: “Phần ai người đấy ngồi, cấm lấn, lấn qua ăn 3 cái cấu”. Mà tôi cũng không hiểu sao lúc đấy đứa nào, đứa con gái nào học đâu cái chiêu cấu tới sứt da, chảy cả máu tay. Lớp tôi đúng sợ phe bên gái, k dám trêu ác, chỉ dám đùa vờn vờn rồi cái khóc to là mấy thằng ngựa ngựa là thằng Hùng đầu têu...
Đệch... 3 năm ngồi ghế cấp 1 tôi ngựa ngựa ngồi với mấy thằng đực, trường hợp này mới gặp lần đầu. Hóa ra em ấy cũng chẳng phải gì cho lắm. Nghĩ đến cảnh thời gian sau này tôi chỉ lắc lắc đầu, rồi quay đi “sống sao cho vừa lòng người ra vậy”. Mặc dù ngồi địa với ẻm hết lớp 5 nhưng tôi cũng không thể tượng tượng rằng đằng sau mặt hung dữ, ác quỷ, cay nhiệt đó lại là ma mị có nét dễ thương. Em làm vậy với tôi thật là khổ, haizzz.
Cái thói bình thường viết chữ nghiêng nghiêng, khuỷu tay tôi e dè không dám lấn huống hồ cái thước, túi bút, sách vở lẫn cái cặp tôi chỉ dám ôm vào bụng vì mấy lần sơ ý trên tay tôi còn in hằn những vết máu chưa lành của con nhỏ Mai đó. “Con nhỏ này cay thật cay nhiệt! Ước gì ngồi bên cạnh là em Linh thì tốt biết mấy.” Đúng thật, Linh thì dễ thương, thùy mị, láu cá hay nghịch nghịch trêu với các bạn để ai cũng yêu quý. Nhìn lại con ngựa ngựa hung này tôi chỉ biết sờ chán rồi nhìn cánh cửa bên ngoài nghĩ: “Bao giờ được về nhỉ?”
“Mày có biết câu chuyện cái bút biết đi không, Mai” em nhìn rồi rồi ngựa ngựa chỉ lên bảng. Tôi ngán ngẩm những giờ môn văn như thế này, lại còn ngồi bên cạnh cái bà la sát như này nữa, quỷ hồn. Tôi chọc cái bút lò cò từ mép bàn đến cái vạch ngăn rồi lại quay lại mép bàn. Cứ thế cứ thế cho tới lúc tôi đặt cái bút xuống rồi chìm vào trong giấc mơ đẹp. Thì cái bút dường như biết bò, như thách thức ông chủ nhỏ của nó, hắn bò từ từ rồi lăn mạnh qua vạch biên giới. Óa!!, a ... Tôi hét lên mấy tiếng liên tục rồi cảm giác được cái đau ở cánh tay, ôi cái con nhỏ này lại nữa! Tôi hoảng hốt thấy cả lớp, tới giáo viên cũng nhìn như sinh vật sống động. Định hình lại tôi nhìn thẳng đôi mắt nhỏ, rồi với cái cây bút rồi xóa cái vùng nhỏ vừa cấu, cái vết này thật là ác!
Cuối cùng chỉ có thế, tôi không trách móc em ấy, cũng không mặt nhăn nhó. Vì em còn quá nhỏ, U tôi dạy rằng, con gái sinh ra luôn yếu đuối hơn con trai nên cần sự chở che từ phái mạnh như con trai bọn tôi vậy, đơn giản không phải vì tôi sợ, ai bảo em cũng là mỹ nhân trong mắt tôi...