quýt.

quýt. cá thể cô đơn vượt trội nhưng anh đã luôn là tình yêu của tôi, là tình yêu duy nhất và mãi mãi, không một ai có thể thay thế nổi.

Tôi tạo blog này vào ngày 8/3/2025.Cố nhiên, nó chẳng liên quan gì đến ngày Quốc tế Phụ nữ. Ngày tháng năm không có ý ng...
02/03/2026

Tôi tạo blog này vào ngày 8/3/2025.

Cố nhiên, nó chẳng liên quan gì đến ngày Quốc tế Phụ nữ. Ngày tháng năm không có ý nghĩa cụ thể. Nếu điều gì cũng gán nội dung sâu xa vào thì sẽ trở nên một sự nặng nề và lễ nghi không đáng có. Thế nên nó chỉ đơn giản là ngày mà tôi quyết định rằng tôi sẽ lập một cái blog.

Một người bạn văn trong dịp năm mới đã chúc tôi năm nay sẽ bán được nhiều quýt hơn. Tôi lấy làm cảm động với cái ẩn dụ đó, và cũng hy vọng rằng năm nay tôi có thể dành nhiều thời gian ở mái hiên này hơn. Tôi đã viết nhiều, phải không? Ít ra trong một năm qua tôi không viết nhiều hơn khi tôi còn học phổ thông, nhưng tôi đã thành thật hơn. Tôi luôn muốn chân thật hơn khi mình viết một điều gì đó. Nhưng điều đó cũng khó khăn. Tôi đã luôn muốn bản thân nhạy cảm và u sầu như tôi đã từng, tôi đã ước rằng mình vẫn có thể dành hàng giờ hàng ngày để suy tưởng về những cảm xúc rất mỏng mảnh, rất vụn vặt, về những tâm tình rất bé nhỏ e ấp, về những mơ mộng khao khát rất viển vông. Và cuộc sống đã mài mòn đi sự đa cảm của tôi nhiều lắm: phải học cách gạt ra bên cạnh những rung động, phải xếp lại nỗi giận dữ riêng tư, phải biết cách mặc kệ mỗi phút chạnh lòng. Và tôi cũng lại ít khóc, ít cười, ít một mình, ít cô độc, ít buồn, rồi ít viết.

Đến tuổi này thì tôi cũng ngừng bay bổng: ước mơ trở thành một nhà văn giờ đây đã cách xa tôi nhiều đến mức tôi tưởng chừng đó chỉ là ký ức ở một kiếp sống khác. Tôi yêu văn, như thể tôi sẵn sàng dành cả đời người để đọc và viết, đi và viết, sống và viết. Văn chương là sơn thuỷ trên trang sách, sơn thuỷ là văn chương của đời người. Hình như đã có bậc tiền bối nào đã viết như vây, thế nên tôi càng không thể ngừng dừng lại ngòi bút của mình. Tôi yêu văn, như thể một kẻ ngu si chẳng được trời phú cho tài cán gì lại cứ không ngừng truy tầm vẻ đẹp vĩnh hằng của nghệ thuật, đi tới cùng trời cuối đất để hiểu thế nào là thu cả trăm sông nghìn núi vào tầm mắt, để rồi ngoảnh lại cũng chẳng có gì ngoài sự đơn độc với thế gian. Tận sâu trong tim tôi vẫn mong muốn con chữ mà tôi viết xuống có thể chạm tới một ai, có thể an ủi dù chỉ một tâm hồn, có thể trao đi hơi ấm dù chỉ một bàn tay. Tận sâu trong tim tôi vẫn mong tình yêu của tôi qua muôn vàn cánh thư không gửi có thể xuyên qua bao nhiêu chồng chập của số phận để tới được với người tôi yêu. Tận sâu trong tim tôi chưa bao giờ ngừng thiết tha tin rằng máu chảy trên đầu ngọn bút là tình yêu cuộc sống đích thực nhất và là niềm khao khát sống mãnh liệt nhất.

quýt. thì là quýt. thôi. Sẽ không có gì thay đổi cả. Tôi sẽ viết nhiều hơn.

Dường như là không có đích đến, cũng không có con đường. Chỉ cứ bước tiếp, bước tiếp, bước tiếp. Trạng thái của tôi hiện tại chính là như vậy.

Tham vọng của tôi chất đầy tháp Babel, không một ai cũng không điều gì có thể lấp đầy hố sâu không đáy trong tôi. Đó là tham vọng được sống, được sống trọn vẹn đến từng khoảnh khắc dù quý giá hay vô nghĩa trong cái bổn phận mà trời dúi vào tay này.

Một mặt, tôi viết mà chẳng cần để ý miệng lưỡi người đời. Một mặt, tôi lại thầm mong có ai đó cố gắng kiên nhẫn gõ cánh cửa, bước vào nơi địa hạt mù mịt này, để chạm tới tôi, chạm tới câu chữ của tôi, ôm lấy tôi.

Nhưng tôi cũng không biết khi nào mình sẽ lại rơi xuống đáy vực, quay trở lại màn đêm tăm tối bất tận, giam mình trong sự cô độc không hồi kết. Và lần đó có lẽ sẽ là lần rơi xuống sâu nhất, đau hơn tất cả mọi lần và tuyệt vọng hơn tất cả mọi lần.

Viết, trước hết là để cứu lấy bản thân, có lẽ là sự thành thật nhất mà tôi có thể biểu lộ cho các bạn thấy.

Tôi đã gặp được nhiều người mà sức sáng tạo và đam mê của họ truyền cho tôi rất nhiều sự động viên và cảm giác hiện diện - tôi ghét một thế giới mà không có lấy một ai sống chết với những gì mình yêu. Nếu một ngày tôi không thấy được ai kiên nhẫn với con đường khó khăn này thì chắc tôi cũng không còn muốn sống tiếp nữa, giống như người ta làm sao cắt nghĩa được tình yêu, tôi và những người như tôi chẳng tài nào sống được cùng với những cái máy làm thơ, vẽ tranh, soạn nhạc. Họ là những người cho tôi được cảm giác mình vẫn còn thuộc về thế giới này, nếu ngay cả cảm giác được là một phần của điều gì đó cũng không còn, phải chăng chấm dứt sự tồn tại của mình lại là lựa chọn đẹp đẽ và dễ dàng hơn? Nhưng họ vẫn tiếp tục cơ mà, một người anh vẫn thường gửi cho tôi đọc những bản draft truyện ngắn, một người anh khác vẫn chia sẻ với tôi những tấm ảnh anh dày công chụp được, một người em dành hàng giờ để trăn trở về tình yêu của em với âm nhạc, một cô gái không ngừng truy cầu sự thật về chính mình, một cô gái khác dùng văn chương ngôn từ để nói lời yêu dịu dàng nhất với cuộc sống. Một người cha làm giáo viên văn đã để lại cho tôi di sản một thời của ông, một người em gái đem câu chuyện của mình vào từng đường cọ, những người thầy đã đặt từng viên gạch đầu tiên cho con đường học văn của tôi, họ vẫn đang tiếp tục đấy. Và Ánh Trăng Sáng của tôi, đôi mắt khi cười cong như vành trăng non của tôi, cái người đã trao cho tôi một ánh sáng trong đường hầm tăm tối ấy, cũng chưa từng dừng lại. Và Bầu Trời của tôi, và Mưa Thượng Hải của tôi, và biết bao con người thân hay sơ, quen mặt hay lạ lẫm, gặp gỡ nhau nhờ thuật toán mạng xã hội hay chỉ tình cờ nhìn thấy nhau trên không gian số rộng lớn, đang cần mẫn theo đuổi một con đường không có sẵn. Chỉ có thể từng bước từng bước đi tiếp. Trên mặt đất làm gì có đường, Lỗ Tấn viết như vậy mà.

Thế nên, tôi cũng chưa từng muốn dừng lại công việc của mình. Đây là điều không thể không làm ở kiếp sống này, là phúc phần cũng là trách nhiệm, là gánh nặng cũng là tình yêu, là nợ nần cũng là món quà trời ban. Tôi có đang tự cao quá không? Dù sao thì tôi cũng chỉ là một người bình thường như tất cả những con người bình thường, có lúc thanh cao nhã nhặn cũng có lúc tầm thường trần tục.

Bởi vì, chỉ cần là tình yêu thôi, điều gì cũng có thể trở thành cốt tử.

📷: luôn là tấm ảnh đỉnh nhất tôi chụp được: chùa Vân Tiêu - Yên Tử.

2026.03.02 / 17h30'

một-ngàn-mắt ep 1Tôi nhớ cái thời mà anh vẫn còn là anh đang ngồi bên ban công cầm điếu thuốc mới châm lửa và ôm con mèo...
07/02/2026

một-ngàn-mắt ep 1

Tôi nhớ cái thời mà anh vẫn còn là anh đang ngồi bên ban công cầm điếu thuốc mới châm lửa và ôm con mèo mun của tôi tựa như đang ôm trong mình những bí mật, chứ không phải những tấm polaroid quăn góc, tôi cầm máy ảnh và chụp tất cả mọi thứ mình thấy hay hay trong căn trọ gác mái và cái ban công đủ rộng để hai chậu lưỡi hổ và để được người tôi (từng) yêu đứng hút thuốc. Anh dụi điếu camel xuống đất trong chậu và tôi ghét điều đó. Đôi khi tôi nghĩ rằng mình đã ghét con người ấy rất nhiều, sự lạnh lùng của anh, sự đạm bạc và khắt khe, mọi thứ ở anh đều được sắp xếp gọn gàng và liên tục mà cơn bão hỗn loạn và đa mang là tôi cũng chẳng thể phá vỡ. Anh đã gọi tôi là gì, cơn bão nhỏ đáng yêu hay gì gì đó rất sến, bởi tôi bừa bộn, tuỳ hứng, ngủ triền miên chẳng quản ngày giờ, ăn uống vô độ và cảm xúc thất thường. Sự không lành mạnh duy nhất ở người là những điếu thuốc. Dù tôi ghét mùi thuốc, người cũng không mảy may để tâm. Có lẽ tôi cũng mài mòn tình yêu của người bằng sự vô kỷ luật của mình. Tôi gào thét và đập phá khi người ngó lơ lời đề nghị cùng chết với mình. Tôi đổi mật khẩu máy tính của người và cố tình nhúng vào chậu nước những điếu thuốc còn lại của bao thuốc người mới mua buổi sáng.

"Nếu anh dám chia tay em thì em sẽ chết đấy."

(...)

15/01/2026

tôi đã từng nghĩ tình yêu chỉ đơn giản là một giờ sáng tôi trở về nhà không cảm thấy mệt mỏi gì nhưng đột nhiên thấy có người đang dựng xe đợi tôi trước cổng nhìn thấy tôi và mỉm cười và kéo tôi lại ôm tôi một chút và không hỏi han gì rồi sau đó xoa đầu tôi và chúc tôi ngủ ngon thì tôi vẫn sẽ cảm thấy mình như một đứa trẻ đôi khi cần được cưng nựng và chiều chuộng vì đấy là nhu cầu lớn nhất của nó.

nhưng tình yêu thật cay nghiệt với tôi.

đêmđồng hồ vừa vặn chỉ hai giờ ba mươi lăm phútlạnhmí mắt nặng nề vì cơn ngủ đã tới từ lâu, làm mỏi nhừ cơ vai và cơ bắp...
12/01/2026

đêm

đồng hồ vừa vặn chỉ hai giờ ba mươi lăm phút

lạnh

mí mắt nặng nề vì cơn ngủ đã tới từ lâu, làm mỏi nhừ cơ vai và cơ bắp tay

nhưng tôi có cacao nóng, và nến thơm đã châm lửa, thả một hai miếng quế vụn và mấy lá hương thảo xuống sáp lỏng, và danh sách phát mười tiếng mang tên người tôi yêu, và máy tính, và những dở dang đã đóng lại rồi mở ra trong suốt nhiều giây phút tôi chầm chậm sống và đi qua đã và đang khao khát được thành hình thành dạng

mùi quế ấm và mùi hương thảo thì mềm mại

cho những ngày xưa tháng cũ

cho những canh ba chong đèn ngồi đọc sách

cho những mòn mỏi trống vắng lẻ loi kiếm tìm hơi ấm của tình đời

cho thật nhiều nước mắt và tiếng cười và cau mày và đau tim xung đột giận dữ đến mức muốn xé nát thân thể và bẻ gãy xương thành ngàn mảnh vụn

cho những hạnh phúc thoáng qua và nhỏ bé

cho những chênh vênh, hanh hao, lao đi vùn vụt như thể đang đi tìm một chân lý dù biết rằng càng đi nhanh thì sự huỷ diệt càng tới gần

cho những ngày xưa tháng cũ

cho những bình minh hoang tàn tia nắng gắt gỏng nguội ngắt hy vọng sống

cho những sáng trăng chiếu rọi chân tâm không thể nói ra

cho những ấp ôm lấy tấm thân bao nhiêu sẹo xước

cho những vết thủng lỗ chỗ hình mặt cười

cho những ghen tuông thẫn thờ ảo tưởng bay bổng tham vọng và hài hước rồi lại vỡ tan như kỳ vọng sai lầm gió lùa khung cửa bình hoa rơi xuống tan tành

cho những tiếng yêu bật thốt ra chỉ còn hơi thở dài buông xuôi từ bỏ chán chẳng muốn níu giữ

cho những ngày xưa tháng cũ

cho mùi sách cũ vẩn bụi trong không gian chim hót thành vần thành điệu bắc lên cây cầu trong tâm trí trở về vùng quê trong ngần thơ trẻ

cho nhạc bô lê rô vắt qua thời gian vấn vít luyến lưu lưng chừng nhắm mắt thấy mùa hè lộng gió có tiếng đàn cha pi rơi qua đồi thảo nguyên

cho sáng ngày leo lên đồi thông

nhặt nhạnh một túi bóng màu xanh đầy những khô cằn sót lại của một kiếp thực vật

tìm đâu ra nhựa sống

cho ông sao to lớn bằng hai sải tay đêm trung thu và bưởi da xanh múi hồng nuột mọng nước và tiếng hò reo kéo co trong xóm nhỏ tim phập phồng nhìn thấy cậu bé mà đêm qua vừa ngủ vừa cười vừa nghĩ về cậu ấy

cho những ngày xưa tháng cũ

lại là đêm trung thu và mùa yêu đầu tiên ghé thăm

cho những cái nắm tay đầu

cho những ánh mắt

cho những cái ôm

cho những dựa dẫm

cho những dửng dưng và cuồng nhiệt khao khát chiếm hữu và ghét bỏ

cho chia tay vì sao cậu lại khóc nhưng chúng ta không thể quay lại mùa trăng năm đó nữa rồi vì sao đến giờ tôi vẫn mòn mỏi về chiều thu năm mười bốn tuổi cậu đi xuyên qua nắng và cũng xuyên qua những ngoại biên ánh sáng để chạm tới sự rung động đầu tiên của tôi

cho những ngày xưa tháng cũ

cho những ngày xưa tháng cũ

cho những ngày xưa tháng cũ

tôi đã từng mơ ước thế nào

tôi đã từng đau đớn ra sao

kiếm tìm cho mình một vùng đất gió cùng cây cỏ ca hát lao xao

chào tạm biệt tha nhân và nói lời yêu cuối với người

Ánh Trăng của tôi

nếu người không tới

cho những ngày xưa tháng cũ biết rằng số phận cũng từng có ý với chúng ta

cho những đêm chiêm bao Thần Linh sắp đặt cho chúng ta gặp nhau, nhìn nhau, chạm nhau, yêu nhau, ám ảnh về nhau, quấn quýt nhau, tan vào nhau, rồi rời xa nhau

cho những lời yêu có cánh tôi muốn dành tặng riêng cho người

cho những ngày xưa tháng cũ tôi đã biết yêu người trước cả khi biết đến sự tồn tại của người

cho những ngày xưa tháng cũ tôi rạch từng nhát dao không phải lên thân thể mà lên chính mình

cho những ngày xưa tháng ccũ đứa trẻ mười hai tuổi từng muốn bỏ chạy khỏi bổn phận làm người mà ông giời dúi vào tay liệu nó có biết rằng sự tồn tại của nó là không vô nghĩa và sẽ đến một ngày nào đó có một ai đó nói với nó rằng sự hiện diện của nó là điều ý nghĩa nhất và nó sẽ chờ đợi đến giây phút đó dù có phải đánh đổi bằng toàn bộ kiếp sống nó được phép tồn tại

chỉ để chờ đợi được quay trở lại những ngày xưa tháng cũ

cho những ngày xưa tháng cũ

tôi đã từng muốn dừng lại

bây giờ tôi vẫn muốn dừng lại nhưng nhận ra rằng tôi nhận được quá nhiều để nếu rời đi mà không có một lời từ tạ thì sẽ thật tồi tệ

bây giờ tôi vẫn muốn chạy trốn nhưng càng chạy lại càng nhận ra vùng ngoại biên tôi mòn mỏi khao khát chỉ là một đường kẻ thẳng không thể nhảy vào nơi tăm tối cũng chẳng thể quay lại vùng ánh sáng

ánh sáng của người cũng không thể nào sưởi ấm tôi

cho những ngày xưa tháng cũ

tôi có một giấc mơ

tôi có tất cả những gì tôi ao ước

không phải những gì người đang nghĩ đâu

nếu tôi thành thật

biết đâu lại là ác mộng

ước rằng mình có thể bay

nên tôi bước chân lên cây cầu trong tâm trí

trong tâm trí tôi đã nhảy xuống cả ngàn lần

không ai khóc

không ai hay biết

có ai đang đứng kia

tưởng như để tâm

cho những ngày xưa tháng cũ

tôi đã có một giấc mơ

tôi có tất cả những gì tôi muốn

nhưng khi em tỉnh dậy, và em thấy

người đã luôn ở cạnh em rồi

cho những ngày xưa tháng cũ

tôi đã cố gắng kêu lên

nhưng tôi đang chìm dần trong nước

nói rằng tôi yếu đuối

như thể tôi không phải là con gái của họ

niềm vui ngày hôm qua như đã trải qua một kiếp người

tuổi hai mươi mốt dài dằng dặc như đi cả một đời









cho những ngày xưa tháng cũ

for auld lang syne

tôi đã từng có mọi thứ tôi muốn

i got everything i wanted.

cho những ngày xưa tháng cũ

for auld lang syne

tôi viết, bởi người tồn tại

cuz ya exist, i write.

____________________

3:20 . 13/1/2026

chẳng có lẽ năm mới năm me mà lại viết về sự buồn (cười). nhưng rồi tôi cũng đã mở máy lên và viết, dù chân tay đã cần s...
31/12/2025

chẳng có lẽ năm mới năm me mà lại viết về sự buồn (cười). nhưng rồi tôi cũng đã mở máy lên và viết, dù chân tay đã cần sự xoa dịu âu yếm của chăn nệm ấm áp.

năm mới, đọc lại Thạch Lam.

còn lâu mới đến Tết Âm lịch, mà lòng cứ muốn đọc lại những Tối ba mươi, Nắng trong vườn, Dưới bóng hoàng lan, Hai đứa trẻ. tôi không có quá nhiều cảm xúc lắm khi một năm nữa lại trôi đi, giống như thời gian đã dần xa rời và lạ lùng với nhận thức của tôi - tôi chỉ còn ở trong không gian, di chuyển giữa các không gian, và ngay cả tâm trí của tôi cũng lưu lạc qua nhiều miền ký ức, không có năm tháng hay ngày giờ để đánh dấu, chẳng có gì để đánh dấu. nên là đành viết, viết để thấy mình còn tồn tại, thấy mình sống nhiều hơn đôi chút.

trong truyện ngắn Tối ba mươi, cảnh đón giao thừa của hai cô gái sống đời truỵ lạc ở đất Hà thành diễn ra đạm bạc và cô liêu, trong cái vắng lạnh của mùa rét mướt cứ mênh mông ra tận đâu đâu khắp cả thành phố. những đồ cúng nghèo nàn được mua vội trong cái lúc nhà nào nhà nấy rút về co cụm lại để đón thời khắc chuyển giao, những đơn sơ tăm tối và lạnh lẽo đến thấm thía tâm hồn khắc sâu vào hai cô gái giang hồ nương tựa vào nhau. mưa bụi bay tứ tung. tôi nhìn thấy trong căn phòng ẩm ướt và mù mịt, ánh sáng đèn dầu le lói không thể xua đi nỗi tủi cực mênh mang của những kiếp người lầm lạc. tôi đã thấy như thế, trong một khoảnh khắc rất nhanh, giọt nước mắt của Liên, của Huệ, hay của bất kỳ người đàn bà nào từng trải qua sự buồn ghê gớm, rơi xuống gò má tôi.

tôi chỉ đơn giản là cảm thấy xót xa khi đọc những dòng văn đã cách tôi hơn một thế kỷ. nhưng chúng ta không cần nhắc đến thời gian. có thể vì cùng là đàn bà, nên dễ dàng nhìn thấy mưa bụi giăng ngập nơi đáy mắt của nhau hơn.

cũng giống như họ, đánh mất một thời trẻ dại trong mát và tràn đầy sức sống, tôi đôi khi cũng mòn mỏi về những tháng ngày đã trôi đi quá xa. về một tôi của một không gian nào đó, háo hức khi nhìn thấy đồng hồ trên điện thoại của mẹ chuyển sang 00h00, cảm thấy vô cùng diệu kỳ khi chỉ qua một cái chớp mắt, con số cuối nhích lên một đơn vị, một điều gì đó mới lại bắt đầu. nhưng cái gì mới? một hành trình mới, một chu kỳ mới, một cơ hội mới? tôi không thể biết nổi. tôi không thể biết nổi tại vì sao chỉ cần một cái chớp mắt mà người ta lại cho rằng cuộc đời đã lật sang được một trang mới, trắng, nguyên vẹn, giống như tất cả những gì chúng ta viết-vẽ-bôi-xoá-gạch-giấu-xé đi trên những trang trước đấy trở nên ít quan trọng và ít nổi bật hơn. làm thế nào để có thể viết lên trang mới này mà không thể đem theo nước mắt và nỗi buồn của những trang trước đó? làm thế nào để có thể chớp mắt và quên đi tất cả, dù là hạnh phúc hay khổ đau, gì cũng không còn tồn tại?

~

đọc Hai lần chết, tôi thấy mình đang đứng ở trên một cây cầu, một cây cầu không có tên, không rõ địa danh, nhưng tôi thường thấy mình đứng ở cây cầu ở gần nhà mình, trên bầu trời tim tím và yếu ớt le lói tia sáng của những vì sao dậy sớm, nước dưới chân cuồn cuộn và tung lên thứ bọt trắng xoá, tròn và li ti và hàng ngàn ngàn vạn vạn, rồi tan ngay, rồi lại trào bọt, rồi lại tan. giống như bọt bia làm tôi chếnh choáng say. tôi ngồi ở đó rất lâu, rất lâu, rất lâu. tôi biết mình đã dùng hết sức để lao đến đây với một suy nghĩ duy nhất: mình phải kết thúc mọi thứ. kết thúc sự tồn tại quá sai lạc như thế này. kết thúc nước mắt và tiếng cười. kết thúc mọi định kiến và khuôn phép. mọi kỳ vọng sai lầm và thất bại ê chề. kết thúc những cơn say chẳng đủ để mình được lịm đi quên hết đêm dài mà chỉ khiến đại não thêm tỉnh táo và bi ai nhận ra tất cả cuối cùng cũng trôi đi, như cát chảy qua kẽ tay.

và tôi tưởng như mình là một phần của không gian đó, thuộc về khung cảnh đó, giống như một chủ thể mơ hồ li ti bị che lấp bởi bóng chiều tê dại mà người hoạ sĩ lơ đãng làm rơi giọt buồn lên tấm vải canvas. ở trong khoảng không ấy, sự tồn tại của tôi yên lặng và không thực, nhưng vì nó hiện diện và có hình có dạng, nên người ta nhìn và thấy rằng tôi-là-tôi-đang-sống-và-hít-thở-và-ừ chẳng biết đang làm gì nhưng-sự-tồn-tại-không-bao-gồm-thời-gian-khiến-tôi-cảm-thấy-mình-sống như không sống. quay lại câu chuyện kết thúc thì tôi không kết thúc. đó là thực tế rõ ràng: đối diện với cái chết và nghĩ về cái chết và âu yếm sự khổ đau dằn vặt khi nghĩ về cái chết, giống như đối diện với sự nghiệt ngã của khung cảnh khô màu trên bức màn, hoàn toàn đóng băng, hoàn toàn dừng lại, hoàn toàn lơ lửng, trôi nổi, vô định, luôn tồn tại đấy, nhưng không còn sống động.

tôi tự hỏi liệu cái chết thứ hai của cô Dung có giết chết được cô, người con gái đã vùng chạy khỏi số phận, giải thoát cho bản thân mình, dù sự giải thoát đó đưa cô tới bước tận cùng - làn nước lạnh lẽo đã từ chối ôm lấy cô vào lòng, giống như từ chối lời thỉnh cầu của tôi. bỏ chạy, bỏ chạy, bỏ chạy. Dung đã thất bại. còn tôi mắc kẹt trong chính sự bỏ chạy của mình. nhưng còn hơn không.

~

Dưới bóng hoàng lan là một kiểu mỹ cảm mà bạn sẽ không bắt gặp được ở đâu khác. chỉ có Thạch Lam mới có thể tạo dựng lên không gian dưới bóng hoàng lan như thế.

ngày còn nhỏ dại, tôi đọc và không lấy gì làm thú vị những cái rất riêng, rất nhỏ nhẹ, thoang thoảng và yên ắng ở cái mảnh vườn nhỏ và nếp nhà gỗ có con đường gạch bát tràng lúc nào cũng dìu dịu mùi nắng và hoàng lan. cái nắm tay chẳng vội vàng, vài câu chuyện câu trò cứ như tan đi dưới bóng đèn khuya. dịu ngọt chăng tơ trong không gian. đây là không gian tôi đã từng mường tượng đến, cũng đã từng chiêm bao thấy, nhưng chưa từng được ghé chân qua. đấy là một chút khao khát của tôi được chạm tới những bến bờ của những điều cũ kỹ, hoài niệm mà không buồn bã, ở đấy nỗi nhớ trong trẻo và mát lành như tiếng quạt ban trưa của bà ngoại.

tôi đã từng chẳng thích tất cả những thứ này. nhưng giờ tôi lại mong mỏi một bóng hoàng lan của riêng mình, nắng xuyên qua tán lá và soi lên hình dáng của tôi, thư thái nhẹ bẫng đi vì chẳng còn lo toan hay sợ hãi, như trẻ thơ, nhặt hoa rơi trên đất. đọc Dưới bóng hoàng lan là nhớ bà ngoại rất nhiều. hàm răng đen nhánh bỏm bẻm nhai trầu. tóc vấn. dáng người còng gập xuống mà đi bên cạnh tôi như bóng mát che chở tôi. bàn tay nhăn nheo đầy nốt đồi mồi. đôi mắt đã bạc đi, xám và chất chứa cả đời người, nhưng sao nhìn tôi lại dịu dàng và yêu thương đến thế? làm sao, làm sao để được bước vào không gian ấy thêm lần nữa, bước vào bóng mát mà tôi đã vô tư tận hưởng, không hề hay biết rồi đến một ngày người ấy sẽ rời xa tôi mãi mãi? làm sao để được sống lại lần nữa cái sự yên bình vô tư lự ấy? tôi có thể đánh đổi tất-cả-thời-gian-mà-tôi-có-dù-đó-là-thứ-tôi-không-cần để quay trở lại miền mến yêu ấy thêm một lần nữa.

có thể hay không?

~

Hai đứa trẻ.

chìm nghỉm trong bóng tối đặc quánh, hiện thực là hàng loạt những cảnh đêm bất tận xếp chồng xếp lớp lên nhau, là lỗ đen với mật độ vật chất dày đặc đến mức hút hết cả tia sáng cả quầng sáng cả hột sáng cả tương lai vào trong.

hai đứa trẻ dựa dẫm vào nhau, san sẻ chung một nỗi niềm và khao khát, tương lai ký thác vào những mảnh vỡ quá khứ mà cả hai đã từng trải qua. tuổi thơ. hiện tại. ra dáng người lớn. trầm lặng. chuyến tàu đem theo ánh sáng mà Liên và An đã từng nhìn ngắm, đã từng chạm vào, đã từng sống trong đó. những ký ức kể chuyện lại chúng. bản sắc đã dừng lại không còn tiếp tục tạo thành. đột ngột rơi vào vùng rìa của ánh sáng. đường biên ngoại vi mở lời chào đón, bà cụ điên như tiếng khóc vô thanh tan vào trong ánh sáng vụt qua. trong những đêm dài. em ngồi đan lên mòn mỏi và hy vọng. hình dung một mai lá non mềm đội đất vươn lên dưới nắng ban mai rực rỡ. ông Thần nông không còn dạy nông dân cày cuốc. không ai chỉ em cách nhặt lại ước mơ. và tôi-cũng-giống-như-các-em lang thang đi tìm một ánh sáng để cúi mình. trong ngàn muôn ánh sáng của quang phổ nhân gian, tôi thấy hai đứa trẻ yên lặng ngồi trong phố huyện lúc ngày tàn. đoàn tàu chạy qua, nhưng không đem theo ánh sáng nào cả. hai đứa trẻ sau cùng trở thành những chiếc bóng tĩnh mịch, như chị Tí, như gánh phở của bác Siêu, như chiếu hát xẩm, như từng ấy con người chờ mong một điều gì tươi sáng hơn.

không gian ấy là nơi tôi sinh ra. vùng ngoại biên của ánh sáng. có một tôi cố gắng đi tìm lấy một lý tưởng đủ lý tưởng để định nghĩa đời mình. có một tôi lần mò nhặt lại những mảnh vụn đã vỡ. có một tôi khác đã đầm đìa máu chảy, không bao giờ nhìn thấy ánh sáng lẻ loi nơi đường chân trời. một tôi đang tan trong bóng đêm đặc quánh. một tôi còn lại đang cố gắng sống như thể mình đang bước đi trong thế giới của ánh sáng, sống như ánh sáng, mỉm cười như ánh sáng, ngay cả khóc cũng lấp lánh ánh sáng.

lấy bi kịch làm tiếng chuông báo thức, lấy đớn đau làm thức ăn, lấy tâm bệnh làm động lực. ai mà biết được ý định muốn chết lại giúp con người ta sống, sống, sống đến mức không thể nào mà sống hơn thế. có thể là chết đi sống lại để sống để cảm thấy muốn chết. nhưng rồi người mỉm cười. dẹp mẹ đi. tôi là hai đứa trẻ ở phố huyện lúc ngày tàn chờ chuyến tàu đi qua. người giống như ánh sáng lao tới, rồi lại nhanh chóng biến mất.

nhưng tôi biết người sẽ luôn đến, xuyên qua không gian nơi tôi sinh ra. người là một quang phổ tự do, bỏ qua quỹ đạo của mình mà đi tới vùng ngoại biên ánh sáng.

~

bỏ mẹ rồi. quanh đi quẩn lại cuối cùng vẫn viết ra những thứ mà người ta ngoài kia bảo là không được nhắc không được nói đến trong lúc năm mới năm me. thế thôi vậy.

--------------------
4:10 . 1/1/2026

[sách đọc đi đọc lại]Nuôi dưỡng đứa trẻ đã chếtLên lớp Năm, Hisako bắt đầu biết làm điệu, ngắm nghía bản thân mình trong...
23/12/2025

[sách đọc đi đọc lại]

Nuôi dưỡng đứa trẻ đã chết

Lên lớp Năm, Hisako bắt đầu biết làm điệu, ngắm nghía bản thân mình trong gương không biết chán khi mặc bộ đồng phục ngày hội thể thao hay đi đôi bít tất trắng trong dịp nghỉ lễ, tiện thể nhón một ít sữa bột của em gái Ayako khi ấy được sáu tháng tuổi, giống như một bí mật ngọt ngào nho nhỏ của một cô bé lớn lên trong thời chiến loạn.

Nhiều năm sau, Hisako thờ ơ cầm lược chải tóc, nhìn bản thân mình và đầu giường con gái phản chiếu trong gương, trong lòng nguội ngắt hy vọng sống. Hoàn toàn tỉnh táo, cô biết rằng mình vừa tự tay ngạt chết đứa con gái hai tuổi ba tháng của mình, Nobuko, và cảm thấy rằng đây là một chuyện hiển nhiên, để giết được nó, cô đã phải nuôi nó lớn bằng từng này tuổi.

Đó cũng là số tuổi mà Ayako, đứa em gái ruột của cô được sống trên đời.

'Nuôi dưỡng đứa trẻ đã chết' khá thú vị khi Nosaka Akiyuki đã kể lại một phần những sang chấn hậu chiến của mình dưới góc nhìn của một người nữ, khắc hoạ sâu sắc những ám ảnh dai dẳng đã trở thành vết thương không tài nào xoá bỏ và khiến cho nhận thức về bản dạng của con người trở nên méo mó vì mặc cảm tội lỗi.

Chúng ta thường cho rằng sinh nở và làm mẹ là thiên chức của phụ nữ. Trải nghiệm làm mẹ thật ra giống như một lần hoá thân của người nữ - sự thay đổi về hình thể, tâm sinh lý, nhận thức và niềm tin, vai trò xã hội và trách nhiệm. Cách người ngoài nhìn vào người nữ cũng có sự thay đổi - cô ta cần phải buông bỏ những gì là mình để nhận lấy trọng trách cao cả thiêng liêng, cô ta được biết đến là một người mẹ, không phải cô ta nữa. Hisako đã thấy điều này khi cô còn nhỏ, và nhận thấy rằng đứa trẻ là em mình kia giống như một gánh nặng, một trách nhiệm hơn là một điều gì đẹp đẽ như hai chữ "thiên chức". Nhưng khi Ayako ra đời, Hisako lại quyến luyến và yêu thương săn sóc em gái với bản năng thánh thiện của một đứa trẻ. Tới tận sau này nghĩ lại, cô vẫn chắc chắn rằng mình rất yêu Ayako.

Mẹ Hisako mất vì một mảnh bom ghim vào ngực. Tận mắt chứng kiến mẹ qua đời, nhưng vì hoàn cảnh chiến tranh mà tang lễ cho mẹ cũng không được làm tử tế, ngay cả một nén hương cũng không có, cột trụ đầu tiên chống đỡ tuổi thơ của một đứa trẻ đã gãy gục. Người cha là bác sĩ phải liên tục di chuyển công tác, đem hai chị em tới sống nhờ nhà người quen là cấp dưới của mình. Hisako từ đó nhận lấy trọng trách lớn lao, không chỉ tìm cách tồn tại trong thời chiến tranh loạn lạc, mà còn phải chăm sóc và bảo vệ đứa em còn quá nhỏ tuổi. Mặc cảm ăn nhờ ở đậu dù đã từng được coi trọng. Sự cô đơn của một đứa trẻ phải gánh vác không chỉ trách nhiệm mà còn lại một sinh linh bé bỏng. Cái chết và cái đói luôn rập rình. Sự thiếu thốn, tồi tàn của cuộc sống dần dần khiến cô bé đảm đang tháo vát việc nhà yêu thương em không còn nữa. Cái đói ươm mầm cho cái ác. Cô bé ngấu nghiến ăn hết khẩu phần cứu trợ còn chỉ cho em húp nước cháo loãng. Tiếng khóc của Ayako là khởi đầu cho sự bạo lực, thứ mà Hisako từng cố chấp tin rằng đó chỉ là cách dỗ em ngủ.

Trong một lần lang thang theo những người di tản, Hisako cố tình để em gái ở lại nhà kho, tự nhủ rằng con bé đã có bánh gạo, nó chỉ ở một mình trong đêm nay thôi. Sáng mai, cô bé sẽ quay trở lại và đưa em lên Tokyo.

Và đêm hôm đó, Ayako đã bị chuột gặm chết.

Vậy nên, Nosaka Akiyuki đã mở đầu truyện ngắn của mình bằng cảnh một con chuột bị hành hạ tới chết, và sau đó là lời tự thú xót xa của người phụ nữ: "Và cuối cùng, giờ tôi đã thành chuột, nhẹ nhõm khi đã quen là một con chuột."

Giống loài gắn liền với sự xám xịt, hôi thối, xấu xa với cuộc đời chui rúc khi đặt cạnh cuộc sống hậu chiến của Hisako đem đến sự trái ngược hoàn toàn. Sau chiến tranh, người cha trở về và cả hai cha con không còn nhắc nhỏm gì đến cái chết khốc liệt của Ayako. Họ coi đó như là một phần của những tháng ngày cùng cực chiến tranh nên được đi vào dĩ vãng để chào đón một ngày mai tươi đẹp hơn. Hisako được cha bao bọc và nuôi nấng, nhưng giống như con chuột chạy thoát khỏi khói lá liễu sam rồi bị con trai tiệm giặt dẫm chết, bầu trời trong xanh không một gợn mây thu nhỏ lại in lên mắt nó, có lẽ số phận của cô bé Hisako cũng đã dừng lại ở đó.

Lớn lên, Hisako trở thành một người phụ nữ thành công điển hình. Cô duyên dáng, tài năng, có sự nghiệp ổn định. Mối hôn sự với người chồng đẹp trai, làm việc trong đài truyền hình được cha mẹ hai bên ủng hộ. Đời sống của người vợ trẻ không thể nào yên ả hơn.

Cho đến khi, như một lẽ đương nhiên, như thể con người ta không thể trốn chạy quá khứ và chính mình cả đời chỉ bằng cách tạo dựng lên một persona hoàn hảo, con người mang tên Hisako trở thành mẹ. Những lo lắng mơ hồ về điều gì đó đang dần lớn lên trong cơ thể mình bị phủ nhận bởi người ngoài. Con trai hay con gái? Nỗi sợ. Bất an. Nhưng đó chỉ là điểm khởi đầu cho những bi kịch còn lớn hơn - trải nghiệm mang nặng đẻ đau và trở thành mẹ khi còn chưa buông bỏ được cơn ác mộng cũ đánh thức hàng loạt dư chấn hậu chiến tranh, đặc biệt là ký ức về người em gái Ayako.

Nobuko ra đời mà không hề biết rằng mẹ không yêu nó và bố thì yêu nó vừa phải. Người mẹ cảm thấy trống rỗng và nỗi sợ ngày một lớn dần. Tình mẫu tử không có chốn dung thân. Đứa trẻ ngây ngô phí phạm đồ ăn làm người mẹ nhớ lại quá khứ đói khổ khi xưa. Tiếng khóc ngằn ngặt của trẻ thơ như lời cáo buộc đanh thép cho sự hành hạ ích kỷ của đứa trẻ năm xưa - Hisako đánh ngất một đứa trẻ, bỏ đói nó và sau cùng để nó chết vì chuột.

Sự dửng dưng lãnh đạm khi con ốm, sự mong mỏi đứa trẻ mình sinh ra sẽ chết đi. Nhưng có người mẹ nào như thế? Có người mẹ nào mà không thương yêu con? Người ta những tưởng Hisaki yêu trẻ em lắm. Đây là cuộc chiến tranh đầy phi lý và mâu thuẫn giữa bản năng làm mẹ và mặt tối nội tâm - cô tự nhủ sẽ yêu thương con gái thay cả phần Ayako, nhưng khao khát được chuộc lỗi, bù đắp đã không thể chiến thắng được sự vặn vẹo, méo mó trong tâm hồn. Hisako đã đánh mất chính mình từ lâu, dù cô vẫn ở hình dáng con người, nhưng trong vùng ý thức xám xịt mờ tro của mình, cô đã tự đồng hoá bản thân với loài chuột, tự định nghĩa bản thân là chuột, đã quen với việc là chuột và mong ước được chết vì lửa và nước như chuột. Sự tê liệt về cảm xúc và nhân tính khiến con người ta đánh mất nhân dạng. Con người ta không chết vì khói lửa chiến tranh, mà chết vì sự giày vò của ký ức và sự băng hoại của đạo đức.

Hisako của sau này, người phụ nữ, người vợ, người mẹ ấy chỉ là vỏ bọc cho một con chuột đã chết. Cái chết đã luôn ở đó, chỉ đợi đến ngày vỏ bọc ấy hoá thành tro tàn.

Tại sao lại là 'Nuôi dưỡng đứa trẻ đã chết'. Đứa trẻ ở đây là Ayako, Nobuko, hay chính bản thân cô bé Hisako ngày xưa? Biết bao đứa trẻ đã chết trong cuộc chiến phi nghĩa ấy, để rồi trở thành nỗi ám ảnh sâu sắc, kéo dài qua nhiều tháng, nhiều năm, nhiều thế hệ.

Đây là một câu chuyện đi ra từ chiến tranh.

Bởi vậy mà Nosaka Akiyuki không chiều lòng người đọc bằng sự hoa mỹ của ngôn từ hay khắc hoạ sự tàn bạo của những sang chấn hậu chiến như thế những nỗi buồn hoài cổ. Giống như những thước phim lạnh lùng và tàn nhẫn được ghi lại, tất cả những ký ức tang thương đều hiện lên sống động và chân thật, không che giấu, không phủ nhận, không thi vị.

Và đấy là cách mà người ta viết về phần còn lại của cuộc chiến, về nhóm người yếu thế, về sự xấu xí và tăm tối, về mặt trái, về tàn nhẫn, về vô đạo đức, về sụp đổ danh tính.

2 giờ 53 phút.Một bầu không khí mờ sương mà thực ra là bụi mịn bao trùm lên thành phố. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy ...
12/12/2025

2 giờ 53 phút.

Một bầu không khí mờ sương mà thực ra là bụi mịn bao trùm lên thành phố. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy đèn giao thông và đèn đường tỏa ra thứ ánh sáng kỳ quái như thế. Tôi bước sang đường mà không cần quan tâm tới xe cộ, giống như bước thẳng vào làn sương mờ đặc kia mà chẳng màng đến nỗi sợ đã nuốt trọn chí khí của mình từ lâu. Ánh sáng vàng của đèn đường trở nên đặc quánh và tôi đang lang thang trong tâm tưởng của một nhà làm phim nào đó, khi sự mờ nhòe tăm tối nuốt chửng con người và nhả ra chỉ toàn sự thinh lặng.

Lấm tấm mấy hạt mưa. Một người em nói rằng mưa giờ này độc lắm chị nên về ngủ đi. Nhưng chừng đó cũng đủ để tôi kiếm một mái hiên và viết những dòng này. Có lẽ tôi sẽ đăng chúng lên trang cá nhân hay blog viết lách của mình và không quan tâm tới việc những từ ngữ hay ý niệm bên trong trở thành một trong vô vàn những dãy số không và một lũ lượt trôi vào cối xay không đáy của cái thứ mà người ta gọi là trí tuệ nhân tạo. Khi ấy tôi lặng yên quan sát những sinh vật lầm lũi trong bầu sương mờ: một tài xế xe ôm công nghệ đột nhiên phi xe lên và dừng lại phía trước tôi vừa đủ để làm tôi sợ hãi về tính khả thi của kịch bản tồi tệ nhất, một người đàn ông ăn mặc rách rưới và trên người chằng đầy bao tải và dây dợ và túi bóng và đôi chân trần của ông ta để lại dấu vết mờ nhạt trên con đường nhựa ẩm ướt. Và tôi, chỉ độc một cái áo giữ nhiệt và chiếc điện thoại đủ pin, để những suy nghĩ của mình lầm lũi bò theo những vết mưa. Sự tồn tại của tôi khi ấy đột ngột bị đẩy vào sự thinh lặng: thành phố về đêm cũng ồn ã chẳng kém gì ban ngày, nhưng âm thanh duy nhất tôi nghe được chỉ là mạch máu phập phồng nơi huyết quản.

Mưa dần nặng hạt. Tôi cảm thấy có chút hối hận. Tôi đã có thể chọn chăn ấm nệm êm vùi mình trong tiếng tan vỡ. Tôi đã có thể... hoặc không, rõ ràng có điều gì cuốn lấy bước chân tôi, trong màn đêm thoang thoảng mùi hắc của bụi mịn, sự ô nhiễm tiếng ồn và ánh sáng, mọi giác quan của tôi bỗng sống động lạ thường.

Đã lâu rồi tôi chưa một mình thế này, sự toàn vẹn của cô độc, hoàn toàn cách biệt với tất cả những gì thuộc về bên ngoài, thậm chí, tôi cũng đang cách biệt chính mình để quan sát bản thân tôi. Rồi sao nữa? Tôi thấy mình đang nhìn sang tòa The Nine phía bên kia đường. Ánh đèn đường lại thêm quánh đặc bởi màn mưa. Xe tải và xe chở hàng loại lớn ồn ã rống lên cho người ta biết sự tồn tại của nó, ô tô bốn bánh và xe máy cá nhân chậm rãi điền vào bản nhạc hỗn loạn ấy một sự thật về giao thông điên rồ ở đất thủ đô. Thành thật, tôi cũng hơi lạnh. Sự mệt mỏi trĩu nặng trên mí mắt. Trong lòng thì cất chứa nhiều chuyện, mà chuyện gì về mình thì thường không bao giờ được ưu tiên nhắc đến.

Gió tới. Tóc tôi đang bay. Một cái lá rơi xuống. Nó xoay nhẹ vài vòng chao đảo trên không trung rồi đáp đất một tiếng khô khốc gãy gọn. Trong sự gãy gọn có sự ẩm thấp của mưa. Tôi hối hận rồi, tôi muốn trở về. Tôi muốn trở về.

Nhưng tôi không biết mình muốn trở về đâu cả. Thoáng chốc, tôi thấy mình như kẻ bơ vơ lạc lõng không nơi chốn. Tôi có thể quay về căn phòng mình đang ở bây giờ. Tôi có thể sáng mai bắt một chuyến xe về nhà, hoặc về quê ngoại. Nhưng tôi biết thực lòng mình không muốn trở về những nơi ấy, dù muốn hay không, một phần trong tôi đã thuộc nằm lòng, đã thân quen, quyến luyến, đã lãnh đạm, xa rời, chán ghét, đã mòn mỏi, nhớ nhung.

Mặt đường đã ướt đẫm. Ngẩng lên một chút sẽ thấy cây cối và nhà cửa và xe cộ và con người tạo thành những bóng đen kỳ dị trong màn sương mờ mịt mà thực ra là bụi mịn. Chúng ta đã vươn mình tỉnh dậy trong sự đặc quánh ấy và kết thúc một ngày dài trong sự mờ mịt. Thành phố sáng đèn, nhưng không ánh sáng nào trong số đó dành riêng cho tôi cả. Tôi biết điều đó và cảm thấy an phận lạ lùng, tôi biết mình không thuộc về đâu cả và cũng không có gì khiến cho tôi cảm thấy mình thuộc về. Chấp nhận điều này cũng giống như chấp nhận rằng bản thân mình không hoàn hảo, vì biết rằng mối liên kết giữa cá nhân và tập thể mong manh đến nỗi thế giới của tôi sẽ không bao giờ sụp đổ, dù người rời đi có là ai đi chăng nữa.

Và chấp nhận rằng tôi vẫn cần mẫn hỏi han những người xung quanh rằng họ có yêu tôi không, có thể tâm sự với nhau một chút được không, có thể ôm tôi được không, có muốn nói chuyện với tôi không. Chấp nhận điều này có nghĩa là thế giới của tôi sẽ sụp đổ nếu tôi là người rời đi, rời bỏ tất cả những thứ tôi cho là mong manh yếu ớt.

Cái lạnh ngấm vào trong da thịt. Tôi rất nhớ Yên Tử. Tôi nhớ cái cảm giác lạnh lẽo và trong trẻo của rừng núi và đá và nước làm xói mòn sự vô tâm bên trong mình.

3 giờ 40 phút.

3 giờ 59 phút.

/một cơn gió thổi xuyên qua nhân vật và nhân vật trở lại thân xác của mình/

Tôi đột ngột đứng dậy và đi như chạy trốn. Đôi chân rảo bước và mưa đã làm ướt tóc tôi. Lúc này, tôi ngẩng lên và nhìn thấy hiện thực phản địa đàng ngay trước mắt mình. Tôi thấy mình đang sợ hãi và hốt hoảng. Sương mù dày đặc. Có thể là do trời mưa nữa chăng? Đèn giao thông xanh rồi lại đỏ. Đèn đường yên lặng. Những khối kim loại lao nhanh trên đường. Những đường dạng của cầu Mai Dịch và đường tàu điện trên cao im phăng phắc, tạc vào bóng đêm và tâm trí tôi một nỗi mơ hồ. Tôi bước xuống lòng đường, lao ra, ánh đèn pha của xe ô tô chiếu tới.

Cỏ ướt. Những cái cây đen đặc và im lìm. Lòng đường ẩm và lạnh. Mỗi một lần chớp mắt, tôi đã đóng đinh vào trong mình những lát cắt về một thế giới siêu thực, nơi tôi đang một mình chạy trốn khỏi điều gì mình chưa từng biết rõ. Tôi không thể viết lại khung cảnh đó. Không có từ ngữ nào có thể khắc lên sự thảng thốt trong đáy mắt và trong bước chân tôi. Để rồi khi đối diện với ngõ nhỏ sâu hun hút không một tiếng vang, chỉ có ánh đèn vàng vọt phủ lên vạn vật một màu vàng ốm yếu bệnh tật, tôi lại thấy mình bước vào một mê cung tăm tối khác. Giống như có ai đó siết lấy trái tim và rút cạn hơi thở, giống như tôi đã chết.

Đây là đêm mà thế giới của tôi sụp đổ.

4 giờ 13 phút.

📷: Blood, Sweat & Tear (BTS)

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when quýt. posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share