02/03/2026
Tôi tạo blog này vào ngày 8/3/2025.
Cố nhiên, nó chẳng liên quan gì đến ngày Quốc tế Phụ nữ. Ngày tháng năm không có ý nghĩa cụ thể. Nếu điều gì cũng gán nội dung sâu xa vào thì sẽ trở nên một sự nặng nề và lễ nghi không đáng có. Thế nên nó chỉ đơn giản là ngày mà tôi quyết định rằng tôi sẽ lập một cái blog.
Một người bạn văn trong dịp năm mới đã chúc tôi năm nay sẽ bán được nhiều quýt hơn. Tôi lấy làm cảm động với cái ẩn dụ đó, và cũng hy vọng rằng năm nay tôi có thể dành nhiều thời gian ở mái hiên này hơn. Tôi đã viết nhiều, phải không? Ít ra trong một năm qua tôi không viết nhiều hơn khi tôi còn học phổ thông, nhưng tôi đã thành thật hơn. Tôi luôn muốn chân thật hơn khi mình viết một điều gì đó. Nhưng điều đó cũng khó khăn. Tôi đã luôn muốn bản thân nhạy cảm và u sầu như tôi đã từng, tôi đã ước rằng mình vẫn có thể dành hàng giờ hàng ngày để suy tưởng về những cảm xúc rất mỏng mảnh, rất vụn vặt, về những tâm tình rất bé nhỏ e ấp, về những mơ mộng khao khát rất viển vông. Và cuộc sống đã mài mòn đi sự đa cảm của tôi nhiều lắm: phải học cách gạt ra bên cạnh những rung động, phải xếp lại nỗi giận dữ riêng tư, phải biết cách mặc kệ mỗi phút chạnh lòng. Và tôi cũng lại ít khóc, ít cười, ít một mình, ít cô độc, ít buồn, rồi ít viết.
Đến tuổi này thì tôi cũng ngừng bay bổng: ước mơ trở thành một nhà văn giờ đây đã cách xa tôi nhiều đến mức tôi tưởng chừng đó chỉ là ký ức ở một kiếp sống khác. Tôi yêu văn, như thể tôi sẵn sàng dành cả đời người để đọc và viết, đi và viết, sống và viết. Văn chương là sơn thuỷ trên trang sách, sơn thuỷ là văn chương của đời người. Hình như đã có bậc tiền bối nào đã viết như vây, thế nên tôi càng không thể ngừng dừng lại ngòi bút của mình. Tôi yêu văn, như thể một kẻ ngu si chẳng được trời phú cho tài cán gì lại cứ không ngừng truy tầm vẻ đẹp vĩnh hằng của nghệ thuật, đi tới cùng trời cuối đất để hiểu thế nào là thu cả trăm sông nghìn núi vào tầm mắt, để rồi ngoảnh lại cũng chẳng có gì ngoài sự đơn độc với thế gian. Tận sâu trong tim tôi vẫn mong muốn con chữ mà tôi viết xuống có thể chạm tới một ai, có thể an ủi dù chỉ một tâm hồn, có thể trao đi hơi ấm dù chỉ một bàn tay. Tận sâu trong tim tôi vẫn mong tình yêu của tôi qua muôn vàn cánh thư không gửi có thể xuyên qua bao nhiêu chồng chập của số phận để tới được với người tôi yêu. Tận sâu trong tim tôi chưa bao giờ ngừng thiết tha tin rằng máu chảy trên đầu ngọn bút là tình yêu cuộc sống đích thực nhất và là niềm khao khát sống mãnh liệt nhất.
quýt. thì là quýt. thôi. Sẽ không có gì thay đổi cả. Tôi sẽ viết nhiều hơn.
Dường như là không có đích đến, cũng không có con đường. Chỉ cứ bước tiếp, bước tiếp, bước tiếp. Trạng thái của tôi hiện tại chính là như vậy.
Tham vọng của tôi chất đầy tháp Babel, không một ai cũng không điều gì có thể lấp đầy hố sâu không đáy trong tôi. Đó là tham vọng được sống, được sống trọn vẹn đến từng khoảnh khắc dù quý giá hay vô nghĩa trong cái bổn phận mà trời dúi vào tay này.
Một mặt, tôi viết mà chẳng cần để ý miệng lưỡi người đời. Một mặt, tôi lại thầm mong có ai đó cố gắng kiên nhẫn gõ cánh cửa, bước vào nơi địa hạt mù mịt này, để chạm tới tôi, chạm tới câu chữ của tôi, ôm lấy tôi.
Nhưng tôi cũng không biết khi nào mình sẽ lại rơi xuống đáy vực, quay trở lại màn đêm tăm tối bất tận, giam mình trong sự cô độc không hồi kết. Và lần đó có lẽ sẽ là lần rơi xuống sâu nhất, đau hơn tất cả mọi lần và tuyệt vọng hơn tất cả mọi lần.
Viết, trước hết là để cứu lấy bản thân, có lẽ là sự thành thật nhất mà tôi có thể biểu lộ cho các bạn thấy.
Tôi đã gặp được nhiều người mà sức sáng tạo và đam mê của họ truyền cho tôi rất nhiều sự động viên và cảm giác hiện diện - tôi ghét một thế giới mà không có lấy một ai sống chết với những gì mình yêu. Nếu một ngày tôi không thấy được ai kiên nhẫn với con đường khó khăn này thì chắc tôi cũng không còn muốn sống tiếp nữa, giống như người ta làm sao cắt nghĩa được tình yêu, tôi và những người như tôi chẳng tài nào sống được cùng với những cái máy làm thơ, vẽ tranh, soạn nhạc. Họ là những người cho tôi được cảm giác mình vẫn còn thuộc về thế giới này, nếu ngay cả cảm giác được là một phần của điều gì đó cũng không còn, phải chăng chấm dứt sự tồn tại của mình lại là lựa chọn đẹp đẽ và dễ dàng hơn? Nhưng họ vẫn tiếp tục cơ mà, một người anh vẫn thường gửi cho tôi đọc những bản draft truyện ngắn, một người anh khác vẫn chia sẻ với tôi những tấm ảnh anh dày công chụp được, một người em dành hàng giờ để trăn trở về tình yêu của em với âm nhạc, một cô gái không ngừng truy cầu sự thật về chính mình, một cô gái khác dùng văn chương ngôn từ để nói lời yêu dịu dàng nhất với cuộc sống. Một người cha làm giáo viên văn đã để lại cho tôi di sản một thời của ông, một người em gái đem câu chuyện của mình vào từng đường cọ, những người thầy đã đặt từng viên gạch đầu tiên cho con đường học văn của tôi, họ vẫn đang tiếp tục đấy. Và Ánh Trăng Sáng của tôi, đôi mắt khi cười cong như vành trăng non của tôi, cái người đã trao cho tôi một ánh sáng trong đường hầm tăm tối ấy, cũng chưa từng dừng lại. Và Bầu Trời của tôi, và Mưa Thượng Hải của tôi, và biết bao con người thân hay sơ, quen mặt hay lạ lẫm, gặp gỡ nhau nhờ thuật toán mạng xã hội hay chỉ tình cờ nhìn thấy nhau trên không gian số rộng lớn, đang cần mẫn theo đuổi một con đường không có sẵn. Chỉ có thể từng bước từng bước đi tiếp. Trên mặt đất làm gì có đường, Lỗ Tấn viết như vậy mà.
Thế nên, tôi cũng chưa từng muốn dừng lại công việc của mình. Đây là điều không thể không làm ở kiếp sống này, là phúc phần cũng là trách nhiệm, là gánh nặng cũng là tình yêu, là nợ nần cũng là món quà trời ban. Tôi có đang tự cao quá không? Dù sao thì tôi cũng chỉ là một người bình thường như tất cả những con người bình thường, có lúc thanh cao nhã nhặn cũng có lúc tầm thường trần tục.
Bởi vì, chỉ cần là tình yêu thôi, điều gì cũng có thể trở thành cốt tử.
📷: luôn là tấm ảnh đỉnh nhất tôi chụp được: chùa Vân Tiêu - Yên Tử.
2026.03.02 / 17h30'