22/08/2026
Chị Quỳnh là người nghèo nhưng mà độ sĩ cao. Vì vậy chị mua đến 2 con rô bốt hút bụi. Một con có thương hiệu mua năm chị có ngôi nhà đầu tiên ở Yên Xá. Tính ra được bảy tám năm mà đã hỏng. Chị đánh giá là độ bền kém.
Và một con chị mua on lai của một chị hót phây búc bảo là hàng xuất khẩu, số lượng hạn chế, giá mấy chục triệu nhưng chỉ phải bỏ mấy triệu là chạy phe phe.
Có điều mỗi lần bật lên nó kêu như công nông lên dốc. Nhưng chị ngại phít bách. Mua về ngon dở chị cũng cứ dùng.
Tính chị nó cam chịu. Ví dụ như ngay việc kết hôn, chị cũng chọn sai chồng nhưng vẫn tặc lưỡi có với nhau tận 3 mặt con, chưa có dấu hiệu tắt nắng tan trường.
Chị với chồng đồng sàng dị mộng ngày cãi nhau 8 lần và cảm thấy đời bất hạnh không còn ý nghĩa tháng 2 lần. Một năm muốn ly hôn hai bận. Cứ vài ngày chị Quỳnh lại muốn bỏ nhà đi biệt xứ, à mà thôi.
Vào một ngày, hai con robot đều mệt, gọi ba hồn bảy vía thế nào vẫn không dậy.
Chị buồn lắm. Bảo hành giờ nhẽ hết. Trí nhớ chị ngắn hạn thậm chí không nhớ đã mua từ đâu, của ai.
Chị không nhớ nổi cái gì quá một ngày. Nên bao nhiêu chị khách quá đáng quá thể chị định nhảy ngược lên cãi tay đôi thậm chí bờ lốc gấp nhưng hùm quẹt lá là chị quên. Lại chị em trên bến dưới thuyền như thuở ban đầu. Lại mặt hơn cả tân hôn mấy chị khách lúc đầu lấy làm lạ, sau quen dần không thắc mắc nữa.
Hôm ấy đi xuống nhà em gái, nó mua con robot hút bụi Ecovacs mới, nhân viên kỹ thuật đến hướng dẫn. Ý là để cài đặt sao cho con robot chỉ đi đúng theo lộ trình có sẵn, không vào phòng tắm hay ban công chẳng hạn.
Khoa học kỹ thuật ngày càng tiến bộ. Nó không chậm hiểu và dốt bền như hai con robot của chị: một con thì cứ thấy chướng ngại vật là đứng sững chân quay tròn tại chỗ cho đến hết pin, một con thì thấy dãy Trường Sơn cũng trèo qua, bao nhiêu thảm bậc cứ lao phăm phăm. Hôm nào quên đóng cửa chạy tọt vào nhà tắm lau cả môi trường nước.
Bạn kỹ thuật trông cũng ngon trai, sạch sẽ. Tiểu thịt tươi.
Chị Quỳnh ra đứng xem thằng em làm. Được một lúc, chị hỏi: em sinh năm bao nhiêu.
Thằng bé bảo em sinh năm 2005 cả tuổi mụ là 22 tuổi.
Chị bảo ừ trẻ nhỉ, thế em có người yêu chưa?
Thằng bé bảo em chưa. Lo sự nghiệp đã chị ạ.
Ừ, đàn ông sự nghiệp quan trọng. Nhưng tình yêu và hôn nhân cũng cần lắm em à. Thế em nghĩ thế nào về một người phụ nữ sinh năm 89?
Thằng bé ngại đỏ mặt bảo em thấy hơn em hơi nhiều tuổi ạ.
Chị Quỳnh bảo tính ra có 16 niên thôi chẳng đáng bao nhiêu. Chị hỏi hộ đứa bạn thôi. Chứ chị vô hại rồi.
Nó sinh năm 89 xinh lắm có hai cái tay liền. Một tay cầm chìa khóa nhà ở cạnh bờ bồ Linh Đàm. Tay kia cầm chìa khóa cửa của chục cái nhà khắp trong nam ngoài bắc, trong đó có một chìa ở Đà Lạt.
Hai chị em trò chuyện vui vẻ và chị Quỳnh nhờ là em mang hai con robot về sửa hết bao tiền chị gửi. Được hai lần sửa, chị Quỳnh thấy ổn quá.
Đúng là người tử tế sẽ gặp được giúp đỡ từ vũ trụ.
Thế mà trước Tết vừa rồi hai con robot lại bất tỉnh. Cả năm không sao lúc chị cần dọn nhà hỏng hóc là không được. Định cản trở chị trở thành người phụ nữ của gia đình à. Đúng hai con rô bô khốn nạn. Đã bảo là máy móc sao thay thế được con người mà lại. Máy móc thì làm gì có tâm.
Chị lại gọi điện. Thằng bé lại đến lấy. Dọn nhà chị đi thuê nên không cần đến rô bô. Thì đấy, đẻ ba đứa con rách hết một số bộ phận mà còn phải dọn nhà nữa thì còn gì là luật lao động, ít nhất là luật trong cái nhà này. Nên chị lại quên bẵng đi.
Ra tết tầm tháng, chị Quỳnh nhớ ra, nhắn tin bảo thằng bé mang con robot đến. Nó xem không trả lời.
Chắc nó bận. Thanh niên mà. Đang tuổi lập thân lập nghiệp.
Tháng sau chị lại hỏi. Thằng bé bảo vâng. Nhưng vẫn không trả hai con robot.
Tháng sau và đến nay là tháng 8 vẫn chưa thấy hai con robot hồi hương, châu về hợp phố.
Chị Quỳnh bắt đầu thấy nản. Nhẽ lòng người lại bạc như vôi. Chị thấy đời chị quá khổ. Chồng thì cứ trẻ đẹp. Con thì một đàn. Thợ không trả rô bô mà khách thì hay đòi freeship.
Khóc cạn nước mắt. Từ lúc lấy chồng mặc toàn màu hồng mà vẫn không thấy hạnh phúc.