06/05/2026
Có những ngày mang thai thật dịu dàng, nhưng cũng có những ngày mình chỉ muốn… khóc vì ốm nghén.
Trước khi có em bé, mình từng nghĩ ốm nghén chỉ là cảm giác buồn nôn nhẹ vào buổi sáng. Nhưng không, mọi thứ “nâng cấp” hơn rất nhiều. Mình có thể buồn nôn bất cứ lúc nào trong ngày, ngửi mùi gì cũng thấy sợ, từ mùi cơm, mùi nước mắm cho đến cả mùi dầu gội quen thuộc. Có hôm chưa kịp ăn gì đã nôn, người mệt rã rời, chỉ muốn nằm im một chỗ.
Có những lúc mình tự hỏi: “Sao lại mệt đến thế này?” Nhìn mọi người ăn uống ngon lành mà mình chỉ thấy sợ. Có ngày cả ngày chỉ ăn được vài miếng bánh, uống chút nước rồi lại nôn. Cơ thể thì yếu đi, tinh thần cũng tụt dốc theo. Nhiều khi tủi thân, thấy mình như trở thành một phiên bản khác – nhạy cảm hơn, dễ khóc hơn.
Nhưng rồi mỗi lần đặt tay lên bụng, nghĩ đến một sinh linh bé nhỏ đang lớn lên từng ngày trong mình, mình lại có thêm động lực. Ốm nghén không dễ chịu chút nào, nhưng nó cũng là một dấu hiệu rằng con đang hiện diện, đang phát triển.
Mình học cách chậm lại, lắng nghe cơ thể nhiều hơn. Ăn những gì có thể ăn, dù chỉ là một chút. Nghỉ ngơi khi thấy mệt. Và quan trọng nhất là không tự trách bản thân khi mình không “ổn” như trước.
Hành trình làm mẹ bắt đầu không phải bằng những điều hoàn hảo, mà bằng cả những mệt mỏi, yếu đuối và cố gắng từng ngày như thế. Và mình tin, rồi mọi chuyện sẽ nhẹ nhàng hơn… chỉ cần hai mẹ con cùng cố gắng.