13/09/2025
CẢ CUỘC ĐỜI CHO ĐI, GIỜ ĐÂY CHÚ MINH CHỈ CÒN LẠI NỖI ĐAU TRÊN THÂN THỂ 🥹
Chú Minh Cô Đơn, cái tên thân thuộc với biết bao thế hệ sinh viên “làng” Đại học Quốc gia TP.HCM. Suốt hàng chục năm qua, chú vẫn lặng lẽ xuất hiện ở Hồ Đá, ở những góc đường quen thuộc: bắt cướ:p g:iật, vá xe, chuyển trọ miễn phí cho sinh viên nghèo. Cuộc đời chú là một con số 0 tròn trĩnh: không quê quán, không nhà cửa, không người thân, không tên tuổi rõ ràng, không giấy tờ tùy thân, không biết chữ.
Chú lạc gia đình từ thuở nhỏ, lang bạt đến vùng Hồ Đá dựng lều giữa bụi cỏ um tùm. Ngày qua ngày, thấy sinh viên bị cướ:p giật hoành hành, chú không đành lòng, ra tay nghĩa hiệp, được gọi bằng cái tên “hiệp sĩ Minh Cô Đơn”. Ngoài ra, chú còn ngồi bên góc ngã tư Quốc Phòng, bơm vá xe miễn phí cho sinh viên và người nghèo. Tiền người dân thương cho, chú không giữ lại, mà gom góp mua xe máy cũ, tập vở, học bổng tặng sinh viên khó khăn, rồi mua gạo, mì phát cho người nghèo.
Thế nhưng thời gian không chừa một ai. Từng thân thể rắn rỏi, sống giữa màn trời chiếu đất, nay chú mắc bệ:nh ti:m nặng, thêm bệ:nh g:an khiến bụ:ng phình to, là:n d:a đã ngả vàng. Mỗi ngày, từng cơn đau giằng xé khiến bước chân của chú nặng trĩu hơn. Người dân thương đưa chú vào bệnh viện, nhưng chi phí điều trị quá lớn khiến chú trốn viện ra về. Hiện tại, sức khoẻ chú rất yếu, như ngọn đèn dầu leo lét trước gió.
Chú Minh Cô Đơn cả đời chỉ biết cho đi, chưa từng giữ lại gì cho riêng mình. Giờ đây, khi t:im đã yếu, g:an đã mỏi, thân thể hao gầy, chú lại âm thầm chịu đựng trong chiếc lều nhỏ nơi làng Đại học. Có lẽ, điều chú cần không chỉ là thuốc men hay tiền bạc, mà còn là tình người – những cái nắm tay, lời hỏi thăm, sự hiện diện ấm áp.
Nếu từng một lần được chú giúp đỡ, hay chỉ đơn giản từng nghe câu chuyện về chú, hãy dành chút thời gian đến thăm. Một nụ cười, một câu chào, một phần quà nhỏ cũng đủ làm ấm lòng “hiệp sĩ” của bao thế hệ sinh viên. Bởi giữa cuộc sống xô bồ này, tình thương là liều thuốc quý nhất.
Cre: Đại Học Đừng Học Đại