Mèo Lười

Mèo Lười Editor mới vào nghề

CHƯƠNG 11 : ĐƯỜNG HẦM BỎ HOANG (1)Edit : Mèo LườiBeta : Tiểu Hồ Ly◇◇◇◇◇◇◇◇【Đối phó với loại người to xác nhưng ngu ngốc ...
27/07/2024

CHƯƠNG 11 : ĐƯỜNG HẦM BỎ HOANG (1)

Edit : Mèo Lười
Beta : Tiểu Hồ Ly
◇◇◇◇◇◇◇◇

【Đối phó với loại người to xác nhưng ngu ngốc như này, tốt nhất là dùng mưu trí.】

Khương Chúc Khanh: Rất đúng. Nhưng ông bà ta có câu "Một sức mạnh đè mười mưu trí."

Khương Chúc Khanh, một nữ sinh đại học yếu ớt, chỉ có thể chạy dọc theo cầu thang. Sự vận động đột ngột và bụi mù trong không khí khiến ngực cô đau rát như bị thiêu đốt, bụng cũng quặn thắt vì cơn đau sốc hông. Nhưng nghĩ đến gã ngốc to xác gi.ết người không chớp mắt đang đuổi theo phía sau, cô không dám dừng lại.

Trước ngày hôm nay, Khương Chúc Khanh chỉ nghe về tuyến số 2 qua những lời đồn đại trên mạng.

Vì vậy, khi cô phát hiện sân ga tuyến số 2 đầy rác rưởi vứt bừa bãi từ tầng trên xuống và một nhà vệ sinh công cộng chưa hoàn thiện, cô chỉ biết ngậm ngùi cảm thán, thật là thiếu văn minh.

Đi vào nhà vệ sinh công cộng hay nhảy xuống đường ray không phải là vấn đề. Khương Chúc Khanh quay đầu định nhảy từ sân ga xuống đường ray, nhưng khi quét mắt qua đường hầm của đoàn tàu tuyến số 2, cô nhanh chóng thay đổi kế hoạch.

【So với việc bị gã ngốc to xác bóp ch.ết, bị tàu điện ngầm đâm có lẽ là một lựa chọn tốt hơn.】

Khương Chúc Khanh biết rõ theo góc độ khoa học mà nói thì nơi này không thể có đoàn tàu nào chạy qua. Vấn đề là, cũng theo góc độ khoa học, cô không cần phải chạy trốn để giữ mạng, và càng không ở đây cùng với một con Mắt Âm Dương chuyên sử dụng ngôn ngữ bạo lực với chính mình.

Khương Chúc Khanh quay người bước vào nhà vệ sinh, lợi dụng tủ đựng đồ gần cửa để ẩn nấp, đồng thời ra hiệu cho con Mắt Âm Dương đang chỉ biết gõ bàn phím mà chỉ trỏ.

Còn về lý do tại sao cô không vào phòng vệ sinh, theo cảm tính mà nói, ở nơi đầy âm khí như thế này, dùng đầu gối nghĩ cũng biết rằng trốn trong phòng vệ sinh chắc chắn không phải là ý hay. Về mặt lý trí, cô có một kế hoạch khác.

Mặc dù bị Khương Chúc Khanh và con Mắt Âm Dương gọi là “kẻ to xác ngu ngốc”, nhưng gã đàn ông cao lớn thực sự không phải là một kẻ ngu xuẩn. Hắn đoán rằng Khương Chúc Khanh có thể thoát khỏi tòa nhà công ty ZXC, hiện tại dám chạy xuống dưới lầu, chắc chắn là có gì đó dựa vào, để tránh bị lật thuyền trong mương, hắn cực kỳ thận trọng.

Khi thấy một đống rác lộn xộn xung quanh lối vào đường hầm, hắn ngay lập tức cảnh giác, giảm tốc độ truy đuổi và bước đi cẩn thận hơn. Hắn không phải là người địa phương, lớn lên ở nước ngoài, từ nhỏ đã nghe nói đất nước này có những trận pháp phức tạp và khó lường, có thể điều khiển trận hình để gi.ết địch. Nếu bước sai trong trận pháp, rất có thể sẽ ch.ết bất đắc kỳ tử.

Khương Chúc Khanh, một cô gái bình thường đến từ một thị trấn nhỏ, làm sao biết được những điều này.

Có chút thông minh, nhưng chẳng có ích gì.

Ngồi trong tủ sắt, Khương Chúc Khanh gãi đầu: Hắn đâu rồi, người to như thế mà sợ tối không dám xuống à — — thế thì tốt quá.

Gã đàn ông to lớn bước ra khỏi “trận rác”, thở phào nhẹ nhõm: Vẫn là ta tài giỏi hơn.

Tiếng bước chân nặng nề vang vọng trong không gian tĩnh lặng, đầu còn lại của cây xà beng kéo lê trên đất, tạo ra âm thanh chói tai.

Cuối cùng cũng nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, Khương Chúc Khanh hùng hùng hổ hổ mà thay đổi tư thế trong không gian tối đen chật hẹp, toàn thân cô căng thẳng, sẵn sàng hành động.

Thật là ồn ào đau cả tai.

Gã đàn ông to lớn bước vào nhà vệ sinh, dùng xà beng gõ nhẹ vào tủ sắt cạnh cửa.

Bên trong tủ, Khương Chúc Khanh: Cảm ơn a, người bị rung tê liệt rồi.

Nghe thấy tiếng bước chân đi vào trong, tiếp theo là tiếng cửa các buồng vệ sinh bị đá mở, cánh cửa đập vào tường rồi bật lại. Các bản lề kim loại trên cánh cửa đã cũ kỹ, gỉ sét, sau nhiều năm không sửa chữa, một số cửa bị va đập mạnh đến mức rơi xuống đất, phát ra những tiếng động liên tục.

Có vẻ như có một cánh cửa bị kẹt bởi thứ gì đó bên trong, gã đàn ông không thể đá mở nó. Tiếp theo là tiếng kim loại gõ mạnh vào gỗ, tiếng gỗ vỡ vụn và va đập xuống đất.

Cái tủ sắt này quá nổi bật, nổi bật đến mức Khương Chúc Khanh nghĩ rằng sau khi gã đàn ông to lớn phá hết các cánh cửa, hắn sẽ quay lại phá cả cô và cái tủ. Đây không phải là trò chơi, không có quy tắc nào bảo vệ cô khỏi việc bị bắt dù có trốn ngay trước mặt kẻ thù.

Không thể chờ được nữa, Khương Chúc Khanh quyết định thực hiện kế hoạch đã nghĩ ra trước khi trốn vào tủ.

Cô nhẹ nhàng mở cửa tủ, chuẩn bị chạy lên lầu và thoát khỏi nhà ga qua cầu thang. Nhưng cánh cửa tủ va vào vật gì đó, phát ra âm thanh lớn và rõ ràng.

Thấy cửa tủ va vào cánh cửa buồng vệ sinh rơi trên sàn, Khương Chúc Khanh như từ bỏ kháng cự, dừng hành động.

Gã đàn ông to lớn: …!!!

Chạy trốn chưa kịp thực hiện đã kết thúc. Khương Chúc Khanh buông xuôi, cô ngồi trong tủ và ngước nhìn gã đàn ông to lớn lao tới chắn trước cửa tủ.

Khương Chúc Khanh: Anh trai à, giờ tôi đóng cửa lại, anh có thể coi như không thấy tôi được không.

Chạy không được, chi bằng thử nói chuyện xem sao.

Một bàn tay lớn nắm lấy, Khương Chúc Khanh không kịp né tránh, như một con gà bị bóp cổ, bị gã đàn ông to lớn kéo ra khỏi tủ.

Cô phản xạ cố gắng vùng vẫy, chân đập vào vật gì đó, khiến cô đau đến nỗi mắt trắng dã.

Thấy hai mắt cô trợn trắng, sợ bóp ch.ết sẽ phiền phức, gã đàn ông to lớn thả cô xuống đất. Khương Chúc Khanh nằm nguyên tại chỗ, ho sặc sụa, vết hằn đỏ trên cái cổ mảnh khảnh rất rõ ràng.

“Tại sao các người đuổi theo tôi?” Khương Chúc Khanh nằm nguyên một chỗ, hỏi câu muốn hỏi từ lâu, thấy gã đàn ông to lớn với vẻ mặt "cô biết mà", cô cảm thấy vô cùng nghẹn khuất.

“Tôi không phải là con nhà giàu, người nhà tôi không có tiền chuộc tôi!”

Gã đàn ông to lớn thấy cô không thể nói lý, đến lúc này còn giả ngu: “Ai nói là vì tiền? Ngày đó ở tầng bốn công ty ZXC, cô đã thấy gì, kể lại từng chữ một cho tôi nghe.”

Thực ra, từ khi thấy cô gái trẻ điều khiển lực lượng linh dị biểu diễn “lửa cháy bừng bừng đốt người” tại nơi công cộng, Khương Chúc Khanh đã linh cảm rằng sự việc không đơn giản.

Sự việc liên quan đến linh dị duy nhất cô từng gặp là đêm đó tại công ty chạm trán với Hạ Chỉ Hành. Nhớ lại, ngoài cuộc tấn công kỳ lạ, điều đáng nghi nhất vẫn là cái hộp ở tầng bốn. Một công ty quảng cáo truyền thông mới chẳng có liên quan gì đến cổ vật, sao lại có một cái hộp gỗ chạm khắc thủ công đắt giá như vậy.

Trước khi gặp Hạ Chỉ Hành, cô chưa bao giờ tin rằng ai đó có thể sở hữu hoặc điều khiển năng lực siêu nhiên. Cô luôn cho rằng đó chỉ là bịa đặt trong tiểu thuyết hoặc trò bịp bợm.

Ngay cả Hạ Chỉ Hành, người đứng ở đỉnh cao của làng giải trí, trong cuộc sống luôn bị camera theo dõi, cũng chưa từng bị tiết lộ khả năng này. Có lẽ, ngay cả khi báo lá cải biết anh ta có danh hiệu nghe có vẻ rất ấn tượng, họ cũng chỉ thấy buồn cười.

Không có gì lạ khi trước đó cô nghe các đồng nghiệp có chút quan hệ trong giới giải trí đồn rằng, mặc dù Hạ Chỉ Hành có vẻ lịch sự và nhã nhặn, thực ra anh ta lại là một kẻ mắc chứng cuồng trung nhị giai đoạn cuối. Có lẽ chính vì lý do này mà anh ta nhận Kỷ Dật, một tên nhóc ngốc nghếch, làm đồ đệ.

Tất nhiên, theo suy đoán của Khương Chúc Khanh, đồng nghiệp đó chắc chắn đã được Hạ Chỉ Hành, người mắc chứng cuồng trung nhị, đích thân đến tận nơi thu dọn x.ác.

Sau khi theo dõi mọi nhóm chat của công ty suốt hai ngày, cô phát hiện ra rằng những người không xuất hiện trong nhóm không chỉ là nhân viên ở tầng tám, mà còn cả những người cô gặp ở tầng bốn hai đêm trước. Về những tầng khác, cô không rõ lắm, nhưng theo tin tức từ nhóm chat, dường như họ cũng không ra khỏi tòa nhà an toàn.

Quan sát thái độ của Kỷ Dật đại diện cho Cục Điều Tra Các Vụ Án Đặc Thù, Khương Chúc Khanh cho rằng cô tuyệt đối không thể tiết lộ chuyện ở tầng bốn. Nếu không, sẽ bị điều tra không ngừng, cô không muốn sống dưới sự giám sát của người khác, bị mất hết quyền riêng tư.

Vì vậy, khi gã đàn ông to lớn nhìn cô, Khương Chúc Khanh chỉ có thể giả ngu.

Gã đàn ông to lớn thấy vẻ mặt ngớ ngẩn của Khương Chúc Khanh, không khỏi nghi ngờ rằng lãnh đạo của hắn — — người mặc áo choàng đen — — đã sai lầm. Ý niệm hoài nghi lóe lên trong đầu rồi biến mất, hắn nhanh chóng phủ nhận. Thông tin này từ gián điệp cấp cao trong Cục Điều Tra Các Vụ Án Đặc Thù, và để cài cắm gián điệp này vào, họ đã tốn không ít công sức.

Nhiều người cùng tham gia tổ chức với hắn đã bị gián điệp này bán đứng để đạt thành tích, khiến hắn cảm thấy rất lo lắng, sợ một ngày nào đó mình cũng bị bán đứng và phải đối mặt với cảnh tù đày.

Khi cả hai đang im lặng, ánh lửa từ trên tầng lan đến lối đi gần đó, một người toàn thân bị bỏng nặng, mặt mũi biến dạng như một con búp bê rách nát, bị ném xuống đất, bụi bốc lên mù mịt.

“Anh vẫn chưa bắt được người sao?” Cô gái điều khiển lửa bước từng bước xuống cầu thang, hơi nóng lan tỏa vào tầng hầm tối tăm.

“Chẳng phải đang đợi cô sao?” Gã đàn ông to lớn đáp lại một cách không hề nhượng bộ.

Cô gái vừa định nói gì đó thì nghe thấy tiếng bước chân đều đặn từ trên lầu. Ba người ngẩng đầu nhìn lên, đó là đồng phục của Cục Điều Tra Các Vụ Án Đặc Thù, Khương Chúc Khanh từng thấy bộ đồng phục này dưới tòa nhà công ty ZXC.

“Cô còn dám nói không biết gì sao?!” Gã đàn ông to lớn cúi xuống nhìn Khương Chúc Khanh nằm bất động trên mặt đất, hắn ta đột ngột quăng xà beng, cây xà beng bay sát qua mặt cô, để lại một vết thương trên mặt cô, sau đó đập vỡ sàn đá cẩm thạch, cắm sâu vào mặt đất, mảnh vỡ đá bay tứ tung.

“Tôi sẽ ngăn họ, anh đưa cô ta ra khỏi đây trước.” Cô gái chỉ vào đường hầm bị bỏ hoang của tuyến số 2, rồi quay lại lên lầu.

“Sao lần này nhiệt tình thế, chịu khó rồi đấy.” Gã đàn ông to lớn lẩm bẩm, nhưng không tìm cô gái gây sự mà vác Khương Chúc Khanh rời đi.

“Anh đi chậm lại chút!” Khương Chúc Khanh bị lộn ngược đầu, giọng nói bị đè nén trong cổ họng.

“Thật lắm chuyện, còn lải nhải tôi sẽ cắt lưỡi cô! Áo choàng đen không nói phải mang cô nguyên vẹn về. Nếu không may thiếu bộ phận nào, tôi nghĩ ông ta cũng không bận tâm đâu.” Gã đàn ông to lớn đe dọa, thậm chí còn lắc lắc Khương Chúc Khanh như một bao cát trên vai.

Nghe gã đề cập đến thông tin mà cô muốn biết, hai mắt Khương Chúc Khanh sáng lên, cô tiếp tục khai thác thông tin.

“Ý anh là các người không gi.ết tôi? Nói sớm đi chứ.” Khương Chúc Khanh vỗ vai gã đàn ông to lớn để thu hút sự chú ý.

Cô chỉ tiếc là gã không thấy ánh mắt chân thành của cô: “Các người muốn biết gì, tôi thề sẽ nói hết. Nhưng là — — anh có thể cho tôi biết tại sao cô gái đó có thể điều khiển lửa không, tôi thật sự rất tò mò.”

“Vậy sao cô chạy?”

“Cô gái đó vừa xuất hiện đã muốn đốt ch.ết tôi! Thật không lừa anh. Nếu tôi nói dối, ngay bây giờ cho tàu điện ngầm đâm ch.ết tôi.”

Gã đàn ông to lớn: Có gì đó không đúng? Thôi kệ, không quan tâm nữa.

“Nói cho cô biết cũng không sao.”

Vừa lúc gã đàn ông to lớn mở miệng, tiếng tàu điện ngầm vang lên.

— —Nơi này sao lại có tiếng đó?

Đây là suy nghĩ cuối cùng của gã trước khi rời khỏi thế gian này.

◇◇◇◇◇◇

CHƯƠNG 10 : GA TÀU SỐ 2Edit : Mèo LườiBeta : Tiểu Hồ Ly◇◇◇◇◇◇◇◇◇ “Cục Điều Tra Vụ Án Đặc Thù!”Biến cố bất ngờ thu hút sự...
16/07/2024

CHƯƠNG 10 : GA TÀU SỐ 2

Edit : Mèo Lười
Beta : Tiểu Hồ Ly
◇◇◇◇◇◇◇◇◇

“Cục Điều Tra Vụ Án Đặc Thù!”

Biến cố bất ngờ thu hút sự chú ý của thiếu nữ. Tiếng quát khẽ như rít ra từ kẽ răng. Ngọn lửa nhanh chóng cuốn lấy người đang tiến đến.

Người đàn ông vạm vỡ bỏ lại x.ác ch.ết trong tay, nhìn chằm chằm vào Khương Chúc Khanh, ánh mắt đầy sát khí như muốn khẳng định rằng cô sẽ không thoát khỏi tay hắn.

“Chạy mau!” Người vừa tiến đến, trong tay cầm một thanh kiếm sắc bén có hình dạng tựa như nhũ băng, bị ngọn lửa buộc phải lộ diện.

Khương Chúc Khanh chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng của người đó, mái tóc ngắn ngang vai, thật oai hùng. Khói mù mịt từ ngọn lửa lớn bị cuốn vào bởi khí thế của cô ấy, bốc lên cuồn cuộn, rồi lại nuốt chửng bóng dáng ấy.

Ngay lập tức, nương theo từng tiếng chim hót trong trẻo vang lên, bóng dáng kia lại một lần nữa lao vào ngọn lửa.

【Truyền thuyết kể rằng sau khi thú cổ ch.ết đi, nó biến thành chim ưng biển, khi chim ưng ch.ết, oán khí không tan biến, bám vào tảng đá kỳ lạ dưới chân núi Chương Vĩ.】

Lúc này không chạy thì còn đợi khi nào?

Chứng kiến hành động gi.ết người trong chớp mắt của hai người kia, Khương Chúc Khanh quay lưng lại, không chút do dự mà lao tới cầu thang phía trên.

Không phải là Khương Chúc Khanh không có tình nghĩa, mà là vì so với ba người kia, cô yếu đuối như cành liễu trước gió, tay trói gà không chặt thì chỉ có thể chạy trốn để bảo toàn tính mạng. Năng lực linh dị duy nhất mà cô có cũng chỉ là một con Mắt Âm Dương biết nói lời rác rưởi.

Ở lại đây, ngoài việc gây trở ngại cho đại lão đang cầm kiếm chiến đấu, cô hoàn toàn vô dụng.

Thấy Khương Chúc Khanh chạy thục mạng dọc theo sân ga, người đàn ông vạm vỡ đá văng x.ác ch.ết dưới chân, lao theo, định chặn đường cô ở cầu thang phía trên để ngăn không cho cô thoát.

Nhìn thấy kẻ địch bị lừa, Khương Chúc Khanh bất ngờ đổi hướng, lao xuống lối đi phía dưới.

Ngay từ đầu, cô đã không có ý định chạy lên trên. Khương Chúc Khanh tự nhận thức rõ ràng về thể lực và sức mạnh bộc phát của mình. Lúc trước, khi Kỷ Dật mời cô gia nhập Cục Điều Tra Vụ Án Đặc Thù, cô nói rằng bài kiểm tra thể chất tại đại học đủ để lấy mạng cô, không phải là lời nói đùa.

Bảo cô thi chạy với một gã cao to gần hai mét ư?

Đừng đùa nữa.

Thay vì chạy lên trên, cuối cùng rất có thể bị kẻ địch bắt kịp ở khu vực không có che chắn như cửa ra vào hay khu vực kiểm tra an ninh, cô thà lợi dụng khả năng nhìn trong bóng tối của Mắt Âm Dương để tìm một góc khuất rồi lẩn trốn.

Dù không thể thoát, ít nhất có thể chờ cứu viện đến.

Tiếng bước chân nặng nề vang vọng trong hành lang hẹp, tạo ra những âm thanh u ám. Ga này vốn được dự định là ga chuyển tuyến giữa tuyến 1 và tuyến 2, nhưng vì lý do nào đó, kế hoạch vận hành tuyến 2 đã bị hủy bỏ ngay trước khi hoàn thành.

Hành lang chuyển tuyến đã được xây dựng xong nhưng chưa kịp lắp đặt hệ thống điện, cùng với tuyến 2 bị bỏ hoang, nó bị ngăn cách bởi một dây cảnh báo ở giữa cầu thang. Ngày thường có người tuần tra ngăn không cho ai vô tình đi vào, nhưng lúc này do vụ cháy, không còn ai trông coi.

Đối mặt với dây cảnh báo, Khương Chúc Khanh không chậm lại tốc độ. Cô cúi người và trượt qua nhanh chóng. Bị kim loại chống trượt của cầu thang vướng vào, cô loạng choạng hai bước, suýt nữa ngã lăn xuống cầu thang.

Như đã nói lúc nãy?
Không ở lại gây thêm phiền phức quả là lựa chọn đúng đắn.

Khi mới đến thành phố này, Khương Chúc Khanh đã nhận ra rằng hệ thống tàu điện ngầm được đánh số từ 1 đến hơn 10, nhưng không có tuyến số 2. Tò mò, cô đã tìm kiếm lý do trên các trang web lớn.

Lý do chính thức là tuyến 2 và các tuyến 3 và 5 đã xây dựng bị trùng lặp, dẫn đến chi phí vận hành cao và hiệu suất tàu điện ngầm thấp, nên kế hoạch vận hành tuyến 2 bị hủy bỏ.

Nhưng lý do này bây giờ với Khương Chúc Khanh, có vẻ không thuyết phục.

Ngay trước khi hủy kế hoạch xây dựng tuyến 2 hai tháng, các phương tiện truyền thông khác nhau đã đưa tin về tình hình xây dựng của tuyến 2. Từ các báo cáo đó, có thể thấy rằng hiện trường xây dựng tàu điện ngầm đã xảy ra nhiều vụ sụt lún trong hai tháng ngắn ngủi. Trong các vụ tai nạn đó, có công nhân bị chôn vùi trong lớp đất cát, bị ngạt thở đến ch.ết. Những người chịu trách nhiệm chỉ bị đình chỉ công tác mà không có biện pháp xử lý thêm.

Khi đó, nhiều người không hài lòng với kết quả xử lý này và bày tỏ sự phẫn nộ.

Có người nói mình có chút quan hệ, nghe nói trong giai đoạn cuối của công trình đào hầm, họ đã khai quật được một ngôi mộ cổ vô chủ. Có người nổi lòng tham, đã trộm đồ tùy táng của chủ mộ và ch.ết ngay trong đêm đó. Khi điều tra, người ta chỉ tìm thấy một chiếc nhẫn ngọc dưới gối của kẻ trộm, ngoài ra không có gì khác. Pháp y khám nghiệm tử thi phát hiện tim của kẻ trộm bị vỡ tan, như thể bị dọa ch.ết.

Có người khác khi đó bình luận trên các bài báo rằng mình từng thấy bốn năm thanh niên lén lút ra vào hiện trường vào ban đêm khi đang dắt chó đi dạo. Vì tò mò, người này đã ở lại quan sát.

Chưa đầy một giờ sau, hiện trường vụ tai nạn lại phát ra tiếng sụt lún, chỉ còn ba người mặt đầy m.áu chạy thoát. Nhưng khi đó mọi người chỉ coi đó là lời nói nhảm, và chỉ trích người này kiếm lời từ sự đau khổ của người khác.

Kết hợp với thông tin từ Kỷ Dật, bây giờ xem ra, cũng không phải là vô căn cứ.

Thế là, việc xây dựng tuyến số 2 đã bị bỏ dở. Mỗi năm đều có tin tức nói rằng kế hoạch xây dựng tuyến số 2 sẽ được khởi động lại, nhưng năm nào cũng chỉ là tin đồn.

Cuối cùng, Khương Chúc Khanh tìm thấy một bài hát kỳ lạ với số lượt xem chưa đến ba chữ số trên một trang web ít người dùng.

“Vải màu đỏ, áo hoàng kim. Gỗ cứng rắn, giáo rạn nứt.”

**

“Hô… hô… hô…” Tạ Trừng, người tạm thời xuất hiện để cứu nguy, thở hổn hển nặng nề, miệng đầy mùi m.áu tanh, tầm nhìn dần trở nên mờ mịt.

Thanh kiếm dài trong tay phải vốn sáng bóng, giờ đây đã mất đi vẻ rực rỡ, cắm vào khe hở của sàn đá cẩm thạch nứt vỡ do sự thay đổi nhiệt độ đột ngột, chống đỡ cơ thể khỏi ngã xuống.

Bên cạnh cô có một bóng chim lớn hình thù kỳ dị lúc ẩn lúc hiện, trên thân chim đầy những vệt đen, trên đỉnh đầu vốn dĩ là lông vũ trắng noãn lúc này cũng xuất hiện dấu vết cháy xém. Ngay cả cái mỏ đỏ như của loài chim và móng vuốt như của loài hổ, vốn sắc bén, cũng xuất hiện những vết nứt.

Con chim lớn phát ra tiếng kêu trầm buồn, sau đó bóng hình như mất đi sức mạnh nâng đỡ, hoàn toàn biến mất.

Cô vốn nhận lệnh của phòng tình báo Cục Điều Tra Vụ Án Đặc Thù để giám sát Khương Chúc Khanh. Không ngờ lại gặp phải chuyện này, dưới sự thúc đẩy mạnh mẽ của tinh thần trách nhiệm, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài đứng ra chi.ến đ.ấu.

Làn da lộ ra bên ngoài bị bỏng ở nhiều mức độ khác nhau, da th.ịt chuyển sang màu trắng không bình thường hoặc nâu vàng. Một số vết thương bị xé rách theo từng cử động của cô, rỉ ra chất dịch màu nhạt, lộ ra m.áu th.ịt bên dưới.

Vết thương nghiêm trọng nhất là ở cánh tay trái, cánh tay trái hiện đang vô lực buông thõng. Vùng cơ bắp lớn bị bỏng nặng, một phần mô cơ bị cháy thành than, lộ ra xương. Nếu lúc nãy không kịp phản ứng nghiêng người tránh né, có lẽ hiện giờ cô đã bị đánh trúng ngực trái và ngã trên mặt đất.

Dù có sức mạnh linh dị hỗ trợ, vết bỏng nghiêm trọng như vậy cũng khiến cô hoa mắt chóng mặt, cảnh vật trước mắt như bị phủ một lớp mờ ảo cao độ.

Trong lòng Tạ Trừng có chút đắng chát, ai có thể ngờ rằng một nhiệm vụ giám sát đơn giản trong thời kỳ thực tập lại có thể gây ra động tĩnh lớn như vậy.

Theo kiến thức cô học được trong khóa đào tạo trước khi vào làm, với tình trạng hiện tại, cô sắp rơi vào trạng thái sốc và hôn mê.

Tạ Trừng vốn là sinh viên ngành quản trị khách sạn, gia đình đã giúp cô có cơ hội thực tập tại một khách sạn năm sao trên núi. Hạ Chỉ Hành, dưới danh nghĩa tham dự triển lãm trang sức thương hiệu cao cấp, đã cứu cô khi xử lý một sự kiện linh dị.

Vì vậy, khi Kỷ Dật thay mặt Cục Điều Tra Vụ Án Đặc Biệt mời cô gia nhập, là fan của Hạ Chỉ Hành, cô đã đồng ý ngay. Sau khi vượt qua những khóa đào tạo và kỳ thi nghiêm ngặt, cô nhận được vật phẩm linh dị của riêng mình.

Trước hôm nay, cô vẫn luôn ôm lấy tâm lý may mắn. Thường thì những người đối diện với nguy hiểm là những điều tra viên cấp cao như Hạ Chỉ Hành, còn những người mới như cô chỉ được phân công xử lý các nhiệm vụ không quá nguy hiểm.

Nhưng khi liên quan đến sự kiện linh dị, làm gì có sự an toàn tuyệt đối? Thực tế thường tàn nhẫn và khắc nghiệt.

“Kẻ vô dụng, đừng dừng lại a, tôi vẫn chưa hết hứng thú.” Giọng nói khiêu khích của thiếu nữ vang lên.

“Đồ điên... quái vật...” Tạ Trừng yếu ớt đến mức không thể ngẩng đầu lên, chỉ có thể thể hiện sự không cam lòng của mình bằng cách này.

Thiếu nữ với nụ cười đầy khiêu khích như bị chạm vào điểm đau, sắc mặt biến đổi, cô ta hét lên giận dữ lao về phía Tạ Trừng, ngọn lửa xung quanh cô ta bùng cháy mạnh hơn.

Nếu Tạ Trừng có thể ngẩng đầu nhìn kỹ phía trước, cô sẽ thấy cô gái lao đến không hề nhẹ nhàng như những gì cô ta thể hiện ra bên ngoài, tóc của cô ta đã bị cháy xém không ít, ngọn lửa nhảy múa giữa những vết sẹo bỏng kinh khủng.

Đây là cái giá cô ta phải trả khi sử dụng năng lực linh dị. Cũng là lý do ngay từ đầu, cô ta điên cuồng phóng thích ngọn lửa nhắm vào tóc của Tạ Trừng.

Giáo viên huấn luyện đã nhiều lần cảnh báo học viên rằng, mặc dù việc sử dụng vật phẩm linh dị để kiểm soát sinh vật quỷ dị phụ thuộc trên vật phẩm -- tạm thời gọi là sinh vật--, tuy làm như thế sẽ bị hạn chế năng lực linh dị, nhưng ít nhất nó an toàn.

Nếu hợp nhất trực tiếp với sinh vật linh dị, có thể đạt được sức mạnh chưa từng có, nhưng đa số chỉ sau vài lần sử dụng, sẽ bị sinh vật linh dị xâm lấn. Nhẹ thì bị ảnh hưởng tâm trí hoặc cơ thể, nặng thì mất mạng, trở thành vật chứa cho sinh vật linh dị.

Nhìn ngọn lửa cháy lớn, tại mất đi sự khống chế của thiếu nữ, đang lan tới toa tàu mà cô và Khương Chúc Khanh vừa đi, Tạ Trừng cười chua xót, cố gắng nắm chặt thanh kiếm, chuẩn bị đối mặt với kẻ địch.

◇◇◇◇◇◇

CHƯƠNG 9 : SỰ CỐ TÀU ĐIỆN NGẦMEdit : Mèo LườiBeta : Tiểu Hồ Ly◇◇◇◇◇◇◇◇◇◇Sau khi tiễn bước được mối phiền phức lớn là Kỷ ...
13/07/2024

CHƯƠNG 9 : SỰ CỐ TÀU ĐIỆN NGẦM

Edit : Mèo Lười
Beta : Tiểu Hồ Ly
◇◇◇◇◇◇◇◇◇◇

Sau khi tiễn bước được mối phiền phức lớn là Kỷ Dật, Khương Chúc Khanh mở tin nhắn mà Lưu Tiểu Thanh mới gửi đến. Cô ấy vẫn cố gắng lấy hết can đảm để đến gần công ty và lén nhìn từ xa.

Tòa nhà công ty bị che chắn bởi hàng rào tạm thời, không thể nhìn rõ tình hình bên trong. Có nhân viên mặc đồng phục đứng gác ở cửa, chỉ có những chiếc ô tô sau khi xuất trình giấy tờ mới được ra vào.

Tối hôm qua khi sự kiện linh dị bộc phát, trong công ty cũng không thiếu người đang tăng ca, phỏng chừng có không ít người đã ch.ết.

“Em nghĩ công ty chúng ta còn sống sót nổi không?”

Dựa vào đầu giường, Khương Chúc Khanh vừa uống trà sữa vừa nhanh chóng gõ chữ bằng một tay.

“Không rõ.”

“Nhưng trước tiên tìm việc khác cũng không sai.”

“Tối mai có rảnh không, chị mời em ăn lẩu? Nếu không có em, chị có thể đã ch.ết ở công ty rồi.”

“Được thôi, em biết một quán ăn rất ngon, nếu không ăn cay được, có thể gọi nồi uyên ương, quán đó còn có nồi hoa nhài chanh cà chua cũng ngon lắm.”

Sau một ngày nghiên cứu, nhờ vào tấm gương ở nhà và con dao găm mạ vàng mang về, Khương Chúc Khanh xác nhận cách sử dụng con Mắt Âm Dương này. Tập trung lực chú ý vào mắt trái liền có thể đọc được chữ viết, phần lớn liên quan đến các hiện tượng linh dị. Càng tập trung, đọc được càng nhiều chữ.

Tất nhiên, với độ tin cậy không cao của con Mắt Âm Dương này, thông tin có thể không được đứng đắn cho lắm.

Ngược lại, chỉ cần giảm bớt lực chú ý, thì có thể giảm thiểu việc sử dụng.

Khương Chúc Khanh vẫn chưa thể chủ động kiểm soát việc gần như không sử dụng mắt trái, vì vậy đã mua băng y tế để dán vào mắt trái. Mắt vốn bị cận thị, giờ đây thị lực càng kém hơn, không còn cách nào khác, cô phải đeo lại kính áp tròng màu xanh có độ mà mình đã mua trước đó vào mắt phải.

【Ta nhất định sẽ trở về!】

Quá trung nhị rồi.

Không biết là đánh giá bản thân, hay đánh giá con Mắt Âm Dương.

Khương Chúc Khanh đeo kính râm vào.

Xuất phát trước thời gian hẹn, tiện đường làm lại thẻ sim, và một lần nữa bước lên tuyến tàu điện ngầm số 1.

Hôm nay là thứ Sáu, dù chưa đến giờ cao điểm buổi tối nhưng trong tàu điện ngầm cũng đã đứng khá nhiều người. Khương Chúc Khanh dựa vào tường ở toa tàu gần cửa, cúi đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Trạm tiếp theo, trạm AS, cửa tàu bên trái sẽ mở theo hướng tàu chạy, hành khách chuẩn bị xuống xe vui lòng chuẩn bị trước...”

Âm thanh nhắc nhở có chút hỗn loạn. Nhưng không ai chú ý đến điều này, kể cả Khương Chúc Khanh, đây là một trong những tuyến tàu điện ngầm cũ nhất, thiết bị trên tàu đã cũ kỹ là điều bình thường.

Tàu điện ngầm vốn đang giảm tốc độ từ từ, đầu tàu đã gần trạm. Đột nhiên, một cú phanh gấp khiến tàu dừng lại trong đường hầm tối đen.

Mọi người đã quen thuộc nên không ai trách cứ, tuyến tàu điện ngầm cũ này thường xuyên xảy ra tình huống này. Do tàu điện ngầm vẫn sử dụng hàng rào chỉ cao một mét mà không thay mới, thường xuyên là tàu phải phanh gấp gần trạm. Đa phần là do tàu phía trước chưa kịp đóng cửa rời đi, tàu phía sau để tránh va chạm, cũng có thể do những nguyên nhân khác.

Nhưng ở toa tàu gần buồng lái nhất, Khương Chúc Khanh không nghĩ vậy. Kể từ đêm đụng phải quỷ, cô trở nên nhạy cảm đặc biệt với nhiệt độ, và lúc này, cô đột nhiên bắt đầu đổ mồ hôi.

Xuyên qua cửa sổ nhìn phía bên ngoài, cách đó không xa lóe lên ánh đèn sân ga, giống như chỉ là ảo giác của mình.

Dường như để chứng minh phỏng đoán của Khương Chúc Khanh, tàu điện ngầm bắt đầu phát thanh: “Chúng tôi vô cùng xin lỗi thông báo đến quý hành khách, tàu phía trước đang gặp sự cố. Tàu tạm dừng, quý hành khách vui lòng không xuống tàu, chúng tôi sẽ khắc phục sự cố trong thời gian sớm nhất. Rất xin lỗi vì sự bất tiện này.”

Khương Chúc Khanh nhìn vào điện thoại để xem giờ, chuẩn bị báo trước cho Lưu Tiểu Thanh rằng chính mình gặp sự cố tàu điện ngầm, âm thầm hy vọng sẽ không lỡ hẹn.

Người trên tàu bắt đầu chờ đợi.

Ba phút, năm phút...

Khi một số người bắt đầu cảm thấy bực bội và chuẩn bị yêu cầu lời giải thích, bỗng nhiên khói đặc tràn vào qua khe cửa từ bên ngoài tàu, khiến một số hành khách bị sặc và ho khan. Đèn trên trần nhấp nháy liên tục, dường như hệ thống điều khiển tàu gặp vấn đề. Cửa hai bên tàu cũng tự động mở đóng một cách bất quy tắc.

“Chúng tôi vô cùng xin lỗi thông báo đến quý hành khách, tàu phía trước... xì xì xì... đang gặp sự cố. Tàu tạm dừng... xì xì xì... không xuống tàu. Chúng tôi sẽ...”

Phát thanh trên tàu lặp đi lặp lại, nhưng dòng điện bị nhiễu ngày càng nghiêm trọng hơn, như thể đã trải qua một cuộc chiến tàn phá.

Người không thể, ít nhất là không nên gặp vận rủi như vậy.

Lời của Kỷ Dật lại vang lên bên tai, Khương Chúc Khanh tháo kính râm xuống, áp mặt sát vào cửa sổ, nhìn ra ngoài.

Tàu chạy ngược chiều đang phát ra ánh sáng cam đỏ.

Cháy sao?

Khương Chúc Khanh cảm thấy không ổn, sự cố nghiêm trọng xảy ra ngay trước mắt mà nhân viên tàu điện ngầm trên chuyến tàu của mình lại làm như không có gì, chỉ liên tục nhắc nhở không được xuống xe. Kết hợp với cánh cửa lúc mở lúc đóng, bầu không khí quỷ dị được đẩy lên đỉnh điểm, như thể sân khấu đã được dựng lên, cảm giác như không có con quỷ nào xuất hiện thì thật có lỗi với mọi người.

Không thể đợi nữa.

Khương Chúc Khanh vừa mở điện thoại, thử gọi cho Kỷ Dật, vừa xé bỏ băng y tế trên mắt trái.

【Trông thấy ánh sáng trở lại, ta Hồ Hán Tam đã quay trở về!】

【Đợi bị ch.ết cháy sao, còn không chạy đi? Ta không muốn trở thành tròng mắt bị nướng!】

Quả là miệng chó không mọc được ngà voi, trong chuyện này, Mắt Âm Dương không bao giờ làm người ta thất vọng. Khi cánh cửa một lần nữa mở ra, Khương Chúc Khanh để lại câu "Bên ngoài hình như đang cháy", rồi lập tức nhảy ra khỏi toa tàu.

Thấy có người nhảy ra, cả toa tàu bắt đầu xôn xao. Những người trên tàu vốn đang kiên nhẫn chờ đợi cũng bắt đầu có vài người không giữ nổi bình tĩnh nữa, còn có bác gái nhiệt tình gọi Khương Chúc Khanh quay lại, nhân viên trên tàu yêu cầu mọi người kiên nhẫn chờ đợi, cảnh báo bên ngoài không an toàn.

Có người dẫn đầu nhảy ra, liền có người thứ hai, người thứ ba...

Khương Chúc Khanh không để ý đến âm thanh phía sau, cô dùng mắt trái để quan sát hai bên.

【Bóng tối vô tận, cẩn thận chuyện ma quái.】
【Tương lai tươi sáng, chạy trốn nhanh sẽ tránh thoát hỏa hoạn a?】

Chạy về phía sân ga.

Gần như ngay khi nhìn thấy chữ viết, Khương Chúc Khanh hành động ngay lập tức. Đồng thời, điện thoại vừa nãy còn có thể gửi tin nhắn, lúc này lại hoàn toàn mất tín hiệu.

Khương Chúc Khanh: Sao mình không ngạc nhiên chút nào nhỉ.

Ngoài trừ cô ra, những người nhảy khỏi tàu đều không hẹn mà cùng chọn hướng chạy xa khỏi ngọn lửa.

“Khụ khụ khụ...”

Khói dày đặc xung quanh kích thích xoang mũi và mắt, Khương Chúc Khanh vừa chạy hết sức về phía sân ga sáng đèn vừa lau nước mắt, trông vô cùng nhếch nhác.

Khi học trung học, Khương Chúc Khanh thường là người đầu tiên đến lớp, mà chìa khóa lại ở trong tay lớp trưởng, nên cô gần như lần nào cũng leo qua cửa sổ hành lang để vào lớp. Thường bị bạn bè và thầy cô hiểu lầm là ham học, thực ra là vì người nhà đi làm sớm, nếu không đi cùng, cô sẽ ngủ quên dẫn đến trốn học.

Đối với việc này, Khương Chúc Khanh tỏ vẻ: Bị hiểu lầm là kẻ cuồng học là vận mệnh của tôi, tôi hiểu mà.

Leo cửa sổ nhiều tạo thành ký ức cơ bắp, mặc dù sau khi tốt nghiệp trung học chưa sử dụng lại kỹ năng này, cô vẫn thành thạo như trước. Khương Chúc Khanh cố gắng nhảy lên, chống tay lên sàn nhà ga, eo bụng phát lực, chân đạp vào mặt bên thô ráp của sân ga để leo lên, sau đó lại leo qua hàng rào kính cao hơn một mét.

Thành công vào khu chờ tàu, lúc này khu chờ gần như không có ai. Dù có vài người ở lại xem náo nhiệt cũng bị khói dày đặc làm họ lùi lại dần. Khương Chúc Khanh nhìn lại hai toa tàu.

Tất cả cửa toa tàu đối diện đều mở toang, các vật liệu dễ cháy còn sót lại trong toa tàu đang bốc cháy dữ dội. Cô còn thấy những bóng người hình dạng kỳ dị bị lửa bao phủ.

Trong toa tàu mà cô vừa rời khỏi, vang lên tiếng đập cửa và tiếng ồn ào dữ dội, dường như mọi người đều bị nhốt bên trong.

Nhưng lúc này Khương Chúc Khanh không còn để tâm đến người khác nữa.

Tiếng giày cao gót gõ xuống mặt đất đột ngột truyền vào trong tai, cô thấy một thiếu nữ bước ra từ ngọn lửa.

Ngọn lửa như những kẻ nô lệ thấp hèn, nhường bước để mở ra con đường cho cô ta. Khương Chúc Khanh nhìn rõ khuôn mặt của thiếu nữ, cũng thấy lửa nhảy múa trên mái tóc dài của cô ta. Như thể sợ người khác không biết, ngọn lửa này là do ai đốt.

Hiệp hội Dị năng?

Ngay sau đó, Khương Chúc Khanh phủ định suy đoán của mình. Theo lời của Kỷ Dật, Hiệp hội Dị năng hợp tác với Cục điều tra các vụ án đặc thù, họ không thể làm ra chuyện này. Kẻ đến không thiện, người thiện không đến.

【Tóc người táng thân biển lửa.】

Khương Chúc Khanh: Xong rồi, gặp phải quỷ lửa thật rồi.

“Khương Chúc Khanh?” Thiếu nữ nhìn lần cuối vào tấm ảnh trong tay, buông tay. Tấm ảnh rơi vào lửa, biến thành tro.

Khuôn mặt thiếu nữ đầy vẻ kiêu ngạo và ngông cuồng, Khương Chúc Khanh lặng lẽ tìm đường thoát thân.

Và sự lặng lẽ này biến mất khi trông thấy một người đàn ông cao lớn, mặc trang phục tương tự thiếu nữ, từ trên lầu ngược chiều đám người mà chạy xuống, đem mấy người đang đứng xem đẩy ngã trên mặt đất.

【Đôi tay của người bị nước thép nóng đổ lên mà ch.ết.】

Được rồi, chặn cửa phải không?

“Anh làm cái gì đấy!” Trong số những người bị đẩy ngã, có người không dễ chọc, vung nắm đấm định đánh lại.
Nhưng bị người đàn ông cao lớn túm cổ nhấc lên.

Người đàn ông cao gần hai mét, lại đang đứng trên bậc thang, người bị nhấc lên hai chân đạp mạnh, hai tay cố gắng bám vào tay người đàn ông đang túm cổ mình, nhưng chỉ như con kiến lay cây, vô ích.

Mấy người định tiến lên lý luận thấy vậy, hoảng sợ vòng qua người đàn ông, nhanh chóng chạy trốn dọc theo bờ tường.

Người bị túm cổ, đầu bất ngờ ngửa ra sau, tạo thành một góc mà xương cốt người bình thường không thể uốn cong. Tay chân mềm nhũn buông thõng, hoàn toàn mất khả năng cử động.

Khương Chúc Khanh: Giết gà dọa khỉ, trời muốn diệt mình.

“Các người cần gì, tôi nhất định sẽ hợp tác.”

Khương Chúc Khanh đưa hai tay ra, lòng bàn tay hướng lên trước, tỏ ý mình không có vũ khí. Chạy không được nữa, chi bằng tìm cách kéo dài thời gian. Lửa lớn như vậy, chắc chắn sẽ có người phát hiện ra có gì đó không ổn.

Quỷ lửa gì chứ, tay sắt gì chứ, bắn hết băng đạn cũng phải nằm xuống hết.

Nhưng thiếu nữ dường như hiểu rõ đạo lý phản diện ch.ết vì nói nhiều, hoàn toàn không có ý muốn trò chuyện với Khương Chúc Khanh. Khương Chúc Khanh chưa kịp nói hết, cô ta đã nhảy khỏi xe, lao về phía sân ga.

“Ch.ết tiệt!”

Đàm phán không thành, Khương Chúc Khanh quay đầu định chạy, không thể đứng yên cho cô ta đốt. Thấy người đàn ông cao lớn đứng ở cầu thang lên lầu, rõ ràng là đang ôm cây đợi thỏ, Khương Chúc Khanh chỉ thấy đau răng.

Ngay lúc thiếu nữ chuẩn bị bước lên sân ga, tiếng kính vỡ chói tai vang lên từ hướng tàu điện ngầm mà Khương Chúc Khanh vừa đi, một luồng khí lạnh như lưỡi kiếm lao về phía thiếu nữ đang bị ngọn lửa bao quanh.

◇◇◇◇◇

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Mèo Lười posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category