Tạo ra để đi xem phim

Tạo ra để đi xem phim female

07/06/2026
07/06/2026

KIẾM TIỀN BẰNG CÁCH ÁP DỤNG "BẢY ĐẠI TỘI LỖI"

PHẦN 1: Bản chất của sự giàu có - Tại sao kinh doanh dựa trên "Sự sa ngã" luôn là mỏ vàng vô tận?
Hôm nay có hai câu hỏi dành cho bạn. Câu hỏi thứ nhất là: Bạn nghĩ nhân tính vốn thiện (nhân chi sơ tính bản thiện) hay vốn ác? "Tôi nghĩ vốn thiện."

Vậy câu hỏi thứ hai là: Nếu như nhân tính thực sự vốn thiện, tại sao những người thực sự kiếm được tiền trên đời này, đều đang lợi dụng "Cái ác" của nhân tính, hoặc lợi dụng sự sa ngã của nhân tính để kiếm tiền?

Hôm nay chúng ta sẽ mổ xẻ chi tiết về cách dùng Thất Đại Tội Lỗi (Bảy tội lỗi chí tử) để kiếm tiền. Và trong bảy tội lỗi này, còn có những lĩnh vực nào mà chúng ta có thể tiếp tục khai phá, có thể thông qua khởi nghiệp để lợi dụng sự sa ngã của nhân tính mà làm giàu.

Tôi cho rằng, chỉ cần loài người còn tồn tại, chỉ cần AI chưa hoàn toàn thay thế con người, thì Thất Đại Tội Lỗi mãi mãi là phương pháp kiếm tiền tốt nhất của bạn. Bảy tội lỗi đó lần lượt là: Dục vọng, Phàm ăn, Tham lam, Lười biếng, Phẫn nộ, Đố kỵ, và Kiêu ngạo. Nếu như mọi người muốn kiếm được tiền trong tương lai, thiết nghĩ nên xem hết bài viết này. Đồng thời, các bạn cũng có thể tự rà soát xem bản thân mình đã dính phải bao nhiêu tội lỗi trong số này. Nếu chúng ta nhìn vào Top 20 ứng dụng (APP) lớn nhất, bạn sẽ phát hiện ra 20 APP này hầu như toàn bộ đều đang lợi dụng Thất Đại Tội Lỗi, lợi dụng sự sa ngã của nhân tính để kiếm tiền.

PHẦN 2: Dục vọng (Lust) & Tham lam (Greed) - Hai động cơ nguyên bản thúc đẩy dòng tiền toàn cầu
1. Dục vọng (Lust) - Mặt bẫy của các nền tảng hẹn hò
Đầu tiên, hãy nói về Dục vọng. Bây giờ tôi nói ra tên một vài APP, bạn nói cho tôi biết chúng là phần mềm gì nhé: Tinder, Tantan, Soul. Bạn nói xem chúng là phần mềm gì nào? "Phần mềm hẹn chịch."

Được rồi, tôi tin rằng khi bạn trò chuyện với hội bạn thân, chắc chắn sẽ bàn tán về những câu chuyện trừu tượng và những kiểu người quái đản gặp phải trên các phần mềm xã giao này, đúng không? "Đúng vậy."

Các ông chủ của rất nhiều APP hẹn hò cũng từng bày tỏ về một hiệu quả mà tận sâu trong lòng họ vô cùng khao khát, đó là: Thực sự mong muốn mọi người thông qua trực tuyến (online) để đạt được mục đích kết giao bạn bè ngoài đời thực (offline), chứ không phải là hai chữ "hẹn chịch".

Sơ tâm (ý định ban đầu) của những APP này là gì? Đó là vì cùng với sự phát triển và tiến bộ của thời đại, mức độ hoạt động trực tuyến của chúng ta ngày càng nhiều lên, mọi người bắt đầu lười xã giao ngoài đời thực. Vì vậy, họ hy vọng thông qua việc trò chuyện online, tiếp xúc về mặt tâm hồn, từ đó dẫn đến việc xã giao offline. Đây là một phát tâm tốt. Chúng ta nói những APP này thực chất là một phần mềm trung tính. Chúng ta cũng biết có rất nhiều người thông qua các phần mềm này mà thực sự kết thành lương duyên, thậm chí gia đình viên mãn hạnh phúc.

Thế nhưng chúng ta bắt buộc phải biết, mục đích của đại đa số người dùng khi tải những phần mềm này về là gì? Chắc chắn không phải là để tìm một người kết hôn. Chẳng lẽ là để tìm kiếm sự đồng điệu trong tâm hồn sao? Tôi không biết nữa (I don't know).

Vậy tại sao những nhà phát triển phần mềm này, bao gồm cả ông chủ của họ, đều hy vọng nó trở thành một phần mềm kết bạn chân chính, mà cuối cùng nó vẫn cứ phải sa lầy thành cái gọi là nền tảng "hẹn chịch"? Đây chính là cái ác của nhân tính.

Cho nên câu hỏi mở đầu của tôi mới là: Nhân tính vốn thiện hay vốn ác? Điều này thực sự rất đáng để chúng ta suy ngẫm. Nếu như nhân tính thực sự hướng về cái thiện, tại sao khi tôi nhắc đến các nền tảng này, phản ứng đầu tiên của mọi người đều là phần mềm "hẹn chịch"? Đối với những ông chủ APP có sơ tâm tốt này, họ cũng gặp phải một khốn cảnh. Đó là gì? Chính là họ không cách nào ngăn cản nổi tội lỗi chí tử mang tên Dục vọng. Dục vọng là thứ chiếm số đông, bởi vì "thực sắc tính dã", vì đây là nhu cầu cơ bản nhất của con người, vì đây là thứ nằm trong xương tủy của nhân loại. Đó là một trong bảy tội lỗi lớn, không cách nào cản nổi.

Hơn nữa chúng ta buộc phải nghĩ đến một vấn đề khác: Nếu như những phần mềm này không có thuộc tính về phương diện đó, thì tệp khách hàng của nó sẽ không thể phình to ra được. Bạn thử nghĩ xem, số người muốn kết hôn, muốn thiết lập một mối quan hệ song phương lâu dài có được mấy người? Thế nhưng đối với nhu cầu Dục vọng, thì bất kỳ ai cũng cần. Đừng có bảo với tôi phụ nữ thì khác nhé, nam nữ đều như nhau cả thôi, đúng không? "Đúng ạ." Được rồi, xem như bạn còn thành thật.

Một APP khi được thành lập, nó cần phải phát triển, cần phải mở rộng tệp người dùng, cần phải chiếm lĩnh thị trường. Vì vậy, nó bắt buộc phải cài cắm thuộc tính phương diện này vào. Thế nên nó không cách nào cho phép bạn đăng tải ảnh gốc 100% không qua chỉnh sửa, nó không cách nào bắt bạn phải xã giao chuẩn chỉnh 100% theo sơ tâm ban đầu của nó được.

Dữ liệu thống kê của Tantan tính đến năm 2018 là đã ghép đôi thành công 51 tỷ lần. 51 tỷ lần này đều kết thành lương duyên hết sao? Con người trong 51 tỷ lần đó lẽ nào đều thiết lập mối quan hệ lâu dài sao? Con người trong 51 tỷ lần đó lẽ nào thực sự hướng đến việc xã giao chân chính? Tôi thấy e là không phải. Tôi thấy 80% có lẽ đều hướng về Dục vọng mà thôi.

Vì vậy, nếu như bạn muốn kiếm tiền, phần mềm xã giao mãi mãi là một mỏ vàng. Ở đây có thể lấy cho mọi người một ví dụ: Ở Mỹ có một đội ngũ rất nhỏ tên là Snapchat. Công ty này ban đầu là một đội ngũ cực kỳ nhỏ, thế nhưng họ lại tạo ra giá trị thị trường cao ngất ngưởng, trở thành một APP cấp hiện tượng ở Mỹ. Nó cũng là một phần mềm xã giao, nhưng nó đã tạo ra một cách chơi hoàn toàn mới. Ví dụ như tôi muốn gửi cho bạn một bức ảnh, đúng không? Nhưng tôi không muốn bạn lưu lại bức ảnh đó. Sau khi bạn lướt xem bức ảnh này, rất nhanh sau đó nó sẽ tự động hủy kích hoạt. Thông qua một hiệu ứng như vậy, có phải là tôi có thể gửi một số bức ảnh riêng tư (ảnh nóng) cho bạn mà không sợ bạn lưu lại không? Thời kỳ đầu thì vẫn có thể chụp màn hình được, nhưng tôi không biết hiện tại họ đã cập nhật chưa vì tôi cũng lâu rồi không dùng. Chúng ta biết có một số phần mềm hiện nay có thể chống chụp màn hình và chống quay màn hình. Cho nên phần mềm xã giao mãi mãi là một đại dương xanh (bản lĩnh), chỉ cần bạn có thể phát minh ra cách chơi mới.

2. Tham lam (Greed) - Nghệ thuật tạo ra ảo tưởng "Được hời"
Tội lỗi lớn thứ hai chính là Tham lam. Thứ này hiện tại đang tràn ngập trong thị trường chúng ta. Ví dụ như Livestream... Chúng ta đặt lòng Tham lam vào trong thương nghiệp, thực ra nói trắng ra, chính là làm cho người dùng nảy sinh một loại ảo tưởng rằng mình đã chiếm được phần hời. Livestream là gì? Chính là tôi đẩy giá của toàn mạng lên cực kỳ cao, sau đó tôi điều chỉnh giá trong phòng livestream của mình về lại mức giá gốc ban đầu. Lúc bạn mua, bạn sẽ liền cảm thấy mình đã chiếm được một phần hời cực kỳ lớn, đúng không? Và thế là bạn sẽ xuống tiền mua. Mỗi người trong chúng ta đều biết đây là một cái bẫy, một cái cục diện đã được bày ra, thế nhưng ai nấy đều tự nguyện bước vào cái cục diện này, lại còn vô cùng cam tâm tình nguyện và thích thú.

Tham lam còn thể hiện ở điểm nào nữa? Chính là chỉ cần tôi miễn phí vận chuyển, bạn sẽ mua, tôi chỉ cần không freeship, cho dù giá cả có rẻ đến mấy đi chăng nữa bạn cũng sẽ đắn đo.

Liệu còn cơ hội cho tội lỗi này không? Có chứ. Chỉ cần con người còn ở đây, mãi mãi có cơ hội. Nếu như bạn muốn lợi dụng phương diện nhân tính này để kiếm tiền, thì cũng vô cùng đơn giản: Chính là trong lúc tuyên truyền mạnh mẽ về sản phẩm của bạn, phải làm cho người dùng cảm thấy bản thân họ đã chiếm được phần hời. Hai điểm này là không thể tách rời: Tuyên truyền mạnh mẽ sản phẩm của mình, và làm cho người dùng biết rằng bản thân họ đang được hời.

Trong kinh tế học có một thuật ngữ gọi là "Equilibrium", nghĩa là gì? Là cân bằng. Trạng thái cân bằng là tình huống như thế nào? Chính là tôi không kiếm lời, hòa vốn. Bạn xem, một doanh nghiệp nếu như không kiếm lời, bạn có phải sẽ cảm thấy rất tốt không? Họ vừa vặn đạt được thu chi cân bằng, đúng không? Tôi có thể trả lương cho CEO của tôi, có thể trả lương cho tất cả nhân viên của tôi, có thể bao quát (cover) hết toàn bộ chi phí, thế nhưng công ty này của tôi không có lợi nhuận nhuận ròng. Vậy đứng trên góc độ người dùng mà nói, điều đó chắc chắn là tốt rồi, đúng không? Tức là họ không ăn tiền lời của tôi, đúng chưa?

Thế nhưng mọi người phải biết, mục đích của cái điểm cân bằng này là gì? Là để chiếm lĩnh thị trường. Thậm chí có một số công ty đang chấp nhận bù lỗ để làm dự án. Mỗi khi bán ra một đơn hàng, họ lại phải lỗ một khoản tiền. Một điểm vô cùng quan trọng là: Bạn nhất định phải làm cho người dùng biết được điều đó.

Tôi bắt buộc phải nhấn mạnh một điểm: Khi chúng ta nói về điều này, hoàn toàn không phải nói rằng những hành vi thương nghiệp này là tà ác, mà là đang nói rằng nhân tính vốn dĩ là như thế.

PHẦN 3: Lười biếng (Sloth) & Phẫn nộ (Wrath) - Bản năng hạ thấp rào cản và nhu cầu giải tỏa uất ức
3. Lười biếng (Sloth) - Điểm cốt lõi giúp các APP ngắn hạn thống trị tinh thần
Tội lỗi thứ ba gọi là Lười biếng. ví dụ như TikTok, ví dụ như Douyin (TikTok Trung Quốc). Tại sao lại nói là lười biếng? Khoảng tầm bốn năm trước, có người nói với tôi rằng: Trong một khoảng thời gian rất rất rất rất dài nữa, nếu như không có một cuộc cải cách mang tính công nghệ cực kỳ mạnh mẽ, không có một cái APP khác sử dụng cùng một tư duy logic nhưng lại có rào cản (bức tường thành) cao hơn khiến TikTok không cách nào học tập được, thì TikTok sẽ mãi mãi tồn tại độc tôn.

Tại sao vậy? Bởi vì TikTok đã đẩy sự sa ngã của nhân tính lên đến mức cực đoan (cực trí). Lúc trước tôi thường hay lấy một ví dụ để nói với bạn bè xung quanh mình, con người là cái gì? Có thể ngồi quyết không đứng, có thể nằm quyết không ngồi. Tôi có thể thông qua một video dài một phút để xem hết một bộ phim, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ ra 90 phút để đi xem một bộ phim hoàn chỉnh. Tôi có thể thông qua 10 phút để đọc hiểu một cuốn sách, có thể thông qua 10 phút để đọc hiểu một bài luận văn, tôi tuyệt đối sẽ không tự mình đi đọc cái luận văn đó. Đây chính là sự lười biếng của nhân tính.

Kênh của chúng ta làm được gần một năm thời gian rồi, và cũng tích lũy được 200k người theo dõi. Sau này tôi ngồi suy nghĩ, tại sao lại như vậy? Đó là vì trước tiên, fans của chúng ta là những người tương đối tích cực hướng lên trên, họ cần một nguồn động lực. Thứ hai là có một điểm vô cùng quan trọng: Chính là tôi đang đọc sách thay cho mọi người, tôi đang xem báo cáo thay cho mọi người, tôi đang đi tra cứu bài viết thay cho mọi người, mọi người liền không cần phải đọc nữa. Điều này thực ra ở một mức độ nào đó, chính là lợi dụng sự sa ngã của nhân tính, là lợi dụng sự Lười biếng.

Nếu như có một người, anh ta cực kỳ nghiêm cẩn, anh ta luôn luôn cần phải nhìn thấy tài liệu trực tiếp (tài liệu F1), anh ta sẽ không bao giờ bấm theo dõi tôi đâu. Bởi vì chỉ cần là những thứ nói ra từ miệng tôi, đều đã pha tạp sự thấu hiểu của riêng tôi, ý nghĩ của riêng tôi, thậm chí đôi khi còn có một số sự ví von so sánh nữa. Sự ví von so sánh này là để mọi người dễ thấu hiểu hơn, thế nhưng trong quá trình ví von đó, nó đã đánh mất đi cái hương vị nguyên bản (nguyên nước nguyên vị) của tài liệu rồi. Damn! Sự thực là như thế đấy.

Vậy nếu như chúng ta muốn làm kinh doanh, làm sao để lợi dụng sự lười biếng trong nhân tính? Tôi thấy việc lợi dụng sự lười biếng của nhân tính vẫn là một vùng đất vô cùng rộng lớn. Hiện tại có rất nhiều nhà đầu tư đều bảo chỗ này là đại dương đỏ (hồng hải), chỗ kia là hồng hải, cái gì cũng là hồng hải cả rồi, hình như trên thế giới này đã không còn cơ hội để khởi nghiệp nữa. Thế nhưng tôi thấy chỉ cần nhân tính còn đó, mãi mãi có cơ hội khởi nghiệp.

Tôi lấy vài ví dụ đơn giản: Tại sao tôi cứ nuôi mèo suốt mà không nuôi chó? Bởi vì nuôi chó là phải dắt đi dạo. Dắt chó đi dạo liền hạn chế việc tôi đi làm, hạn chế việc tôi đi du lịch. Cái thứ đó tôi ngược lại không sợ lắm, thứ tôi sợ nhất là cái gì bạn biết không? Dọn phân. Vậy tôi có thể phát minh ra một con robot dắt chó đi dạo không? Phối hợp thêm AI, nó có lộ trình cố định, nó còn biết cả võ thuật nữa, đúng không? Đứa nào muốn trộm chó của tôi, có thể nhảy vào đánh nhau một trận với nó. Nó còn có thể kiêm luôn việc hốt phân giùm bạn nữa. Nếu như có một con robot dắt chó đi dạo, giá cả của nó tương đối công bằng phải chăng, người ta nhất định sẽ mua. Từ đó về sau tôi nuôi chó chỉ cần làm gì thôi? Vuốt ve chó, chơi đùa với nó là xong. Nếu như có một con robot dắt chó đi dạo giá chỉ có 3 triệu đồng, bạn có mua không? "Không mua." Bạn không mua, tại sao thế? "Vì tôi không có chó." Đúng vậy.

4. Phẫn nộ (Wrath) - Thương mại hóa nhu cầu trút bỏ uất ức
Tiếp theo chúng ta nói về Phẫn nộ. Các bạn đã từng xóa cái APP nào chưa? Cái APP mà trước đó bạn dùng cực kỳ gây nghiện, thế nhưng bỗng nhiên bạn lại thẳng tay xóa nó đi? Tôi có xóa Liên Quân, cái này thì rất dễ hiểu rồi. Chính là mỗi ngày trong lòng mình có rất nhiều oán khí, nộ khí, trò chơi này cho tôi phát tiết ra ngoài, giải tỏa sự phẫn nộ của tôi. Khi đồng đội đánh ngu thì quay sang chửi đồng đội, khi đối phương núp bụi rình rập giết chết bạn, bạn cũng phải chửi đối phương.

Nếu như bạn bảo tôi đi mở một câu lạc bộ võ thuật, tôi tuyệt đối sẽ không nói là dạy bạn làm sao để trở thành một võ sĩ quyền Anh chuyên nghiệp. Tôi tuyệt đối sẽ viết cái khẩu hiệu tiêu đề thành: "Quyền Anh giải tỏa phẫn nộ". Tôi sẽ thêm vào đó rất nhiều chiêu trò hoa mỹ, làm cho cái chủ đề này biến thành nơi trút bỏ sự tức giận, từ đó khiến cơ thể trở nên khỏe mạnh hơn, lưu thông khí huyết, chứ không phải là bắt bạn phải đánh quyền Anh sao cho chuyên nghiệp hơn.

Bởi vì nó vẫn giống như cái ví dụ về nền tảng kết bạn lúc ban đầu: Số người thực sự muốn đánh quyền Anh chuyên nghiệp quá ít ỏi, thế nhưng bất kỳ ai cũng đều có nhu cầu cần giải tỏa sự phẫn nộ. Mỗi một người đều ôm một cục uất nghẹn (oán khí) trong người, đúng không? Tuy rằng tôi không chuyên nghiệp bằng bạn, thế nhưng lượng khách hàng (khách lưu lượng) của tôi chắc chắn sẽ lớn hơn bạn, thị trường của tôi chắc chắn sẽ rộng lớn bao la hơn bạn. Đây chính là đang lợi dụng cái giá trị của nhân tính.

Bạn chỉ cần là con người, kiểu gì chẳng có lúc có cảm xúc. Tôi không cần thu phí quá đắt, tôi chỉ cần cung cấp cho bạn một đống bao cát hình người như thế này để bạn lao vào đấm đá. Cái bao cát hình người này có thể đóng vai ông sếp của bạn, có thể đóng vai đứa người yêu cũ của bạn, có thể đóng vai cái đứa đồng nghiệp hãm tài của bạn. Bạn đem những câu nói mà bình thường chúng nó hay nói nhập dữ liệu vào, cái bao cát hình người này có thể có thêm một vài chức năng AI, thế là nó liền hóa thân thành cái kẻ mà bạn căm ghét. Rồi sau đó bạn lao vào đấm nó, lao vào đá nó, lao vào giẫm đạp nó. Đấm phát nào dính phát đó, mà tay của bạn lại không bị tổn thương. Tôi tin là mô hình này sẽ cực kỳ có thị trường. Nếu như võ sĩ chuyên nghiệp chịu thuê tôi làm cố vấn, họ đã không đến mức phải kinh doanh bù lỗ. :))

PHẦN 4: Phàm ăn (Gluttony) & Kiêu ngạo (Pride) - Bẫy thỏa mãn tức thì và thị trường thao túng lòng hư vinh
5. Phàm ăn (Gluttony) - Thao túng vị giác để thiết lập ngưỡng gây nghiện mới
Nói trắng ra chính là GrabFood, ShopeeFood, và các loại đồ ăn chế biến sẵn. Mấy cái APP giao đồ ăn này tôi không cần phải nói thêm nữa đúng không? Chính là mọi người thích sự thỏa mãn tức thì, mọi người thích thông qua phương thức ăn uống vô độ này để giải tỏa áp lực.

Thực ra đồ ăn chế biến sẵn cũng vô cùng quan trọng. Tôi hỏi bạn nhé, bạn từng nấu món thịt kho hột vịt chưa? "Nấu rồi ạ." Bạn có biết thời gian để nấu món thịt kho hột vịt cực kỳ lâu không? "Dĩ nhiên là biết ạ." Nếu như bạn muốn đẩy nhanh tốc độ, bạn kiểu gì cũng cần phải có cái nồi áp suất này thì mới có thể hầm cho miếng thịt nhừ tử ra được.

Bao gồm cả ngày xưa, có rất nhiều nhà hàng vào dịp lễ Tết họ sẽ cho thêm rất nhiều muối vào món ăn, làm cho khẩu vị của bạn biến thành kiểu ăn mặn đậm vị. Như vậy thì khi bạn đi ăn những thứ khác sẽ đều thấy không ngon nữa, họ muốn khống chế cái dạ dày của bạn. Bởi vì bạn xem, "thực sắc tính dã", đây là thứ cơ bản nhất của con người. Con người chính là thích ăn những thứ ngon miệng kích thích vị giác.

Khi tôi sang Bắc Mỹ, đến lúc tôi quay về nước là tôi không cách nào ăn nổi đồ hảo ngọt, đồ tráng miệng ở trong nước nữa. Bạn biết tại sao không? Đồ tráng miệng Bắc Mỹ nó ngọt một cách khủng khiếp, thơm một cách dã man, gây nghiện cực kỳ. Rồi sau đó tôi gọi thêm một ly cà phê Mỹ (Americano) để trung hòa lại một chút, mùi vị liền vừa vặn chuẩn bài. Đến khi về nước phát hiện đồ ngọt của chúng ta ở đây không ngọt đến mức đó, thế là nuốt không trôi nữa, liền cảm thấy chẳng có gì thú vị cả. Bởi vì vị giác của bạn đã bị kéo cao lên đến một cái ngưỡng khác mất rồi, cho nên bạn rất khó có thể hạ xuống lại được. Do cái việc Phàm ăn này liên quan trực tiếp đến sức khỏe con người, cho nên chúng ta không khuyến khích mọi người thông qua cái đường đua này để đi kiếm tiền bẩn.

Nó bao gồm cả trà sữa: Sự mềm mịn của sữa cộng thêm tính gây nghiện của trà, bao gồm cả cái cà phê này nữa, đều là những thứ có thể trạng gây nghiện cả. Nó chính là thông qua việc ăn uống vô độ của bạn để bào tiền.

6. Kiêu ngạo (Pride) - Bào tiền bằng cách phân chia đẳng cấp xã hội
Tội lỗi thứ sáu là Kiêu ngạo. Bạn có thể nghĩ ra mô hình kinh doanh nào dùng sự Kiêu ngạo để kiếm tiền không? Tôi nói cho bạn biết nhé, rất đơn giản: Chính là các khóa học làm giàu, khóa học tư duy thành công, hay các hội nhóm "Local Brand/Startup thương hiệu" hiện nay.

Ở đó, có những "diễn giả", "expert" hoặc những người có chút thành tựu sẽ đứng từ góc độ nhìn xuống để phán xét giới trẻ. Họ dùng một tư thái "thượng đẳng", hay bắt bẻ để nói rằng: "Tại sao các bạn trẻ bây giờ lười biếng thế?", "Sao các bạn đi làm chỉ biết đòi hỏi quyền lợi mà không biết cống hiến?"...

Họ cố tình tạo ra một khoảng cách thế hệ và tri thức để người nghe cảm thấy mình kém cỏi, tự ti. Để rồi từ sự tự ti đó, người nghe bắt buộc phải bỏ tiền ra mua sự công nhận, mua các khóa học, hoặc mua những tấm vé vào "vòng tròn tinh hoa" của họ. Nếu như bạn làm kinh doanh hay có chút thành công, mà thứ bạn mang đi lan tỏa chỉ có sự kiêu ngạo và định kiến, thì vứt.

Kiêu ngạo còn là cái gì nữa? Chính là bạn xem hiện tại có rất nhiều người, ăn là phải chỉ ăn nhà hàng chuẩn sao Michelin, ra nước ngoài chơi là bắt buộc phải ở khách sạn 5 sao. Nó thực chất chính là dùng sự Kiêu ngạo, tức là: Tôi muốn phô diễn ra cho thấy tôi khác biệt với bạn, tôi phô diễn ra cho thấy tôi cao cấp hơn bạn. Tôi không biết xung quanh các bạn có kiểu người như thế này không: Chính là khi họ nói chuyện, mở miệng ra là đều nói: "Cái vòng tròn giới thượng lưu của chúng tôi là như thế này..." Xung quanh bạn có không? Xung quanh tôi có đấy, và tôi cực kỳ ghét kiểu người này. Toàn là dân thường đầu đen như nhau cả thôi, vòng với chả tròn cái gì, bạn cao cấp đến mức nào cơ chứ? Lật ngược dòng lịch sử lên mà xem, tổ tiên của mọi người ai nấy đều là nông dân cả, giả vờ cái gì chứ? "Cái vòng tròn của chúng tôi", làm như thể bạn bề trên, cao hơn người khác một bậc không bằng ấy.

Cho nên cái việc phân chia tầng lớp này, quả thực có thể vơ vét được rất nhiều tiền. Chính là nó đã thỏa mãn được cái cảm giác Kiêu ngạo này của con người: "Cái vòng tròn của chúng tôi không giống các bạn đâu nha, chúng tôi đều là những người có tài sản quá mức bao nhiêu bao nhiêu cơ..." Cái kiểu vòng tròn này đúng không?

Thực ra cái điểm này bản thân tôi cũng có lúc phạm phải. Chúng ta không phải nói chúng ta trâu bò hay người khác trâu bò, chúng ta không có cái giọng điệu đó. Tôi cũng có cái điểm Kiêu ngạo này. Tôi thường hay nói là tôi "ghét sự ngu xuẩn", cái này thực ra chính là có phần kiêu ngạo rồi. Thế nhưng thực sự có lúc không khống chế nổi, tức là tôi sẽ bảo: "Ây da sao anh lại như thế cơ chứ, sao anh đến cả vấn đề này mà cũng không giải quyết nổi là thế nào?" đúng không? Thì cái này thực chất chính là sự kiêu ngạo nằm trong xương tủy của con người.

Nếu dùng sự Kiêu ngạo để kiếm tiền, thực ra rất đơn giản: Chính là thông qua sự kiêu ngạo, bạn làm cho họ phải xuống tiền mua một số thứ mà thực chất họ không hề cần đến. Thế nào gọi là thứ cần đến? Ví dụ thế này nhé, một người thân gia trăm tỷ đúng không, ông ta tùy tiện mua một món đồ xa xỉ, mua cái Burberry, mua cái Prada, mua cái Chanel, đều rất bình thường, đúng không? Vì ông ta có khả năng diện thứ đó. Thế nhưng con người ta thường xuyên vì sự kiêu ngạo mà đi mua một số thứ phục vụ cho lòng hư vinh, chứ không phải là thứ mình thực sự cần.

Ví dụ như: "Ơ, anh lương tháng có mười, mười lăm triệu bạc, anh cứ nhất thiết phải mua cái iPhone đời mới nhất đó làm gì? Chúng ta cầm cái điện thoại mấy chục triệu đi xe buýt chen chúc, đi xe máy áo mưa lòa xòa thì có cần thiết không?" "Có cần thiết chứ!" Một lần nữa, mỗi một người đều hy vọng bản thân mình đạt được một kiểu cảm giác ưu việt, mà cái cảm giác ưu việt này phải là cảm giác ưu việt cao hơn những người khác thì mới được, đúng không? Ai nấy đều như vậy cả, đúng chưa? Tôi bắt buộc phải ở một cái điểm nào đó ưu việt hơn những người khác.

Phương thức có hiệu quả nhất chính là nâng cao bản thân, thế nhưng phương thức thuận tiện nhất, dễ dàng nhất thì quyết không phải là nâng cao bản thân. Bởi vì con người ta có tính lười biếng mà, nâng cao bản thân mệt biết bao nhiêu! Cho nên tôi bắt buộc phải dùng một cái phương pháp nhìn có vẻ tốn kém chi phí nhất, nhưng thực chất lại là phương pháp đơn giản nhất: Tôi chỉ cần mua cái túi hiệu là xong. Bạn nhìn xem có những người, một năm chỉ kiếm được vài trăm triệu, mà cứ nhất quyết phải mua bằng được cái xe thể thao mui trần vài tỷ đồng. Họ chưa từng nghĩ xem cái thứ này có thực sự là thứ bản thân mình cần hay không, cái xe này liệu có thực sự có thể tăng thêm giá trị cho mình hay không. Cho nên, việc lợi dụng sự Kiêu ngạo để kiếm tiền, ở một mức độ nào đó, chính là lợi dụng lòng hư vinh của con người để kiếm tiền. Chỉ cần bạn có thể nắm thóp được cái điểm này, bạn liền có thể kiếm được tiền.

PHẦM 5: Đố kỵ (Envy) - Tội lỗi đáng sợ nhất và cơ chế vận hành của mạng xã hội "Chơi bời, Sống ảo"
Tội lỗi cuối cùng của Thất Đại Tội Lỗi, và cũng là tội lỗi kinh tởm nhất, gọi là gì? Gọi là Đố kỵ. Bạn xem sáu tội lỗi kia của Thất Đại Tội Lỗi trông như thế nào: Tuy rằng tôi phạm tội, thế nhưng tôi nhận được lợi ích, tôi thấy sướng, tôi thấy vui vẻ, đúng không? Chỉ có duy nhất cái tội Đố kỵ này là đáng sợ nhất: Chính là tôi phạm tội, thế nhưng bản thân tôi lại không thấy sướng tí nào cả, tôi phạm tội nhưng ngược lại chỉ làm cho bản thân mình càng thêm đau khổ.

Liệu có nền tảng nào thông qua sự Đố kỵ để kiếm tiền không? Bạn có thể nghĩ ra không? "Không nghĩ ra." Chính là cái trang cá nhân Vòng bạn bè (vòng kết nối) được đóng gói tinh xảo, chính là Instagram, chính là Facebook. Những thứ này toàn bộ đều là các nền tảng dùng sự Đố kỵ để kiếm tiền. Bởi vì con người ta là thích khoe khoang cuộc sống (show cuộc sống) của mình.

Xét từ góc độ tâm lý học, con người đều đi theo đuổi một kiểu cảm giác ưu việt. Cái cảm giác ưu việt này tức là: Tôi phải tốt hơn tôi của hiện tại, tôi phải tốt hơn những người khác. Bạn để đạt được cái cảm giác ưu việt này, bạn liền bắt buộc phải làm ra một số thứ có hiệu ứng giả tạo vô cùng. Ví dụ như bạn lên fb ngắm các bạn gái xinh đẹp, đứa sau lại càng đẹp hơn đứa trước. Thế nhưng trong cuộc sống hiện thực, bạn lại quyết không gặp được những người như thế. Đây là tại sao vậy?

Bởi vì mọi người đều sẽ vì một cái bức ảnh chụp này, mà đặc biệt lặn lội chạy đến một cái quán ăn nào đó để check-in, set-up ánh sáng, tìm nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp đến chụp cho mình, rồi sau đó đóng gói tạo nên một cái kiểu cuộc sống tinh tế sang chảnh như vậy. Cái vòng bạn bè được đóng gói tinh xảo đó, mục đích của nó là gì? Là để cho người khác đố kỵ, và để cho bản thân mình thấy ưu việt. Rồi sau đó tôi nhìn thấy những thứ người khác đăng lên mạng: "Ủa sao nó chụp ảnh nhìn đẹp hơn mình thế nhỉ? Không được, không được, mình cũng phải đến cái chỗ này làm một cái check-in mới được, hoặc là mình phải đi đến một cái nơi cao cấp hơn để check-in." Nó dẫn đến một loạt các hậu quả không tốt. Ví dụ như hiện tại mọi người đi ra ngoài chơi, đều không phải là vì để chơi nữa rồi: "Được rồi, bây giờ tôi bắt buộc phải ở một cái khách sạn 5 sao thì mới tính là đi chơi sang chảnh, ví dụ như tôi đi Nhật Bản, tôi bắt buộc phải ăn một bữa đồ Nhật đặt lịch trước cả tháng trời thì cái đó mới gọi là ăn đồ Nhật, chứ cái đồ Nhật vỉa hè ven đường kia thì không tính là đồ Nhật." Có phải là có chút quên mất sơ tâm ban đầu rồi không? Có phải không?

Tôi lại hỏi bạn một câu hỏi nữa: Bạn thích sự chân thực hơn hay thích sự giả tạo hơn? "Chân thực." Vậy tôi hỏi bạn, bạn đăng ảnh lên vòng bạn bè mà lại không bóp mặt chỉnh ảnh (pít đồ) à? "Cháu rất ít khi pít đồ ạ." Ý tôi là khi bạn đăng ảnh chân dung của chính mình ấy? "Thì... có sửa một chút ạ." Đúng thế chứ còn gì nữa. Bạn chẳng phải bảo thích sự chân thực sao? Toàn bộ đều là những kẻ làm màu (faker) cả thôi!

Đây chính là Thất Đại Tội Lỗi, không một ai có thể trốn thoát khỏi Thất Đại Tội Lỗi này cả. Con người chúng ta sinh ra là đã mang theo bảy tội lỗi chí tử này rồi. Bạn không thích sự chân thực, thứ bạn thích là sự ưu việt. Bạn chụp phong cảnh dĩ nhiên là không cần sửa rồi, vì quá phiền phức, bởi vì bạn có tính Lười biếng mà. Nhưng bạn chụp chính mình thì dĩ nhiên là phải sửa một chút rồi, cà da một tí đúng không? A, có phải cái mặt không? Phương diện này phương diện nọ. Phần mềm chỉnh ảnh sở dĩ có thể thành công, chính là vì nó đã tóm gọn được sự Đố kỵ trong Thất Đại Tội Lỗi của nhân loại.

Elon Musk chẳng phải đã nói rồi đó sao: Mọi người nên bớt lướt Instagram lại. Bởi vì Instagram chính là nơi mọi người đang nhìn vào cái cuộc sống đã qua gọt giũa, trang trí của đối phương, một cái cuộc sống giả tạo. Thế nhưng chúng ta lại cứ theo quán tính hạ ý thức mà cho rằng đó chính là cuộc sống chân thực của họ, rồi sau đó chúng ta sẽ tiến hành một sự so bì đố kỵ (đố kỵ phan bỉ), mà cái việc đó lại không đem lại bất kỳ giá trị nào cả.

Bảy tội lỗi này bạn phạm phải mấy điều rồi? Bạn biết không? "Chắc ba điều có ạ." Bạn dính phải ba tội lỗi nào nào? "Phẫn nộ ạ." Phẫn nộ. "Đố kỵ ạ." Đố kỵ bạn cũng dính luôn à? "Phàm ăn bạn dính không?" "Dính ạ." Vậy còn... "Dục vọng dính không?" "Dính ạ." Dục vọng cũng dính luôn, đây đã là bốn tội rồi. "Tham lam bạn dính không?" "Dính ạ." Năm tội rồi. Xin lỗi nhé. "Lười biếng bạn dính không?" "Dính ạ." Sáu tội rồi. "Kiêu ngạo bạn dính không?" "Dính ạ." Bảy tội luôn! Bạn cả bảy tội lỗi đều dính sạch sành sanh. Trời đất ơi! :))

Mọi người đều như nhau cả thôi, tôi cũng cảm thấy tôi dính cả bảy tội lỗi này mà. Được rồi, hy vọng mọi người có thể thông qua sự sa ngã của nhân tính mà kiếm được tiền. :))

06/06/2026
05/06/2026
04/06/2026
04/06/2026

Cách tệ nhất để đối mặt với một cảm xúc khó chịu là né tránh nó.

Vì một cảm xúc không thật sự biến mất chỉ vì ta lờ nó đi. Nó thường chỉ bị đẩy xuống sâu hơn, tích lại đâu đó bên trong, rồi chờ một lúc bạn sơ hở để trào lên một cách mất kiểm soát.

Chính vì thế, trên hành trình thấu hiểu bản thân, ta sẽ phải học cách đối diện cả với những cảm xúc không mấy dễ chịu này của mình. Không phải để phán xét chúng, cũng không phải để hợp lý hóa mọi phản ứng của mình, mà để hiểu chúng đang cố gắng nói điều gì với ta.

Khi một cảm xúc được xử lý đúng cách, nó không chỉ giúp bạn hiểu bản thân ở một tầng sâu hơn. Nó còn giúp bạn hạn chế những phản ứng tự động: nói lời làm tổn thương người khác, rút lui trong im lặng, phòng thủ quá mức, hoặc tự trách mình quá lâu sau một lỗi nhỏ.

Vì thế, trong bài viết hôm nay, Flowable sẽ hướng dẫn bạn thực hành viết phản tư, một trong những cách đơn giản và hiệu quả nhất để nhìn lại cảm xúc của mình rõ hơn, hiểu điều gì đang đứng sau nó, và từng bước chọn một cách phản ứng lành mạnh hơn.


1. Từ trốn tránh đến thấu hiểu qua viết phản tư

Tại sao chúng ta thường sợ nhìn lại những điều khiến mình khó chịu? Một phần lý do là vì cái tôi của con người khá mong manh.

Khi đối mặt với một phản ứng tiêu cực, một cảm xúc không dễ thừa nhận, hoặc một tình huống khiến mình thấy tổn thương, tâm trí rất dễ biến nó thành sự kết án cho toàn bộ con người mình. Vì vậy, ta không muốn nhìn thẳng vào nó. Ta sợ rằng nếu thừa nhận những phần chưa đẹp đó, hình ảnh tốt đẹp mà mình vẫn cố giữ về bản thân sẽ bị phá vỡ.

Nhưng càng né tránh, những cảm xúc ấy càng dễ âm thầm điều khiển ta từ phía sau. Vì không nhìn lại, ta không nhận ra điều gì đã kích hoạt mình. Vì không gọi tên, ta không hiểu nhu cầu hay nỗi sợ nào đang đứng sau phản ứng đó. Và vì không hiểu, ta tiếp tục hành xử theo quán tính cũ.

Đây là lúc viết phản tư trở thành một công cụ hữu ích. Khác với viết nhật ký thông thường, vốn thường ghi lại sự kiện theo trình tự thời gian, viết phản tư không chỉ hỏi: “Hôm nay chuyện gì đã xảy ra?”. Nó hỏi sâu hơn: “Mình đã cảm thấy gì?”, “Vì sao mình phản ứng như vậy?”, “Điều này cho mình thấy gì về bản thân?”.

Nói cách khác, viết phản tư không phải là tự phán xét mình trên trang giấy. Nó là cách nhìn lại trải nghiệm với đủ trung thực và đủ an toàn, xuất phát từ sự tò mò về bản thân thay vì sự đánh giá hay kết tội.

2. Vì sao viết phản tư giúp tăng cường năng lực tự nhận thức?

Khi một trải nghiệm khó chịu xảy ra, cảm xúc bên trong ta thường rất lộn xộn. Ta có thể thấy tức giận, xấu hổ, tổn thương, thất vọng, ghen tị hoặc tủi thân, nhưng không phải lúc nào cũng phân biệt được chính xác mình đang cảm thấy gì. Càng mơ hồ, cảm xúc càng dễ kéo ta đi theo phản ứng tự động.

Việc viết xuống có thể giúp ta làm chậm quá trình đó. Khi phải gọi tên cảm xúc bằng ngôn ngữ, ta bắt đầu tạo khoảng cách với trải nghiệm của mình. Thay vì bị cuốn hoàn toàn vào cơn giận, ta có thể nhìn thấy: “Mình đang cảm thấy không được tôn trọng.” Khoảng cách nhỏ đó thường là bước đầu tiên để bạn lấy lại khả năng kiểm soát.

Các nghiên cữu cũng chỉ ra rằng thực hành viết phản tư có tác dụng trong việc hỗ trợ xử lý căng thẳng và diễn giải lại trải nghiệm nội tâm theo cách rõ ràng hơn. Điều này không có nghĩa là viết vài dòng sẽ ngay lập tức giải quyết mọi vấn đề. Nhưng khi được thực hành đều đặn và trung thực, viết phản tư có thể giúp ta nhìn ra những khuôn mẫu suy nghĩ, cảm xúc và hành vi mà trước đây mình thường bỏ qua.

Vậy tóm lại là: nên bắt đầu viết như thế nào để nhận được nhiều lợi ích từ thực hành này?


3. Kỹ thuật 5 bước thực hành viết phản tư

Thực ra, có những người có thể làm quá trình phản tư này chỉ bằng suy nghĩ. Họ đủ bình tĩnh để nhìn lại chuyện đã xảy ra, nhận ra cảm xúc của mình, rồi tự điều chỉnh bên trong.

Nhưng không phải lúc nào tâm trí cũng rõ ràng như vậy. Có những lúc cảm xúc quá nhiều, suy nghĩ quá lộn xộn, và càng nghĩ ta càng dễ bị cuốn sâu hơn vào vòng tự biện minh hoặc tự trách.

Khi đó, viết xuống là một cách giúp mọi thứ hiện ra rõ hơn.

Điều quan trọng nhất khi viết phản tư là phải trung thực với bản thân. Không ai đọc những dòng này để đánh giá bạn. Bạn không cần viết những điều nghe có vẻ đúng đắn, trưởng thành hay tử tế. Bạn cần viết những gì mình thật sự nghĩ, kể cả khi nó chưa hoàn hảo, thậm chí hơi xấu hổ khi phải thừa nhận.

Để dễ bắt đầu, bạn có thể đi theo 5 bước: Nhìn lại → Gọi tên → Hiểu sâu → Rút bài học → Chọn lại.

Hãy lấy một ví dụ rất đời thường về một cảm giác mà hẳn ai cũng từng gặp ít nhất một lần trong đời. Thử tưởng tượng một người bạn ở chỗ làm được sếp khen thưởng trong cuộc họp. Bạn chúc mừng bạn mình, nhưng niềm vui chưa được bao lâu, lòng bạn bỗng trùng xuống mà không biết vì lý do gì.


Khi đó điều bạn cần chỉ là 1 tờ giấy, và học cách đối thoại với chính mình

- Bước 1. Nhìn lại: chuyện gì đã xảy ra?

- Bước 2. Gọi tên cảm xúc: Mình đã cảm thấy gì, nghĩ gì, phản ứng thế nào?
Lúc đầu, cảm xúc của mình khá mơ hồ. Mình chỉ thấy hơi chùng xuống, khó chịu, có gì đó không thoải mái trong lòng. Trong đầu mình bắt đầu nghĩ: “Mình cũng cố gắng mà, sao không ai ghi nhận?” Rồi mình tự giải thích rằng chắc bạn được ưu ái vì hoạt bát, nhanh nhẹn, biết cách nói chuyện nên được lòng sếp. Nhưng khi nhìn kỹ hơn, mình nhận ra cảm xúc thật phía sau là ghen tị. Mình không vui trọn vẹn được với thành tựu của bạn, vì một phần trong mình cũng đang rất muốn được nhìn thấy như vậy.

- Bước 3. Phía dưới cảm xúc này thật sự là gì: Vì sao mình phản ứng như vậy? Nhu cầu, nỗi sợ, niềm tin nào đứng sau?
Có thể vấn đề không hẳn là mình ghen tị với bạn ấy. Ở tầng sâu hơn, mình đang chạm vào nhu cầu được công nhận. Mình muốn nỗ lực của mình cũng được nhìn thấy, được ghi nhận, được ai đó nói rằng: “Bạn đã làm tốt.” Cảm giác ghen tị chỉ là lớp cảm xúc ở bên trên. Phía dưới nó có thể là nỗi tủi thân vì mình đã cố gắng nhưng chưa được chú ý, hoặc niềm tin rằng nếu người khác được khen, nghĩa là mình đang bị bỏ lại phía sau.

- Bước 4. Rút bài học: Trải nghiệm này cho mình thấy điều gì?
Mình nhận ra ghen tị và nghĩ xấu về người khác không làm mình tốt hơn, nó chỉ khiến mình khó chịu hơn. Nhưng mình vẫn bị cảm giác đó kéo đi, có thể vì chuyện được công nhận luôn là một điểm nhạy cảm của mình. Hồi nhỏ, mình từng hay thấy tủi thân khi anh/chị/em được khen còn mình thì không, nên bây giờ mỗi lần thấy ai đó được ghi nhận, mình rất dễ cảm thấy mình thua kém.

- Bước 5. Lựa chọn khác: Lần sau mình sẽ làm gì khác đi?
Lần sau, nếu cảm giác ghen tị xuất hiện, mình sẽ thử dừng lại và tự nhắc: “Mình đang ghen tị vì mình cũng muốn được công nhận.” Thay vì tiếp tục nghĩ xấu về người khác, mình có thể quay về phần mình làm được: ghi nhận nỗ lực của mình, chủ động xin phản hồi, hoặc tìm cách thể hiện đóng góp của mình rõ ràng hơn.


Điểm quan trọng là khi viết, bạn không được rơi vào sự tự chỉ trích bản thân. Một cách hiệu quả để tránh điều đó là hãy viết như thể bạn đang lắng nghe một người bạn thân. Nếu người bạn ấy chia sẻ rất thật rằng họ đang ghen tị, thấy tủi thân, thấy mình nhỏ bé trước thành tựu của người khác, bạn có dùng những lời nặng nề để chỉ trích họ không? Có lẽ là không. Bạn sẽ cố hiểu họ trước, rồi mới giúp họ nhìn ra điều gì cần điều chỉnh.

Với chính mình cũng vậy. Viết phản tư chỉ có giá trị khi nó đủ trung thực để không né tránh sự thật, nhưng cũng đủ tử tế để không biến sự thật đó thành một bản án dành cho bản thân.


Lời kết

Tự nhận thức không phải lúc nào cũng dễ chịu. Sẽ có những lúc bạn nhận ra một góc khuất trong mình mà trước đây bạn không muốn nhìn vào: một nỗi sợ bị đánh giá, một nhu cầu được công nhận, một thói quen phòng vệ, hoặc một cảm xúc mình không tự hào.

Viết phản tư không phải để tự kết tội. Thực hành này để giúp bạn nhận ra cảm xúc thật sớm hơn, hiểu nhu cầu đứng sau nó rõ hơn, và chọn một phản ứng tử tế hơn trước khi cảm xúc đó biến thành lời nói hoặc hành động làm tổn thương bản thân hay người khác.

Tối nay, bạn có thể thử chọn một sự kiện khiến mình còn lấn cấn trong ngày và viết xuống theo năm câu hỏi trên.

Phần thưởng lớn nhất của việc dám đối diện với bản thân không phải là trở thành một người không bao giờ có cảm xúc tiêu cực. Mà là từng bước học cách sống tỉnh táo hơn với những điều đang diễn ra bên trong mình.

By Flowable

-

Tài liệu tham khảo:
Pennebaker, J.W. (1997). Writing about emotional experiences as a therapeutic process. Psychological Science, 8(3), 162-166.

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tạo ra để đi xem phim posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category