13/04/2026
[Zhihu] 𝐋𝐚̀𝐦 𝐥𝐞̂̃ 𝐭𝐚̂𝐧 𝐤𝐡𝐚́𝐜𝐡 𝐬𝐚̣𝐧, 𝐛𝐚̣𝐧 𝐭𝐮̛̀𝐧𝐠 𝐠𝐚̣̆𝐩 𝐧𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐯𝐢̣ 𝐤𝐡𝐚́𝐜𝐡 𝐤𝐲̀ 𝐪𝐮𝐚̣̆𝐜 𝐧𝐚̀𝐨?
1. Có một nam một nữ thuê phòng, tổng cộng ở ba ngày. Hai ngày đầu tiền phòng là người phụ nữ trả. Đến ngày thứ ba thì cô ấy đi rồi, hơn 11 giờ đêm người đàn ông quay lại. Tôi giữ anh ta lại để nhắc thanh toán tiền phòng, anh ta bảo “đợi chút rồi đưa”. Đến sáng hôm sau vẫn không thấy trả, tôi liền lên gõ cửa nhắc. Anh ta giả vờ ngơ ngác, nhưng cuối cùng vẫn bí trước tôi, đành nói sẽ đi trả ngay. Nửa tiếng sau, anh ta định đi thang máy rời khỏi khách sạn, bị tôi phát hiện nên gọi lại. Anh ta kiếm cớ nói bây giờ có việc, lát nữa quay lại. Tôi bảo không được. Sau một hồi giằng co, anh ta nói không có tiền, còn làm bộ muốn bỏ đi. Tôi liền gọi ông chủ ra chặn lại. Cuối cùng người này phải gọi bạn tới trả hộ
2. Có lần nửa đêm, một nam một nữ tới thuê phòng. Ban đầu tôi không để ý người phụ nữ, vì cô ta trốn sau bức tường. Người đàn ông cầm thẻ phòng đi vào trước, cô ta bám theo sau. Tôi gọi người phụ nữ lại để đăng ký, nhưng cô ta giả điếc rồi đi thẳng vào phòng. Gọi điện không nghe, tôi tới gõ cửa thì người đàn ông nói chỉ có một mình anh ta. Tôi đáp rằng camera ghi rõ ràng rồi. Anh ta vẫn thản nhiên, không chịu ra. Thế là tôi gọi điện cho công an trực ban. Công an tới gõ cửa, phát hiện đúng là có hai người, liền quát hỏi vì sao không phối hợp làm việc, rồi đưa họ ra làm đăng ký
3. Có một cặp vợ chồng tới thuê phòng. Người chồng là người đặt online. Tôi kiểm tra qua lại vẫn thấy có gì đó không ổn, cuối cùng dựa theo mã đơn mà đọc ra người đặt phòng và số điện thoại. Hóa ra người đàn ông lại điền tên và số điện thoại của một người phụ nữ khác, nên bị cô vợ đứng bên cạnh hỏi ngay tại chỗ. Sáng hôm sau, người đàn ông dậy sớm xuống quầy lễ tân, dặn nếu vợ anh ta có hỏi thì nói là hệ thống bị lỗi. Nhưng vì cắn rứt lương tâm nên tôi không nói dối
4. Thường xuyên có đàn ông tới hỏi có “dịch vụ đặc biệt” hay không, hoặc hỏi số điện thoại của mấy cô massage. Tôi đều đưa cho họ số điện thoại của đồn công an
(Đêm hôm một cô gái như tôi đứng quầy lễ tân mà cứ bị hỏi mãi chuyện này, nếu không đưa gì thì họ lại tiếp tục quấy rầy, chẳng lẽ không bực sao?)
5. Vẫn là nửa đêm, có một người đàn ông mặc sơ mi và quần tây tới thuê phòng, nói là quen ông chủ, thường xuyên ở đây, yêu cầu cho ở trước, còn tiền phòng thì mai anh ta tự trả cho ông chủ sau. Tôi nói không được, trừ khi anh gọi điện cho ông chủ để ông chủ xác nhận với tôi, vì tôi mới tới làm nên không quen anh. Người đàn ông nổi giận, buông luôn câu rằng “sau này hễ có cô ở đây thì tôi không bao giờ quay lại nữa”. Tôi bảo: “Tùy anh.” Hôm sau tôi hỏi ông chủ có quen người đó không, ông chủ bảo không quen
6. Buổi tối có một nam một nữ thuê phòng. Sáng hôm sau, người phụ nữ trả phòng, yêu cầu hoàn tiền đặt cọc cho cô ta. Nhưng bây giờ tiền cọc đều là kiểu ủy quyền tạm giữ qua máy POS, ai quét thẻ thì hoàn lại cho đúng người đó, ai từng làm nghề này đều biết. Tôi giải thích lý do rất rõ và nói thẳng là không được. Người phụ nữ bảo cô ta không biết tôi có hoàn tiền cọc lại cho người đàn ông đã thanh toán hay không. Tôi bảo cô ta có thể liên hệ người đó qua WeChat hoặc gọi điện. Cô ta lại nói không quen người đàn ông ấy, không có cách liên lạc. Nghe đến đây thì tôi hiểu ngay, chỉ cười rồi nói: “Thế thì tôi càng không thể hoàn lại cho cô.” Cô ta vừa chửi bới vừa bỏ đi, còn nói chưa từng gặp kiểu hoàn tiền như thế bao giờ. Theo tôi thì ai trong lòng cũng tự hiểu cả. Nếu đã không quen nhau thì tôi lại càng không thể làm như vậy được.