23/11/2024
Tuổi 30 và hương vị cơm cháy tuổi thơ
Ba mươi tuổi, cái tuổi đủ để người ta bồi hồi nhớ về quá khứ, về những tháng ngày tuổi thơ êm đềm bên mái nhà xưa. Nơi ấy có tiếng cười giòn tan của lũ bạn, có bóng dáng mẹ liêu xiêu gánh hàng rong cuối chợ, và có cả hình ảnh gia đình quây quần bên nồi cơm cháy nóng hổi, thơm lừng.
Nhớ ngày ấy, nhà tuy nghèo vật chất nhưng lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Bữa cơm chiều thường giản dị với vài món rau dưa, vậy mà chỉ cần có thêm đĩa cơm cháy mẹ cạo từ đáy nồi là đủ đầy, ấm áp vô ngần.
Cơm cháy được mẹ khéo léo tách khỏi đáy nồi, vàng ươm, giòn rụm. Mẹ bảo, cơm cháy ngon nhất là phần viền xung quanh, giòn tan mà lại thơm mùi gạo cháy. Bố tôi thì giản dị, chỉ cần chan thêm chút nước rau luộc, rắc thêm tí muối vừng là đã ngon hết ý. Còn tôi, một đứa trẻ ham mê vị ngon, lại thích chấm cơm cháy vào bát nước mắm chua ngọt mẹ pha. Vị mặn mà của nước mắm, vị cay cay của ớt, vị chua dịu của chanh hòa quyện cùng vị bùi bùi của cơm cháy tạo nên một hương vị khó quên.
Bây giờ, cuộc sống đủ đầy hơn, tôi được thưởng thức biết bao món ngon vật lạ, nhưng chẳng thể nào tìm lại được hương vị cơm cháy ngày xưa. Hương vị ấy đã theo tôi suốt những năm tháng trưởng thành, là minh chứng cho một tuổi thơ êm đềm, hạnh phúc.
Tuổi 30, ngẫm lại mới thấy, những điều giản dị nhất lại chính là những điều đáng quý nhất. Cơm cháy đáy nồi không chỉ là món ăn, mà còn là cả một trời ký ức về tuổi thơ, về gia đình, về tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ.
Bạn có còn nhớ hương vị cơm cháy tuổi thơ? Hãy cùng chia sẻ nhé!