27/02/2026
Mùa Tết, tôi đã mở từng phong bao đỏ với sự háo hức trẻ con. Tôi từng nghĩ mình sẽ nhớ mãi bao lì xì dày nhất, tờ tiền lớn nhất. Nhưng rồi thời gian đi qua như khói nhang tan vào khoảng trời chiều tháng giêng. Những con số mờ dần.
Điều còn lại không phải là giá trị in trên tờ giấy, mà là bàn tay run run của ông trao bao lì xì đầu tiên khi trời còn sớm lạnh. Và cũng không phải mệnh giá khiến tôi nghẹn lòng, mà là người lì xì cuối cùng trong đời tôi — khi họ đã biết mình chẳng còn nhiều mùa xuân để trao đi.
Ta nhận ra một điều muộn màng: tiền chỉ là hình thức, còn sự hiện diện mới là điều quý giá. Người đầu tiên mở ra niềm vui, và người cuối cùng khép lại một chặng đường — họ dạy ta hiểu rằng đời người được đo bằng những lần gặp gỡ, chứ không phải bằng những con số.
Thứ ta giữ lại không phải là giá trị vật chất, mà là dấu ấn của những con người đã bước qua đời mình vào đúng khoảnh khắc không thể lặp lại.