19/01/2026
Phương làm bò phần 1.
Từ lúc đi dạy, đầu năm khi nhận lớp, Phương đều lấy số điện thoại di động của học sinh và phụ huynh. Ngoài việc tiện liên lạc thì Phương phải lưu lại để đối chất với mấy đứa học sinh hay cãi là em không biết cô gọi vì máy em không có mạng. Phương phải đưa ra bằng chứng với tụi nhỏ là cô đã gọi điện thoại thường, các mày không nghe máy và không gọi lại là tội lỗi của các mày chứ không phải giáo viên của các mày không liên hệ. Đấy nó chỉ có thế thôi mà tụi nhỏ còn nỡ lòng nào gian dối với Phương xinh đẹp cơ chứ.
Phương kết nối được gần hết với phụ huynh trong lớp qua Zalo. Đến thằng bé này, tạm gọi là A đi, cứ tìm hoài mà không được. Hôm sau, khi lên lớp, Phương gặp A và hỏi han tình hình, Phương trích lược ngắn gọn như sau:
- Con cho cô số điện thoại của phụ huynh để có gì cô tiện liên lạc nhé!
- Con sống một mình, mẹ con bỏ đi ra ngoài Bắc từ lâu rồi, con không liên lạc được.
- Thế bình thường ai đóng học phí cho con?
- Dạ, con đi làm thêm rồi tự đóng học phí.
- Vậy có gì con cố gắng nhé, có gì cần hỗ trợ con cứ bảo cô.
Đấy, mọi người thấy không, nghe nó có lâm li bi đát không cơ chứ. Phương nghĩ thầm trong bụng: “T mà giàu, t mà trúng số độc đắc 2 tị thì t nuôi m học luôn chớ. Mới tí tuổi đầu mà đã khổ thế chứ lị.“
Quả nhiên, số điện thoại phụ huynh không bao giờ Phương gọi được.
Vậy mà, thằng bé A này thường xuyên đi học trễ, ngủ quên, vắng học mà không lúc nào Phương gọi được. Phương bực bội lắm. Phương tuy dễ tính nhưng giờ giấc phải chuẩn chỉnh, làm cái gì cũng phải đúng thời gian nét nèn nẹt luôn ấy. Nhưng mà giờ thằng bé A nó hoàn cảnh như thế, Phương phải làm thế nào được nhỉ. Tạm thời, hòa hoãn, mình nói ngon nói ngọt, gọi nó dậy đi học đã. Đấy, mọi người phải gọi Phương nhân văn mới đúng.
Ấy vậy mà, đời nó hề hước, đã sinh ra A rồi lại còn gặp Phương. Giờ ra chơi, Phương hay mon men nói chuyện với lũ nhỏ. Nghe tụi nhỏ ba láp ba xàm cũng vui phết. Phương cũng dạng xàm xàm mà, ngồi tâm sự với mấy đứa nhỏ là thằng bé A nó thương ghê, mấy đứa phải thế này, phải thế kia với bạn, đại khái là phải thông cảm cho bạn, vì mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi lá. Đùng đoàng✊👏Con con bé lớp trưởng bảo: “Năm ngoái tụi con mới xuống nhà nó chơi mà cô, mẹ nó ở nhà chứ đi đâu, nhà nó có anh hai nữa, chắc tầm tầm tuổi cô á.”
Ôi thôi chếc – Phương giống con bò luôn.
Bỏ qua nhiều chuyện lằng nhằng, Phương vái bốn tám hướng thì xin được số điện thoại của mẹ thằng bé A. Mà lạ lùng, số điện thoại này khớp y chang với số nó cho Phương từ đầu năm, nhưng quái, Phương gọi không được. Phương lấy điện thoại của đồng nghiệp để gọi thì hóa ra Phương bị chặn. Không có người mẹ nào xa con ở đây cả, không có đứa con nào bị bỏ rơi đây cả. Hứt…. Hứt. Tất cả chỉ là cánh bướm dối gian. Hu hu. Sau này, Phương phải nhờ cả hệ thống chính trị - cụ thể là anh hai của thằng bé kia, mở chặn số Phương thì liên lạc giữa giáo viên và phụ huynh mới được khai thông trở lại.
Nam Cao nói đúng: “Cuộc đời chưa hẳn đã đáng buồn, nhưng lại đáng buồn theo một nghĩa khác”. Mẹ của A nói với mình: “A nó hay ngại lắm, cô đừng nói chuyện là cô đã liên lạc được với mẹ, không nó xấu hổ nó không đi học nữa đâu cô. “
Vâng, cuối cùng mình Phương ôm những tổn thương. Đau đớn lòng mề gan ruột. ☹