Quán Truyện

Quán Truyện Mời bạn ghé quán, gọi một tách trà và nhâm nhi những bộ truyện đủ vị – Một lượt Like của bạn là 'tiền trà' quý giá nhất dành cho chúng mình.

[Full] Kẻ thù không đội trời chung mất trí nhớ, tôi lừa anh rằng tôi là bạn gái anh.Anh tin là thật, để tôi tự do tiêu x...
29/05/2026

[Full] Kẻ thù không đội trời chung mất trí nhớ, tôi lừa anh rằng tôi là bạn gái anh.

Anh tin là thật, để tôi tự do tiêu xài tiền của anh.

Thế là ban ngày tôi tiêu tiền anh, ban đêm lẻn vào công ty trộm bí mật kinh doanh.

Sau đó, tôi định trước khi cao chạy xa bay sẽ phá hủy sự trong sạch của anh, khiến anh tiền mất tình tan.

Nhưng đúng lúc đó, một dòng bình luận kỳ lạ hiện ra trước mắt tôi:

【Bé cưng không biết rồi, đại phản diện chờ ngày này lâu lắm rồi.】

【Anh giả vờ mất trí nhớ chính là để được làm vợ chồng với bé cưng đấy!】

【Đúng là màn trống eo An Tắc! Trước quên, giữa quên, làm là xong!】

Tay tôi khẽ run lên.

Ly sữa đã được pha thuốc này, có nên đưa cho anh uống không?

Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Mất Trí Nhớ, Tôi Lừa Anh Rằng Tôi Là Bạn Gái Anh

Kẻ thù không đội trời chung mất trí nhớ, tôi lừa anh rằng tôi là bạn gái anh.

Anh tin là thật, để tôi tự do tiêu xài tiền của anh.

Thế là ban ngày tôi tiêu tiền anh, ban đêm lẻn vào công ty trộm bí mật kinh doanh.

Sau đó, tôi định trước khi cao chạy xa bay sẽ phá hủy sự trong sạch của anh, khiến anh tiền mất tình tan.

Nhưng đúng lúc đó, một dòng bình luận kỳ lạ hiện ra trước mắt tôi:

【Bé cưng không biết rồi, đại phản diện chờ ngày này lâu lắm rồi.】

【Anh giả vờ mất trí nhớ chính là để được làm vợ chồng với bé cưng đấy!】

【Đúng là màn trống eo An Tắc! Trước quên, giữa quên, làm là xong!】

Tay tôi khẽ run lên.

Ly sữa đã được pha thuốc này, có nên đưa cho anh uống không?

1

Đang lúc do dự, bỗng nhiên Bùi Tri Dục ôm lấy tôi từ phía sau.

Giọng nói trầm ấm vang lên bên tai:

“Bảo bối, em đang nghĩ gì thế?”

Tôi còn chưa kịp đáp, anh đã liếc thấy ly sữa trong tay tôi.

Anh tự nhiên nhận lấy, rồi uống cạn sạch.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tôi thậm chí không kịp ngăn cản.

Hỏng rồi!

Mấy tháng nay, tôi lấy cớ thương anh làm việc vất vả, mỗi tối đều chuẩn bị một ly sữa nóng cho anh.

Một ly sữa có pha một chút thuốc ngủ.

Tôi đợi anh ngủ sa y rồi mới lẻn vào máy tính của anh để trộm tài liệu mật.

Anh hoàn toàn không hay biết, còn tưởng tôi thật sự quan tâm anh.

Dần dần, anh quen với việc uống ly sữa tôi chuẩn bị trước khi ngủ mỗi tối.

Lần này tôi cũng định dùng cách đó, để anh vô thức uống ly sữa có pha thuốc.

Kế hoạch của tôi hoàn hảo.

Từ nhỏ anh đã được dạy dỗ nghiêm khắc, dù tôi đã lừa anh sống chung, anh vẫn không chịu vượt quá giới hạn.

Một người như anh, nếu tôi hủy hoại sự trong sạch của anh, đợi đến khi anh khôi phục trí nhớ, so với gi ết anh còn tàn nhẫn hơn.

Nhưng ngay khi tôi chuẩn bị hành động, tôi lại thấy những dòng bình luận kỳ lạ kia.

Tôi không chắc đó là thật hay giả.

Còn đang chần chừ, thì anh đã uống hết ly sữa.

【Cười xỉu, bé cưng chắc chưa biết đại phản diện đã sớm phát hiện ra vụ bỏ thuốc trong sữa rồi nhỉ.】

【Anh cố tình uống đấy.】

【Ngày thường bày đặt làm quý ông trước mặt bé cưng, đòi ngủ riêng, thế mà nửa đêm lại suýt bốc cháy luôn kìa.】

Tôi vẫn giữ thái độ hoài nghi với những bình luận này.

Để thử xem anh thật sự mất trí hay chỉ đang giả vờ, tôi cố ý nói:

“Bùi Tri Dục, chúng ta chia tay đi.”

2

Chỉ trong chớp mắt, vẻ mặt điềm nhiên của anh lập tức thay đổi.

Anh nắm chặt tay tôi, như thể sợ tôi bỏ chạy ngay giây tiếp theo.

Nhưng giọng nói lại cực kỳ thấp thỏm:

“Bảo bối, có phải dạo này anh ít quan tâm em nên em giận không?”

“Nếu em không thích, anh thay đổi được không? Đừng chia tay.”

Trước khi mất trí nhớ, Bùi Tri Dục vốn xa lánh phụ nữ, hầu như không có cảm xúc, cả người lạnh như băng.

Dù tôi có mắng anh ngay trước mặt, anh cũng chẳng buồn cau mày.

Tuyệt đối không thể có phản ứng như bây giờ.

Xem ra anh thực sự mất trí nhớ, những bình luận kia không đáng tin.

Nhưng ngay sau đó, một dòng bình luận khác lại hiện lên:

【Chậc chậc chậc, đừng để vẻ ngoài của đại phản diện lừa nhé. Tin không? Chỉ cần bé cưng dám chạy, anh dám lấy còng tay khóa bé cưng lại liền.】

【Haha, nhìn cái tần suất nửa đêm anh phải tắm nước lạnh đi, bé cưng chắc nằm liệt giường ba ngày ba đêm mất!】

【Bé cưng còn chưa biết đại phản diện đã cẩn thận chuẩn bị cả đống xiềng xích dành riêng cho cô ấy.】

【Kiểu cưỡng chế yêu đương này thật quá kích thích!】

Tôi theo phản xạ lùi lại một bước.

Trùng hợp làm sao, tôi lại bắt gặp ánh mắt sâu thẳm thoáng qua đáy mắt của Bùi Tri Dục.

Anh tiến từng bước áp sát.

Mãi đến lúc này tôi mới nhận ra, anh cao lớn, chân dài, khí thế áp đảo.

Tôi bị dồn đến góc tường, không còn đường lui.

Ly sữa đó, tôi đã bỏ thuốc mạnh.

Hiệu quả rất nhanh.

Chưa đến vài phút, khóe mắt anh đã nh iễm một tầng đỏ nhạt.

Trông cực kỳ quyến rũ.

Dù tôi có ghét anh đến đâu, cũng phải thừa nhận, tôi thật sự rất thích gương mặt này của anh.

Anh áp sát cổ tôi, hơi thở nóng rực phả lên da.

Bàn tay thô ráp khẽ kéo tay tôi, đặt lên vạt áo anh.

Anh dẫn dắt tôi chạm vào cơ bụng của anh.

Nơi mà trước đây dù tôi có cố thế nào, anh cũng không cho động vào.

Cảm giác thật kỳ diệu.

Rắn chắc.

Anh khàn giọng dỗ dành:

“Bảo bối, đừng chia tay, được không?”

“Em muốn chạm vào đâu cũng được.”

【Cơ bụng cứng nhỉ, Tiểu Bùi cũng…】

【Nhìn mà tâm trí tôi rối loạn, đúng là trống eo An Tắc!】

【Làm ơn, hai người nhanh chóng thành đôi đi! (cặp vợ chồng không phát âm)】

3

Bùi Tri Dục bây giờ đáng yêu hơn nhiều so với trước khi mất trí nhớ.

Ít nhất tôi chưa từng thấy biểu cảm như vậy trên mặt anh.

Tạm thời tôi cũng quên mất chuyện bình luận nói anh giả vờ mất trí, chỉ thầm đắc ý trong lòng.

Dù là giả vờ, tôi cũng đã khiến anh cúi đầu trước tôi.

Nguyện vọng bao năm nay cuối cùng đã thành hiện thực.

Nhưng nếu anh thực sự cố tình giả vờ mất trí từ đầu đến cuối.

Người này đúng là tâm cơ quá nặng.

Phải biết dừng đúng lúc.

Vì vậy, tôi nhẹ nhàng dỗ dành anh buông tôi ra, rồi nhanh chóng chuồn khỏi thư ph òng.

Vừa đến cửa, định vặn tay nắm rời đi, bình luận lại xuất hiện.

【Hầy, dù rất muốn thấy bé cưng và đại phản diện thành đôi, nhưng vẫn phải theo diễn biến cốt truyện.】

【Thật đáng thương, bé cưng còn chưa biết rằng chỉ cần bước ra khỏi cửa này, cô ấy sẽ bị chiếc xe tải lao đến tông chết, còn đại phản diện sẽ hoàn toàn hóa đen.】

Tay tôi khựng lại giữa không trung.

Quay đầu, tôi nhìn thấy bóng lưng rộng lớn, eo thon của anh qua khe cửa thư ph òng.

Anh dường như đang cố nhẫn nhịn điều gì đó.

Cảm giác rắn chắc ban nãy lại ùa về trong đầu tôi.

Hay là…

Tôi cứ hủy hoại sự trong sạch của anh trước đi đã?

4

Không biết những bình luận kia nói thật hay giả, nhưng tôi vẫn quyết định cẩn thận một chút.

Dù sao tôi cũng đã trộm được tài liệu mật từ công ty của anh, còn chưa kịp tận hưởng chiến thắng.

Tôi vẫn chưa muốn chết đâu!

Nghĩ vậy, tôi dứt khoát quay trở lại bên cạnh anh.

Dưới ánh nhìn sững sờ của anh, tôi cúi đầu hôn lên môi anh.

Không ngờ một người ngày thường lạnh lùng như anh.

Môi lại mềm ngoài sức tưởng tượng.

Đôi mắt anh trở nên mơ màng, cổ áo bị tôi kéo b**g lỏng lẻo.

Đường nét cơ bắp rõ ràng lên xuống theo từng nhịp thở.

Anh như không thể tin nổi.

Giọng anh run run hỏi tôi:

“Thời Nguyện, sao em lại quay về?”

Tôi rất không hài lòng với thái độ gọi thẳng tên tôi như thế này.

Nó luôn khiến tôi nhớ lại lần đầu tiên tôi thua anh, tức tối nói:

“Bùi Tri Dục, anh cứ chờ đấy!”

“Một ngày nào đó, tôi – Giang Thời Nguyện – nhất định sẽ khiến anh tâm phục khẩu phục!”

Chính lần đó, anh mới lần đầu tiên nhìn tôi nghiêm túc.

Anh khẽ nở một nụ cười.

Dù gương mặt anh lúc nào cũng lạnh lùng, nhưng khi cười lại đẹp đến mức khiến người ta thất thần.

Tôi ngẩn người trong chốc lát, đến khi hoàn hồn lại, đã nghe thấy giọng anh nhàn nhạt vang lên, vô cùng đáng ghét:

“Hóa ra em tên là Giang Thời Nguyện.”

Tôi suýt tức chết vì câu nói hời hợt đó.

Tôi cứ nghĩ mình và anh là đối thủ, ngày nào cũng học đến phát điên chỉ để thi cử vượt qua anh, vậy mà bây giờ anh mới biết tên tôi???

Từ hôm đó, tôi hoàn toàn xem anh là kẻ thù không đội trời chung.

Chỉ cần anh xuất hiện trước mặt tôi, chỉ cần anh mở miệng, tôi chắc chắn sẽ cà khịa vài câu.

Lâu dần, có một lần anh còn bóp trán đầy bất lực, hỏi tôi:

“Thời Nguyện, em ghét anh đến thế sao?”

Lại gọi tên tôi? Tôi với anh thân thiết lắm chắc?

Nói chung, tôi lại càng tức hơn.

Thế nên sau này, khi anh mất trí nhớ, tôi lừa anh rằng tôi là bạn gái anh, nhưng nhất quyết không cho anh gọi tên tôi.

Chỉ được gọi tôi là “Bảo bối”.

Dù sao thì, mỗi lần nghe anh gọi tên, tôi lại nổi giận.

Mà tôi vừa giận là không diễn nổi nữa.

Tôi vừa định cắn anh một cái, cấm không cho gọi tên tôi nữa.

Một loạt bình luận lại hiện lên trước mắt:

【Bé cưng sao lại quay về rồi???】

【Tình tiết này sai sai, tác giả sửa kịch bản à?】

【Thôi viết gì đọc nấy đi, nhưng viết thêm chút nội dung về bé cưng và đại phản diện làm vợ chồng thì càng tốt! (vợ chồng không phát âm)】

【Viết đi, viết đi, coi như cho gà ăn vậy, cục tác cục tác.】

【Nếu đại phản diện đã hóa đen mà biết bé cưng chưa chết, chắc khóc đến mù mắt mất.】

Giữa một loạt bình luận toàn nội dung kỳ lạ, cuối cùng tôi cũng tìm thấy một dòng nghiêm túc.

Không biết có phải tôi nhìn nhầm không, nhưng dường như tôi thấy ánh mắt Bùi Tri Dục thoáng qua một tia ướt át.

----------
❤️ Chỉ mất 5 giây để nhận linh sớm nhất nhé:
1️⃣: Nhấn THÍCH bài viết này
2️⃣: Để lại mã 67505 dưới phần bình luận là xong
Mọi người nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nhé. Đủ 16 LAI là truyện sẽ tự động mở FULL🫶✨
Tình trạng: Đã full

67505

[Hoàn] Chồng tôi bị người ta xâm hại.Khi lãnh đạo biết chuyện, chẳng những đe dọa không cho anh báo cảnh sát, mà còn thẳ...
29/05/2026

[Hoàn] Chồng tôi bị người ta xâm hại.

Khi lãnh đạo biết chuyện, chẳng những đe dọa không cho anh báo cảnh sát, mà còn thẳng tay sa thải:

"Chúng tôi không thể giữ một kẻ mang vết nhơ như anh lại, sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh công ty."

Anh đau khổ đến mức suýt khóc, tìm đến tôi than thở.

Tôi đứng trước mặt anh, ánh mắt lạnh lùng, giọng điệu dửng dưng:

"Ông ta nói đúng đấy. Lỡ chuyện ầm ĩ ra ngoài, anh không thấy mất mặt chứ tôi thì có.

Muốn trách thì trách anh ăn mặc quá gợi cảm, khiến người ta không kiềm chế nổi."

Chồng tôi im lặng.

Không ai biết, tất cả những chuyện này... đều là một phần trong kế hoạch của tôi.

1.

"Anh Vương, tửu lượng của anh đúng là đỉnh thật, càng lớn tuổi càng má u."

"Tôi chịu rồi, hay ly cuối này để Tiểu Lưu uống thay tôi nha?"

Mùi rư ợu nồng sực lên.Dưới ánh đèn mờ mờ, có hai bóng người đang lôi lôi kéo kéo.Một người là chồng tôi – Chu Diễn Minh.Còn người kia…

Ánh mắt tôi dừng lại trên gã đầu hói, bụng bi a tròn vo – Vương Chấn Đông.Chính là tên khách hàng đã cưỡng bức tôi ở kiếp trước.

Nỗi sợ tràn về như sóng lớn, lẫn với cơn giận đến nghẹt thở.Nhưng trên tất cả, là cảm giác nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi một vụ tai nạn kh ủng kh iếp.

Bởi vì tôi biết —Tôi đã được sống lại.Ngay vào khoảnh khắc bi kịch còn chưa xảy ra.

Sau vài giây suy nghĩ, tôi bất ngờ bật dậy, giả vờ lỡ tay làm đổ ly rư ợu Chu Diễn Minh vừa đưa tới.

Rư ợu hắt hết lên người anh ta.Chu Diễn Minh cau mặt lại ngay lập tức:"Lưu Song Song, em làm cái gì vậy hả?"

Tôi vội cười gượng, đánh trống lảng:"Xin lỗi, xin lỗi nha, em lỡ tay chút xíu á. Hay là… anh rót lại ly khác đi?"

Vương Chấn Đông cười hề hề hùa theo:"Tiểu Lưu nói đúng đấy, lỡ tay thì lỡ tay, nhiều lắm thì rót lại ly khác thôi."

Lần này, tôi nhìn thấy rõ ràng – lúc Chu Diễn Minh rót rư ợu, từ kẽ ngón tay hắn có một viên thuốc màu trắng lăn xuống, rơi thẳng vào ly.

Thuốc gặp rư ợu liền tan, chưa đến hai giây đã biến mất không dấu vết.Khó trách kiếp trước tôi không hề phát hiện ra điều gì bất thường.

Tôi bình thản nhận lấy ly rư ợu, cúi người làm bộ nôn khan.Chu Diễn Minh bị tôi dọa giật mình, lập tức lùi về sau.Ngay khoảnh khắc đó, tôi thừa cơ tráo ly rư ợu của mình với ly trước mặt hắn.

Xong xuôi, tôi cầm ly lên, uống một hơi cạn sạch."Xin lỗi nha, hình như em uống hơi nhiều rồi đấy.""Chu tổng, Vương tổng, hai người nhìn này – một giọt cũng không còn."

2.

Tôi và chồng cùng làm trong một công ty.Kiếp trước, công ty phân công tôi và Chu Diễn Minh cùng đi gặp khách hàng.Trước khi đi, anh ta còn vỗ ngực cam đoan với sếp:"Có vợ em đi cùng, chuyện này chắc chắn dễ như trở bàn tay."

Thấy anh ta tự tin như vậy, tôi cũng không nghi ngờ gì.

Ai ngờ được… sau vài ly rư ợu, Chu Diễn Minh lấy cớ đi vệ sinh, để mặc tôi ở lại trong cơn chếnh choáng men sa y.

Và rồi, chuyện đó xảy ra.

Tôi bị cưỡng hiếp.

Sau đó tôi nói hết với Chu Diễn Minh, và quyết định báo cảnh sát.Nhưng anh ta không những không đứng về phía tôi, mà còn tát thẳng vào mặt tôi, quát lên giận dữ:"Báo cảnh sát? Em điên à? Em định cho cả thế giới biết vợ tôi bị người ta cắm sừng à?"

Anh ta giật lấy điện thoại trong tay tôi, cảnh cáo không được hành động tùy tiện, nói sẽ tự mình giải quyết vụ này.

Nhưng thứ tôi nhận được lại là —Anh ta ký được hợp đồng lớn, thăng chức, tăng lương.

Còn tôi thì sao?Bị công ty sa thải thẳng tay.

Lý do là: Công ty không thể giữ lại một nhân viên có "vết nhơ", sẽ làm ảnh hưởng đến hình ảnh doanh nghiệp.

Từ đó, tôi thất nghiệp.

Để ngăn tôi báo cảnh sát, mẹ chồng còn nhốt tôi trong nhà, biến tôi thành tù nhân sống không bằng chết.

Bà ta chửi tôi là đồ lẳng lơ, hỏi tại sao không chết đi cho rảnh.

Bà ta nói, nếu hôm đó tôi không mặc bộ đồ công sở quá "khiêu gợi", thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra.

Chu Diễn Minh cũng cảm thấy tôi làm mất mặt anh ta, đến mức đêm nào cũng không thèm về nhà.

Vì muốn thăng tiến trong công việc, hắn ép tôi dùng thân xác để đổi lấy cơ hội leo lên.Cho đến một lần lỡ miệng, tôi mới biết—Tất cả đều là cái bẫy do Chu Diễn Minh dựng nên.

Tôi… chỉ là con cờ để hắn ký được hợp đồng.

Kế hoạch của hắn là một mũi tên trúng ba đích:Vừa lấy được khách, vừa được thăng chức tăng lương, vừa tiện tay đá bay tôi – kẻ cản đường – để rước cô nhân tình bên ngoài về làm vợ chính thức.

Tôi không chịu nổi nữa.Nhân lúc mẹ chồng sơ ý, tôi trốn ra khỏi nhà.

Tay cầm chai bi a đầy xăng, tôi châm lửa thiêu rụi cả công ty – cùng với Chu Diễn Minh, cùng chết.

Lần này, tôi muốn tận mắt xem—Khi chính hắn là người bị cưỡng hiếp, hắn sẽ phản ứng thế nào?

3.

Có lẽ thấy tôi đã uống sạch ly rư ợu, Chu Diễn Minh cũng yên tâm, ngửa cổ uống cạn ly của mình.

Thấy anh ta chuẩn bị đứng dậy, tôi liền nhanh chân hơn một bước."Khoan đã… hình như em uống hơi nhiều rồi, em đi vệ sinh chút."

Chu Diễn Minh cũng muốn đứng dậy theo, nhưng thuốc bắt đầu ngấm, anh ta loạng choạng rồi ngã phịch xuống ghế sofa.

Tôi rời khỏi ph òng riêng, thật sự vào nhà vệ sinh một lát.Đợi thời gian vừa khớp, tôi quay lại — và đúng lúc đó, bên trong vang lên tiếng kêu cứu đau đớn đến rợn người của Chu Diễn Minh, lẫn cả tiếng thở gấp nặng nề của một gã đàn ông khác.

Tôi vội đẩy cửa xông vào, giả vờ như vừa nôn xong, thân thể còn chưa ổn.

Vương Chấn Đông hoảng hốt kéo lại quần, mặt cắt không còn giọt má u.Còn chồng tôi – Chu Diễn Minh, đang nằm rạp trên bàn trà, quần tụt đến tận đầu gối, má u loang đỏ theo đùi chảy xuống sàn.

Tôi giả bộ cố giữ tỉnh táo, lắc đầu, chỉ tay vào Vương Chấn Đông, lưỡi líu cả lại:"Vương… Vương tổng, anh… anh đang làm gì vậy?"

Vương Chấn Đông lắp bắp:"Không… không liên quan đến tôi! Là anh ta dụ dỗ tôi trước! Tôi không cố ý!"

Nói xong, hắn lao tới, đẩy tôi sang một bên rồi bỏ chạy thục mạng.

Tôi đi đến trước mặt Chu Diễn Minh, nhìn thoáng qua phần mông rách nát của hắn.Hắn bỗng òa lên khóc như một đứa trẻ:"Vợ ơi… anh… anh bị người ta… Anh phải báo cảnh sát! Cái tên biến thái đó, anh phải cho hắn đi tù!"

Hắn run rẩy kéo quần, nghiến răng lấy điện thoại ra định gọi báo án.

Tôi không nói không rằng, giáng thẳng một cái tát vào mặt hắn, rồi nghiến răng buông từng chữ như cách hắn từng mắng tôi năm xưa:

"Báo cảnh sát? Anh điên rồi sao? Anh muốn cả thế giới biết — anh bị một thằng đàn ông cưỡng hiếp à?"

"Anh không thấy mất mặt chứ tôi thì có đấy!"

Chu Diễn Minh đứng ngây người nhìn tôi như thể lần đầu gặp vợ mình.Tôi lạnh giọng tiếp lời:"Nhìn gì mà nhìn? Sao? Bị đàn ông xâm hại thấy vinh dự lắm à? Hay để tôi gõ chiêng khua trống thông báo cho cả thiên hạ biết?"

Chỉ một câu nói, mắt hắn đỏ hoe. Nhất là khi thấy có người tụ lại ngoài cửa hóng chuyện, mặt hắn càng đỏ như cà chua chín, lảo đảo bước ra gào lên với đám người:"Nhìn cái gì mà nhìn? Biến hết đi, cút hết cho tôi!"

Đuổi hết đám người đi, hắn quay lại nhìn tôi, giọng nghẹn ngào như một đứa trẻ bị bỏ rơi:"Vợ ơi… anh khó chịu quá… anh phải làm sao đây?"

Tôi chưa kịp đáp, hắn đã lắp bắp tiếp:"Chẳng lẽ… mình cứ để tên khốn đó nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật? Anh… anh bị…"

Hắn nghẹn lời, bật khóc nức nở, trông vô cùng thảm hại.

Tôi nhìn hắn chằm chằm, chậm rãi nói từng chữ một, giọng nghiêm túc:"Đừng có manh động. Trước mắt, để em đưa anh đi bệ nh vi ện kiểm tra.Còn chuyện này… để em xử lý."

4.

Có lẽ vì quá suy sụp, Chu Diễn Minh ngoan ngoãn nghe lời, lặng lẽ theo tôi tới bệ nh vi ện.

Trên đường đi, để đánh lạc hướng nghi ngờ của hắn, tôi cố ý tỏ ra toàn thân không khỏe, lảo đảo, buồn nôn.

Vừa đến bệ nh vi ện, tôi liền giả vờ ôm bụng nói mình cũng thấy không ổn, muốn đi khám.

Chắc lo bị bại lộ, Chu Diễn Minh lập tức giữ tôi lại, nói hắn đau đớn và sợ hãi, muốn tôi ở bên.

Tôi giả vờ cắn răng chịu đựng, miễn cưỡng gật đầu đồng ý — vừa đủ để khiến hắn yên tâm, hoàn toàn loại tôi ra khỏi diện tình nghi.

Lúc Chu Diễn Minh vào ph òng khám, tôi lập tức bật khóc, gọi video cho mẹ chồng, nước mắt ngắn dài kể hết sự việc từ đầu đến cuối.

Không đợi bà ta kịp phản ứng, tôi vờ như nghe thấy tiếng Chu Diễn Minh gọi mình, liền nhanh tay cúp máy.

Chẳng bao lâu sau, vì thương con, mẹ chồng tức tốc chạy đến.

Nhìn thấy Chu Diễn Minh nằm trên giường điều trị, bà ta tức đến mức chỉ tay vào mặt tôi chửi um lên:

"Đúng là đồ sao chổi! Hồi đó cưới cô, thầy bói đã nói cô khắc chồng, giờ thì đúng y như lời ông ấy nói!"

"Cô nói thử coi, đi gặp khách hàng cùng nhau, tại sao chỉ có mỗi con trai tôi ra nông nỗi này? Đồ xui xẻo! Để tôi đánh chết cô!"

Mắng xong, bà ta lao tới định tát tôi. Nhưng tôi đã có chuẩn bị, nghiêng người tránh thoát, sau đó đẩy bà ta một cái thật mạnh.

Bà ta loạng choạng lùi mấy bước, giận đến mức mặt đỏ bừng, sắp mắng tiếp thì tôi đã giành lời, giọng lớn như nổ tung cả hành lang:

"Mẹ định làm ầm lên như vậy để cả bệ nh vi ện biết chuyện con trai mẹ bị đàn ông cưỡng hiếp à?"

Mẹ chồng như sực tỉnh, gượng gạo đảo mắt nhìn quanh.

Những người đi ngang qua, cả bác sĩ và y tá, đều liếc bà ta bằng ánh mắt khó hiểu, xen lẫn soi mói.

Nhận ra điều đó, bà ta đành phải ngậm miệng, không dám nói thêm câu nào. Trước khi im lặng hẳn còn không quên lườm tôi một cái cháy mặt.

Nhưng rồi như nhớ ra chuyện gì, bà ta hùng hổ bước tới, kéo chăn của Chu Diễn Minh ra, tát bốp một cái sau gáy hắn:"Đồ làm nh ục cả nhà!"

Nhìn hai mẹ con họ lúng túng, bối rối đến mức không biết giấu mặt vào đâu, tôi cảm thấy… sung sướng lạ kỳ.

Dù gì đi nữa, kiếp trước tôi còn thảm hại hơn hắn gấp bội lần.

----------
Muốn xem FULL bộ này thì làm theo hướng dẫn của Ghiền nha 👇
🎒 Bước 1: Ấn LIKE bài viết này để tương tác
🧾 Bước 2: Viết mã truyện 65036 vào phần bình luận nhé
Đừng quên bật chế độ TẤT CẢ BÌNH LUẬN để nhận l!nk đọc ngay lập tức. Đủ 16 LAI là truyện tự động mở khóa FULL đó🫶✨
Tình trạng: Đã full

65036

[FULL] Văn án:dùng mười nghìn tệ mua về nhà nhân vật phản diện lớn nhất trong tiểu thuyết ngôn tình mất não.bây giờ là m...
29/05/2026

[FULL] Văn án:

dùng mười nghìn tệ mua về nhà nhân vật phản diện lớn nhất trong tiểu thuyết ngôn tình mất não.

bây giờ là một kẻ tàn phế với đôi chân gãy nát.

Lẽ chuẩn đến cái chết, nhưng mang về nhà, ép buộc trở thành ông chồng nội trợ của .

Anh luôn lạnh lùng và cố chấp, cầm con dao dài lên, nhếch mép lạnh:

“Cá chép , đoán xem hôm nay sẽ gì với mày? Hấp sốt hành? Mày tự chọn .”

Về , nam chính và nữ chính tìm đến tận cửa, còn thì đang bực bội tắm cho con mèo béo mà nhặt về.

“Suốt ngày chỉ nhặt nhạnh mấy thứ về nhà, cuối cùng đều do hầu hạ hết .”

Anh liếc hai mặt, cau mày khó chịu:

“Mấy đến gì? Đã đến thì cũng đừng rảnh rỗi, giặt quần áo cho vợ .”

Sắp đến giờ tan ca, bỗng nhiên trong ph òng bệnh vang lên tiếng ồn ào.

Chuyện như thế ở bệ nh vi ện quá quen thuộc, thậm chí còn chuẩn sẵn lời để khuyên nhủ nhà bệ nh nh ân.

Thế nhưng, khi bước ph òng bệnh, còn kịp mở miệng, một chiếc xe lăn đ.â.m mạnh , suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.

Chưa kịp vững, liền thấy một giọng chói tai:

"Loại tàn phế ai thích thì lấy , dù cũng đời nào trả tiền viện phí! Nếu còn cách nào khác, bệ nh vi ện các cứ đẩy ngoài chờ c.h.ế.t !"

Người đàn ông xe lăn cúi thấp đầu, thấy những lời nhưng bất kỳ phản ứng nào. Nếu lồng n.g.ự.c vẫn còn phập phồng, suýt nữa tưởng là một xác chết.

Y tá trưởng đó, lúng túng tìm cách xoa dịu phụ nữ , nhưng chỉ nhận một ánh mắt sắc bén đầy giận dữ.

Ngay đó, bà xô mạnh tất cả chúng , tiến đến mặt đàn ông cúi đầu im lặng hung hăng nhổ một bãi nước bọt lên .

"Phì! Nếu tao là mày thì sớm c.h.ế.t cho xong, đỡ gánh nặng cho khác!"

Người đàn ông phỉ nhổ đầy mặt vẫn hề nhúc nhích, yên lặng như một bức tượng.

vội rút khăn giấy , cẩn thận lau sạch vết bẩn tóc , cũng nhân cơ hội rõ gương mặt .

Người đàn ông , làn da tr ắng đến mức gần như trong suốt, nhưng lúc một lớp u ám bao phủ, tạo nên một vẻ đầy khác biệt.

ngẩn nhan sắc của , đến khi hồn thì mặt đỏ bừng. sang hỏi y tá trưởng:

"Anh ?"

Y tá trưởng bất đắc dĩ thở dài:

"Tai nạn xe khiến dây thần kinh tổn thương, đôi chân liệt, ai chăm sóc, hiện tại còn nợ gần mười nghìn tiền viện phí. Ngay cả cô của cũng chịu trả tiền, chẳng còn cách nào khác."

đàn ông , trầm ngâm một lát, đó lấy điện thoại kiểm tra dư.O mai d.a.o muoi

Hạ quyết tâm, sang phụ nữ , chậm rãi :

"Bà cần , đúng ? Vậy lấy."

Y tá trưởng giật câu của :

" Ý Chi, em định gì..."

"hì hì":

"Không , em đủ tiền."

Chị , trong mắt đầy sự tán thành:

"Trên đời còn nhiều bệ nh nh ân, em thể cứ trả viện phí cho tất cả bọn họ . Hơn nữa, em mới nghiệp, tiên lo nuôi sống bản ."

Người đàn ông xe lăn khẽ động đậy khi thấy những lời . dứt khoát hất tóc, nhạt:

"Yên tâm chị, em chừng mực, chỉ cứu một thôi."

Người phụ nữ hừ lạnh một tiếng:

"Chưa từng thấy ai dẫn một kẻ tàn phế về nhà cả! Nếu cô thích thì cứ mang , đừng đến phiền nữa!"

Nói xong, bà lập tức xoay rời , sợ đổi ý mà đuổi theo dúi trả cục nợ cho bà .

Nhìn đàn ông xe lăn, khỏi cảm khái.

Xuyên cuốn sách hơn hai mươi năm, luôn sống cẩn thận với tư cách là một nhân vật quần chúng, cố gắng né tránh tình tiết liên quan đến nam nữ chính.O mai d.a.o muoi

Kết quả, cuối cùng nhặt phản diện về nhà.

Một thiên tài kiêu ngạo từng ngông cuồng tự mãn, giờ đây trong tay chỉ đáng giá mười nghìn tệ.

Sau khi về nhà, vẫn chịu chuyện.

Trong căn ph òng trọ nhỏ hẹp, chỉ giọng vang vọng:

"Anh tên gì? Bao nhiêu tuổi? Đói ? nấu gì đó cho ăn nhé?"

Anh đáp, chỉ cúi đầu, bất động chằm chằm đôi chân vô cảm của .

Thấy , đành bước lên, nhẹ nhàng nâng đầu lên, đôi mắt phủ đầy tro bụi , chậm rãi hỏi từng chữ:

" hỏi , đói ?"

Anh dường như ngờ sẽ , đồng tử khẽ rung lên vì ki nh ng ạc. Một lát , mới trầm giọng đáp:

"Cố Bắc Thần, 27 tuổi."

Giọng khàn đặc, như một chiếc đồng hồ bỏ túi hoen gỉ, như thể lâu từng cất lời.

ngẩn một lúc mới phản ứng hóa đang trả lời câu hỏi của . vẫn ăn gì.

"Được thôi, Cố Bắc Thần. Anh thì sẽ những món thích."

"À đúng , tên là Hứa Ý Chi, nhỏ hơn hai tuổi, tuổi Mão."

lấy cơm nguội còn từ tối qua, một nồi cơm chiên trứng thật lớn, chia thành hai bát đưa một bát đến mặt .

Cố Bắc Thần thậm chí buồn động đậy ngón tay, chỉ nghiêng đầu sang một bên, từ chối nhận lấy.

Anh cầm, cứ giữ nguyên như . Không bao lâu trôi qua, đến khi tay run lên, còn sức để cầm chắc bát nữa, mới vươn tay nhận lấy, đặt sang bên cạnh.

vẫn ăn, chỉ im lặng cúi đầu.O mai d.a.o muoi

cũng phát bực:

"Anh đang giận ai ? Con nít ? Được thôi, ăn đúng ? Vậy cũng ăn, cùng nhịn đói đến chết!"

Anh bỗng ngẩng đầu, thật nhanh cúi xuống.

Ánh mắt đó chứa đầy nghi hoặc, ki nh ng ạc và ngỡ ngàng chỉ duy nhất sự tin tưởng.

, cố chấp ôm lấy cơ thể kiệt sức hai ngày tăng ca, chờ đến tận khuya.

Mãi đến khi vị chua lan trong miệng, dày cũng bắt đầu quặn lên, bức tượng đá mặt mới chịu động đậy.

----------
❌ Hướng dẫn có linh đọc nhanh nhất:
👉 Bước 1: Dành tặng Ghiền một lượt 👍 bài viết này
❤️ Bước 2: Để lại còm men mã số 92930 để hệ thống gửi linh
Kiểm tra mục TẤT CẢ BÌNH LUẬN để lấy lin. Đủ 16 LAI truyện sẽ tự mở FULL nhé cả nhà🫶✨
Tình trạng: Đã full

92930

[Hoàn] Lúc chào đời, b/óp ch/ết nhưng thành.Sau đó, đúng như bà mong , ch/ết trong tay một kẻ bi/ến th/ái.Lúc đến nhận x...
29/05/2026

[Hoàn] Lúc chào đời, b/óp ch/ết nhưng thành.

Sau đó, đúng như bà mong , ch/ết trong tay một kẻ bi/ến th/ái.

Lúc đến nhận xác, mặt bà chút đau buồn nào.

Mọi xung quanh chỉ trích bà là kẻ má u lạnh, xứng làm .

Thế nhưng, chính bà ngay mặt tất cả , đem kẻ đó băm thành trăm mảnh.

Mẹ : “Đó là con gái .”

Lúc mở mắt nữa, xuyên về năm mười sáu tuổi.

Lúc chết, mới hai mươi tuổi.

Bị một tên s/át nh/ân b/iến th/ái làm nh ục tàn nhẫn s/át h/ại.

Tôi và chẳng hề quen , nhưng ai tin lời .

Họ , con gái nhà lành ai nửa đêm mặc váy ngắn đường?

Họ , con bé đó, nó trông cũng chẳng đắn gì...

Sau cơn chấn động và thương xót ban đầu, những lời đồn ác ý như giọt dầu rơi chảo nóng, lập tức b.ắ.n tung tóe.

Tống Nhã ngay trong đám đông đó.

Bà vẫn lãnh đạm và lạnh lùng như cũ, bình thản nhận xác cùng cảnh sát, bình thản tiếp nhận điều tra, bình thản về nhà nấu cơm.

Thậm chí còn khẩy, căm hận :

“Ch/ết cũng , ch/ết mới yên !”

Sau đó, đám đông sang chỉ trích Tống Nhã.

Họ bà m.á.u lạnh vô tình, con gái ch/ết mà buồn đau, căn bản xứng làm .

Tôi cũng thấy câu đó.

Không hiểu vì vẫn tan biến ngay lập tức.

cứ thế theo Tống Nhã, hề cảm thấy phản ứng của bà gì lạ thường.

Dù thì, Tống Nhã luôn ghét .

Bà từng vô với : “Sao tao sinh thứ nghiệt chủng như mày.”

Tôi cũng ghét Tống Nhã.

Ghét cái sự kiểm soát đáng sợ của bà;

Ghét những cơn cuồng loạn vô cớ;

Ghét mỗi mới tìm chút cảm giác thuộc về nơi ở, bà chút do dự ép chuyển nhà.

Những điều khiến căm ghét Tống Nhã, quá nhiều.

Vì nên khi Tống Nhã mài d.a.o mấy ngày liền, đó đ/âm thẳng tám nhát tên s/át nhân đang cố giả điên để thoát án tử, phản ứng đầu tiên của là: Tống Nhã điên .

hề điên.

Bà mặc lên bộ đồ nhất, cũng là hiếm hoi trang điểm, chỉnh tề như thể đang hẹn hò.

Bà bình tĩnh thành tất cả.

Trước khi cảnh sát dẫn , còn thản nhiên từng câu từng chữ:

“Đó là con gái .”

Khoảnh khắc , gần như tin rằng Tống Nhã đang với .

ch/ết .

Tôi tưởng thực sự ch/ết.

lúc , đang cái nắng gay gắt, lòng bàn tay cảm nhận rõ sự thô ráp của cây, một trận choáng váng ập đến.

Tôi hoang mang từng tốp học sinh mặc đồng phục lướt qua bên cạnh.

Chuyện kỳ quái như trong tiểu thuyết—hồi hồn— xảy .

Lẽ , thấy vui mừng.

đây là , cũng chẳng rõ “” bây giờ còn là chính nữa .

Mãi cho đến khi cánh mũi bỗng tràn ngập mùi khoai nướng nóng hổi, đậm đà.

“Cô bé, đang chờ em gái ?”

Một giọng khàn khàn, xen lẫn tiếng vang lên bên cạnh, mang theo chút quan tâm: “Sắc mặt trông lắm, khỏe ở ?”

Tôi sực tỉnh, khuôn mặt đầy sẹ o mắt dọa cho giật .

Bà lão xoa mặt , áy náy: “Xin nhé, dọa cháu .”

Tôi theo phản xạ lắc đầu.

Quay .

Bà cụ nhét củ khoai nóng bỏng tay , lẩm bẩm:

“Xem em gái cháu học giỏi lắm, Nam Gia Nhất Trung là trường cấp ba nhất huyện đấy.”

Nam Gia Nhất Trung. Một cái tên quen.

hiểu , trong giọng của bà chút tự hào kỳ lạ.

Vừa định lên tiếng, một tiếng gọi khác chợt vang lên:

“Tống Nhã!”

——Giống hệt cái tên của đó.

Tôi theo bản năng ngoảnh đầu , nhưng cơ thể như đông cứng, một chút cũng thể cử động.

Trước mắt như hiện lên gương mặt của Tống Nhã—từ bình tĩnh đến điên loạn.

Trên mặt bà vẫn còn vết má u, trong mắt là sự tê liệt và thờ ơ tột cùng.

Bà từng chữ, từng chữ một: “Đó là con gái .”

“Đứng đó làm gì thế hả!”

Giọng quen thuộc đan xen, chồng chéo lên —nhưng là hai ngữ điệu khác.

Tống Nhã ba mươi bảy tuổi lãnh đạm, tê dại, làm những công việc nặng nhọc và dơ bẩn nhất.

Bà thể vì một xu mà cãi đến mặt đỏ tía tai, lời lẽ th ô tụ c đến kinh .

Cũng thể vì mấy trăm đồng tiền tăng ca mà cúi đầu nịnh nọt tổ trưởng, khúm núm như một con ch.ó nhỏ.

Tôi từng coi thường một Tống Nhã như .

Cũng từng nghĩ rằng khi còn trẻ, bà chắc cũng chẳng gì—hoặc là kiểu con gái hư, lang bạt, lêu lổng.

Dù thì, bà cũng sinh khi mới mười bảy tuổi.

thực tế—Tống Nhã mười sáu tuổi, mặc bộ đồ diễn vẫn kịp , xung quanh là bạn bè ríu rít vây quanh, nụ rực rỡ như nắng sớm.

Bà một tương lai vô cùng tươi sáng.

Khuôn mặt trẻ trung xinh , như thể bước từ bức ảnh vô tình thấy trong ký ức—sống động đến tưởng.

——Tôi từng thấy ảnh thời trẻ của Tống Nhã.

Chỉ là còn kịp trầm trồ cảm thán hóa hồi trẻ đến , thì xông , giật tấm ảnh, xé nát nó ngay mắt .

Sau đó là một trận cãi vã dữ dội, bà hét lên như phát điên.

Tôi từng nghĩ hận Tống Nhã.

khi Tống Nhã mười sáu tuổi, một thứ cảm xúc tên bỗng trào lên mãnh liệt suýt nữa nhấn chìm cả bản .

Tôi rõ cảm xúc đó nên gọi là gì—tủi .

Nỗi đau cố tình lãng quên lúc ch/ết, cùng nỗi sợ thấu tận xương tủy, cuối cùng tan chảy thành một thứ tủi sâu sắc… bao gồm cả sự lệ thuộc.

Tôi cho Tống Nhã khi đau đớn đến mức nào, sợ hãi ,

Thậm chí từng khát khao bà sẽ cầm con d.a.o thái quen thuộc xuất hiện mặt , bảo vệ .

thực tế là, mở miệng mãi vẫn thể phát nổi một âm thanh nào.

Cho đến khi một bạn bên cạnh khẽ hích bà, ánh mắt kỳ lạ: “Nhã Nhã, đây là chị ?”

——Trước đây từng và Tống Nhã trông giống .

khi câu lâu, Tống Nhã liền vội vàng ép chuyển nhà.

Bà xưa nay vẫn luôn độc đoán và khó hiểu như .

Tôi từng ghét điều đó, từng ghét khuôn mặt —vì nó giống bà.

lúc , chỉ cảm thấy may mắn.

Ít nhất, điều đó chứng minh và Tống Nhã vẫn còn một chút liên kết.

Tống Nhã lắc đầu, một câu: “Tôi quen cô .”

vì phép lịch sự, đối phương vẫn hỏi : “Xin hỏi tìm việc gì ?”

Củ khoai trong tay bỏng rát khiến sực tỉnh.

Tôi theo bản năng đưa tay : “Cậu ăn khoai nướng ?”

Bạn bè bên cạnh lập tức ồ lên.

“Nhã Nhã, còn chị ? Ngay cả thích ăn khoai nướng cũng !”

Tống Nhã chút tức giận: “Tôi thật sự quen cô !”

Nói xong, bà liếc thêm một cái, nhỏ giọng lầm bầm “Lạ đời thật”, kéo theo đám bạn rời .

Một Tống Nhã mười sáu tuổi, đến chửi thề còn .

Tôi ôm củ khoai, bóng lưng Tống Nhã khuất dần, bản .

----------
⏭️ Cách đọc truyện siêu đơn giản, không làm khó mọi người đâu nè:
📖 Bước 1: Tặng cho bài viết này một chiếc LAI xinh xắn
🥰 Bước 2: Nhập đúng dãy số 91075 vào ô bình luận nha
Sau đó nhớ check phần TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin truyện. Ghiền cài đặt đủ 16 LAI là tự mở FULL nên cả nhà giúp Ghiền sớm sớm để cùng đọc nhaaa 🫶
Tình trạng: Đã full

91075

Address

Lào Cai
31000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quán Truyện posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Quán Truyện:

Share