Quán Truyện

Quán Truyện Mời bạn ghé quán, gọi một tách trà và nhâm nhi những bộ truyện đủ vị – Một lượt Like của bạn là 'tiền trà' quý giá nhất dành cho chúng mình.

[Hoàn] Tôi tặng con gái một căn hộ trị giá cả triệu, vậy mà nó quay đầu bán đi để phát bao lì xì cho cả nhà bạn trai.Nga...
30/08/2026

[Hoàn] Tôi tặng con gái một căn hộ trị giá cả triệu, vậy mà nó quay đầu bán đi để phát bao lì xì cho cả nhà bạn trai.

Ngay trong dịp Tết, bạn trai của con gái còn gửi cho tôi một đoạn video.

Trong video, đứa con gái duy nhất mà tôi luôn nâng niu trong lòng bàn tay, đang quỳ trên nền đất bùn ở nhà hắn, bưng phân, rửa tiểu cho bà nội liệt giường của hắn.

Ngay sau đó, điện thoại hắn gọi tới, giọng điệu ngạo mạn đến cực điểm:

“Dì à, con gái dì làm việc nhanh nhẹn lắm, còn hữu dụng hơn bảo mẫu nhiều! Có điều số tiền bán căn hộ, phát bao lì xì cho họ hàng nhà tôi thì cũng hết sạch rồi. Dì mau chuyển thêm năm triệu nữa đi, không thì tôi để cô ta hầu hạ bà nội tôi ở cái làng này cả đời!”

Tôi tức đến run rẩy cả người, kéo chồng đến bệ nh vi ện.

“Đứa con gái u mê vì tình này coi như phế rồi, chúng ta nuôi lại một đứa khác thì hơn!”

Tôi tặng con gái một căn hộ trị giá cả triệu, vậy mà nó quay đầu bán đi để phát bao lì xì cho cả nhà bạn trai.

Ngay trong dịp Tết, bạn trai của con gái còn gửi cho tôi một đoạn video.

Trong video, đứa con gái duy nhất mà tôi luôn nâng niu trong lòng bàn tay, đang quỳ trên nền đất bùn ở nhà hắn, bưng phân, rửa tiểu cho bà nội liệt giường của hắn.

Ngay sau đó, điện thoại hắn gọi tới, giọng điệu ngạo mạn đến cực điểm:

“Dì à, con gái dì làm việc nhanh nhẹn lắm, còn hữu dụng hơn bảo mẫu nhiều! Có điều số tiền bán căn hộ, phát bao lì xì cho họ hàng nhà tôi thì cũng hết sạch rồi. Dì mau chuyển thêm năm triệu nữa đi, không thì tôi để cô ta hầu hạ bà nội tôi ở cái làng này cả đời!”

Tôi tức đến run rẩy cả người, kéo chồng đến bệ nh vi ện.

“Đứa con gái u mê vì tình này coi như phế rồi, chúng ta nuôi lại một đứa khác thì hơn!”

1

Cúp điện thoại, tôi liền gọi ngược lại cho Kiều An An, hỏi xem đầu óc nó có bị nước vào không.

Điện thoại vừa kêu hai tiếng, nó đã dập máy.

Ngay sau đó, một tin nhắn WeChat gửi đến.

“Mẹ, mẹ đừng làm ầm nữa, con đang bận. Giang Trì cũng là vì muốn tốt cho chúng ta, mẹ đừng gọi cho anh ấy nữa, anh ấy sẽ không vui đâu.”

Tôi nhìn sang Kiều Kiến Quốc bên cạnh, sắc mặt cũng đen kịt: “Nhìn xem đứa con gái ông nuôi dạy kìa, sống sung sướng quá rồi, không chịu được lại phải lăn vào bùn!”

Kiều Kiến Quốc đập mạnh một quyền lên vô lăng: “Đồ súc sinh!”

Tôi và Kiều Kiến Quốc khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, phấn đấu nửa đời người mới tích góp được cơ nghiệp này, chỉ có mỗi Kiều An An là con gái cưng.

Từ nhỏ tới lớn, thực sự là ngậm trong miệng sợ tan, nâng trong tay sợ rơi.

Chúng tôi cứ ngỡ, đứa trẻ lớn lên trong tình thương sẽ trở nên hiền lành, biết cảm ơn.

Nhưng chúng tôi đã sai.

Sự nuông chiều quá mức, lại nuôi ra một đứa con gái não toàn tình yêu.

Lên đại học, sợ nó chịu uất ức, chúng tôi mua hẳn một căn hộ sang trọng ngay trong khu đại học.

Nghĩ rằng nó ở một tầng, cho thuê tầng còn lại, mỗi tháng tiền thuê cũng đủ để nó tiêu vặt, chẳng phải thiếu thốn.

Ai ngờ, cũng chính lúc đó, nó quen Giang Trì.

Một gã ngoài cái mặt coi như ưa nhìn, thì gia cảnh, học thức, nhân phẩm đều chẳng ra gì.

An An nói với chúng tôi, Giang Trì nghèo nhưng có chí khí, muốn làm nên đại sự.

Khi ấy tôi đã thấy có gì sai sai, y hệt giấc mộng hoang đường của thằng ngốc đầu làng.

Nhưng An An lại tin.

Nó chẳng những dâng hết tiền sinh hoạt cho Giang Trì, còn đưa cả tiền thuê nhà, mĩ miều gọi là “ủng hộ bạn trai khởi nghiệp”.

Chúng tôi đã khuyên, đã cãi, thậm chí cắt đứt sinh hoạt phí.

Kết quả thì sao?

Nó giấu chúng tôi, bán luôn cả căn hộ trị giá triệu bạc.

Theo lời nó, là để làm “vốn khởi nghiệp” và “tiền lương” cho Giang Trì.

Đến giờ xem ra, số tiền đó đều biến thành bao lì xì Tết cho đám bà con xa tám đời của Giang Trì.

Còn con gái tôi thì thành bảo mẫu miễn phí, hở ra là bị sai vặt.

Tết năm nay, An An nói Giang Trì muốn đưa nó về quê ăn Tết, ra mắt cha mẹ hắn.

Chúng tôi trăm lần không đồng ý.

Nó lại cố chấp, bảo nếu chúng tôi ngăn cản nữa thì sẽ đoạn tuyệt quan hệ.

Đêm giao thừa, khi người ta cả nhà đoàn tụ, đầy ắp tiếng cười, thì tôi và Kiều Kiến Quốc chỉ biết ngồi trước mâm cơm tất niên nguội lạnh, nhìn ảnh con gái đăng trên vòng bạn bè: nó cùng Giang Trì và cả nhà hắn, “vui vẻ hòa thuận”.

2

Sáng hôm sau, điện thoại của Giang Trì lại gọi tới.

Lần này, hắn đổi chiêu.

Hắn gửi cho tôi một tấm ảnh.

Trong ảnh, Kiều An An đang ngồi xổm trong sân, dùng nước giếng lạnh buốt để giặt một chậu quần áo to, bên cạnh quần áo chất thành cả đống như một ngọn núi nhỏ.

Đôi tay nó bị đông lạnh đến đỏ bừng, trên mặt vẫn gượng nở một nụ cười lấy lòng.

Dưới tấm ảnh còn kèm một dòng chữ: “Dì à, con gái lớn lên ở thành phố đúng là yếu ớt, giặt mấy bộ đồ đã nứt tay rồi. Năm triệu của dì chuẩn bị thế nào rồi? Mẹ tôi nói, nếu tiền không tới, thì từ nay việc nhà đều giao cho cô ta làm hết.”

Tôi nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đỏ rực ấy, đau lòng đến mức gần như không thở nổi.

Tôi lập tức gọi ngay cho Kiều An An.

Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người bắt, tiếng ồn ào trong nền vang lên hỗn loạn.

“Mẹ?” – Giọng Kiều An An nghe vừa mệt mỏi, vừa có chút không kiên nhẫn.

“An An, con lập tức về nhà ngay!” – Giọng tôi run rẩy.

“Về làm gì?” – Giọng nó gắt gỏng, “Con ở nhà Giang Trì rất tốt, ba mẹ anh ấy đối xử với con còn tốt hơn cả con gái ruột.”

“Tốt? Tốt là để con giữa mùa đông dùng nước lạnh giặt đồ cho cả nhà? Tốt là để con hầu hạ bà nội liệt giường của hắn?” – Tôi gần như gào lên.

Điện thoại bên kia im lặng một lúc.

Rồi giọng Kiều An An bỗng cao vút: “Đó là con tự nguyện! Con yêu Giang Trì, con nguyện vì anh ấy làm tất cả! Mẹ có thể đừng lấy cái tư tưởng cổ hủ đó để trói buộc con được không?”

“Đây là mẹ vì muốn tốt cho con!”

“Tốt cho con? Tốt cho con là nhốt con trong lồng như chim hoàng yến sao? Giang Trì nói rồi, mẹ chỉ là khinh thường anh ấy, khinh thường nhà anh ấy ở nông thôn, nên mới hết lần này đến lần khác cản trở chúng con ở bên nhau!”

Lời nó như từng nhát dao, cứa thẳng vào tim tôi.

“Vậy nên, hắn xui con đòi mẹ năm triệu, cũng là vì tốt cho con sao?” – Tôi bật cười lạnh.

----------
Muốn xem bộ này cực mượt thì lưu ý nha:
😘 Bước 1: Cho Ghiền xin một chiếc Lai bài viết xinh xắn
👉 Bước 2: Gõ đúng mã truyện 301512 rồi vào đọc thôi nhé
Nhớ phải bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN mới thấy linh nha. Đủ 16 LAI hệ thống tự động mở FULL🥺💕
Tên truyện: CON GÁI RUỘT BÁN NHÀ CHO BẠN TRAI
Tình trạng: Đã hoàn thành

301512

[HOÀN THÀNH] Tôi vừa đi công tác về thì phát hiện nhà mình bị mất nước.Liên hệ với bên quản lý, có người đến xem, nhưng ...
30/08/2026

[HOÀN THÀNH] Tôi vừa đi công tác về thì phát hiện nhà mình bị mất nước.

Liên hệ với bên quản lý, có người đến xem, nhưng đối phương lại nghi hoặc nhìn tôi:

“Trong nhóm cư dân hôm qua đã thông báo tạm ngừng cấp nước rồi, chị còn trả lời ‘đã nhận được’ mà, quên rồi sao?”

Lông mày tôi khẽ giật, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Vì ngại phiền phức, tôi và chồng vốn dĩ chưa từng tham gia nhóm cư dân.

Chờ nhân viên rời đi, tôi lập tức vào nhóm, mở lại nhật ký trò chuyện, phát hiện có một người tự xưng là chủ nhà 1206 liên tục nhắn tin.

Nhưng 1206 là nhà của tôi, cô ta lại là chủ nhà 1206, vậy thì tôi là ai?

Nghĩ đến đây, tôi lập tức gọi cho chồng.

Đầu dây bên kia không chút do dự mà đáp:

“Chắc là đánh nhầm thôi, chung cư nhiều tòa như thế, nhầm lẫn cũng bình thường. Hay để anh nhắn cô ta sửa lại nhé?”

Tôi mỉm cười, bảo anh khỏi phiền, cũng chẳng phải chuyện gì lớn. Nhưng cúp máy xong, tôi liền dùng tài khoản phụ kết bạn với “nữ chủ nhân 1206” kia.

Tôi vừa đi công tác về thì phát hiện nhà mình bị mất nước.

Liên hệ với bên quản lý, có người đến xem, nhưng đối phương lại nghi hoặc nhìn tôi:

“Trong nhóm cư dân hôm qua đã thông báo tạm ngừng cấp nước rồi, chị còn trả lời ‘đã nhận được’ mà, quên rồi sao?”

Lông mày tôi khẽ giật, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Vì ngại phiền phức, tôi và chồng vốn dĩ chưa từng tham gia nhóm cư dân.

Chờ nhân viên rời đi, tôi lập tức vào nhóm, mở lại nhật ký trò chuyện, phát hiện có một người tự xưng là chủ nhà 1206 liên tục nhắn tin.

Nhưng 1206 là nhà của tôi, cô ta lại là chủ nhà 1206, vậy thì tôi là ai?

Nghĩ đến đây, tôi lập tức gọi cho chồng.

Đầu dây bên kia không chút do dự mà đáp:

“Chắc là đánh nhầm thôi, chung cư nhiều tòa như thế, nhầm lẫn cũng bình thường. Hay để anh nhắn cô ta sửa lại nhé?”

Tôi mỉm cười, bảo anh khỏi phiền, cũng chẳng phải chuyện gì lớn. Nhưng cúp máy xong, tôi liền dùng tài khoản phụ kết bạn với “nữ chủ nhân 1206” kia.

1

Mới chỉ tám giờ tối, chưa đầy lúc sau, lời mời đã được đồng ý.

Cô ta nhắn đến:

“Bạn là ai? Thêm tôi có việc gì không?”

Ngón tay tôi gõ thật nhanh trên bàn phím:

“Chào bạn, tôi ở ngay dưới tầng nhà bạn. Vừa nãy nghe thấy nhà bạn có tiếng động lạ, có phải trộm vào không?”

Đối phương lập tức trả lời:

“Tôi sẽ về xem ngay.”

Cất điện thoại, tôi nhập mật khẩu cửa, bước vào nhà.

Căn hộ này gần sân bay, tôi và chồng Chu Kính Xuyên ít khi ở, chỉ dùng khi công tác về muộn, không kịp quay về nhà chính trong nội thành.

Lúc này Chu Kính Xuyên đang ở căn hộ lớn trong trung tâm thành phố, còn nơi đây hoàn toàn trống không.

Không lâu sau, tiếng giày cao gót vang lên từ hành lang. Tôi lén nhìn, thấy một cô gái trẻ đứng ở cửa, chỉ thấy cô ta thuần thục nhập mật khẩu, rồi đẩy cửa bước vào.

Đến lúc này tôi hoàn toàn chắc chắn, cô ta không hề nhầm. Suy đoán của tôi đã đúng.

Điện thoại lại rung lên tin nhắn:

“Có lẽ bạn nghe nhầm rồi, hôm nay mất nước, nhà tôi không có ai cả, đâu có tiếng động gì.”

Tôi qua loa trả lời vài câu, rồi không nói thêm nữa.

Sau đó, tôi vòng ra lối thoát hiểm, quay lại vào trong nhà.

Tôi lên tiếng trước khi cô ta kịp phản ứng:

“Cô là ai? Sao lại ở trong nhà tôi?”

Khuôn mặt cô gái lập tức đỏ bừng, môi run rẩy, giọng lắp bắp:

“Chị, chị chắc là vợ của anh Kính Xuyên đúng không? Em là bạn cùng quê của anh ấy, em tên Lục Ninh.”

“Anh ấy nói căn hộ này ít ở, sợ có trộm, mà em lại làm gần đây, nên nhờ em thỉnh thoảng qua dọn dẹp, trông chừng giúp.”

Căn hộ này vốn tôi đã thuê dịch vụ dọn dẹp định kỳ, cần gì phiền người khác.

Nhưng tôi không vạch trần, chỉ khẽ vỗ vai cô ta, mỉm cười:

“Thế thì cảm ơn nhé. Nhưng muộn rồi, hôm nay cô về đi, tôi muốn nghỉ ngơi.”

Lục Ninh liên tục gật đầu, vội vàng chạy đi, như thể sau lưng có ma đuổi.

2

Đợi cô ta đi rồi, tôi ngồi xuống ghế sofa, mở điện thoại lướt qua trang cá nhân của cô ta.

Bài đăng ghim trên đầu có ba cái.

Cái đầu tiên là một bức ảnh cổ tay mảnh mai, trên đó đeo một chiếc đồng hồ nam.

Chú thích: “Cho tôi chơi một chút.”

Chỉ liếc mắt thôi tôi đã nhận ra chiếc đồng hồ đó chính là quà tôi tặng Chu Kính Xuyên.

Xem lại ngày đăng, tôi chợt nhớ hôm đó lúc dọn dẹp ph òng thay đồ ở nhà, phát hiện chiếc đồng hồ biến mất. Khi hỏi, Chu Kính Xuyên nói để ở công ty, không ngờ lại đem đi lấy lòng đàn bà khác.

Tiếp tục lướt xuống, bài thứ hai là định vị ở một khách sạn xa, kèm dòng chữ: “Khách sạn cách âm tệ quá, một mình không dám ngủ.”

Ngày đăng trùng đúng sinh nhật tôi. Hôm đó tôi và Chu Kính Xuyên đang ăn tối dưới ánh nến, anh ta bỗng đứng dậy nói công ty sắp xếp công tác gấp, phải đi ngay.

Tôi có chút không vui, hỏi anh ta có thể mai hẵng đi không. Anh ta cau mày nhìn tôi:

“Anh đi vì công việc, em đừng vô lý.”

Đến bài thứ ba, là một bó hoa làm bằng tiền mặt, to đến mức có thể vùi cả người Lục Ninh vào trong.

Nếu đoán không nhầm, bó “hoa” này trị giá năm mươi hai vạn tiền mặt.

Mà số tiền ấy, chính là từ thẻ phụ của tôi rút ra.

----------
Muốn đọc FULL truyện thì thao tác cực dễ nè 👇
❤️ Bước 1: Thả nhẹ một cái LAI cho bài viết 💖
💕 Bước 2: Để lại một còm men 301772 nhé
Chọn “Tất cả bình luận” là sẽ thấy lin truyện liền á ✨
Lin sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI nha mọi người😘

301772

[HOÀN] Tôi mới là chân chính thiên kim của Biên gia.Mỗi ngày, mục tiêu duy nhất của tôi là nằm dài, xem phim và ăn đồ ăn...
30/08/2026

[HOÀN] Tôi mới là chân chính thiên kim của Biên gia.

Mỗi ngày, mục tiêu duy nhất của tôi là nằm dài, xem phim và ăn đồ ăn ngoài.

Chị gái giả sau khi biết tôi trở về,Để chứng minh mình giỏi hơn tôi, cô ta cùng tôi tiếp quản hai công ty con của gia đình đang trên bờ phá sản.

Cô ta còn chế giễu tôi trước mặt mọi người:

“Có những người, sinh ra đã là một đống bùn nhão”ăn hại, không vực dậy được.”。”

Lời vừa dứt, bản tin khẩn chèn ngang.

Nhà xưởng cũ đứng tên tôi vừa được đưa vào khu quy hoạch trung tâm của thành phố.

Tiền đền bù giải tỏa — mười tỷ.

Tôi mới là chân chính thiên kim của Biên gia.

Mỗi ngày, mục tiêu duy nhất của tôi là nằm dài, xem phim và ăn đồ ăn ngoài.

Chị gái giả sau khi biết tôi trở về,Để chứng minh mình giỏi hơn tôi, cô ta cùng tôi tiếp quản hai công ty con của gia đình đang trên bờ phá sản.

Cô ta còn chế giễu tôi trước mặt mọi người:

“Có những người, sinh ra đã là một đống bùn nhão”ăn hại, không vực dậy được.”。”

Lời vừa dứt, bản tin khẩn chèn ngang.

Nhà xưởng cũ đứng tên tôi vừa được đưa vào khu quy hoạch trung tâm của thành phố.

Tiền đền bù giải tỏa — mười tỷ.

1

“Họa Niệm, con nhìn xem mình ra cái dáng gì vậy!”

Mẹ tôi, Thẩm Vạn, run rẩy chỉ thẳng vào mũi tôi, tức đến phát run.

“Con không thể học học Giao Giao, chịu khó một chút sao?”

“Nếu con có được một nửa bản lĩnh của Giao Giao, thì Họa gia có cần phải đi cầu cạnh Lý gia không?”

Đứng cạnh bà là chị gái giả của tôi — Họa Giảo, từ nhỏ đã được giáo dục tinh anh.

Họa Giảo mặc bộ váy cao cấp đặt riêng, trang điểm tinh xảo, cả người toát ra khí chất giới thượng lưu.

Cô ta tốt nghiệp danh trường, thông thạo bốn thứ tiếng, là “thiên chi kiêu nữ” trong mắt tất cả mọi người.

Còn tôi?

Áo phông rộng, quần short lửng, đang định đặt một phần tôm hùm đất ăn vặt.

Để mở đường cho Họa Giảo, mẹ ép tôi đăng ký một buổi tiệc thương mại, còn lôi tôi từ trên giường dậy.

Thấy tôi mặc áo phông, bà cau chặt mày:

“Con định mặc cái này đi à? Mất hết mặt mũi nhà Họa!”

Đúng lúc này, Họa Giảo dịu dàng bước tới, tay xách theo một chiếc váy Dior cô ta từng mặc một lần, giọng điệu nhu mì nhưng mang ý bố thí:

“Mẹ, đừng giận. Niệm Niệm, chị có cái Dior này chỉ mặc một lần, em mặc đi, đừng làm nhà mình mất mặt.”

Tôi lười đáp, nhưng bị mẹ nhét thẳng vào ph òng, ép mặc cho bằng được chiếc váy hoàn toàn không vừa người.

Trong buổi tiệc rư ợu, Họa Giảo là tâm điểm của cả hội trường.

Cô ta di chuyển thoải mái, tự nhiên trò chuyện với quan khách bằng tiếng Pháp trôi chảy.

Cô ta nâng ly bàn luận thương trường với những ông lớn.

Còn tôi?

Chỉ muốn tìm một góc thật vắng để trốn.

Lúc này, một người đàn ông trung niên với dáng vẻ dầu mỡ bưng ly rư ợu bước tới, nụ cười đầy ẩn ý:

“Đây chính là Nhị tiểu thư nhà Họa gia sao? Ngưỡng mộ đã lâu, mời cô uống với tôi một ly?”

Tôi nhìn ông ta, nghiêm túc hỏi:

“Uống rư ợu có tặng kèm tôm hùm đất không?”

Toàn bộ hội trường lặng như tờ.

Mặt người đàn ông đỏ như gan lợn.

Họa Giảo duyên dáng bước đến giải vây, nhưng trong từng lời lại hạ thấp tôi đến đáy:

“Xin lỗi, Tổng giám đốc Trương.

Em gái tôi quê mùa, từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, chưa từng thấy qua mấy thứ này, mong ông đừng chấp.”

Mặt ba tôi, Họa Chấn Bang, đen đến mức có thể nhỏ ra mực.

Về đến nhà, ông trầm giọng, đặt mạnh hai tập hồ sơ lên bàn trà:

“Đây là hai công ty con của tập đoàn, đều sắp phá sản.

Hai đứa mỗi người nhận một công ty, thời hạn một tháng.

Ai có thể vực công ty dậy, người đó mới có đủ tư cách…”

Ông không nói hết, nhưng ai cũng hiểu ý.

Ánh mắt ông nhìn Họa Giảo đầy kỳ vọng.

Rồi quay sang tôi, giọng lạnh như băng:

“Năng lực của Giao Giao ba biết rõ rồi.

Còn con… con có thể mang lại gì cho Họa gia?”

Họa Giảo cầm một tập hồ sơ, khóe môi cong lên đầy tự tin:

“Ba, mẹ, yên tâm.

Con sẽ không làm hai người thất vọng.”

Cô ta nói xong, khiêu khích liếc tôi một cái.

Tôi thản nhiên cầm lấy tập hồ sơ còn lại, thậm chí không buồn nhìn xem công ty tên gì, nhét thẳng vào túi.

“Ừ, biết rồi.”

Thái độ của tôi hoàn toàn chọc giận cả nhà.

“Họa Niệm! Con có thái độ gì vậy hả? Con có biết Giao Giao vì cái nhà này đã bỏ ra bao nhiêu công sức không?

Nó kéo đầu tư, chạy dự án, bận rộn như cái chong chóng!

Còn con thì sao? Suốt ngày chỉ biết nằm ăn đồ ngoài!”

Giọng mẹ tôi chói tai, sắc nhọn đến khó chịu.

Tôi lười tranh cãi, xoay người về ph òng.

Ngày hôm sau, tôi đến cái công ty mà họ giao cho mình.

Văn ph òng cũ kỹ, bàn ghế lộn xộn, hơn mười nhân viên mặt mày ủ rũ.

Tài khoản công ty còn đúng năm mươi vạn.

Tôi gọi trưởng ph òng tà i ch ính đến.

“Chia số tiền năm mươi vạn này theo thâm niên và vị trí, phát hết cho nhân viên.

Coi như tiền bồi thường và trợ cấp thôi việc.”

Tà i ch ính sững sờ:

----------
Hướng dẫn đọc FULL bộ truyện này:
🌈 Bước 1: Để lại một chiếc LAI cho bài viết này nha
💖 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 302175 -- rồi vào linh đọc thôi nè
Lưu ý bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nha. Đủ 16 LAI hệ thống tự mở FULL toàn bộ🥺💕
Tên truyện: SỰ TRỞ LẠI CỦA CHÂN CHÍNH THIÊN KIM
Tình trạng: Đã hoàn thành

302175

[FULL] Sau khi cô bạn thân chia tay với Thái tử gia trong giới Bắc Kinh, cô ấy ra nước ngoài.Là anh em tốt của Thái tử g...
30/08/2026

[FULL] Sau khi cô bạn thân chia tay với Thái tử gia trong giới Bắc Kinh, cô ấy ra nước ngoài.

Là anh em tốt của Thái tử gia, Thời Việt dẫn tôi đi an ủi anh ta.

Nhìn Thái tử gia khóc lóc đau khổ, Thời Việt cười nhạt:

“Thôi nào, chỉ là một con chim hoàng yến, đi thì đi.”

“Dừng lỗ kịp thời cũng không có gì xấ u với cậu.”

Nhìn dáng vẻ lười nhác, tự do của anh ấy, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Những năm qua ở bên Thời Việt, tôi tích góp được không ít tài sản.

Nghe nói anh ấy sắp kết hôn qua mai mối, vậy thì chia tay trong êm đẹp thôi.

Tối hôm đó, tôi mua vé máy bay đến chỗ bạn thân.

Và nói lời chia tay với Thời Việt.

Vừa xuống máy bay, tôi nhận được một loạt tin nhắn:

【Gì mà chia tay trong êm đẹp? Mơ đi】

【Vậy ba năm qua của chúng ta là gì?】

【Trả lời tin nhắn của anh】

【Anh xin em, đừng rời xa anh】

Sau khi cô bạn thân chia tay với Thái tử gia trong giới Bắc Kinh, cô ấy ra nước ngoài.

Là anh em tốt của Thái tử gia, Thời Việt dẫn tôi đi an ủi anh ta.

Nhìn Thái tử gia khóc lóc đau khổ, Thời Việt cười nhạt:

“Thôi nào, chỉ là một con chim hoàng yến, đi thì đi.”

“Dừng lỗ kịp thời cũng không có gì xấ u với cậu.”

Nhìn dáng vẻ lười nhác, tự do của anh ấy, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Những năm qua ở bên Thời Việt, tôi tích góp được không ít tài sản.

Nghe nói anh ấy sắp kết hôn qua mai mối, vậy thì chia tay trong êm đẹp thôi.

Tối hôm đó, tôi mua vé máy bay đến chỗ bạn thân.

Và nói lời chia tay với Thời Việt.

Vừa xuống máy bay, tôi nhận được một loạt tin nhắn:

【Gì mà chia tay trong êm đẹp? Mơ đi】

【Vậy ba năm qua của chúng ta là gì?】

【Trả lời tin nhắn của anh】

【Anh xin em, đừng rời xa anh】

1.

Cùng Thời Việt đi an ủi Thái tử gia trong giới Bắc Kinh vừa bị bạn thân tôi đá.

Vừa bước vào cửa hội sở, Thời Việt nhíu mày dặn dò tôi:

“Có thời gian thì khuyên bạn cô một câu, đã chia tay thì dứt khoát đi, chặn và xóa luôn.”

“Đừng để A Tiêu còn nghĩ có cơ hội quay lại, dây dưa không có lợi cho ai.”

Tôi chột dạ gật đầu.

Anh ấy còn chưa biết, lý do bạn thân tôi – Tô Uyển chia tay với Phó Tiêu là vì tôi.

Nói chính xác là vì bạn tôi trong lúc sa y rư ợu than phiền về Phó Tiêu:

“Tôi bảo anh ta mua cho một ly dừa cacao, thế mà lại mang về một ly dừa latte.”

“Đừng tưởng tôi không biết, dừa latte là thứ bạn gái cũ của anh ta thích.”

“Đã bao nhiêu năm rồi mà còn nhớ mãi, hừ.”

Tôi nói:

“Chia tay đi.”

Hôm sau, bạn thân tôi liền xinh đẹp rạng ngời đến nói lời chia tay với Phó Tiêu,

Rồi mang theo một khoản tiền lớn rời khỏi đất nước.

Cô ấy còn nhắn tôi:

【Chị em, trai ở nước Y đẹp trai lắm, ai cũng cao 1m88, mau đến đây!】

Tôi có chút do dự, đang phân vân thì Thời Việt trở về.

Nhìn tôi co rúm trên sofa ôm điện thoại, anh ấy hơi nhíu mày:

“Phó Tiêu gần đây ngày nào cũng uống đến sa y mèm ở hội sở, tôi đi khuyên cậu ta.”

“Cô có muốn đi cùng không?”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

“Muốn.”

Trong lòng hoảng hốt, tôi thầm nói sorry với Phó Tiêu cả vạn lần.

2.

Vừa đẩy cửa ph òng bao ra.

Mùi rư ợu nồng nặc xộc đến.

Một nhóm người nhìn Phó Tiêu ngồi ở ghế giữa, uống ly này đến ly khác, không ai dám thở mạnh.

Có người không chịu nổi, tiến lên khuyên nhủ:

“Anh Tiêu, đừng uống nữa, chỉ là một người phụ nữ thôi, em sẽ tìm cho anh người tốt hơn.”

Phó Tiêu không ngẩng đầu, tiện tay ném luôn chai rư ợu đi.

“Cút.”

“Không ai thay thế được cô ấy.”

Mọi người nhìn nhau, đến khi thấy Thời Việt mới thở phào.

“Anh Thời, mau khuyên anh ấy đi.”

“Anh Tiêu bình thường nghe lời anh nhất.”

“Uống thế này, sớm muộn cũng ch ảy má u dạ dày.”

Thời Việt nhíu mày, ngồi thẳng vào ghế đối diện Phó Tiêu, đưa tay lấy chai rư ợu khỏi tay anh ấy.

“Chỉ có thế thôi à?”

Phó Tiêu ngẩng đầu đầy tức giận, thấy là Thời Việt mới cúi đầu im lặng.

Một lúc lâu sau mới lên tiếng:

“Anh Việt, anh không hiểu, em thật sự yêu cô ấy.”

“Không có cô ấy, em thấy mọi thứ đều vô nghĩa.”

Thời Việt dựa lưng vào sofa, nhìn dáng vẻ sa sút của anh ta, cười lạnh:

“Cậu cũng chỉ có thế.”

“Chỉ là một con chim hoàng yến, đi thì đi.”

“Người ta đã muốn chia tay, cậu giữ lại làm gì?”

“Dừng lỗ kịp thời, chi phí chìm không nên ảnh hưởng quyết định lớn.”

“Cậu biến mình thành thế này, cô ta có quay lại không? A Tiêu, đừng thảm hại quá.”

Phó Tiêu cúi đầu, không nói gì nữa, có vẻ đã thông suốt.

Tôi ngồi ở góc, nhìn gương mặt lạnh lùng nghiêng nghiêng của Thời Việt.

Đúng vậy, người đàn ông này ngoài trên giường, lúc nào cũng lạnh lùng như đang điều khiển mọi thứ.

Vì thế mà được tiểu thư nhà họ Triệu để mắt đến.

Tôi nhớ lại mấy hôm trước có bài báo rõ ràng trên tạp chí Quảng Đông, nói anh ấy sắp kết hôn.

Tôi thở phào.

Đã nói nhẹ nhàng, dứt khoát như vậy, hẳn là chúng tôi có thể chia tay trong êm đẹp.

----------
Hướng dẫn nhanh cho các bạn mới ghé nhà Ghiền:
🌈 Bước 1: Ấn LAI truyện này nhé
💖 Bước 2: Điền mã truyện 302480 vào ô bình luận
Lưu ý là hãy bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN để không bỏ sót l!nk nhé. Truyện sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: CHIA TAY TRONG ÊM ĐẸP
Tình trạng: Đã hoàn thành

302480

[HOÀN] Sau khi mẹ mất, chị gái sinh đôi của tôi bắt tôi ký một bản “Thỏa thuận chia đều trách nhiệm chăm sóc người cha g...
30/08/2026

[HOÀN] Sau khi mẹ mất, chị gái sinh đôi của tôi bắt tôi ký một bản “Thỏa thuận chia đều trách nhiệm chăm sóc người cha già”.

Trong thỏa thuận, thời gian chăm sóc bố được tính chính xác đến từng giây, số lần cho ông uống thuốc đều phải ghi nhận bằng ứng dụng.

Ngay cả việc tôi đắp thêm cho bố một chiếc chăn, chị ấy cũng phải khiếu nại trên ứng dụng, nói rằng tôi đã “đóng góp vượt mức”, làm mất công bằng.

Buổi tối, xe lăn của bố bị lật, tôi một mình không thể đỡ dậy, cầu xin chị ấy giúp một tay.

Chị tựa vào khung cửa lướt điện thoại, không ngẩng đầu lên: “Bây giờ là thời gian nghỉ của tôi. Muốn tôi giúp thì phải dùng đến ‘quyền trợ giúp duy nhất trong quý này’ của em.”

Chị coi công bằng như tí n ng ưỡng, nghĩ rằng những con số lạnh lùng đó có thể giúp chị giành được mọi thứ.

Cho đến khi luật sư của bố kích hoạt một ứng dụng ẩn khác, chị nhìn thấy báo cáo cuối cùng với dòng chữ “đóng góp tình thân: bằng 0”, má u trên mặt chị lập tức rút sạch.

Sau khi mẹ mất, chị gái sinh đôi của tôi bắt tôi ký một bản “Thỏa thuận chia đều trách nhiệm chăm sóc người cha già”.

Trong thỏa thuận, thời gian chăm sóc bố được tính chính xác đến từng giây, số lần cho ông uống thuốc đều phải ghi nhận bằng ứng dụng.

Ngay cả việc tôi đắp thêm cho bố một chiếc chăn, chị ấy cũng phải khiếu nại trên ứng dụng, nói rằng tôi đã “đóng góp vượt mức”, làm mất công bằng.

Buổi tối, xe lăn của bố bị lật, tôi một mình không thể đỡ dậy, cầu xin chị ấy giúp một tay.

Chị tựa vào khung cửa lướt điện thoại, không ngẩng đầu lên: “Bây giờ là thời gian nghỉ của tôi. Muốn tôi giúp thì phải dùng đến ‘quyền trợ giúp duy nhất trong quý này’ của em.”

Chị coi công bằng như tí n ng ưỡng, nghĩ rằng những con số lạnh lùng đó có thể giúp chị giành được mọi thứ.

Cho đến khi luật sư của bố kích hoạt một ứng dụng ẩn khác, chị nhìn thấy báo cáo cuối cùng với dòng chữ “đóng góp tình thân: bằng 0”, má u trên mặt chị lập tức rút sạch.

1

Tôi quỳ gối trên nền gạch lạnh, dốc hết sức cố gắng dựng lại chiếc xe lăn bị lật.

Bố nằm dưới xe, nửa người bị đè, thở gấp gáp.

“Bố, cố lên ạ!” “Lâm Tịch! Mau giúp em một tay!”

“Gấp gì chứ.” – Chị trả lời rất thản nhiên. “Bây giờ là thời gian nghỉ của tôi, ứng dụng ghi rất rõ ràng. Muốn tôi giúp thì dùng quyền trợ giúp duy nhất của quý này đi.”

Chị dừng lại một chút, bổ sung: “Hoặc là, em có thể đăng một ‘nhiệm vụ tạm thời có trả phí’ trên ứng dụng, tôi sẽ nhận việc, phí trừ vào điểm đóng góp của em.”

Tôi quỳ trên sàn, nhìn khuôn mặt đau đớn tím tái của bố, nước mắt trào ra.

“Lâm Tịch, đó là bố của chúng ta mà!”

“Đã ký thỏa thuận thì phải chấp nhận, là em tự chọn ‘chế độ công bằng’ đấy.” – Giọng chị qua điện thoại lộ rõ sự khó chịu.

Tôi vừa khóc vừa gật đầu: “Được, em dùng! Em dùng quyền trợ giúp! Chị mau tới đi!”

Tắt máy, tôi tiếp tục cố gắng dựng xe lăn, cổ tay bị kim loại siết đau nhói.

Chị bước ra khỏi ph òng, mặc đồ ngủ lụa bóng bẩy, tay còn cầm ly rư ợu vang đỏ.

Chị liếc bố đang nằm dưới đất, nhăn mặt khó chịu: “Lại gây chuyện nữa à? Đã xác nhận dùng quyền trợ giúp chưa?”

Tôi toàn thân run rẩy: “Cứu người trước đã!”

“Xác nhận trước.” – Chị mở điện thoại, vào ứng dụng tên là “Định lượng tình thân”, tìm điều khoản thỏa thuận.

Ánh sáng lạnh từ màn hình chiếu lên khuôn mặt vô cảm của chị.

“Lâm Tịch, bố sắp không thở được nữa rồi!”

“Quy trình là quy trình.” – Chị không nhúc nhích.

Tay tôi run lẩy bẩy, lôi điện thoại từ túi ra, ấn nút “Xác nhận sử dụng quyền trợ giúp”.

“Đinh” một tiếng, quyền trợ giúp duy nhất của quý này bị tiêu hao.

Chị cất điện thoại, đặt ly rư ợu xuống, thong thả bước tới, cùng tôi đỡ xe lăn.

Đưa bố đến bệ nh vi ện, kết quả kiểm tra rất nhanh có. Bác sĩ cầm phim chụp, nét mặt nghiêm trọng:

“Bệ nh nh ân bị gãy xương sườn, chèn ép phổi, cần nhập viện theo dõi ngay, chuẩn bị 300 nghìn tiền đặt cọc.”

Ba trăm nghìn!

Lâm Tịch bước tới, lấy từ túi xách Hermès ra một chiếc iPad – bản điện tử của “Thỏa thuận trách nhiệm tình thân” được lưu trong đó.

Trước mặt bác sĩ và bạn trai Chu Minh, chị mở ứng dụng.

“Tiền đặt cọc nhập viện ba trăm nghìn, chia đôi, mỗi người một trăm năm mươi nghìn.”

Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi: “Phần của em là 150 nghìn, chuyển khoản cho chị ngay, chị sẽ thanh toán chung.”

Tôi nói: “Trong thẻ em không có đủ, chị tạm ứng trước đi, em lập tức đi vay.”

Lâm Tịch tắt iPad, nhún vai với bác sĩ: “Bác sĩ cũng thấy rồi đấy.”

“Không phải tôi không muốn cứu, mà là cô ấy không có tiền. Gia đình này, tôi không thể gánh một mình.”

Những năm qua, phần lớn lương của tôi đều bị chị ấy cắt với đủ loại danh nghĩa “chi tiêu chung”, sao có thể nói không có nổi ba trăm nghìn!

Tôi quay sang bác sĩ, giọng khàn đặc: “Bác sĩ, xin hãy cho bố tôi nhập viện trước, tiền tôi nhất định sẽ bổ sung.”

Lâm Tịch khoanh tay đứng bên, khóe miệng nhếch lên khinh bỉ: “Em định bù thế nào? Vay nóng trên mạng à?”

Tôi không để ý đến chị, siết chặt điện thoại, đi ra cầu thang.

Tôi mở WeChat, bắt đầu nhắn tin từ người thân đầu tiên. “Alo, bác cả…”

“Tiểu Niệm à, chuyện bố cháu bác có nghe rồi, haizz, người già đúng là phiền phức. Tiền hả? Bác gái cháu vừa lỗ chứng khoán, nhà bác giờ thật sự không rảnh tiền…”

Cuộc gọi bị cắt.

“Alo, dì hai…”

“150 nghìn? Cả đời dì chưa từng thấy nhiều vậy! Chị con không phải mở công ty sao? Nó nhiều tiền thế, sao cháu còn mặt mũi tìm dì?”

Lại là một tiếng tút dài lạnh lẽo.

Tôi hỏi hết một vòng, những người từng khen tôi hiếu thảo ngoan ngoãn, giờ ai nấy đều tránh tôi như tránh tà.

Tựa lưng vào bức tường phủ bụi, tôi trượt ngồi xuống sàn, ánh sáng từ màn hình điện thoại mờ dần.

Mãi đến gần sáng, tôi mới gom đủ 150 nghìn qua đủ kiểu nền tảng vay online.

Tôi vịn lan can đứng dậy, cảm giác như đôi chân không còn là của mình.

Trở lại cửa ph òng bệnh, Lâm Tịch và Chu Minh đã biến mất từ lâu.

Y tá trưởng nói với tôi, Lâm Tịch chỉ nộp phần của chị là 150 nghìn, rồi rời đi.

Chính bác sĩ thấy tôi đáng thương nên đã xin quỹ cứu trợ khẩn cấp của bệ nh vi ện, bố tôi mới được nhập viện.

Tình trạng của bố ổn định lại, nhưng do phổi bị chèn ép, ông vẫn khó thở.

----------
Bí kíp để đọc bộ này cực nhanh cho các bạn đây:
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này ủng hộ tinh thần cho Ghiền nhé
💖 Bước 2: Để lại còm men mã số 302776 là xong phim nè
L!nk sẽ hiển thị khi bạn chọn xem TẤT CẢ BÌNH LUẬN. Truyện sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: ĐỊNH LƯỢNG TÌNH THÂN
Tình trạng: Đã hoàn thành

302776

[HOÀN] Làm thêm đến tận khuya, tôi gọi một chiếc xe công nghệ, không ngờ tài xế lại chính là… bố chồng tương lai.Dọc đườ...
29/08/2026

[HOÀN] Làm thêm đến tận khuya, tôi gọi một chiếc xe công nghệ, không ngờ tài xế lại chính là… bố chồng tương lai.

Dọc đường, ông ta vừa lái xe vừa than vãn:

“Bây giờ sính lễ đắt đỏ quá, con dâu tương lai thì tham tiền, lại khó hầu hạ.”

Đến nơi, tôi vừa định quét mã thanh toán thì ông ta bất ngờ khóa chặt cửa xe.

“Cô gái à, nửa đêm tôi chạy đơn cho cô, lúc về chắc chắn là xe rỗng, phải tính thêm 50% phí quay đầu.”

Tôi sững người chưa kịp phản ứng, ông lại chỉ vào vết ướt nhỏ xíu trên thảm xe:

“Ôi chao, xe tôi mới rửa, bị cái ô của cô làm ướt rồi. Phí vệ sinh là năm trăm.”

Nói rồi ông ta cười hề hề đưa mã QR ra trước mặt:

“Còn nữa, chuyện riêng trong nhà tôi vừa kể cô nghe, theo lệ thì phải thu chút phí bảo mật. Không nhiều đâu, cô đưa thêm một ngàn đi, cho tròn số…”

Hôm sau, trong tiệc đính hôn, tôi bật đoạn ghi âm cảnh bố chồng tương lai uy hiếp mình, rồi thẳng tay ném một xấp tiền âm phủ trước mặt ông ta.

“Cho ông năm trăm tỷ, tha hồ mà tiêu! Nhưng đám cưới này, tôi không kết nữa!”

1

Làm thêm đến tận khuya, tôi gọi một chiếc xe công nghệ, không ngờ tài xế lại chính là… bố chồng tương lai.

Dọc đường, ông ta vừa lái xe vừa than vãn:

“Bây giờ sính lễ đắt đỏ quá, con dâu tương lai thì tham tiền, lại khó hầu hạ.”

Đến nơi, tôi vừa định quét mã thanh toán thì ông ta bất ngờ khóa chặt cửa xe.

“Cô gái à, nửa đêm tôi chạy đơn cho cô, lúc về chắc chắn là xe rỗng, phải tính thêm 50% phí quay đầu.”

Tôi sững người chưa kịp phản ứng, ông lại chỉ vào vết ướt nhỏ xíu trên thảm xe:

“Ôi chao, xe tôi mới rửa, bị cái ô của cô làm ướt rồi. Phí vệ sinh là năm trăm.”

Nói rồi ông ta cười hề hề đưa mã QR ra trước mặt:

“Còn nữa, chuyện riêng trong nhà tôi vừa kể cô nghe, theo lệ thì phải thu chút phí bảo mật. Không nhiều đâu, cô đưa thêm một ngàn đi, cho tròn số…”

Hôm sau, trong tiệc đính hôn, tôi bật đoạn ghi âm cảnh bố chồng tương lai uy hiếp mình, rồi thẳng tay ném một xấp tiền âm phủ trước mặt ông ta.

“Cho ông năm trăm tỷ, tha hồ mà tiêu! Nhưng đám cưới này, tôi không kết nữa!”



“…Cô còn chần chừ cái gì nữa?”

Bố bạn trai – Trương Quốc Cường – dí sát điện thoại vào mặt tôi, sốt ruột thúc giục:

“Một ngàn đồng, mau trả đi! Không thì đừng hòng xuống xe!”

Dưới lớp khẩu trang, mũi tôi tắc nghẹt, đầu óc choáng váng vì cơn cảm lạnh đột ngột – lại vô tình trở thành lớp ngụy trang hoàn hảo.

“Bác tài, chuyện này… không hợp quy tắc chứ?”

“Quy tắc?” Trương Quốc Cường khẩy cười.

“Nửa đêm, cô – một đứa con gái – mà còn dám tranh cãi với tôi? Xe của tôi, địa bàn của tôi, tôi chính là quy tắc.”

Không khí trong xe đặc quánh mùi da ghế và khói thuốc từ người ông ta, nồng nặc đến mức khiến đầu tôi đau nhức từng hồi.

Tuần trước.

Tôi cùng bạn trai Trương Hiểu Thần lần đầu chính thức đến nhà anh bàn chuyện sính lễ.

Trong bữa cơm, bố anh – Trương Quốc Cường – mặt mày hồng hào, vỗ ngực cam đoan:

“Nhà bác tuy không phải đại gia, nhưng chắc chắn lo liệu theo tiêu chuẩn cao nhất, tuyệt đối không để Tiểu Vân chịu ấm ức! Năm vạn tám mà bên thông gia đưa ra, không thành vấn đề!”

Dưới gầm bàn, Trương Hiểu Thần nắm chặt tay tôi, xúc động lắm: “Thấy chưa, bố anh tốt thế đấy.”

Ăn xong, tôi chủ động vào bếp rửa bát.

Trong tiếng nước chảy ào ào, mơ hồ nghe thấy ngoài ph òng khách vang lên cuộc tranh cãi nhỏ.

Tôi len lén thò đầu ra, bắt gặp gương mặt vừa rồi còn khí phách ngời ngời, giờ nhăn nhúm lại.

Trương Quốc Cường đang bẻ từng ngón tay con trai, giọng hạ thấp:

“Con ngốc à? Năm vạn tám? Nhà nó bán con đấy à? Con cứ gật đầu trước, rồi nhanh chóng làm cho nó có bầu…”

“Ba cái vàng cưới thì mua chi hàng hiệu? Hàng trên mạng chín đồng chín chục, nhìn còn giống thật hơn…”

Trương Hiểu Thần cau mày: “Bố, làm vậy không được đâu!”

“Có gì mà không được? Cưới về rồi thì cũng là người nhà mình, tiền chẳng phải vẫn nằm trong tay nhà ta? Mấy cái nghi lễ ấy chỉ là thủ tục thôi, con hiểu không!”

Tôi nghe không rõ anh trả lời gì, nhưng lúc ấy tôi ngây thơ nghĩ rằng – anh nhất định sẽ không đồng ý.

“Ê, ngủ gật rồi à? Mau trả tiền đi, không thì phí quá giờ cộng thêm năm trăm nữa!”

Giọng càu nhàu của Trương Quốc Cường kéo tôi về thực tại.

Ông ta đảo tròng mắt, lại chỉ vào vết “nước loang” trên thảm, vẻ tiếc xót:

“Tôi thấy cô còn trẻ nên chỉ lấy năm trăm phí vệ sinh, chứ chẳng hề làm khó đâu. Đây là xe mới, tôi quý lắm!”

Xe mới?

Trong bụng tôi bật cười khẩy.

Hôm qua Trương Hiểu Thần còn than rằng bố mình cố đấm ăn xôi mua cái xe tám đời, năm nghìn tệ, ga mạnh là kêu răng rắc.

Ngay cả tấm thảm chân kia, cũng nhặt ở bãi rác về.

Thấy tôi không móc ví, ông ta ngả người lên ghế, tắt máy:

“Khi nào đưa tiền thì mới được xuống xe! Một phút mười đồng phí quá giờ, tôi chơi tới cùng!”

“Thật khó chiều, y hệt con dâu tôi!”

Tôi bật cười lạnh, mở ứng dụng ghi âm:

“Bác tài, kể kỹ cho tôi nghe đi, con dâu bác rốt cuộc khó chiều chỗ nào?”

----------
Muốn xem bộ này cực mượt thì lưu ý nha:
😘 Bước 1: Cho Ghiền xin một chiếc Lai bài viết xinh xắn
👉 Bước 2: Gõ đúng mã truyện 302989 rồi vào đọc thôi nhé
Nhớ phải bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN mới thấy linh nha. Đủ 16 LAI hệ thống tự động mở FULL🥺💕
Tên truyện: CHUYẾN XE KHUYA
Tình trạng: Đã hoàn thành

302989

Address

Lào Cai
31000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quán Truyện posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Quán Truyện:

Shortcuts

Share