Hòa Thượng Tịnh Không

Hòa Thượng Tịnh Không Nam Mô A Di Đà Phật

12/06/2026

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

TĂNG HUYỀN HÒA THƯỢNG 96 TUỔI, MỖI NGÀY LỄ PHẬT MỘT NGHÌN LẠY, NIỆM PHẬT CHÍN VẠN CÂU, TRỌN 5 NĂM KHÔNG MỘT NGÀY THIẾU T...
12/06/2026

TĂNG HUYỀN HÒA THƯỢNG 96 TUỔI, MỖI NGÀY LỄ PHẬT MỘT NGHÌN LẠY, NIỆM PHẬT CHÍN VẠN CÂU, TRỌN 5 NĂM KHÔNG MỘT NGÀY THIẾU TRỄ - A DI ĐÀ PHẬT.
Tăng Huyền Hòa thượng, người Tinh Châu, Hòa thượng thâm đạt Thiền tông, thông giáo lý, giải cùng hạnh đều trọn đủ. Năm 96 tuổi, thấy Đạo Xước Thiền sư giảng Quán Kinh cùng trứ tác Tịnh Độ Luận, Hòa thượng mới hồi tâm lo niệm Phật. Sợ rằng tuổi đã quá già sống không còn bao lâu, nên Hòa thượng tu Tịnh nghiệp rất chuyên cần: mỗi ngày lễ Phật một nghìn lạy, niệm Phật chín vạn câu, luôn như vậy trọn 5 năm không một ngày thiếu trễ.
Một hôm nhốm bệnh nhẹ, Hòa thượng hội đệ tử lại mà bảo rằng: “Đức A Di Đà trao cho ta chiếc áo thơm đẹp, Quan Thế Âm và Đại Thế Chí cùng Thánh chúng đều đứng trước ta, vô số Hóa Phật chật cả hư không. Ai nấy ở lại gắng tu. Ta xin đi!”. Dứt lời, Hòa thượng liền tịch. Mùi thơm lạ ngào ngạt trọn bảy ngày mà chưa tan.
(Đường về Cực Lạc – Hòa Thượng Thích Trí Tịnh – A DI ĐÀ PHẬT)

BẠN THƯỜNG HAY NGHI NGỜ NGƯỜI KHÁC, ĐÓ LÀ CHƯỚNG NGẠI LỚN CỦA BẠN.Nhất định không nên vì những lời nói bàn tán bên ngoài...
10/06/2026

BẠN THƯỜNG HAY NGHI NGỜ NGƯỜI KHÁC, ĐÓ LÀ CHƯỚNG NGẠI LỚN CỦA BẠN.

Nhất định không nên vì những lời nói bàn tán bên ngoài mà làm cho lòng tin của chúng ta bị dao động, thậm chí mất đi niềm tin, đây là bạn không có chút định lực nào. Tu một chút thiện nhỏ thế gian cũng đều không thể thành tựu, huống hồ chi là học Phật? Do đây có thể biết, thành tựu của Phật pháp phải có lòng tin kiên định, không hề dao động, đối với tất cả mọi người đều phải có lòng tin.

Bạn tạo ác nghiệp, tôi vẫn là có lòng tin đối với bạn. Tôi ủy thác những tài vật này cho anh để anh đi cứu tế những người cùng khổ đó, nhưng anh chiếm lấy hết toàn bộ thì tôi vẫn là có lòng tin đối với anh. Chỗ này nói thế nào vậy? Nhân quả sẽ không sai, anh chiếm lấy những tài vật hiện tại này thì tương lai anh vẫn phải hoàn trả cho chúng sanh. Một bữa ăn, một ngụm nước đều không mất đi. Nợ mạng thì phải trả mạng, nợ tiền thì phải trả tiền, nhân quả thông ba đời. Nếu bạn hiểu rõ cái đạo lý này thì tín tâm của bạn liền tròn đầy, liền đầy đủ. Anh gạt tôi, tôi cũng đưa cho anh, vì sao vậy? Đời sau sẽ trả, ngay đời này không trả thì đời sau sẽ phải trả. Đời sau không trả thì đời sau nữa vẫn phải trả, tuyệt đối không thiệt thòi. Cho nên bạn hiểu được đại đạo lý này thì tín tâm bạn sẽ đầy đủ, đối với tất cả mọi người sẽ không còn chút hoài nghi nào, bạn sẽ toàn tâm toàn lực đi tu thiện, đi hành thiện, thành tựu thiện tâm, thiện hạnh viên mãn của chính mình, chân thật như Phật đã nói: “Linh thử thiện pháp, niệm niệm viên mãn”. Thiện pháp không thể thành tựu đều là do không có định lực, cho nên “nghi” là đại phiền não của Bồ Tát.

Phía sau tham sân si chính là nghi. Cái “nghi” này đặc biệt là đối với thiện tri thức. Nếu như có tâm nghi ngờ đối với thiện tri thức thì toàn bộ đạo nghiệp bị hủy mất, tổn hại này là rất nặng. Năm xưa tôi thân cận lão cư sĩ Lý Bĩnh Nam, thân cận Đại sư Chương Gia, bất luận bất cứ người nào phê bình đối với lão sư ở trước mặt tôi, thái độ tôi thế nào vậy? Tôi lập tức liền rời khỏi, liền tránh đi. Tôi không nghe, cũng không phản bác đối với họ. Tôi nhất định gìn giữ tín tâm đối với lão sư, tuân thủ giáo pháp của lão sư, vậy mới có thể có thành tựu. Người phê bình không nhất định là thật công bằng, sẽ có nhiễu điều sanh sự, có rất nhiều lời nói không căn cứ. Chúng ta không có trí tuệ, không thể phân biệt, nên tránh đi thì tốt, nhất định không nên tranh luận. Chúng ta còn có chút trí tuệ, nghĩ đến lời lão sư đã nói, đã dạy thì chính xác, nhất định không phải tà đạo, y giáo phụng hành thì nhất định có chỗ tốt.

Được rồi, hôm nay thời gian đã hết, chúng ta chỉ học đến đây thôi. A Di Đà Phật!

• PHẬT THUYẾT THẬP THIỆN NGHIỆP ĐẠO KINH - Tập 46
• Người giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không
• Giảng tại: Tịnh Tông Học Hội Singapore

Câu chuyện nhân quả thật trong lịch sử: Triều Nhà Thanh vì giết một bộ tộc thiểu số, trưởng bộ tộc trước khi chết đã ngu...
09/06/2026

Câu chuyện nhân quả thật trong lịch sử: Triều Nhà Thanh vì giết một bộ tộc thiểu số, trưởng bộ tộc trước khi chết đã nguyện “Trong dòng tộc của ta cho dù có sót lại một bé gái, cũng phải báo thù”. Kết quả là sau 200 năm người con gái trong bộ tộc đó vào triều làm Thái hậu để trả thù thành công… nhưng tạo ác nghiệp rất nặng…sau khi chết đọa địa ngục. Ở đây muốn đem những chuyện này để nói cho chúng ta rằng, oan gia nên giải không nên kết. Dù oán hận đến mấy cũng phải nhìn thấu, phải hoá giải, chớ đừng nên gây oán, hậu quả của việc gây oán quá thê thảm, đời này đến đời khác biết bao đời đều không thể giải quyết, càng gây càng thù, ngay cả Phật Bồ Tát cũng phải bó tay. Vì vậy ở đây nói, là chỉ cho việc báo oán của thế gian, gây nên hoạ hại. Đã tạo nghiệp nhân, ắt kết ác quả, báo ứng tuy không lập tức hiển hiện, nên nói tuy không ngay lúc đó, nhưng nhân quả bất hư, chắc chắn đời sau phải đền trả. Việc này rất phiền phức, quả báo có thể giáng xuống vào thời điểm đó là thuộc loại nhẹ, càng tích lâu thì càng nặng. Điều này chúng ta đã nhìn thấy trong lịch sử, chắc chắn đời sau phải đền trả. Chuyện của Từ Hy Thái Hậu, là ví dụ rõ ràng nhất. Bà là báo tư thù, tư thù báo rồi, bà lại tạo nghiệp mới. Nghiệp mới này là chuyện gì? Huỷ hoại văn hoá truyền thống, gây ra nghiệp tội càng nghiêm trọng hơn. Tư thù là có từ thời trước khi triều Thanh chiếm trung nguyên, cũng có nghĩa là vào thời triều Thanh, sống gần với họ có một bộ lạc nhỏ, là Diệp Hách Na La Thị, họ tiêu diệt bộ lạc này, dòng tộc này bị tiêu diệt. Thống lĩnh của Diệp Hách Na La Thị, trước khi chết thề với trời rằng: Trong dòng tộc của ta cho dù có sót lại một bé gái, cũng phải báo thù. Đưa ra lời thề này. Vì vậy người Mãn sau khi làm chủ Trung Quốc, làm Hoàng đế ở Trung Quốc, liền đưa ra một luật, chỉ cần là người Diệp Hách Na La Thị kiên quyết không được vào cung, phải cách ly. Mãi cho đến đời Hàm Phong hơn 200 năm trôi qua, hai trăm năm đều không sao. Vậy Hàm Phong liệu có biết Từ Hy là người Diệp Hách Na La Thị không? Quá biết, cho rằng cô gái này có gì là ghê gớm đâu, làm sao phải sợ cô ta? Vì thế liền phong bà làm quý phi. Về sau không ngờ được rằng bà quá là lợi hại, sau khi Hàm Phong chết bà chiếm quyền hết, vì sao vậy? Vì bà sanh được một người con trai, chỉ có một người con trai, chỉ có nó kế thừa vương vị, bà liền trở thành thái hậu. Con trai tuổi còn nhỏ, Thái hậu buông rèm nhiếp chính, vì thế mọi quyền hành của quốc gia này đều nằm trong tay bà, thích làm gì thì làm, tiêu diệt triều Thanh, báo thù được rồi. Nhưng mà thủ đoạn này, đã xoá bỏ mọi văn hoá đạo đức luân lý mấy ngàn năm của dân tộc Hán. Coi thường Phật pháp, tự xưng mình là Lão Phật gia, tất cả Bồ Tát đều đứng bên cạnh bà. Các Đế vương triều Thanh đều tín phụng Phật pháp, rất nhiều vị cao tăng trong Phật môn được phong làm Quốc sư, tự xưng là đệ tử của Phật. Chỉ có Bà tự xưng là Lão Phật gia, tội này quá nặng, đúng là vào địa ngục, bà muốn thoát khỏi địa ngục thật không dễ, không ai cứu bà, tâm thì quá ác, thủ đoạn quá độc.

Trích từ tập 508 – Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa do Hòa thượng Tịnh Không giảng

Nam Mô A Đi Đà Phật -
Hoan hỷ lưu và chia sẽ tất cả bài đăng của trang khong cần xin phép ạ

NIỆM PHẬT MÀ CÒN GIẬN, NIỆM PHẬT KIỂU ẤY CHẲNG THỂ VÃNG SANH !Suốt ngày từ sáng đến tối niệm A Di Đà Phật, gặp thuận cản...
09/06/2026

NIỆM PHẬT MÀ CÒN GIẬN, NIỆM PHẬT KIỂU ẤY CHẲNG THỂ VÃNG SANH !
Suốt ngày từ sáng đến tối niệm A Di Đà Phật, gặp thuận cảnh vẫn hoan hỷ, vẫn tham luyến. Gặp nghịch cảnh, vẫn bực bội, vẫn nóng giận. Niệm Phật kiểu ấy, đời sau vẫn phải luân hồi trong lục đạo. Sai mất rồi! ..Nếu quý vị thật sự mong vãng sanh, thật sự mong thành tựu trong đời này, thành tựu ấy là thành tựu chẳng thể nghĩ bàn, quý vị chẳng thể không buông xuống! Nhất là trong xã hội hiện thời, kể từ khi có lịch sử tới nay, chưa từng hỗn loạn như vậy. Sống trong xã hội này, xác thực là quý vị phải ý thức sanh mạng [tồn tại] trong hơi thở, đừng nghĩ là còn có thể sống bao nhiêu năm! Nghĩ kiểu đó, quý vị đã sai mất rồi! Ta sống một ngày là có được thọ mạng một ngày; ngày mai lại sống một ngày, lại có được thọ mạng một ngày nữa. Quý vị phải thường quán như thế.
Được thọ mạng để làm gì? Tích lũy công đức, chuyện này là thật, vì sao? Có thể mang theo được, đoạn ác tu thiện là đúng. Đoạn ác, hết thảy ác niệm, ác hạnh đều buông xuống, đối với chuyện lợi ích hết thảy chúng sanh, nhất là làm nhiều chuyện nhằm giúp đỡ chúng sanh giác ngộ. Đấy là chuyện tốt, đấy là công đức, mang theo được! Tuy chúng ta chẳng cần phước báo nhân thiên, nhưng do loại công đức ấy, khi vãng sanh, nó sẽ giúp cho quý vị tăng cao phẩm vị vãng sanh. Trong cõi Phàm Thánh Đồng Cư cũng có ba bậc, chín phẩm, giúp đỡ quý vị tăng cao phẩm vị. Làm chuyện này là đúng, làm những chuyện khác thì sai mất rồi. Vì thế, người hiểu rõ sẽ toàn tâm toàn lực, chẳng làm chuyện khác, mà chuyên môn làm chuyện này.
Trích "Đại Phương Quảng Phật
Chủ giảng: Lão pháp sư Thích Tịnh Không

Người niệm Phật có người thấy Phật A Di Đà, người trong mộng thấy Phật rất nhiều, người trong định thấy Phật cũng rất nh...
09/06/2026

Người niệm Phật có người thấy Phật A Di Đà, người trong mộng thấy Phật rất nhiều, người trong định thấy Phật cũng rất nhiều. Khi niệm Phật ở trong niệm Phật đường lúc chỉ tịnh, tức là lúc ngồi xuống niệm Phật, vào lúc này cũng có người thấy Phật, thấy hoa sen, thấy thế giới Tây Phương Cực Lạc, có cái tình hình này.

❤️Vậy Những Lúc Thấy Phật Như Thế Ta Nên Làm Gì ? Sau khi thấy rồi, phải như chẳng có việc gì mới được. Nếu như vừa nhìn thấy, liền nghĩ hoặc nói: vậy là ghê gớm rồi, ta niệm Phật có công phu, nhìn thấy Phật rồi. Các anh đều chưa có nhìn thấy, tôi cao siêu hơn các anh quá nhiều rồi vậy là tiêu rồi, là ma nhập rồi.

❤️Thấy Phải Như Không Thấy ! Thật sự nhìn thấy cái tướng lành này, ở trong tâm như chẳng có việc gì. Hoàn toàn cũng không được đem cái này làm đề tài để nói với người khác, đây là cảnh giới tốt. Nếu như sau khi bạn thấy rồi, thường xuyên khoe khoang ở bên ngoài, thì cảnh giới mà bạn thấy đó là không phải thật, là cảnh giới ma.

❤️Cảm ứng chân thực là tâm thanh tịnh, cảm ứng Tây Phương y chánh trang nghiêm hiện tiền. Chúng ta xem truyện ký của tổ sư, sơ tổ Tịnh Tông chúng ta là Huệ Viễn Đại Sư, trong đời ngài thấy được Tây Phương Tịnh Độ ba lần. Ngài chưa từng nói với ai, khi lâm chung Phật đến tiếp dẫn, cảnh giới này lại hiện ra, ngài mới nói với học trò: “Ta phải đi đây, Phật đến tiếp dẫn ta rồi”. Ngài nói trước đây đã từng thấy cảnh giới Tây Phương ba lần. Lúc này ngài mới tuyên bố, mới nói ra cảnh giới. Ngài thấy được cảnh giới đó hoàn toàn giống những gì kinh Vô Lượng Thọ đã nói.

❤️Vào Thời Viễn Công Đại Sư Khi đó, kinh Quán Vô Lượng Thọ và kinh A Di Đà đều chưa được phiên dịch. Cho nên lúc bấy giờ, Viễn Công Đại Sư xây dựng đạo tràng ở Lư Sơn, việc niệm Phật vãng sanh là căn cứ vào kinh Vô Lượng Thọ. Đó là Tịnh Độ Nhất Kinh, chưa có Tam Kinh, sau này mới có Tam Kinh. Lúc đó bộ kinh này đã được phiên dịch ra, Ngài bèn y theo bộ kinh này mà tu hành. Năm xưa, Sơ Tổ chính là y theo bộ kinh này, cảnh giới thấy được hoàn toàn giống với những gì trong kinh đã nói, điều này nhất định không sai. Cho nên, những người thượng bối vãng sanh thường thấy được cảnh giới trong định hoặc trong mộng.

❤️Tuy Nhiên Quý Vị Nên Biết Cảnh giới thấy được nhất định phải tương ưng với chỗ nói trong kinh, đây là cảnh giới tốt. Còn nếu không tương ưng với lời trong kinh thì đó nhất định không phải là Tịnh Độ chân chánh. Khoảng bảy tám năm trước, tôi giảng kinh tại Hồng Kông, Pháp Sư Thường Hoài đưa cho tôi xem một quyển sách nhỏ, nói rằng có một Pháp Sư đã từng đến thế giới Tây Phương Cực Lạc, sau khi trở về thì viết quyển sách nhỏ này, cũng rất chấn động, quyển sách này được lưu thông khắp nơi. Pháp Sư Thường Hoài sau khi xem qua thì hoài nghi, bèn đưa cho tôi xem. Ông ta đến thế giới Tây Phương Cực Lạc thấy có rất nhiều người nữ, đây là giả, chắc chắn là giả ! Trong bổn nguyện kinh này không có, trong kinh này cũng không có. Tại sao ông ta đến thế giới Tây Phương Cực Lạc còn thấy nhiều người nữ như vậy ? Điều này không phải thật, ông ta nói không tương ưng với kinh, điều này chúng ta nhất định phải biết. Chúng ta có tiêu chuẩn để kiểm tra, nhất định phải tương ưng với lời trong kinh nói. Nếu đến thế giới Tây Phương Cực Lạc thấy người có dáng vóc cao thấp khác nhau, đó cũng là giả. Thế giới Tây Phương là thế giới bình đẳng, diện mạo của mỗi người đều hoàn toàn giống với Phật, đây mới là thật. Người người đều là thân kim sắc, ai ai cũng phóng ánh sáng, đó là thật. Ở đây Phật đã nói nếu có chúng sanh muốn đời này thấy được A Di Đà Phật, việc này không phải không làm được, mà là có thể làm được.

Trích Kinh Kim Cang giảng ký (tập 193) & Phật Thuyết Đại Thừa Vô Lượng Thọ Trang Nghiêm Thanh Tịnh Bình Đẳng Giác Kinh (tập 17) Chủ giảng: Pháp sư Tịnh Không

💚Lời bàn: Khi niệm Phật, tụng kinh, thiền định thấy các tướng lành như Phật hiện, Cực Lạc, mùi hương lạ... thì nên giữ tâm định tĩnh, tránh khởi tâm ưa thích, khoe khoang, tự mãn,...chớ nên mê đắm vào cảnh ấy mà lạc vào ma cảnh, sẽ uổng phí công phu tu hành.

THẾ GIAN NÀY CHẲNG CÓ THỨ GÌ LÀ THẬT HẾT.!!!Chúng ta thường suy nghĩ lung tung, nghĩ đông nghĩ tây, lo được lo mất, tất ...
09/06/2026

THẾ GIAN NÀY CHẲNG CÓ THỨ GÌ LÀ THẬT HẾT.!!!

Chúng ta thường suy nghĩ lung tung, nghĩ đông nghĩ tây, lo được lo mất, tất cả đều là vọng tưởng, chấp trước. Chẳng biết những vọng tưởng, chấp trước ấy đều chẳng chân thật, chẳng có một thứ nào thiệt cả, phải thật sự giác ngộ điều này. Thật sự giác ngộ, thật sự hiểu rõ, chúng ta mới chịu buông xuống. Buông xuống được sẽ giác ngộ, tâm sẽ thanh tịnh. Không chỉ hết thảy pháp trên thế gian đều “liễu bất khả đắc” (đều không thể đạt được), ngay cả thân này cũng không thể được. Nếu thân là có thể đạt được thì tại sao nó cứ suy yếu hoài, tại sao bị bịnh? Nếu thân thể này là thật thì năm nào cũng phải mười tám tuổi hoài, trường sanh bất lão thì mới là thật. Mỗi ngày thân này đều luôn biến đổi, đâu có gì là thật. Chẳng có thứ gì là thật hết. Con người tiếp xúc với nhau, người tiếp xúc với thế gian phải biết đến chữ “duyên”. Duyên tụ, duyên tán, hết thảy đều vô thường. Khi duyên tụ đừng vui mừng, đó là giả mà. Lúc duyên tán cũng đừng bi ai, duyên tán là bình thường, vốn là như vậy, đều do duyên. Cho nên Phật pháp nói thế giới này là “duyên sanh pháp”, [tức là] pháp do nhân duyên sanh khởi. Phàm là pháp do nhân duyên sanh sẽ đều chẳng chân thật, do vậy, [kinh Kim Cang có câu] “phàm những gì có hình tướng đều là hư vọng”, đây là đức Phật giải thích rõ ràng chân tướng sự thật cho chúng ta. Chúng ta phải hiểu rốt ráo chân tướng này, chính mình phải thành tựu trí huệ viên mãn. Làm thế nào mới thành tựu trí huệ viên mãn? Vãng sanh Tây Phương Cực Lạc thế giới là phương pháp nhanh chóng nhất, ngắn gọn nhất để hiểu rõ triệt để chân tướng của vũ trụ nhân sinh.

Hoà Thượng Tịnh Không.

Nam Mô A Di Đà Phật

HỌ MUỐN PHÁ HOẠI CÔNG ĐỨC CỦA BẠN CHỈ DUY NHẤT CÓ MỘT CÁCH: KHIẾN BẠN NỔI SÂN SI LÊN. VẬY KHI HỌ CHỌC GIẬN BẠN, NHỚ RẰNG...
06/06/2026

HỌ MUỐN PHÁ HOẠI CÔNG ĐỨC CỦA BẠN CHỈ DUY NHẤT CÓ MỘT CÁCH: KHIẾN BẠN NỔI SÂN SI LÊN. VẬY KHI HỌ CHỌC GIẬN BẠN, NHỚ RẰNG: ‘’MUỐN ĐỐT CHÁY CÔNG ĐỨC CỦA TÔI, TÔI KHÔNG BỊ LỪA, TÔI KHÔNG NÊN NỔI GIẬN.”

“Thứ tư, trong sự nhẫn nhục sanh tâm quyết định”. Nhẫn nhục là nòng cốt trong Lục ba la mật. Đức Phật dạy chúng ta, bố thí và trì giới có thể tu công đức, nhẫn nhục và tinh tấn có thể tích công đức, gọi là tích lũy công đức. Công đức tích lũy như thế nào? Nhờ nhẫn nhục. Không nhẫn được thì sao? Không nhẫn được, tuy tu công đức, nhưng không giữ được công đức. Tôi tin rất nhiều đồng học đều đã nghe, trong nhà Phật có câu nói rằng: “hỏa thiêu công đức lâm”, không phải ta tu được rất nhiều công đức ư? Vừa nổi giận, tất cả công đức bị đốt cháy.

Chư vị phải biết, công đức mà ta tu tập tích lũy được không ai có thể phá hoại, vì sao công đức không còn? Vì tự mình đốt cháy nó. Người khác muốn phá hoại công đức của mình, họ tìm cách khiến ta sân si, vì khi ta nổi sân si là lúc ta đốt cháy toàn bộ công đức của mình. Ngoài ra họ không còn cách nào để hủy công đức của ta cả, chỉ có cách này. Vì thế nếu ta thấu hiểu được chân tướng sự thật, khi họ chọc giận mình phải nghĩ rằng họ muốn đốt cháy công đức của ta. Ta không bị lừa, không nên nổi giận, như vậy mới giữ được công đức.

Nếu người ta vừa nói đến, lập tức nổi sân si, thì cho đến chết công đức cũng không còn. Trước khi chết còn nổi giận, như vậy không phải công đức hoàn toàn mất hết ư? Quý vị nên biết rằng, phước đức có thể mang theo, công đức thì rất khó. Chỉ có nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định, bát nhã mới có thể tích trữ công đức. Bố thí và trì giới là tu, khi tu nếu thật sự có thể đạt được, tự mình không được thiêu đốt nó. Công đức giúp ta vãng sanh, giúp ta nâng cao phẩm vị, cho nên nhất định phải giữ, bất kỳ lúc nào nơi nào đều không được giận dữ. Đây là gì? Là tâm sân nhuế, tâm đố kỵ, tâm ngạo mạn đang chi phối. Phiền não này vốn rất nặng, ngoại duyên vừa dụ dỗ nó liền khởi hiện hành. Không thể không biết điều này.

Bồ Tát nói: “trong nhẫn nhục sanh tâm quyết định”. Người niệm Phật chắc chắn vãng sanh Tịnh độ, vãng sanh Tịnh độ tâm phải thanh tịnh, tâm tịnh tức cõi Phật tịnh. Đây là điều kiện quan trọng nhất để vãng sanh thế giới tây phương Cực Lạc, mười niệm có thể vãng sanh. Nguyên nhân gì? Mười niệm thanh tịnh. Trong này không có hoài nghi, không có tạp niệm, tâm thanh tịnh hiện tiền, như vậy mới có thể vãng sanh cõi Phật thanh tịnh. Khi lâm chung còn nổi giận, khi lâm chung còn không vui, không vãng sanh được. Mười niệm, 100 niệm cũng không thể vãng sanh. Không thể không biết điều này.

Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa
Chủ giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không
XIN THƯỜNG NIỆM A DI ĐÀ PHẬT _()_

BỆNH TẬT LÀ DO TÂM TƯỞNG MÀ SANH RAVào nửa sau năm ngoái, tôi xem đĩa CD của bà Lưu Tố Vân. Đó là [một đĩa ghi lại] cuộc...
05/06/2026

BỆNH TẬT LÀ DO TÂM TƯỞNG MÀ SANH RA

Vào nửa sau năm ngoái, tôi xem đĩa CD của bà Lưu Tố Vân. Đó là [một đĩa ghi lại] cuộc săn tin của một ký giả báo chí, chẳng nhằm điều tra bà ta. Người ấy đi săn một tin khác ở miền Đông Bắc, nghe có chuyện lạ lùng như thế này: Một người mắc chứng Hồng Ban Lang Sang nghiêm trọng ngần ấy, nghiễm nhiên không cần thuốc men, cũng chẳng tiêm thuốc, do niệm Phật mà lành bệnh. Cảm thấy lạ lùng, bèn đến phỏng vấn bà ta. Tôi xem cuộc phỏng vấn được ghi hình nửa giờ, đó là gì? Ý niệm, hoàn toàn tương ứng với cách nói của Phật và của các nhà Lượng Tử Lực Học. Bệnh tật nặng nề ngần ấy, bà ta chẳng bận tâm.

Chư vị phải biết, nếu nhiễm bệnh, thường bận tâm về căn bệnh, sẽ rất khó lành, cuối cùng là một con đường chết mà thôi! Người chẳng có bệnh tật, cơ thể rất khỏe mạnh, thường nghĩ chỗ này đau, chỗ kia nhức, chắc chắn sẽ sanh bệnh! Hết thảy các pháp sanh từ tâm tưởng, quý vị nghĩ đến bệnh tật mỗi ngày, làm sao chẳng thể không ngã bệnh?

Trong quá khứ, tôi có một người bạn, là bạn xuất gia. Thầy ấy xuất gia từ nhỏ, bị quân đội bắt làm lính, không có cách nào khác! Do vậy, theo quân đội đến Đài Loan, thầy ấy mong thoát khỏi quân ngũ để tiếp tục cuộc sống xuất gia. Làm cách nào đây? Tuổi quá trẻ, mỗi ngày bèn nghĩ mình bị bệnh tim nặng. Thầy ấy nghĩ như thế chưa đầy một năm, quả thật, khám sức khỏe thấy bị bệnh tim. Do vậy, [quân đội] cho giải ngũ, thoát khỏi quân đội, nhưng bệnh tim cả đời chẳng lành, hại thầy ấy suốt đời, từ tâm tưởng sanh đấy mà! Khi ấy, chúng tôi tuổi trẻ, chẳng biết đạo lý này trong Phật pháp. Nếu biết đạo lý này, khuyên bảo thầy ấy, hãy khôi phục ý niệm bình thường, chẳng còn nghĩ bị bệnh tim nữa, hằng ngày nghĩ đến A Di Đà Phật, bệnh tim sẽ chẳng còn, bệnh sẽ chẳng đeo theo nữa! Tâm tưởng sự thành! Mỗi ngày nghĩ tới A Di Đà Phật, trong tương lai quý vị sẽ làm Phật! Mỗi ngày nghĩ tới bệnh tật, chắc chắn quý vị sẽ bị bệnh nặng. Phải hiểu đạo lý này!

Thuở trước, tôi ở Mỹ, rất ít bị bệnh, có một lần bị cảm, đi bác sĩ, bác sĩ là người Hoa, nói chuyện với tôi cũng rất hợp ý. Có một ngày tôi bảo ông ta: “Bệnh lành không phải do thầy thuốc chữa lành”. Ông ta rất kinh ngạc, hỏi vì sao? Tôi nói: “Niềm tin chiếm tới bảy mươi phần trăm, bác sĩ [chữa trị] chiếm ba mươi phần trăm. Người bệnh tin tưởng bác sĩ, bác sĩ tin tưởng người bệnh, bệnh ấy rất dễ chữa lành, tín tâm mà! Nếu bác sĩ hoài nghi người bệnh, người bệnh cũng nghi ngờ bác sĩ, nghi ngờ thuốc thang, bệnh ấy chỉ có nặng thêm, chẳng thể bình phục tốt đẹp được!” Ông ta nghe xong, cảm thấy rất có lý. Đúng là như vậy, chẳng sai chút nào!

Tín tâm làm chủ tể hết thảy, giống như hiện thời các nhà Lượng Tử Lực Học rất khẳng định bảo chúng ta: Ý niệm, năng lượng chẳng thể nghĩ bàn, ý niệm làm chủ tể hết thảy. Thậm chí ý niệm có thể thay đổi quỹ đạo của tinh cầu trong vũ trụ, có năng lượng to lớn như thế.

Bản thân mỗi cá nhân đều có ý niệm, nhưng vấn đề là phải tập trung, sức mạnh mới lớn. Ý niệm của chúng ta phân tán, suốt ngày suy nghĩ loạn xạ, nên sức mạnh của nó cũng rất yếu ớt; do vậy, tu Định, Định là gì? Định là tập trung ý niệm. Quý vị thấy trong kinh Di Giáo, đức Phật đã nói: “Chế tâm nhất xứ, vô sự bất biện” (chế tâm một chỗ, không chuyện gì chẳng làm được). Câu này rất quan trọng. Quý vị có thể tập trung ý niệm, tập trung tại một chỗ, không chuyện gì chẳng làm được. Chúng ta muốn hóa giải hết thảy những tai nạn trên địa cầu, tập trung ý niệm sẽ làm được. Vì thế, kỳ đảo có hiệu quả, chẳng phải là không có hiệu quả. Lúc kỳ đảo, ý niệm phải tập trung thì mới có thể nẩy sanh tác dụng. Nếu ý niệm không tập trung, kỳ đảo sẽ chẳng thể sanh ra hiệu quả. Đều có đạo lý, chẳng phải là mê tín.

Do vậy, Hiền Hộ biểu thị Như Lai khéo hộ niệm chư Bồ Tát, dùng gì để khéo hộ niệm? Thiện là tốt nhất, hộ niệm tốt nhất, đối với các vị Bồ Tát này, “Nhất Thừa nguyện hải, lục tự hồng danh, tam căn phổ bị, vạn loại tề thâu” (biển nguyện Nhất Thừa, sáu chữ hồng danh, thích hợp khắp ba căn, gồm thâu muôn loài), [dùng] bốn câu này [để “thiện hộ niệm”].

Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa
Tập 96
Chủ giảng: Lão pháp sư Tịnh Không
Chuyển ngữ: Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa
Giảo duyệt: Huệ Trang và Đức Phong


CHÚNG TA ĂN THỊT, KHÔNG THỂ KHÔNG CHỊU NHÂN QUẢ, NHẤT LÀ CHÍNH MÌNH TỰ TAY GIẾT CHÓC. ĐỘNG VẬT B...
05/06/2026

CHÚNG TA ĂN THỊT, KHÔNG THỂ KHÔNG CHỊU NHÂN QUẢ, NHẤT LÀ CHÍNH MÌNH TỰ TAY GIẾT CHÓC. ĐỘNG VẬT BỊ GIẾT CŨNG LÀ MỘT MẠNG, NÓ CÓ CAM TÂM TÌNH NGUYỆN CÚNG DƯỜNG THỊT CHO CHÚNG TA HAY KHÔNG? NẾU NHƯ KHÔNG CAM TÂM TÌNH NGUYỆN THÌ NÓ CÓ THỂ KHÔNG CÓ TÂM BÁO THÙ Ư?

“Chẳng lấy thứ gì phi phận là một loại thuốc”, “phi phận” là gì? Thứ gì chẳng nên lấy thì quyết định chớ nên lấy. Tiền tài phi phận cũng gọi là “tiền tài bất nghĩa”. Nếu quý vị tham lam những thứ ấy thì sẽ gặp tai nạn, trước mắt chẳng thấy tai nạn, nhưng đã gieo gốc họa. Nói theo luật nhân quả, hiện thời do quý vị có phước, nên tuy đã gieo những nhân ác ấy, nhưng chẳng có quả báo trong hiện tiền. Đợi đến khi quý vị hưởng hết phước, tai nạn liền hiện tiền. Nói thật ra, ai nấy đều có oán thân trái chủ, oán thân trái chủ do đâu mà có? Kết từ trong đời quá khứ, nay chúng ta chẳng nhớ, họ chẳng bỏ đi, cứ theo sau ta. Đối với những tạo tác trong một đời, Phật pháp đã cảnh cáo rất nhiều, rất nghiêm trọng! Quý vị ăn người khác tám lượng, trong tương lai phải đền trả nửa cân. Chúng ta ăn thịt, chẳng thể không gánh trách nhiệm nhân quả, nhất là chính mình giết chóc. Động vật bị giết cũng là một cái mạng, nó có cam tâm tình nguyện cúng dường thịt nó cho quý vị hay chăng? Chẳng có chuyện cam tâm tình nguyện! Nếu chẳng cam tâm, chẳng tình nguyện, nó có thể nào chẳng có tâm báo thù ư?

Chúng tôi đã từng thấy, thuở bé, tôi sống ở nông thôn. Nhà nông nuôi dưỡng gia súc, nuôi gà, nuôi lợn là con vật thông thường nhất. Quý vị thấy tết đến giết gà, gà có tình nguyện hay không? Nó chạy lung tung, chạy trối chết! Khi giết lợn, quý vị nói xem có phải là tiếng lợn rú rất thảm thiết, rất đáng thương! Đó là gì? Chẳng hiểu nhân quả báo ứng, làm những chuyện xuẩn ngốc. Đức Phật biết chúng sanh chẳng bỏ ăn thịt được; vì thế, khuyên kẻ khác hãy ăn ba thứ tịnh nhục, đó là chuyện bất đắc dĩ! Tam tịnh nhục nghĩa là gì? Chẳng thấy giết, tức là khi con lợn ấy bị giết, ta chẳng trông thấy, cũng chẳng nghe tiếng nó kêu, thứ ba là chẳng phải vì ta mà giết. Đó là tam tịnh nhục. Chúng ta ra chợ mua về, đều thuộc loại tam tịnh nhục, trọn chẳng [do chính ta, hay ta sai người khác] giết mổ. Thời cổ, người đọc sách ở Trung Quốc thường nói: “Văn kỳ thanh, bất nhẫn thực kỳ nhục”, tức là khi nghe nó bị giết, nghe âm thanh kêu gào thê thảm của nó, nỡ lòng nào làm thịt nó? Vì thế, “chẳng lấy thứ gì quá phận là một món thuốc”. Đó là điều nên làm, đối với tài vật trái phận đều chớ nên tùy tiện chiếm hữu, cho đến khống chế, đều chớ nên!

(Trích: Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa, tập 124.)
A DI ĐÀ PHẬT 🙏🙏🙏

Address

Long Xuyên

Telephone

+84981200227

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hòa Thượng Tịnh Không posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category