24/03/2026
Có ai giống mình không—một đứa con gái đời cuối 8x, chạy xe ngoài đường mà cứ vô thức ngước mắt tìm… đồng hồ treo tường của nhà người ta?
Cái thói quen này, nghĩ lại chắc cũng buồn cười. Giữa thời buổi ai cũng có điện thoại thông minh, xe máy thì có màn hình điện tử, đồng hồ đeo tay thì đủ kiểu xịn xò… vậy mà mình vẫn giữ một phản xạ cũ kỹ: đi ngang một căn nhà, thấy treo chiếc đồng hồ tròn tròn nơi phòng khách là liếc mắt nhìn giờ.
Không phải vì thiếu phương tiện xem giờ. Chỉ là… quen rồi.
Hồi nhỏ, nhà nào cũng có một chiếc đồng hồ treo tường. Có nhà thì loại vuông đơn giản, có nhà cầu kỳ hơn với cái con lắc kêu “tích tắc” đều đều. Mỗi lần kim dài chạm số 12, lại vang lên tiếng chuông ngân, không quá to nhưng đủ để biết: à, đã sang một giờ mới.
Những buổi trưa nắng chang chang, nằm võng nghe tiếng quạt quay, mắt lim dim, tai nghe tiếng tích tắc đều đều từ chiếc đồng hồ—thời gian khi đó trôi chậm rãi, có hình có tiếng, rõ ràng lắm. Chứ không vô hình như bây giờ, chỉ là mấy con số nhảy trên màn hình.
Rồi lớn lên, mọi thứ thay đổi. Đồng hồ treo tường dần vắng bóng. Nhà cửa hiện đại hơn, tối giản hơn. Người ta xem giờ trên điện thoại, nhanh và tiện. Nhưng cũng từ đó, mình thấy thời gian như trôi nhanh hơn. Không còn cái cảm giác chờ kim phút nhích từng chút một, không còn khoảnh khắc đứng dưới đồng hồ, ngửa cổ lên xem đã tới giờ cơm chưa.
Có lẽ vì vậy mà bây giờ, mỗi lần chạy xe ngang qua một con đường quen, thấy trong nhà ai đó vẫn còn treo chiếc đồng hồ cũ, mình lại vô thức nhìn vào. Không chỉ để xem giờ.
Mà là để tìm lại một chút cảm giác cũ.
Cái cảm giác của một thời không vội. Khi việc xem giờ không chỉ là biết mấy giờ, mà còn là một khoảnh khắc dừng lại. Khi tiếng tích tắc không phải là áp lực deadline, mà là nhịp điệu của cuộc sống.
Đôi khi mình tự hỏi, có phải mình đang hoài niệm quá không? Hay chỉ là đang cố giữ lại một mảnh nhỏ của tuổi thơ, trong một thế giới ngày càng nhanh, ngày càng gấp gáp?
Dù là gì đi nữa, mình vẫn thích cái thói quen đó.
Ngước nhìn một chiếc đồng hồ treo tường ven đường, giữa dòng xe cộ hối hả.
Chỉ trong một giây thôi… mà thấy lòng chậm lại.
P/s: điều cuối cùng mình muốn nhắn nhủ với các tâm hồn đồng điệu đã đọc hết bài đến khíc này là: NHÀ AI MẶT TIỀN ĐƯỜNG CÓ MUA ĐỒNG HỒ THÌ XÀI LOẠI ĐƠN GIẢN NHƯ TRONG LINK MÌNH GẮN NÈ 😂
Giờ mọi nhà xài thiên hoa loạn trụy decor j tá lả chạy qua coi ko kịp 🤣. Gắn cái đồng hồ thôi cũng là tích phước đó nhe, CÔNG ĐỨC VÔ LƯỢNG 😆