Yêu truyện

Yêu truyện Nơi tình yêu với những trang giấy chưa bao giờ vơi cạn. Yêu chữ, yêu người, yêu đời. ❤️📚

"[Full] Vào ngày xuất giá, nữ tử Bạch Man tộc phải được huynh trưởng cõng lội qua khe Tam Sinh, đưa vào kiệu hoa.Suốt đư...
10/08/2026

"[Full] Vào ngày xuất giá, nữ tử Bạch Man tộc phải được huynh trưởng cõng lội qua khe Tam Sinh, đưa vào kiệu hoa.

Suốt đường đi không được vén rèm kiệu, như vậy mới nhận được sự che chở của thần linh Thương Sơn, phu thê mới có thể bạc đầu bên nhau.

Già Vãn và tỷ tỷ Lan Nhã xuất giá cùng một ngày.

Ngày đại hôn, nàng phủ khăn voan, bình an từ trên lưng huynh trưởng bước vào kiệu hoa của vị hôn phu Mông Tuân.

Nhưng đến đêm tân hôn, khi nàng vén khăn voan lên, tân lang lại là tỷ phu Thương Lẫm.

Sắc mặt Già Vãn trắng bệch, vội vàng đứng dậy: “Sao huynh trưởng có thể bất cẩn như vậy, đưa nhầm ta và tỷ tỷ lên kiệu hoa? Bây giờ đổi lại vẫn còn kịp.”

Nàng gấp đến sắp khóc, Thương Lẫm lại nắm lấy tay nàng: “Khe Tam Sinh có truyền thuyết rằng phải trải qua luân hồi ba kiếp, vượt sông mới có thể gặp lại nhau.”

“Nàng đã vào kiệu hoa của ta, tức là duyên phận ba đời của nàng và ta, cũng là ý chỉ của thần linh. Nếu đã gả cho ta, quãng đời còn lại ta nhất định sẽ thật lòng đối đãi với nàng.”

Nến đỏ đầy ph òng nổ lách tách, soi đường nét nơi mày mắt hắn trở nên dịu dàng, khiến Già Vãn nhất thời thất thần.

Vào ngày xuất giá, nữ tử Bạch Man tộc phải được huynh trưởng cõng lội qua khe Tam Sinh, đưa vào kiệu hoa.

Suốt đường đi không được vén rèm kiệu, như vậy mới nhận được sự che chở của thần linh Thương Sơn, phu thê mới có thể bạc đầu bên nhau.

Già Vãn và tỷ tỷ Lan Nhã xuất giá cùng một ngày.

Ngày đại hôn, nàng phủ khăn voan, bình an từ trên lưng huynh trưởng bước vào kiệu hoa của vị hôn phu Mông Tuân.

Nhưng đến đêm tân hôn, khi nàng vén khăn voan lên, tân lang lại là tỷ phu Thương Lẫm.

Sắc mặt Già Vãn trắng bệch, vội vàng đứng dậy: “Sao huynh trưởng có thể bất cẩn như vậy, đưa nhầm ta và tỷ tỷ lên kiệu hoa? Bây giờ đổi lại vẫn còn kịp.”

Nàng gấp đến sắp khóc, Thương Lẫm lại nắm lấy tay nàng: “Khe Tam Sinh có truyền thuyết rằng phải trải qua luân hồi ba kiếp, vượt sông mới có thể gặp lại nhau.”

“Nàng đã vào kiệu hoa của ta, tức là duyên phận ba đời của nàng và ta, cũng là ý chỉ của thần linh. Nếu đã gả cho ta, quãng đời còn lại ta nhất định sẽ thật lòng đối đãi với nàng.”

Nến đỏ đầy ph òng nổ lách tách, soi đường nét nơi mày mắt hắn trở nên dịu dàng, khiến Già Vãn nhất thời thất thần.

Ba ngày sau về nhà mẹ đẻ, Lan Nhã đỏ mặt nói mình đã viên ph òng với Mông Tuân, Già Vãn liền hoàn toàn dập tắt hy vọng.

Sau khi thành thân, chuyện gì Thương Lẫm cũng chiều theo nàng.

Nữ tử trong bộ tộc đều nói, nàng có thể gả cho Thương Lẫm là phúc phận tu được từ ba kiếp.

Nàng muốn ăn nấm trong núi sâu, Thương Lẫm liền đội mưa vào núi hái; nàng muốn men theo dòng sông dự hội rước thần, hắn liền sắm lầu gác và thuyền hoa, mặc kệ lời ra tiếng vào trong tộc; nàng sợ nỗi đau sinh con, Thương Lẫm liền không sót lần nào, chủ động uống thuốc tránh thai.

Ngay cả Lan Nhã cũng thường xuyên nhìn nàng bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

Ngày tháng trôi qua, Già Vãn cũng cho rằng nàng và Thương Lẫm là một đôi trời sinh.

Cho đến đại hội bách tộc mười năm mới tổ chức một lần, Thương Lẫm với thân phận thủ lĩnh Bạch Man đã dẫn nàng và Lan Nhã cùng lên thuyền đi dự hội.

Khi đi qua một đoạn sông hẹp, dòng nước ngầm bất ngờ cuộn lên, thân thuyền xoay tròn rồi rung lắc dữ dội.

Đầu gối Già Vãn đột ngột đập vào boong thuyền, đau đến mức hít ngược một hơi lạnh.

Gần như ngay lập tức, Thương Lẫm ôm nàng vào lòng che chở, nàng mới đứng vững được, hai tay ôm chặt túi da dê trong ngực.

Ngay sau đó, nàng nghe thấy tiếng Lan Nhã khóc gọi: “Túi da dê của ta đâu rồi? Già Vãn cứu ta! A Lẫm ca—”

Già Vãn nghiến răng, định dịch từng bước trên boong thuyền đang chao đảo về phía nàng ta, nhưng trong ngực bỗng dưng trống không.

Lọt vào mắt nàng là bóng lưng Thương Lẫm đang lao về phía Lan Nhã.

Hắn nhét túi da dê vừa cướp khỏi lòng nàng vào tay Lan Nhã, tay kia thuận thế ôm lấy Lan Nhã đang run lẩy bẩy, giọng nói còn lộ vẻ lo lắng chưa từng có: “Đừng sợ, có ta ở đây.”

Già Vãn sững sờ tại chỗ, đến cả việc bám lấy cột buồm cũng quên mất.

Nàng không ngờ Thương Lẫm lại có thể vì Lan Nhã mà không chút do dự bỏ mặc nàng.

Thân thuyền lại rung lắc dữ dội, lúc nàng kịp phản ứng thì đã bị hất văng xuống sông.

Không biết bơi, nàng sặc liên tiếp mấy ngụm nước rồi hoàn toàn hôn mê.

Khi mở mắt lần nữa, toàn thân nàng rã rời, cả người như đang lơ lửng giữa không trung.

Già Vãn tưởng mình đã chết, bên tai lại truyền đến tiếng Lan Nhã khe khẽ nức nở.

“Đều tại ta, nếu không phải vì cứu ta, huynh cũng sẽ không bỏ mặc muội muội… Vu y nói nếu tối nay muội ấy không tỉnh lại, đời này e rằng sẽ không bao giờ tỉnh nữa.”

“Giá như năm xưa ta không được nhận nuôi thì tốt rồi. Ta không chỉ chiếm thân phận của muội ấy, còn cướp mất hôn sự của muội ấy. Nếu muội muội xảy ra chuyện, ta còn mặt mũi nào đối diện với phụ mẫu và huynh trưởng?”

Thương Lẫm ngắt lời nàng ta:

“Nếu Già Vãn không tỉnh lại, chỉ có thể nói phúc nàng ấy quá mỏng, không liên quan đến nàng. Năm xưa nàng ấy thất lạc, mẫu thân nàng ấy vì đau buồn quá độ nên mới nhận nuôi nàng. Những năm qua là nàng thay nàng ấy ở bên gia đình, cũng coi như thay nàng ấy tận hiếu.”

Lan Nhã ngước đôi mắt ngấn lệ: “A Lẫm ca, huynh không cần nói những lời này thay ta, bây giờ muội muội mới là thê tử của huynh…”

Thương Lẫm im lặng một lát, giọng nói hạ thấp:

“Ta cưới nàng ấy cũng là bất đắc dĩ. Nàng ấy và Mông Tuân từng lập lời thề hôn ước trước thần tượng Thương Sơn, nếu Mông Tuân vô cớ hủy hôn sẽ liên lụy toàn tộc hắn. Mà nàng lại có tình ý với Mông Tuân, đương nhiên ta phải thành toàn cho nàng.”

“Năm xưa trong lễ tế Hà Thần, nàng đã cứu mạng ta. Ta nợ nàng một mạng, liền trả cho nàng một danh phận đường đường chính chính. Vì thế vào ngày đại hôn, ta đã bảo huynh trưởng nàng cõng nàng ấy lên kiệu hoa của ta…”

Hắn cụp mắt, tự giễu cười:

“Ta cưới Già Vãn vừa có thể giữ minh ước không bị phá vỡ, vừa có thể chặn miệng người ngoài. Còn nàng ấy… ta sẽ dùng cả đời để bù đắp, cho nàng ấy những thứ tốt đẹp nhất trên đời, ngoại trừ chân tình. Chỉ cần nàng ấy không biết sự thật, nàng ấy sẽ không đau khổ.”

Giọng Lan Nhã run lên: “Nhưng suy cho cùng muội ấy vẫn vô tội…”

“Vậy nên nàng không thể để nàng ấy biết.” Giọng Thương Lẫm không cho phép phản bác, “Ngày mai nàng ấy sẽ tỉnh lại, nàng và ta vẫn cứ chung sống như trước kia.”

Hô hấp của Già Vãn đột ngột ngừng lại.

Từng chữ như kim thép lạnh buốt, đóng đinh nàng tại chỗ.

Nàng không ngờ Lan Nhã và Mông Tuân đã sớm có tư tình, càng không ngờ chuyện lên nhầm kiệu hoa lại là âm mưu do huynh trưởng và Thương Lẫm cố ý sắp đặt.

Nào là ý chỉ của thần linh Thương Sơn.

Nào là duyên phận tu được từ ba kiếp.

Nào là một đôi trời sinh…

Chẳng qua chỉ là cái cớ họ bịa ra để thành toàn cho Lan Nhã mà thôi.

Nàng bỗng nhớ lại đêm tân hôn, câu đầu tiên Thương Lẫm nói khi nàng vén khăn voan là—“Nến đỏ này vốn được chuẩn bị cho tỷ tỷ nàng, ta sợ khói làm nàng khó chịu nên đã đổi thành nến hoa quế.”

Khi ấy nàng chỉ cho đó là lời tình ý.

Bây giờ mới hiểu, hoa quế là mùi hương Lan Nhã yêu thích nhất.

Hóa ra ba năm phu thê tương kính như tân của nàng, hương quế ngập đầy căn ph òng, tất cả đều là bóng dáng của người khác.

Già Vãn chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, lại chìm vào bóng tối.

Trong cơn mơ màng, nàng như trở về năm bảy tuổi.

Lần đầu tiên theo phụ mẫu rời khỏi thôn trại, bước trên phố phường phồn hoa của Vân Thành, nàng lập tức bị cảnh vật làm hoa mắt.

Vì muốn mua một tượng đường, nàng đã buông tay mẫu thân.

Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi ấy, nàng bị người ta đánh thuốc mê bắt đi, qua nhiều lần đổi chủ rồi bị bán tới Nam Chiếu, cách đó hơn trăm dặm.

Ngay khi sắp bị độc y luyện thành dược nhân, sư phụ đã cứu nàng.

Từ đó suốt nhiều năm, nàng theo sư phụ học y trên núi.

Năm cập kê, sư phụ cho nàng xuống núi, cho nàng thời hạn ba năm để tìm kiếm người thân.

Dựa vào ký ức còn sót lại và việc dò hỏi suốt dọc đường, cuối cùng nàng cũng tìm được thôn trại trong ký ức, đẩy cánh cửa gỗ kia ra.

Ngày hôm đó, cả nhà đang quây quần tổ chức lễ cập kê cho Lan Nhã.

Đối diện với sự xuất hiện đột ngột của nàng, trên mặt mọi người có ki nh ng ạc, có lúng túng, chỉ không hề có niềm vui vì tìm lại được người thân.

Nàng vẫn luôn cho rằng họ chỉ chưa quen với việc nàng trở về.

Bây giờ mới hiểu, Lan Nhã đã sớm thay thế nàng.

Sự xuất hiện của nàng ngược lại chỉ khiến họ cảm thấy thừa thãi.

Có lẽ ngay từ đầu nàng không nên trở về.

Cổ họng Già Vãn ngứa ran, lồng ngực bỗng dâng lên một trận ho dữ dội.

Gần như ngay khi nàng tỉnh lại, Thương Lẫm đã đầy vẻ sốt ruột xông vào, nắm chặt tay nàng: “Vãn Vãn, cuối cùng nàng cũng tỉnh rồi. Nàng hôn mê hai ngày, làm ta sợ chết khiếp.”

Già Vãn quay đầu, bắt gặp đôi mắt tràn đầy lo lắng của hắn.

Dưới mắt hắn hơi xanh, vẻ tiều tụy rõ ràng đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Nếu không nghe được những lời kia, có lẽ nàng thật sự sẽ tin gương mặt thâm tình này.

Thương Lẫm buông tay, cầm chén nước đưa đến bên môi nàng: “Bây giờ nàng vẫn chưa thể ăn, uống chút nước cho nhuận cổ trước đã.”

Già Vãn không nhúc nhích, chỉ nhìn thẳng vào hắn như muốn nhìn xuyên thấu.

----------
Hướng dẫn nhanh cho các bạn mới:
🌈 Bước 1: Thả cho Sen một lượt LIKE bài viết này
💖 Bước 2: Điền mã truyện 1059944 vào bình luận
Lưu ý là hãy bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN để không bỏ sót l!nk nhé. Truyện sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: DỨT DUYÊN TAM SINH
Tình trạng: Đã FULL

1059944"

"[HOÀN THÀNH] Tân đế đương triều là người công bằng nhất.Ngay cả Hoàng hậu cũng phải sắc phong thành Đông – Tây nhị cung...
09/08/2026

"[HOÀN THÀNH] Tân đế đương triều là người công bằng nhất.

Ngay cả Hoàng hậu cũng phải sắc phong thành Đông – Tây nhị cung.

Ta, người vợ kết tóc của ngài ấy, là Đông cung Hoàng hậu, còn người trong lòng ngài ấy thì sống ở Tây cung.

Mỗi ngày đều có một cung nhân chuyên ghi chép lại những ban thưởng mà Lục Chiêu dành cho chúng ta.

“Đông cung nương nương, một đóa châu hoa.”

“Tây cung nương nương, một thất cẩm đoạn…”

Phàm là thứ ta có, Lục Chiêu đều sẽ chia cho Tống Tuyết Ngưng một phần. Thậm chí thời gian thị tẩm ở hai bên cũng không sai lệch một phân một hào. Tám năm trời, cuốn sổ nhỏ tượng trưng cho sự công bằng, công chính kia đã ghi chép thành một xấp dày cộp.

Sau này, Đông cung và Tây cung đồng thời xảy ra hỏa hoạn.

Lục Chiêu lấy lý do lửa ở Tây cung cháy lớn hơn một chút, bèn đi cứu Tống Tuyết Ngưng trước.

Sống lại một đời, quay về năm đó, ta và Tống Tuyết Ngưng đồng thời nhận được th ánh chỉ nhập Đông cung.

Lục Chiêu rũ mắt, nhắc nhở: “Sau khi vào Đông cung, không được tranh sủng ghen tuông, mọi thứ đều phải chia đều.”

Ta mỉm cười thật nhẹ, không đưa tay nhận lấy th ánh chỉ.

“Thần nữ đã có hôn ước, không thể nhập cung được nữa.”

Tân đế đương triều là người công bằng nhất.

Ngay cả Hoàng hậu cũng phải sắc phong thành Đông – Tây nhị cung.

Ta, người vợ kết tóc của ngài ấy, là Đông cung Hoàng hậu, còn người trong lòng ngài ấy thì sống ở Tây cung.

Mỗi ngày đều có một cung nhân chuyên ghi chép lại những ban thưởng mà Lục Chiêu dành cho chúng ta.

“Đông cung nương nương, một đóa châu hoa.”

“Tây cung nương nương, một thất cẩm đoạn…”

Phàm là thứ ta có, Lục Chiêu đều sẽ chia cho Tống Tuyết Ngưng một phần. Thậm chí thời gian thị tẩm ở hai bên cũng không sai lệch một phân một hào. Tám năm trời, cuốn sổ nhỏ tượng trưng cho sự công bằng, công chính kia đã ghi chép thành một xấp dày cộp.

Sau này, Đông cung và Tây cung đồng thời xảy ra hỏa hoạn.

Lục Chiêu lấy lý do lửa ở Tây cung cháy lớn hơn một chút, bèn đi cứu Tống Tuyết Ngưng trước.

Sống lại một đời, quay về năm đó, ta và Tống Tuyết Ngưng đồng thời nhận được th ánh chỉ nhập Đông cung.

Lục Chiêu rũ mắt, nhắc nhở: “Sau khi vào Đông cung, không được tranh sủng ghen tuông, mọi thứ đều phải chia đều.”

Ta mỉm cười thật nhẹ, không đưa tay nhận lấy th ánh chỉ.

“Thần nữ đã có hôn ước, không thể nhập cung được nữa.”



01

Th ánh chỉ đồng thời được đưa đến trước mặt ta và Tống Tuyết Ngưng. Không thiên vị, cũng chẳng nghiêng lệch.

Nàng ta hơi rũ mày, ngoan ngoãn nhận lấy th ánh chỉ. Còn ta thì không hề đưa tay ra.

Bữa tiệc phút chốc bị bao trùm bởi sự tĩnh lặng khó xử. Cung nhân truyền chỉ vẻ mặt khó xử, liên tục nháy mắt ra hiệu với ta:

“Khương tiểu thư, đây chính là th ánh chỉ sắc phong Thái tử phi đấy…”

“Là Thái tử điện hạ đích thân cầu xin cho người!”

Kiếp trước cũng là như vậy. Ta làm Thái tử phi, Tống Tuyết Ngưng làm Trắc phi. Tống Tuyết Ngưng xuất thân thấp kém, Hoàng hậu nương nương vốn dĩ không cho phép nàng ta bước chân vào Đông cung. Chính vì Thái tử Lục Chiêu hứa hẹn hôm nay sẽ định ra Thái tử phi trước, sau đó mới nạp nàng ta làm Trắc phi, Hoàng hậu nương nương mới miễn cưỡng đồng ý.

Còn ta, chẳng qua chỉ là vị Thái tử phi mà Lục Chiêu tiện miệng chọn trúng.

Lục Chiêu ki nh ng ạc nhướng mày. Hôm nay ngài ấy mặc một bộ cẩm y màu mực khói, ngọc quan cài tóc đen, đôi mắt đen láy toát lên vẻ lạnh nhạt, xa cách. Ta đã từng vì dáng vẻ thanh lãnh, cao quý này của ngài ấy mà động lòng. Cứ ngỡ rằng sẽ có một ngày, ta có thể ủ ấm được trái tim ngài ấy.

Ngài ấy khẽ nhíu mày, hỏi ta:

“Vì sao không nhận th ánh chỉ?”

“Khương tiểu thư đột nhiên nói mình đã có hôn ước, Cô chưa từng nghe mẫu hậu nhắc đến.”

Ta nhún gối hành lễ:

“Thần nữ từ nhỏ đã được định hôn ước với Tạ tiểu tướng quân. Nhà họ Tạ nhiều năm trấn thủ biên ải, bặt vô âm tín nên hôn sự mới bị gác lại.”

“Nhưng thần nữ nguyện ý đợi chàng.”

Sắc mặt Lục Chiêu chợt lạnh đi, ngài ấy đột nhiên hỏi:

“Khương tiểu thư, có phải vì câu nói sau khi nhập cung mọi thứ đều phải chia đều của Cô mà nàng không muốn nhập cung nữa?”

“Cô không thiên vị bất kỳ ai, lẽ nào lại không tốt sao?”

Ta im lặng một thoáng, rồi khẽ bật cười. Trước đây ta từng nghĩ ngài ấy giữ một bát nước cho bằng, không thiên vị ai là một chuyện tốt. Nhưng sau khi nhập cung không lâu, luôn có một cung nhân cầm cuốn sổ nhỏ ghi chép lại: Mỗi ngày Lục Chiêu ban thưởng cho chúng ta những gì, ở bên chúng ta bao lâu. Dù là chuyện nhỏ nhặt nhất cũng được ghi chép cẩn thận trên đó.

Để không làm người trong lòng chịu ấm ức, cũng không muốn truyền ra những lời đồn đại lạnh nhạt với người Thái tử phi là ta, Lục Chiêu đã làm sự “không thiên vị” ấy đến mức tận cùng.

02

Thế nhưng một Chính phi, một Trắc phi, luôn phải phân ra chủ tớ rõ ràng. Ngài ấy hạ lệnh, nô tỳ trong cung đều nhất loạt gọi chúng ta là “Chủ tử”.

Hôm nay, Lục Chiêu nói với Tống Tuyết Ngưng vài câu, thì cũng sẽ chỉ nói với ta ngần ấy câu, không hơn một lời. Ngày sinh thần của ta, ta chỉ muốn ngài ấy nói thêm với mình một câu, lại bị Lục Chiêu hất tay ra.

Ngài ấy sầm mặt, nghiêm giọng trách mắng: “Không ai được phép phá hỏng quy củ mà Cô đã định!”

Ta cũng từng tự an ủi bản thân. Sự công bằng tuyệt đối như vậy cũng tốt. Không thiên vị ai thì sẽ bớt đi rắc rối tranh sủng.

Nhưng sau này, ngay cả hai chiếc phượng quan do Tư Trân Phường đưa đến, từ kích cỡ viên ngọc cho đến số lượng đều phải y hệt nhau. Ta xuất thân từ thế gia, từ nhỏ mẫu thân đã nâng niu ta trong lòng bàn tay. Bà sợ ta phải chịu uất ức trong Đông cung, nên tự bỏ tiền túi, nhờ thợ thủ công đổi những viên châu ngọc trên chiếc phượng quan của ta thành loại có nước ngọc tốt hơn một chút.

Một chút khác biệt nhỏ bé ấy, sau khi bị Tống Tuyết Ngưng phát hiện, nàng ta cắn chặt môi, lẳng lặng đỏ hoe vành mắt. Hôm đó, Lục Chiêu nổi trận lôi đình, từng chữ từng câu đều như đao cứa vào tim.

“Chỉ một chiếc phượng quan cũng phải giở trò? Nhất định phải tranh sủng, đè bẹp Tuyết Ngưng một đầu mới cam tâm sao?”

“Cô chán ghét nhất là thói ghen tuông tranh giành của nữ nhân! Nàng tâm cơ đầy bụng như vậy, thật sự vô cùng xấ u xí, khó coi.”

“Sau này làm sao xứng đáng với thân phận mẫu nghi thiên hạ?”

Ngài ấy sai người cạy những viên ngọc khác biệt kia xuống. Lại phạt ta đi quỳ trước Thái miếu một đêm.

Ánh trăng lạnh lẽo, gạch đá lạnh buốt. Ta quỳ đến mức đầu gối bầm tím, từ đó để lại mầm bệnh. Vậy mà cũng chẳng nhận được lấy một lời hỏi han xót xa nào từ ngài ấy…



Xuân đi thu đến.

Tống Tuyết Ngưng mang thai trước, nhưng nàng ta thân thể yếu ớt, cuối cùng vẫn bị sẩy thai. Đêm đó, Lục Chiêu cũng bưng cho ta một bát thuốc tránh thai:

“Tuyết Ngưng vừa mất đi đứa con, đang lúc đau lòng.”

“Khương Nghi, tạm thời nàng đừng mang thai vội, kẻo lại phá hỏng sự công bằng, khiến Tuyết Ngưng thêm buồn.”

Cho đến khi Lục Chiêu đăng cơ, ngài ấy phong Đông – Tây nhị cung Hoàng hậu.

Trong trận hỏa hoạn đó, ngài ấy đỏ rực hai mắt nhìn ngọn lửa. Sau khi so sánh, ngài ấy nói:

“Lửa ở Tây cung cháy lớn hơn một chút, Tây cung nương nương gặp nguy hiểm hơn, cứu nàng ấy trước!”

Ta ngã gục trong khói đặc cuồn cuộn và ngọn lửa lớn. Lửa dữ quấn lấy váy áo… Đau thấu xương tủy.

Giây phút nhắm mắt lại, ta mới hiểu ra sự công bằng tưởng chừng như tuyệt đối ấy, thực chất lại là sự thiên vị rõ ràng nhất. Giống như một bát nước mật, ngọt ngào đến mấy, đọng lại cuối cùng vẫn là vị đắng chát.

Cho nên sống lại một đời, ta không muốn gả cho ngài ấy, không muốn bước chân vào Đông cung nữa.

03

“Khương tiểu thư, nàng vẫn chưa trả lời câu hỏi của Cô.” Ánh mắt ngài ấy sắc bén, rơi xuống người ta.

Kiếp trước, ta và Lục Chiêu ngay cả “tương kính như tân” (vợ chồng tôn trọng nhau như khách) cũng chẳng làm được. Từ đầu đến cuối, ngài ấy đều dùng sự “công bằng” để cẩn thận che giấu đi sự thiên vị dành cho Tống Tuyết Ngưng. Ta không biết vì sao ngài ấy lại đột nhiên cố chấp muốn ta đưa ra một câu trả lời như vậy.

“Thần nữ kiêu ngạo tùy hứng, bị người nhà chiều chuộng sinh hư, khó mà đảm đương nổi vị trí Thái tử phi…”

“Điện hạ ngay thẳng công bằng, trong lòng thần nữ lại có người khác, thực sự khó mà xứng đôi. Điện hạ vẫn nên chọn một giai ngẫu khác đi!”

Sắc mặt Lục Chiêu càng thêm thâm trầm. Hồi lâu, ngài ấy mới chậm rãi nói: “Đạo th ánh chỉ này, Cô sẽ không ban cho nàng lần thứ hai… Khương tiểu thư sau này đừng hối hận là được.”



Trở về phủ, mẫu thân ta đã sớm nghe nói đến chuyện ta công khai từ chối th ánh chỉ ban hôn của Thái tử ngày hôm nay. Bà xót xa hỏi ta:

“Gả vào Đông cung, cơ hội tốt như vậy, Nghi nhi, con thật sự không muốn sao?”

“Tạ tiểu tướng quân, bao nhiêu năm nay không về hoàng thành, còn không biết là sống hay chết…”

Ta hiểu nỗi lo lắng của mẫu thân. Bà sợ ta từ chối hôn sự của Đông cung, người nhà họ Tạ lại không thể thực hiện hôn ước.

Ta cười an ủi bà: “Tạ tiểu tướng quân nhất định sẽ không nuốt lời đâu!”

Chỉ bởi kiếp trước, không lâu sau khi ta gả vào Đông cung, Tạ Quân An đã trở về, còn lập được chiến công hiển hách. Chỉ là khi đó, ta đã trở thành Thái tử phi, chẳng còn khả năng nào với chàng nữa.

Bên bờ Thái Dịch Trì trong cung, ta và chàng lướt qua nhau. Chàng dừng bước cô liêu, nhìn làn sóng gợn lăn tăn trên hồ sen, giọng nói khàn khàn:

“Nếu như lúc trước, Thái tử phi nguyện ý đợi ta thêm một tháng…”

“Chúng ta cũng sẽ không bỏ lỡ nhau như vậy.”

Ta rũ mắt, lạnh nhạt nói: “Đại khái có duyên không phận chính là như thế, không thể cưỡng cầu.”

Tạ Quân An là một người rất tốt, không thẹn với thiên hạ, không thẹn với bách tính. Trọng tình trọng nghĩa, giữ đúng lời hứa, chỉ tiếc là ta đã bỏ lỡ.

Cáo biệt mẫu thân, trở về viện của mình. Ta cầm bút viết thư, gửi ra biên ải.

“Ta đã qua tuổi cập kê, hôn ước năm xưa liệu còn tính không? Nếu Tạ tiểu tướng quân có lòng, kết ước bạc đầu, xin hãy mau chóng trở về, đừng để ta phải chờ đợi thêm nữa…”

04

Không bao lâu sau, trong hoàng thành lại tổ chức yến tiệc.

Ta cài trâm mã não đỏ khảm vàng, mặc trên người tấm cẩm đoạn Giang Nam mới tiến cống. Ta không bao giờ muốn vì một xấp vải, một cây trâm mà phải nhường nhịn Tống Tuyết Ngưng, tự ép mình phải ăn mặc giản dị nữa.

Vừa bước vào yến tiệc, ta đã bắt gặp ngay một ánh mắt u ám. Đáy mắt Lục Chiêu xẹt qua một tia kinh diễm pha lẫn ngỡ ngàng, nhưng ngay lập tức ngài ấy lại bất động thanh sắc dời mắt đi.

Ta ngẫm nghĩ, kiếp trước Thái tử Lục Chiêu vốn dĩ không tham dự buổi tiệc nhỏ vãn cảnh này. Nhưng nhìn thấy Tống Tuyết Ngưng bên cạnh ngài ấy, ta lập tức hiểu ra. Ngài ấy là vì muốn đi cùng người trong mộng, nên mới hạ mình giá lâm đến đây.

Sau khi ta ngồi xuống, một ánh mắt như có như không cứ dừng lại trên người ta. Mấy vị tiểu thư quý tộc giao hảo với ta đề nghị đi đánh mã cầu (polo). Trước khi nhập cung, tính tình ta vốn hoạt bát to gan, nhưng vì Lục Chiêu, ta đã thu liễm bản tính, mài nhẵn góc cạnh, làm một Thái tử phi hiểu chuyện, rộng lượng, không tranh không giành.

Đợi đến khi ta thay một bộ y phục cưỡi ngựa, cầm gậy bước ra sân, bất ngờ lại nhìn thấy Tống Tuyết Ngưng cũng ở đó. Thân thể nàng ta vốn không tốt, tính tình lại mỏng manh. Kiếp trước cũng vì nàng ta không thích đánh mã cầu, Lục Chiêu vì muốn “công bằng” nên cũng cấm ta không được chạm vào.

Ta thu ánh mắt lại, không nói gì, xoay người lên ngựa. Vì động tác gọn gàng lưu loát của ta, trong buổi tiệc vang lên những tiếng xôn xao tán thưởng. Lướt mắt về phía Lục Chiêu, thấy ngài ấy mím chặt môi, sắc mặt cực kỳ khó coi. Chắc hẳn là đang lo lắng cho Tống Tuyết Ngưng đây mà. Ta không bận tâm thêm nữa.

Sau khi trận đấu bắt đầu, ta đánh vô cùng sảng khoái, thúc ngựa tấn công dồn dập. Liên tiếp ghi vài bàn, thắng đậm đội của Tống Tuyết Ngưng.

Tống Tuyết Ngưng mặt tái nhợt, trở về bên cạnh Lục Chiêu, không biết nói gì với ngài ấy mà nước mắt lại lã chã rơi. Lục Chiêu dịu dàng, kiên nhẫn vỗ lưng nàng ta, ôm nàng ta vào lòng. Ta chỉ nhìn lướt qua rồi nhẹ nhàng quay đi.

Thì ra dáng vẻ Lục Chiêu sủng ái một người lại là như thế này. Cái gọi là quy củ, sự công bằng tính toán chi li của ngài ấy, hóa ra chỉ dành riêng cho một mình ta mà thôi.

Ngay trước khi buổi tiệc kết thúc, Lục Chiêu chặn ta lại.

Chiều tà buông xuống, mây xanh nửa che, dưới nét mày sắc sảo của ngài ấy nhuốm một tầng bóng râm. Giọng ngài ấy lạnh nhạt, chất vấn ta một cách hết sức tự nhiên:

----------
🤫 Đọc trọn bộ chỉ với 2 thao tác nhỏ thôi nè:
👍 Bước 1: Cho Sen xin một cái LAI thật ấm áp vào bài viết nha
💬 Bước 2: Gõ đúng mã -- 858302 -- vào bình luận, nếu chưa thấy l!nk hiện ra thì chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN là thấy nha
Hệ thống sẽ tự mở FULL khi bài đạt đủ 16 LAI đó🥺💕
Tên truyện: KHÓI LỬA ĐÔNG CUNG
Tình trạng: Đã hoàn thành

858302"

"[FULL] Ngày cung yến chọn rể, danh thiếp hoa của ta vốn nên được đặt trước án Đông cung.Thế nhưng mẫu thân vì muốn dưỡn...
09/08/2026

"[FULL] Ngày cung yến chọn rể, danh thiếp hoa của ta vốn nên được đặt trước án Đông cung.

Thế nhưng mẫu thân vì muốn dưỡng nữ vui lòng, đã ngầm cho phép nàng ta dời danh thiếp hoa của ta sang Ninh Viễn Hầu phủ.

Ba năm trước, thế tử Ninh Viễn Hầu phủ ngã ngựa gãy chân, từ đó tính tình âm trầm, ngay cả cung yến cũng chỉ ngồi ở vị trí cuối cùng.

Khi thái giám xướng danh đọc tên ta và tên hắn, cả bữa tiệc bỗng chốc lặng đi.

Ngay sau đó, có người che môi khẽ cười:

“Đích nữ Hầu phủ gả cho thế tử què chân, kể cũng xứng đôi.”

“Một kẻ lưu lạc bên ngoài nhiều năm, một kẻ tàn phế đôi chân, ai cũng đừng chê ai.”

Dưỡng nữ khóc lóc nói nàng chỉ muốn đùa với ta một chút.

Mẫu thân kéo tay ta, thấp giọng dỗ dành:

“Đừng làm loạn, sau yến tiệc nương sẽ thay con cầu hoàng hậu đổi lại.”

“Hôm nay mắt muội muội con khóc đến sưng cả lên rồi, cứ để nó thuận khí trước đã.”

Ta rút tay về, bước đến giữa điện hành lễ.

“Thần nữ nguyện gả cho thế tử Ninh Viễn Hầu.”

Sắc mặt mẫu thân tức khắc trắng bệch.

Ngày cung yến chọn rể, danh thiếp hoa của ta vốn nên được đặt trước án Đông cung.

Thế nhưng mẫu thân vì muốn dưỡng nữ vui lòng, đã ngầm cho phép nàng ta dời danh thiếp hoa của ta sang Ninh Viễn Hầu phủ.

Ba năm trước, thế tử Ninh Viễn Hầu phủ ngã ngựa gãy chân, từ đó tính tình âm trầm, ngay cả cung yến cũng chỉ ngồi ở vị trí cuối cùng.

Khi thái giám xướng danh đọc tên ta và tên hắn, cả bữa tiệc bỗng chốc lặng đi.

Ngay sau đó, có người che môi khẽ cười:

“Đích nữ Hầu phủ gả cho thế tử què chân, kể cũng xứng đôi.”

“Một kẻ lưu lạc bên ngoài nhiều năm, một kẻ tàn phế đôi chân, ai cũng đừng chê ai.”

Dưỡng nữ khóc lóc nói nàng chỉ muốn đùa với ta một chút.

Mẫu thân kéo tay ta, thấp giọng dỗ dành:

“Đừng làm loạn, sau yến tiệc nương sẽ thay con cầu hoàng hậu đổi lại.”

“Hôm nay mắt muội muội con khóc đến sưng cả lên rồi, cứ để nó thuận khí trước đã.”

Ta rút tay về, bước đến giữa điện hành lễ.

“Thần nữ nguyện gả cho thế tử Ninh Viễn Hầu.”

Sắc mặt mẫu thân tức khắc trắng bệch.

01

Những tiếng cười khẽ trong điện lập tức tan sạch.

Mẫu thân chống tay lên mép án đứng dậy, sắc môi gần như mất hết huyết sắc.

Dưỡng nữ Khương Liên Chi vẫn quỳ bên cạnh bà, nước mắt làm ướt phấn son bên má, quyển danh sách hoa trong tay bị nàng siết đến hằn một vệt sâu.

Thái tử Tiêu Ứng khẽ nâng mắt nhìn ta.

Ngọn cung đăng trước án hắn cháy rất sáng, soi rõ chỉ vàng nơi tay áo hắn, cũng soi rõ tấm hoa tiên bên cạnh hắn, tấm hoa tiên vốn nên viết tên ta.

Nay tấm hoa tiên ấy đã không còn.

Thay vào đó là tên của Khương Liên Chi.

Còn tên ta, bị dời đến trước chiếc án cuối cùng.

Nơi đó có thế tử Ninh Viễn Hầu phủ, Vệ Quy Hành.

Hắn không đứng dậy.

Một thân huyền y, trên gối phủ tấm chăn mỏng màu sẫm, xe lăn dừng ở nơi ánh cung đăng không chiếu tới.

Trong điện náo nhiệt suốt nửa đêm, riêng chỗ hắn như cách một tầng sương lạnh.

Ta hành lễ xong, vẫn có thể cảm nhận được vô số ánh mắt đóng đinh trên lưng.

Có người ki nh ng ạc, có người chờ xem trò cười, cũng có người đợi ta hối hận.

Cuối cùng mẫu thân cũng hoàn hồn, vội vàng rời chỗ bước xuống kéo ta.

“Vân Yểu, con đứng lên trước đã, chuyện này là muội muội con hồ đồ, nương nhất định sẽ làm chủ cho con.”

Bà cố ý ép giọng rất thấp, sợ kinh động đến hoàng hậu trên ngự tọa.

Nhưng trong điện quá yên tĩnh, câu ấy vẫn lọt vào tai không ít người.

Khương Liên Chi khóc lóc lắc đầu:

“Mẫu thân, là con không tốt, con chỉ nghĩ sau khi tỷ tỷ hồi phủ, ai ai cũng nói tỷ ấy mới là đích nữ Hầu phủ, trong lòng con khó chịu nên nhất thời hồ đồ.”

“Con không thật sự muốn hại tỷ tỷ gả đến Ninh Viễn Hầu phủ.”

Nàng khóc đến đáng thương.

Đáng thương đến mức ánh mắt người ngoài nhìn ta đã từ xem trò cười biến thành khuyên ta nên hiểu chuyện.

Ta hồi phủ hai năm, đã nhìn thấy quá nhiều ánh mắt như vậy.

Ta là đích nữ thật sự của An Bình Hầu phủ.

Nhưng trước năm mười sáu tuổi, ta lại lớn lên trong một nhà thương nhân bán thuốc ở Vân Châu.

Khương Liên Chi được mẫu thân nhận nuôi dưới gối, được nuông chiều tôn quý suốt mười sáu năm.

Khi ta vừa hồi phủ, tất cả mọi người đều nói nàng đáng thương.

Đáng thương vì chỉ sau một đêm, nàng từ đích nữ Hầu phủ thành dưỡng nữ; đáng thương vì viện tử, trang sức, chỗ ngồi nàng dùng quen từ trước đều vì ta trở về mà trở nên danh bất chính, ngôn bất thuận.

Vì vậy ta nhường.

Nhường nàng tiếp tục ở Lâm Thủy Các, đeo chiếc lược ngọc tổ mẫu để lại, theo mẫu thân dự yến.

Ngay cả lần cung yến chọn rể này, mẫu thân cũng đã dặn dò ta từ trước:

“Trong lòng muội muội con khó chịu, nếu hôm nay nó lỡ lời, con hãy nhường nó một chút.”

Ta nhường quá lâu.

Lâu đến mức nàng dám trước mặt mọi người dời danh thiếp hoa của ta.

Lâu đến mức phản ứng đầu tiên của mẫu thân vẫn là bảo ta đừng làm loạn.

Ta rút tay về.

“Mẫu thân, hoàng hậu nương nương còn ngồi trên kia, danh đã xướng rồi, sao có thể coi như trò đùa?”

Sắc mặt mẫu thân cứng đờ.

Bà theo bản năng nhìn về phía ngự tọa.

Chén trà trong tay hoàng hậu nhẹ nhàng đặt xuống, ánh mắt lướt qua mặt Khương Liên Chi, rồi lại rơi lên người ta.

“Khương cô nương, ngươi thật sự nguyện gả cho thế tử Ninh Viễn Hầu?”

Ta cúi người dập đầu:

“Thần nữ nguyện ý.”

Thân thể mẫu thân lảo đảo.

Khương Liên Chi cũng quên khóc, ngây ngốc nhìn ta, như thể chưa từng nghĩ ta thật sự sẽ nhận lấy hôn sự này.

Cuối cùng thái tử Tiêu Ứng cũng mở miệng.

“Khương cô nương, chuyện chọn rể liên quan cả đời, ngươi không cần vì nhất thời tức giận mà vội vàng đáp ứng.”

Giọng hắn ôn hòa, cũng đủ thể diện.

Nếu là kiếp trước, có lẽ ta sẽ đỏ mắt ngẩng đầu nhìn hắn, mong hắn nói thêm vài câu, mong hắn thay ta đổi danh thiếp hoa trở về.

Đời ấy, danh thiếp hoa của ta quả thật rơi trước án Đông cung.

Khương Liên Chi khóc mấy ngày, nói mình chỉ muốn đùa một chút; mẫu thân thay nàng cầu tình, huynh trưởng thay nàng nhận lỗi, thái tử cũng nói:

“Nếu danh thiếp hoa đã về đúng chỗ, vậy không cần truy cứu nữa.”

Ta đã tin.

Sau này ta gả vào Đông cung, làm thái tử phi năm năm.

Năm năm ấy, Khương Liên Chi thường mượn cớ nhớ mẫu thân mà vào Đông cung.

Thái tử tìm thuốc cho nàng, cùng nàng ngắm đèn, cho phép nàng dưỡng bệnh ở thiên điện.

Ta từng hỏi một lần, hắn chỉ nói:

“Nàng mất thân phận đích nữ Hầu phủ, trong lòng vốn đã khổ, nay nàng đã là thái tử phi, hà tất so đo với nàng?”

Ta so đo đến cuối cùng.

Đêm cung biến, thái tử vì đưa nàng ra khỏi thành mà để ta lại Đông cung chắn cấm quân.

Ta bị loạn tiễn bắn xuyên xương vai, bị kéo đến dưới thềm son, còn Tiêu Ứng ôm Khương Liên Chi lên ngựa.

Hắn quay đầu nhìn ta một cái.

“Vân Yểu, nàng thân là thái tử phi, vốn nên thay cô giữ vững Đông cung.”

Khi ấy ta mới biết, danh thiếp hoa rơi trước án Đông cung cũng chưa chắc đã là mệnh tốt.

Nay Tiêu Ứng vẫn ngồi nơi đó, vẫn thể diện ôn hòa.

Nhưng ta không muốn bước về phía hắn nữa.

Ta ngẩng đầu, bình tĩnh nói:

“Đa tạ thái tử điện hạ nhắc nhở.”

“Thần nữ đã nghĩ kỹ rồi.”

“Ninh Viễn Hầu phủ rất tốt.”

Trong góc điện truyền đến một tiếng ho cực khẽ.

Cuối cùng Vệ Quy Hành cũng nâng mắt nhìn ta.

Đôi mắt ấy sinh ra đã lạnh, nhưng sâu bên trong không có vẻ âm lệ như lời mọi người nói, chỉ có sự mỏi mệt lắng xuống sau bệnh tật lâu ngày.

Hoàng hậu nhìn hắn một cái.

“Vệ thế tử, ngươi nói thế nào?”

Tay Vệ Quy Hành đặt trên tay vịn xe lăn, khớp ngón tay trắng bệch.

Giọng hắn không cao, nhưng rõ ràng.

“Thần không dám làm lỡ Khương cô nương.”

Lời vừa ra, trong tiệc lại có người sinh tâm tư.

Thế tử què chân, vậy mà cũng biết mình không xứng.

Ta xoay người nhìn hắn.

“Nếu thế tử không nguyện, thần nữ không miễn cưỡng.”

“Nhưng nếu thế tử chỉ sợ làm lỡ ta, vậy không cần.”

“Hôm nay trong điện này, người thật sự làm lỡ ta đã quá nhiều rồi.”

Ánh mắt Vệ Quy Hành khẽ động.

Hoàng hậu nhìn chúng ta, bỗng bật cười một tiếng.

“Được.”

“Nếu danh thiếp hoa hai nhà đã được xướng, hai người các ngươi cũng không có dị nghị, vậy hôn sự này định như thế.”

Sắc mặt mẫu thân hoàn toàn trắng bệch.

Chiếc khăn trong tay Khương Liên Chi rơi xuống đất.

Ta lại dập đầu tạ ân.

Khi đứng dậy, ánh mắt vượt qua mọi người, rơi lên chiếc xe lăn nơi góc điện.

Vệ Quy Hành cũng đang nhìn ta.

Cả điện đèn nến rực rỡ náo nhiệt, riêng chỗ hắn lại thanh lãnh.

Ta bỗng cảm thấy, như vậy cũng tốt.

Nơi thanh lãnh, dù sao cũng hơn trong biển lửa.

02

Khi cung yến tan, mẫu thân đuổi theo ta suốt đường đến ngoài thiên điện.

“Vân Yểu, rốt cuộc con muốn làm gì?”

Bà nắm tay ta, đầu ngón tay lạnh đến run rẩy.

“Con có biết Ninh Viễn Hầu phủ là nơi thế nào không? Ba năm trước Vệ Quy Hành ngã ngựa gãy chân, tính tình trở nên cổ quái đến mức nào, kinh thành này ai chẳng biết?”

Ta nhìn bà.

“Nếu mẫu thân đã biết, vì sao còn để Liên Chi dời danh thiếp hoa của con sang đó?”

Bà sững người.

Trong mắt nhanh chóng ngập nước.

“Nương không bảo nó dời.”

“Nó khóc quá dữ, nói chỉ muốn nhìn con cũng khó xử một lần, nương tưởng nó chỉ đang đùa nghịch.”

“Sau yến tiệc, vốn dĩ nương sẽ thay con cầu hoàng hậu đổi lại.”

Ta khẽ cười một tiếng.

“Cung yến chọn rể, xướng danh trước mặt hoàng hậu, mẫu thân cho rằng đó là đùa nghịch sao?”

Môi bà mấp máy, không nói nên lời.

Khương Liên Chi đứng cách vài bước, mắt sưng đỏ.

Huynh trưởng Khương Minh Tuyển cũng đã chạy đến.

Hắn nhìn Khương Liên Chi trước, thấy nàng khóc dữ dội, mày lập tức nhíu lại.

“Vân Yểu, Liên Chi đã sợ đến hỏng rồi, muội hà tất còn phải hùng hổ dọa người?”

Ta quay đầu nhìn hắn.

Kiếp trước khi ta bị bỏ lại Đông cung, hắn cũng ở ngoài thành.

Hắn hộ tống Khương Liên Chi rời kinh, quay đầu thấy Đông cung bốc cháy, chỉ nói một câu:

“Vân Yểu là thái tử phi, nàng nên giữ ở đó.”

Sau khi ta chết, ta nghe thấy hắn thay Khương Liên Chi đỡ truy binh, còn an ủi nàng:

“Chuyện này không trách muội, là nàng tự bạc mệnh.”

Nay hắn đứng trước mặt ta, vẫn bảo vệ nàng như vậy.

Ta hỏi:

“Huynh trưởng cảm thấy ta nên làm gì?”

Hắn khựng lại.

Ta tiếp tục nói:

“Khóc lóc náo loạn trước mặt mọi người, cầu hoàng hậu thu hồi ý chỉ, để tất cả mọi người đều biết An Bình Hầu phủ đem Ninh Viễn Hầu phủ ra làm trò cười?”

“Hay là nhịn xuống cơn tức này, đợi Liên Chi thuận khí rồi lại quỳ trước mặt nàng cảm tạ nàng không thật sự hại chết ta?”

Sắc mặt Khương Minh Tuyển trầm xuống.

“Sao lời muội càng ngày càng cay nghiệt?”

Ta cười.

“Huynh trưởng nghe không lọt tai thì có thể nghe ít đi.”

Nước mắt Khương Liên Chi rơi xuống.

“Tỷ tỷ, muội thật sự biết sai rồi.”

“Nếu trong lòng tỷ không thoải mái, ngày mai muội sẽ đến Ninh Viễn Hầu phủ tạ lỗi, cầu Vệ thế tử đừng đồng ý hôn sự này.”

Mẫu thân lập tức đau lòng nói:

“Con đi làm gì? Thân thể con vốn yếu, hôm nay lại khóc lâu như vậy.”

Khương Minh Tuyển cũng nói:

“Liên Chi, muội đừng ôm hết chuyện vào người nữa.”

Ta nhìn bọn họ kẻ xướng người họa, bỗng thấy vô vị.

Năm năm ở Đông cung kiếp trước, ta đã nhìn quá nhiều cảnh như vậy.

Khương Liên Chi vĩnh viễn có lỗi, cũng vĩnh viễn không cần gánh hậu quả.

Chỉ cần nàng khóc, tất cả mọi người sẽ thay nàng trải đường bằng phẳng.

Ta xoay người muốn đi.

Khương Minh Tuyển đưa tay cản ta.

“Hôn sự vẫn còn có thể nghĩ cách, ngày mai ta cùng muội đến Ninh Viễn Hầu phủ nói rõ ràng.”

Ta nhìn tay hắn.

“Huynh trưởng định nói gì?”

“Nói danh thiếp hoa bị dời nhầm, An Bình Hầu phủ không coi trọng thế tử què chân?”

Sắc mặt hắn biến đổi.

Ta nói:

“Hôm nay trong điện những lời chê cười ấy, huynh cũng nghe thấy rồi.”

“Nếu ta từ hôn, Vệ Quy Hành sẽ trở thành trò cười mới của cả kinh thành.”

“Huynh cảm thấy hắn đáng đời sao?”

Khương Minh Tuyển bị ta hỏi đến cứng họng.

Từ trước đến nay hắn luôn cho rằng mình đoan chính biết lễ.

Dù thiên vị Khương Liên Chi, hắn cũng muốn thiên vị sao cho có thể diện.

Vì vậy chuyện trắng trợn làm nh ục người khác như thế này, hắn không dám nhận.

Ta vòng qua hắn.

“Ta mệt rồi.”

“Về phủ trước đi.”

Khi ra khỏi cung môn, một chiếc xe ngựa gỗ mun dừng bên cửa hông.

Dấu hiệu của Ninh Viễn Hầu phủ được khắc dưới mái xe.

Tùy tùng của Vệ Quy Hành đang đẩy xe lăn xuống bậc đá.

Gió đêm thổi tung một góc chăn mỏng.

Ta dừng bước.

Vệ Quy Hành cũng nhìn thấy ta.

Tên tiểu tư bên cạnh hắn cảnh giác chắn nửa bước, như sợ ta đi qua nói lời hối hận.

----------
👉Hướng dẫn đọc truyện FULL nè mọi người:
🌈 Bước 1: Để lại một chiếc LIKE cho bài viết này nha
💖 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 858256 -- rồi vào linh đọc thôi nè
Lưu ý bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nha. Đủ 16 LAI hệ thống tự mở FULL toàn bộ🥺💕
Tên truyện: DANH THIẾP HOA LẠC
Tình trạng: Đã hoàn thành

858256"

Address

Tây Ninh
840000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Yêu truyện posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share