Kho Truyện

Kho Truyện Cất giữ mọi cung bậc cảm xúc. Kho báu nhỏ dành riêng cho những "mọt" chính hiệu. ✨💎

"[FULL] Khi tôi đang định tỏ tình với Lục Kỳ Niên, đột nhiên biết được anh là nam chính trong một cuốn tiểu thuyết.Mà nữ...
28/08/2026

"[FULL] Khi tôi đang định tỏ tình với Lục Kỳ Niên, đột nhiên biết được anh là nam chính trong một cuốn tiểu thuyết.

Mà nữ chính... lại không phải tôi.

Tôi lập tức vỡ mộng.

Mặt mày méo xệch, giật mạnh bức thư tình vừa đưa đến tay anh về.

""Một người đầy mùi sách vở như tôi sao dám chạm vào một người đầy mùi lẳng lơ như anh? Tạm biệt.""

Lục Kỳ Niên: ?

Về sau, tôi bị Lục Kỳ Niên ghì chặt vào lòng hôn đến mức không thở nổi.

Giữa những nhịp thở dồn dập, anh cười lạnh: ""Anh vắt óc quyến rũ em. Thế mà em bảo anh lẳng lơ? Em giỏi lắm.""

1

Bên tai là tiếng hò reo ầm ĩ.

Lục Kỳ Niên cụp mắt nhìn tôi.

Trong mắt anh ánh lên ý cười nhàn nhạt.

""Cho tôi sao?""

Tim tôi đập như trống.

Ngay khi tôi sắp mở miệng nói rằng mình thích anh...

Trong đầu bỗng vang lên giọng một cô gái.

[Ha ha, nữ phụ dám mơ tưởng nam chính thì chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.]

Bàn tay đang nắm c.h.ặ.t phong thư của tôi đột ngột siết lại.

Lục Kỳ Niên hơi ngạc nhiên.

Giọng nói kia vẫn tiếp tục.

[Nữ phụ tỏ tình với nam chính chỉ có nước bị từ chối thê t.h.ả.m, còn gặp vận xui nữa.]

Tôi ngẩng đầu.

Đối diện với đôi mắt đang mỉm cười của Lục Kỳ Niên.

Anh chăm chú nhìn tôi.

Ánh mắt vô cùng dịu dàng.

Thấy tôi nhìn mình, khóe môi anh còn khẽ cong lên.

Đôi môi đầy đặn ấy làm tôi chỉ muốn c.ắ.n một cái.

Lục Kỳ Niên...

Không thích tôi sao?

Thế thì ngày nào anh cũng lượn lờ trước mặt tôi, khiến tim tôi ngứa ngáy, là vì cái gì?

Giọng nữ kia tức giận quát:

[Vì cái gì á? Vì cô là đồ háo sắc! Đồ biến thái!]

[Chẳng lẽ cô thật sự muốn bị từ chối, mất sạch mặt mũi sao?]

Vừa dứt lời, trước mắt tôi bỗng hiện lên một đoạn hình ảnh.

Trong đó, sau khi tôi tỏ tình với Lục Kỳ Niên.

Anh dịu dàng nhưng dứt khoát từ chối tôi.

Tôi luống cuống đứng đó.

Nước mắt lưng tròng hỏi anh: ""Chẳng lẽ cậu không thích tôi sao? Vậy tại sao cậu đối xử với tôi hoàn toàn khác với những người khác?""

Lục Kỳ Niên bất lực.

Dường như không nỡ làm tổn thương tôi.

Đúng lúc ấy, có người bật cười thay anh trả lời: ""Trần Hựu Hy. Ảo tưởng lớn nhất trên đời chính là... cậu ấy thích mình.""

Tiếng cười ồ lên khắp nơi.

2

Đoạn hình ảnh kết thúc.

Tim tôi chợt thắt lại.

Dù là phản ứng của tôi hay giọng điệu của Lục Kỳ Niên...

Đều chân thật đến đáng sợ.

Thậm chí tôi còn nghe được tiếng anh khẽ thở dài bên tai mình.

Lục Kỳ Niên vẫn đang chờ câu trả lời.

Nhìn đôi mắt tràn đầy mong đợi ấy, trong lòng tôi vô cớ bốc lên một ngọn lửa.

Mỗi lần nói chuyện với tôi.

Sợ tôi nghe không rõ, anh đều cúi sát xuống bên tai.

Giọng nói cứ như có móc câu.

Nếu pháp luật cho phép, tôi đã ôm cổ anh c.ắ.n rồi.

Mỗi lần anh chơi bóng xong.

Tôi đưa nước.

Lúc nhận lấy, anh luôn vô tình chạm vào tay tôi.

Đôi tay ấy vừa dài, vừa đẹp.

Nếu không cố nhịn, tôi đã giật lấy rồi hôn mấy cái ngay tại chỗ.

Còn lần trước, anh lau mồ hôi.

Rõ ràng còn cố ý để lộ cơ bụng cho tôi nhìn, làm mắt tôi dán c.h.ặ.t vào đó.

Muốn dời cũng không nổi.

Nếu như thế còn chưa tính là quyến rũ...

[Cô chỉ là nữ phụ thôi. Cô xứng sao?]

Giọng nữ cười khẩy.

Sự khinh thường hiện rõ trong từng câu chữ.

Sao tôi lại không xứng?

Tôi xinh đẹp, có tiền, thông minh, không hút t.h.u.ố.c, không uống rư ợu, cũng không đ.á.n.h đàn ông. Vậy mà tôi lại không xứng?

Tôi hung hăng trừng mắt nhìn Lục Kỳ Niên.

Động tác trên tay vô thức đưa phong thư về phía anh.

Lục Kỳ Niên khựng lại.

Có lẽ anh đã hiểu.

Ngón tay thon dài đặt lên chiếc phong thư tôi đưa.

Giọng nói tràn ngập niềm vui không giấu nổi.

""Cảm ơn cậu. Tôi sẽ trân trọng tấm lòng của cậu. Vì tôi...""

3

Tôi bỗng hoàn hồn, giật mạnh bức thư vừa đưa ra về phía mình.

Vì quá vội, cả khuôn mặt đều méo xệch.

""Trả cho tôi.""

Đôi mắt màu hổ phách của Lục Kỳ Niên đầy vẻ khó hiểu.

Nhưng anh vẫn ngoan ngoãn buông tay.

Đôi tay trắng trẻo, thon dài với các khớp xương rõ ràng từ từ rút về.

Như vô tình lướt qua mu bàn tay tôi.

Mang theo hơi ấm nhàn nhạt, nhưng chỉ trong chớp mắt.

""Xin lỗi.""

Giọng Lục Kỳ Niên vẫn dịu dàng như cũ.

Tôi nhìn anh đầy tiếc nuối.

Tại sao trên người anh, không có chỗ nào tôi không thích.

Đặc biệt là gương mặt ấy.

Ngay từ lần đầu gặp, đã khiến tôi ngày nhớ đêm mong.

Ánh mắt tôi hơi hạ xuống.

Lướt qua cơ bụng thấp thoáng dưới chiếc áo thun trắng của anh.

Không cho sờ, lại còn ngày nào cũng quyến rũ tôi.

Đúng là đồ lẳng lơ.

Tôi vò nát lá thư thành một cục.

Cúi người thật sâu trước mặt Lục Kỳ Niên.

""Một người đầy mùi sách vở như tôi… Sao dám chạm vào một người đầy mùi lẳng lơ như cậu? Tạm biệt.""

Nói xong, tôi quay người bỏ chạy.

Sau lưng lập tức vang lên tiếng cười náo nhiệt.

""Má nó, tao tưởng sắp được chứng kiến một chuyện tình rồi chứ! Ha ha ha!""

""Lục thần!""

""Đại tiểu thư bảo mày lẳng lơ đấy, nghe chưa?""
..

Tôi quay đầu nhìn lại.

Lục Kỳ Niên đứng yên tại chỗ, ánh mắt sâu thẳm khó đoán.

Không chút biểu cảm nhìn chằm chằm theo tôi.

Tôi chột dạ, vội vàng thu hồi ánh mắt, rồi chạy còn nhanh hơn trước.

4

Tôi nghĩ mãi vẫn không hiểu.

Cả đời tôi thuận buồm xuôi gió.

Vậy mà lại ngã đau điếng ngay chỗ Lục Kỳ Niên.

Tâm trạng bực bội, tôi kéo Kiều Lạc bạn cùng ph òng của tôi ra ngoài uống rư ợu.

Ba lượt rư ợu trôi qua, tôi bắt đầu ngà ngà sa y.

Kiều Lạc hỏi: ""Chẳng phải cậu thích Lục Kỳ Niên sao? Hôm nay sao lại nói với cậu ấy như thế?""

Đầu óc tôi mơ màng, ôm mặt suy nghĩ rất lâu.

""Vì... vì anh ấy không cho tớ hôn. Hu hu hu... tại sao không cho tớ hôn một cái chứ? Tớ chỉ muốn hôn anh ấy một cái thôi mà, có phải muốn hái mặt trăng đâu.""

Sắc mặt Kiều Lạc càng lúc càng kỳ quái, đầu cô ấy như biến thành bốn cái.

Tôi nghiêng người định nhìn cho rõ thì mũ áo hoodie bị ai đó kéo lại.

Cả người tôi cũng bị kéo ngược về sau.

Tôi ngơ ngác, theo lực kéo đó ngã ra sau rồi quay đầu nhìn.

----------
🤫 Đọc trọn bộ chỉ với 2 thao tác nhỏ thôi nè:
👍 Bước 1: Cho Sen xin một cái LAI thật ấm áp vào bài viết nha
💬 Bước 2: Gõ đúng mã -- 1004602 -- vào bình luận, nếu chưa thấy l!nk hiện ra thì chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN là thấy nha
Hệ thống sẽ tự mở FULL khi bài đạt đủ 16 LAI đó🥺💕
Tên truyện: NỮ PHỤ TRUYỆN NGỌT SỤP ĐỔ TÂM LÝ
Tình trạng: Đã hoàn thành

1004602"

"[Hoàn] Ta và Xuân Đường đều là nhất đẳng nha hoàn hầu hạ bên cạnh lão thái thái.Xuân Đường dung mạo kiều diễm, quyến rũ...
28/08/2026

"[Hoàn] Ta và Xuân Đường đều là nhất đẳng nha hoàn hầu hạ bên cạnh lão thái thái.

Xuân Đường dung mạo kiều diễm, quyến rũ động lòng người.

Còn ta thanh tú ôn nhu, đoan trang dịu dàng.

Năm mười lăm tuổi, lão thái thái muốn chọn một người trong hai chúng ta đưa đến hầu hạ bên cạnh đại thiếu gia Bùi Dực.

Xuân Đường chủ động xin đi, tự mình chọn đại thiếu gia.

Còn ta thì được sắp xếp gả cho Giang quản sự trong phủ.

Vốn dĩ mọi chuyện đều yên ổn, nào ngờ ngay trước ngày thành thân, Xuân Đường lại bỏ trốn.

Một ngày trước khi trốn đi, nàng ta lẩm bẩm với khoảng không những lời ta hoàn toàn không hiểu.

“Chỉ cần ta đi rồi, lão thái thái tám phần sẽ đưa Hạ Chi đến cho Bùi Dực. Con nha đầu đó nhạt nhẽo vô vị, đem ra so với ta thì kém xa, Bùi Dực nhất định sẽ càng nhớ đến những điều tốt đẹp của ta!”

“Thứ không có được mới là quý giá nhất. Đợi sau này ta quay về, hắn chắc chắn sẽ hối hận, điên cuồng theo đuổi ta.”

“Chỉ cần hắn nguyện cưới ta làm chính thê, ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”

Ta và Xuân Đường đều là nhất đẳng nha hoàn hầu hạ bên cạnh lão thái thái.

Xuân Đường dung mạo kiều diễm, quyến rũ động lòng người.

Còn ta thanh tú ôn nhu, đoan trang dịu dàng.

Năm mười lăm tuổi, lão thái thái muốn chọn một người trong hai chúng ta đưa đến hầu hạ bên cạnh đại thiếu gia Bùi Dực.

Xuân Đường chủ động xin đi, tự mình chọn đại thiếu gia.

Còn ta thì được sắp xếp gả cho Giang quản sự trong phủ.

Vốn dĩ mọi chuyện đều yên ổn, nào ngờ ngay trước ngày thành thân, Xuân Đường lại bỏ trốn.

Một ngày trước khi trốn đi, nàng ta lẩm bẩm với khoảng không những lời ta hoàn toàn không hiểu.

“Chỉ cần ta đi rồi, lão thái thái tám phần sẽ đưa Hạ Chi đến cho Bùi Dực. Con nha đầu đó nhạt nhẽo vô vị, đem ra so với ta thì kém xa, Bùi Dực nhất định sẽ càng nhớ đến những điều tốt đẹp của ta!”

“Thứ không có được mới là quý giá nhất. Đợi sau này ta quay về, hắn chắc chắn sẽ hối hận, điên cuồng theo đuổi ta.”

“Chỉ cần hắn nguyện cưới ta làm chính thê, ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”

1

Trước ngày Xuân Đường và đại thiếu gia động ph òng một hôm, nàng ta nhân lúc ra ngoài mua son phấn mà bỏ trốn.

Lão thái thái biết chuyện thì giận đến mức đập mạnh một chiếc chén trà Nhữ Dao xuống đất.

“Đồ hỗn láo! Ban đầu chọn người hầu hạ Dực nhi, chính ả là kẻ tự nguyện đồng ý. Giờ lại dám lén lút bỏ trốn! Đúng là to gan lớn mật, không biết trời cao đất dày!”

“Mau phái người đi bắt lại, đến quan phủ treo thưởng truy nã, ta không tin một ả tiện nô bỏ trốn lại có thể lật trời!”

Lão thái thái ngày thường ăn chay niệm Ph ật, đã nhiều năm rồi chưa từng nổi trận lôi đình như vậy.

Ta đứng bên cạnh cúi gằm đầu, sợ đến mức ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Đám nha hoàn, bà t.ử trong ph òng ai nấy đều run như cầy sấy.

Chỉ có Tống ma ma, tâm phúc của lão thái thái, lấy hết can đảm khẽ lên tiếng:

“Nha đầu Xuân Đường này, ngày thường đã kiêu căng ngông cuồng, sớm biết vậy thì đã không chọn ả…”

“Chỉ là bên phía đại thiếu gia…”

Ý trong lời ngoài đều là đại thiếu gia xưa nay vẫn yêu thích Xuân Đường, giờ người đã bỏ đi, chuyện này biết phải thu xếp thế nào.

Lão thái thái hít sâu một hơi, tay lần chuỗi Ph ật châu, cười lạnh:

“Một đứa tiện tỳ mà thôi, trốn thì cứ để ả trốn.”

Dứt lời, bà chỉ thẳng vào ta.

“Xét về dung mạo lẫn tính tình, Hạ Chi thích hợp hơn. Để nàng đến hầu hạ trong ph òng Dực nhi là được!”

Lời ấy như một nhát b.úa nện thẳng xuống đầu ta, khiến ta choáng váng.

Ta không dám tin nhìn về phía lão thái thái.

“Nhưng…”

Nhưng ta đã được hứa gả cho Giang quản sự rồi…

Hắn tuổi trẻ tài cao, hiếu thuận ôn hòa, cũng vô cùng vừa lòng ta.

Mà bản thân ta cũng cam tâm tình nguyện.

Thế nhưng ta chỉ chần chừ trong thoáng chốc.

Ánh mắt lạnh lẽo của lão thái thái tựa lưỡi d.a.o sắc bén phóng thẳng về phía ta, trong giọng nói còn lộ rõ ý uy h.i.ế.p.

“Sao nào, ngay cả ngươi cũng muốn trái lệnh ta?”

Ta hít mạnh một hơi, hoảng hốt quỳ sụp xuống.

Trong lòng đắng chát muôn phần, ta chỉ có thể đáp:

“Nô tỳ… xin vâng.”

Bao nhiêu năm nay, ta vốn là gia sinh nô của phủ họ Bùi.

Từ thuở nhỏ đã được phân đến hầu hạ bên cạnh lão thái thái.

Ta từng ngỡ người ít nhiều cũng dành cho ta vài phần khác biệt.

Nhưng giờ nghĩ lại, trong lòng lão thái thái, e rằng ta còn chẳng bằng con vẹt nuôi dưới mái hiên.

Cùng lắm cũng chỉ là một chiếc bình hoa đẹp mắt.

Có thể tùy ý ban thưởng cho bất cứ ai.



Trở về ph òng, quản gia bảo ta mau ch.óng thu dọn hành lý, tối nay sẽ đến viện của đại thiếu gia hầu hạ.

Đầu óc ta lập tức trống rỗng.

Ta dựa vào thành giường, thất thần ngồi ngây ra.

Phủ họ Bùi quả thực vinh hoa phú quý, hưởng thụ không sao kể xiết.

Cho dù chỉ là thiếp thất, mỗi tháng cũng có năm lượng bạc tiền tiêu vặt.

Mỗi bữa đều có hai món mặn, hai món chay.

Gấm vóc lụa là, vàng bạc châu báu lại càng không cần phải nói.

Nếu được sủng ái, hoặc sinh được con trai, ngay cả người nhà mẹ đẻ cũng sẽ được thơm lây.

Nhưng bảo ta cả đời phải sống nhìn sắc mặt chủ mẫu, ngửa tay dựa dẫm vào người khác, đến cả con ruột cũng không thể gọi mình một tiếng “mẫu thân”, ta không muốn.

Gả cho Giang quản sự tuy không thể đại phú đại quý, nhưng ít nhất cũng là chính thất đường đường chính chính.

Có thể đường hoàng ngẩng cao đầu mà sống.

Chỉ tiếc, tất cả đều đã thành công cốc…

Ta nghĩ mãi vẫn không sao hiểu nổi, rốt cuộc vì sao Xuân Đường lại bỏ trốn?

Ta nhớ nàng ta và đại thiếu gia vốn là đôi bên tình đầu ý hợp.

Hai người thường xuyên đưa mắt trao tình, còn lén lút hẹn hò trong phủ.

Đã mấy lần bị ta bắt gặp.

Nàng ta không có thân phận, không có tiền bạc, cũng chẳng có phụ mẫu hay huynh đệ để nương tựa.

Bên ngoài thế đạo hiểm ác như vậy, sau khi trốn ra ngoài, nàng ta sẽ sống bằng cách nào?

Ta nghĩ đến nát óc vẫn không tìm được lời giải.

Cho đến khi trong đầu lại hiện lên những lời điên điên khùng khùng nàng ta lẩm bẩm với khoảng không vào đêm trước khi bỏ trốn.

“Thứ không có được mới là quý giá nhất.”

“Đợi khi hắn đồng ý cưới ta làm chính thất, ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”

Một ý nghĩ hoang đường bỗng lóe lên trong đầu ta.

Lẽ nào nàng ta bỏ trốn chỉ vì không muốn làm thiếp?

Nàng ta làm tất cả những chuyện này chỉ để đại thiếu gia cưới mình làm chính thất?

Nhưng… chuyện này đúng là hoang đường đến khó tin.

----------
Chỉ mất 3 giây để nhận lin đọc truyện nè:
1️⃣: Nhấn LIKE bài viết này trước nhé
2️⃣: Để lại mã 1004367 dưới phần bình luận là xong
Nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nhé. Đủ 16 LAI là truyện sẽ tự động mở FULL🫶✨
Tình trạng: Đã full

1004367"

"[FULL] Kiên trì theo đuổi Tạ Lương Trần suốt ba tháng.Cho đến lần thứ xN lại bị anh từ chối, cuối cùng tôi đã hoàn toàn...
27/08/2026

"[FULL] Kiên trì theo đuổi Tạ Lương Trần suốt ba tháng.

Cho đến lần thứ xN lại bị anh từ chối, cuối cùng tôi đã hoàn toàn vỡ trận.

Đau khổ tìm cô bạn thân để khóc lóc giãi bày, nào ngờ cô ấy đã uống sa y mèm.

""Thích thì cứ cọc đi! Theo đuổi không được thì cưỡng chế yêu luôn! Cậu hiểu không?""

Nói xong, cô ấy liền gục xuống bàn.

Một tuần sau, cô ấy tìm đến tôi, nhìn thấy Tạ Lương Trần đang đeo tai mèo, cô ấy hét lên những tiếng chói tai.

Kiên trì theo đuổi Tạ Lương Trần suốt ba tháng.

Cho đến lần thứ xN lại bị anh từ chối, cuối cùng tôi đã hoàn toàn vỡ trận.

Đau khổ tìm cô bạn thân để khóc lóc giãi bày, nào ngờ cô ấy đã uống sa y mèm.

""Thích thì cứ cọc đi! Theo đuổi không được thì cưỡng chế yêu luôn! Cậu hiểu không?""

Nói xong, cô ấy liền gục xuống bàn.

Một tuần sau, cô ấy tìm đến tôi, nhìn thấy Tạ Lương Trần đang đeo tai mèo, cô ấy hét lên những tiếng ch.ói tai.

1.

""Tạ Lương Trần, anh cân nhắc em một chút đi mà.""

Đáp lại tôi là bóng lưng Tạ Lương Trần lướt qua người tôi, bước đi lạnh lùng như thể xung quanh chẳng có ai.

Lại... lại... lại bị từ chối rồi, đây là lần thứ ba trong tháng này.

Tôi thầm lặng thu dọn bức thư tình đã chuẩn bị sẵn, bảo không buồn thì chính là dối lòng.

Nhưng tôi thật sự quá thích Tạ Lương Trần.

Chiều cao 1m88, làn da tr ắng lạnh, chiếc eo thon săn chắc như cún con, lại thêm khuôn mặt bất mãn với đời.

Nhìn ai cũng với biểu cảm như đang nhìn rác thải.

Mỗi lần anh nhìn tôi với ánh mắt ấy, đôi đầu gối không có tiền đồ của tôi lại chỉ muốn quỳ sụp xuống ngay lập tức.

Á à à, đúng là cực phẩm nhân gian trong lòng tôi mà!

Ngay cái nhìn đầu tiên, tôi đã thề rằng nhất định phải cưa đổ cho bằng được!

Nào ngờ đã ba tháng trôi qua, đến giờ anh còn chẳng biết tôi tên là gì.

Đây là lần đầu tiên tôi nếm trải mùi vị của sự thất bại.

Tôi gọi ngay cô bạn thân Tống Nịnh, lao thẳng tới quán bar của anh trai cô ấy.

Trên xe, Tống Nịnh liếc nhìn khuôn mặt ỉu xìu của tôi, cất giọng hỏi: ""Lại thất bại nữa à?""

Tôi gật đầu.

Tống Nịnh choàng tay ôm lấy tôi đi về phía bàn sofa đã đặt trước, vừa đi vừa nói:

""Không được thì đổi người gấp đi, cóc ba chân khó tìm chứ đàn ông hai chân thì đầy ra đấy thôi?""

Vừa ngồi xuống, Tống Nịnh đã vung tay hào sảng:

""Gọi hết mấy anh chàng đẹp trai ở quán các người ra đây cho tôi!""

Dứt lời, một đám đông gồm đủ các thể loại tiểu thịt tươi ào ào bước lên.

Tôi bị cái khí thế này làm cho giật nảy mình, vội vàng xua tay liên tục: ""Tớ không cần đâu, tớ không cần đâu!""

Tống Nịnh chỉ vào hai người: ""Lấy hai cậu này đi.""

Cậu tiểu soái ca kia vừa định tiến lên đút hoa quả cho tôi, tôi liền lách người né tránh.

""Không cần đâu, tớ tự ăn được.""

Tống Nịnh thấy tôi không được tự nhiên, vội vàng giải cứu.

""Lại đây lại đây, tất cả qua chỗ tớ.""

Dứt lời, tôi liền thấy Tống Nịnh bắt đầu tay ôm tay ấp trái ôm phải.

Người thì đút rư ợu, kẻ thì đút hoa quả, vui đến mức quên cả trời đất.

Vài chén rư ợu vào bụng, tôi lại càng nhớ Tạ Lương Trần hơn.

Không biết giờ này anh đang làm gì nhỉ?

Càng nghĩ lại càng thấy tủi thân.

Tôi chán chường nằm bẹp dí trên sofa mà khóc lóc.

Tống Nịnh thấy tôi thế này thì tức giận không thôi, cô ấy giật phăng ly rư ợu trong tay tôi:

""Đã thích thì đi mà theo đuổi! Theo đuổi không được thì bỏ t.h.u.ố.c, cậu chưa bao giờ đọc tiểu thuyết à? Cưỡng chế yêu có hiểu không hả.""

Nói xong, cô ấy lại bị kéo đi uống rư ợu tiếp.

Còn tôi thì bỗng nhiên ngộ ra như thể được điểm hóa.

Đúng vậy đấy! Dù gì thì tôi cũng chỉ thèm thân hình của anh thôi mà.

Kết quả đúng là được rồi, quan trọng gì quá trình chứ!

Tôi chiếm được cơ thể anh là được, đằng nào thì sau này anh cũng sẽ đổi lòng thôi.

2.

Nói là làm!

Tôi trực tiếp thuê người trói gọn Tạ Lương Trần rồi quấn gói gửi thẳng đến nhà mình.

Việc này cần rất nhiều tình yêu sao? Không, việc này cần rất nhiều tiền.

Tôn Mạt Mạt tôi đây ngoài tiền ra,thì chẳng có gì sất.

Nhìn người đàn ông đang bị trói như bánh tét trên chiếc giường đệm lò xo cỡ lớn.

Tôi không nhịn được mà bật cười khúc khích.

""Hẹ hẹ hẹ hẹ...""

Tôi giật phăng mảnh vải bịt mắt anh ra, ban đầu anh còn giãy giụa điên cuồng.

Nhưng sau khi nhìn rõ mặt tôi, anh bỗng ngưng giãy giụa, sao tự nhiên lại có vẻ thẹn thùng thế này nhỉ?

Tạ Lương Trần, tôi tuyệt đối sẽ không vì cậu là một đóa hoa mỏng manh mà nương tay đâu nhé!

Mau đến để tôi giày vò thật tơi bời đi nào! Tạ Lương Trần!

Dứt lời, tôi liền lao thẳng tới chỗ anh.

Một tiếng sau, đôi chân đang run lẩy bẩy của tôi nói cho tôi biết, mọi thứ hình như có gì đó sai sai.

Vừa định xoay người trèo xuống giường thì đã bị Tạ Lương Trần tóm lấy cổ chân kéo ngược trở lại.

Đó là một trận cuồng phong bão táp, đè đầu, ép gương, giã gạo liên hồi, cùng kỹ năng ""trồng cam"" đỉnh cao.

Hôm sau tỉnh giấc, tôi đã trong trạng thái thương tích đầy mình.

Trọn vẹn cả một đêm đấy!

Cảm giác lợi hại từ vòng eo săn chắc của Tạ Lương Trần cuối cùng tôi cũng đã lĩnh hội đủ rồi.

Ánh nắng rọi lên cơ bụng, cơ n.g.ự.c và cơ nhị đầu của Tạ Lương Trần.

Nhìn thấy mà nước mắt từ khóe miệng tôi cứ thế chảy ra, nghĩ ngợi thế nào tay tôi liền tự động mò đến vị trí đó.

Tạ Lương Trần tóm lấy cái bàn tay đang táy máy của tôi, ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.

""Đêm qua mệt lắm đúng không? Ngoan nào, ngủ tiếp một lát đi.""

Tôi hất phăng anh ra, muốn ngồi dậy nhưng đôi chân mềm nhũn như sợi mì cứ run lẩy bẩy không ngừng.

Nhưng ngoài mặt vẫn cố ra vẻ đầy uy quyền:

""Chuyện xảy ra đêm qua, tôi đã quay lại hết rồi đấy.""

Nghe thấy giọng nói khàn đặc của chính mình, mặt tôi bỗng nóng bừng lên.

""Từ nay về sau, mỗi tuần anh phải đến chỗ tôi bốn lần, nếu không tôi sẽ tung ảnh lên trang mạng của trường.""

Nào ngờ Tạ Lương Trần chẳng thèm nghĩ ngòi mà gật đầu đồng ý luôn.

Anh vừa mặc quần áo vừa nói:

""Hay là anh đến sáu lần đi, cuối tuần phải đi đ.á.n.h bóng rổ nên không qua được.""

Không đúng.

Trong tiểu thuyết không diễn biến theo kiểu này cơ mà?

Chẳng phải nên là kịch bản anh chạy tôi đuổi, rồi anh cắm cánh cũng khó lòng thoát khỏi hay sao?

Đại ca ơi là đại ca, anh đang bị bắt cóc đấy nhé! Sao lại có vẻ thản nhiên chill thế này chứ...

Tôi vốn đã chuẩn bị sẵn một bài ca uy h.i.ế.p lợi dụ dài dằng dặc.

Hóa ra chẳng dùng đến tẹo nào.

----------
Muốn đọc bộ này ngay thì làm như này nha
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này giúp Sen trước
💖 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 1004114 -- thả vào Còm Mem
Lin sẽ tự bật FULL khi đủ 16 LAI đó nha, nhớ phải bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN lên nhé cả nhà💕
Tên truyện: NAM CHÍNH GIẢ CAO LÃNH BỊ VẢ MẶT
Tình trạng: Đã hoàn thành

1004114"

"[Full] GIỚI THIỆU:Năm thứ ba sau khi ta hạ giá, dưỡng nữ của bà mẫu là Thân Nhu bò lên giường phu quân ta.Nàng mang lươ...
27/08/2026

"[Full] GIỚI THIỆU:

Năm thứ ba sau khi ta hạ giá, dưỡng nữ của bà mẫu là Thân Nhu bò lên giường phu quân ta.

Nàng mang lương tịch, lại là dưỡng nữ của bà mẫu.

Ta chỉ đành nghiến răng uống chén trà thiếp thất này.

Ta hận Thân Nhu đến tận xương tủy.

Ta đối đãi với nàng như tỷ muội, còn từng giúp nàng xem xét mấy thiếu niên lang có gia phong lẫn học thức đều tốt.

Bốn ph òng thiếp thất mà phu quân nạp sau này cộng lại, cũng không ai khiến ta đau lòng bằng nàng.

Thế mà hết lần này tới lần khác, chính nàng lại muốn cướp phu quân của ta.

Hai mươi năm sau đó, ta đấu với nàng, nữ nhi của ta lại đấu với nữ nhi của nàng.

Cuối cùng vẫn là ta cao tay hơn một bậc, nàng xem như gián tiếp chết trong tay ta.

Ta trở thành kẻ thắng cuộc, cả đời hưởng hết vinh hoa phú quý, thọ chung chính tẩm.

Nhưng vào lúc hấp hối, ta lại nhớ tới Thân Nhu,

Thật ra khi ấy, nàng cũng chỉ mới mười lăm tuổi.

Lần nữa mở mắt, ta trở về năm thứ ba sau khi gả cho phu quân, đúng lúc Thân Nhu sắp bò lên giường hắn.

Lần này, ta muốn đến trước một bước, vạch trần chuyện Thân Nhu hạ dược phu quân, khiến nàng mất sạch thể diện, sau đó gả nàng thật xa đến một gia đình bình dân ở Giang Nam.

Chứ không phải như kiếp trước, đấu với ta cả đời, rồi chết trong hậu trạch.

Nhưng mà…

Người đang rắc bột thuốc vào lư hương kia… sao lại là phu quân ta?

GIỚI THIỆU:

Năm thứ ba sau khi ta hạ giá, dưỡng nữ của bà mẫu là Thân Nhu bò lên giường phu quân ta.

Nàng mang lương tịch, lại là dưỡng nữ của bà mẫu.

Ta chỉ đành nghiến răng uống chén trà thiếp thất này.

Ta hận Thân Nhu đến tận xương tủy.

Ta đối đãi với nàng như tỷ muội, còn từng giúp nàng xem xét mấy thiếu niên lang có gia phong lẫn học thức đều tốt.

Bốn ph òng thiếp thất mà phu quân nạp sau này cộng lại, cũng không ai khiến ta đau lòng bằng nàng.

Thế mà hết lần này tới lần khác, chính nàng lại muốn cướp phu quân của ta.

Hai mươi năm sau đó, ta đấu với nàng, nữ nhi của ta lại đấu với nữ nhi của nàng.

Cuối cùng vẫn là ta cao tay hơn một bậc, nàng xem như gián tiếp c.h.ế.t trong tay ta.

Ta trở thành kẻ thắng cuộc, cả đời hưởng hết vinh hoa phú quý, thọ chung chính tẩm.

Nhưng vào lúc hấp hối, ta lại nhớ tới Thân Nhu,

Thật ra khi ấy, nàng cũng chỉ mới mười lăm tuổi.

Lần nữa mở mắt, ta trở về năm thứ ba sau khi gả cho phu quân, đúng lúc Thân Nhu sắp bò lên giường hắn.

Lần này, ta muốn đến trước một bước, vạch trần chuyện Thân Nhu hạ d.ư.ợ.c phu quân, khiến nàng mất sạch thể diện, sau đó gả nàng thật xa đến một gia đình bình dân ở Giang Nam.

Chứ không phải như kiếp trước, đấu với ta cả đời, rồi c.h.ế.t trong hậu trạch.

Nhưng mà…

Người đang rắc bột t.h.u.ố.c vào lư hương kia… sao lại là phu quân ta?

01

Ta chợt cảm thấy cổ họng từng cơn thắt lại.

Vội vàng che miệng, lúc này mới không bật ra tiếng nôn khan.

Sao có thể như vậy?

Người hạ d.ư.ợ.c sao lại là phu quân?

Kiếp trước, ta vẫn luôn cho rằng Thân Nhu không nỡ rời bỏ phú quý của Tề gia, nên mới hạ d.ư.ợ.c phu quân.

Sau này ta trở thành kẻ thắng cuộc cuối cùng, thọ chung chính tẩm, cũng từng nghĩ năm ấy Thân Nhu mới mười lăm tuổi, có lẽ chỉ nhất thời hồ đồ.

Chỉ duy nhất chưa từng nghĩ tới, nàng có thể từ đầu đến cuối đều bị oan.

Thuốc căn bản không phải do nàng hạ.

Sau khi bỏ t.h.u.ố.c xong, phu quân ung dung ném tờ giấy gói t.h.u.ố.c vào chậu than.

Chẳng bao lâu, tờ giấy đã bị ngọn lửa nuốt chửng.

Giống như chân tướng của chuyện này, cũng giống như tính mạng của Thân Nhu ở kiếp trước.

Chẳng trách kiếp trước ta sai hạ nhân điều tra xem t.h.u.ố.c của Thân Nhu được đưa vào phủ bằng cách nào, cuối cùng lại không thu được gì.

Nữ t.ử ít có cơ hội ra ngoài.

Thân Nhu bỏ tiền mua đồ, đáng lẽ phải để lại dấu vết.

Nhưng nam nhân lại không bị những hạn chế ấy.

Tề Văn Khải muốn ra ngoài lúc nào, mua thứ gì, mang thứ gì về, chẳng có ai kiểm tra hắn.

Thấy phu quân sắp rời đi, ta vội lùi ra sau bình phong, co người lại.

Tề Văn Khải, rốt cuộc còn bao nhiêu chuyện ta không biết?

Đợi hắn đi rồi, ta mới bước ra khỏi sau bình phong, trong lòng không khỏi dấy lên nghi hoặc.

Thân Nhu quả thật là một mỹ nhân, tính tình cũng dịu dàng đáng mến.

Nhưng thân phận của Thân Nhu, thực sự không phải lựa chọn thích hợp để nạp làm thiếp.

Trước khi hắn nạp Thân Nhu, trong nhà trên dưới đều hòa thuận.

Ta theo bà mẫu học cách quản gia, chuyện gì giữa mẹ chồng nàng dâu cũng cùng nhau bàn bạc.

Thân Nhu ngày ngày ở bên bà mẫu, vì thế ta và nàng rất nhanh đã trở nên thân thiết;

Mỗi ngày ta ở cùng bà mẫu và Thân Nhu, chuyện quản gia có người để thỉnh giáo, lúc buồn chán lại có người bầu bạn.

Cho dù phu quân không ở nhà, ngày tháng vẫn trôi qua thú vị vui vẻ.

Nhưng sau khi Tề Văn Khải nạp Thân Nhu, mọi thứ trong nhà đều thay đổi.

Ta oán trách bà mẫu và Thân Nhu, thậm chí từng nghi ngờ bà mẫu cố ý nuôi một cô nương để sau này làm thiếp cho phu quân, cố tình khiến ta khó chịu.

Từ đó về sau, ta luôn giữ hai phần nghi kỵ với bà mẫu, tuy lễ nghĩa vẫn không thiếu, nhưng không thể thân thiết như trước nữa.

Đối với Thân Nhu, ta càng hận đến nghiến răng.

Thậm chí vì muốn tranh hơn thua với Thân Nhu, ta còn mua một nữ t.ử lương gia về làm thiếp cho Tề Văn Khải, chỉ mong có thể kéo được chút tâm tư của hắn khỏi người Thân Nhu.

Hơn hai mươi năm sau đó, ta và Thân Nhu minh tranh ám đấu, giữa ta và bà mẫu cũng thường xuyên nảy sinh khúc mắc.

Trong nhà loạn thành một mớ.

Nạp Thân Nhu làm thiếp, cái giá phải trả quả thật quá lớn.

Vì sao Tề Văn Khải lại làm như vậy?

Nghĩ mãi không ra, ta đành tìm một cái cớ trước, khiến Thân Nhu không thể đến noãn các, tránh được chuyện hôm nay rồi tính tiếp.

Thân Nhu sống cùng bà mẫu, ta gọi nha hoàn mang tới mấy bức họa của những vị công t.ử ta đã xem xét cho Thân Nhu, bắt đầu giới thiệu với bà mẫu và nàng.

Thân Nhu có chút e thẹn, che mặt định rời đi, lại bị ta kéo lại.

“Cũng đâu bắt muội lập tức định người.”

“Muội chỉ cần xem qua trước, trong lòng có chút cân nhắc, rồi nghĩ xem bản thân thích người thế nào là được.”

Bà mẫu cũng đầy mặt tán đồng: “Nhược Nhân nói đúng, đây là đại sự cả đời.”

“Gia thế danh tiếng bên ngoài là một chuyện, gia phong và quan hệ trong nhà lại là chuyện khác.”

Bà mẫu cầm một tờ giấy lên, không ngừng gật đầu khen ngợi:

“Tẩu t.ử của con làm việc thật cẩn thận, phía sau tranh còn ghi rõ tình hình trong nhà bọn họ.”

“Thật sự gả đi rồi, ngày ngày đều phải sống giữa bà mẫu, chị em dâu và các cô em chồng. Ngày tháng sau khi thành thân có tốt hay không, những chuyện này chiếm hơn phân nửa.”

“Có nhà may mắn, nữ quyến trong nhà hòa thuận khắp nơi, cô tẩu chị em dâu thân thiết đến mức phu quân gần như thành người thừa; Cũng có nhà nữ quyến bất hòa, ngày ngày kéo nam nhân tới phân xử, phu thê cho dù tình cảm tốt đến đâu, lâu dần cũng sẽ phiền chán.”

Quả nhiên Thân Nhu dừng bước, bắt đầu liếc nhìn mấy bức họa cùng những ghi chú về hoàn cảnh gia đình phía dưới.

Trong lòng ta lại khẽ động.

Dường như một tiếng sét bất ngờ bổ tan màn mây mù trong lòng, chỉ còn lại sự tỉnh táo và đau đớn như vừa được khai sáng.

----------
☑️ Cách đọc truyện này nhé, đọc theo cách sau:
⏭️ Bước 1: Nhấn LAI cho bài viết này của Sen nha
🫡 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 1003815 -- nữa là xong rồi
Nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nha. Khi đủ 16 LAI hệ thống tự mở FULL toàn bộ🥺💕
Tên truyện: LẦM VÌ HƯƠNG DƯỢC
Tình trạng: Đã hoàn thành

1003815"

"[HOÀN THÀNH] Tần Tu mơ một giấc mộng.Trong mộng, Nguyễn Uyển trở thành tiểu thiếp của hắn, hắn đối tốt với nàng cả đời,...
26/08/2026

"[HOÀN THÀNH] Tần Tu mơ một giấc mộng.

Trong mộng, Nguyễn Uyển trở thành tiểu thiếp của hắn, hắn đối tốt với nàng cả đời, nhưng mỗi ngày nàng vẫn cứ buồn bực không vui, cuối cùng qua đời rất sớm.

Sau khi nàng mất, hắn cũng từ quan, sau đó ôm tro cốt của nàng nhảy xuống hồ.

Nước hồ lạnh vô cùng, thế nhưng chiếc bình sứ nho nhỏ màu trắng mà hắn ôm trong lồng ngực kia thì lại rất ấm áp và dễ chịu.

1.

Lúc Tần Tu vén rèm đi ra, gốc hoa mẫu đơn trong sân đã nở rộ.

Đây là giống quý hiếm, đóa hoa to như miệng bát, màu sắc thì đỏ tươi như m.á.u.

Nghe nói cả kinh thành chỉ có ba cây, một cây ở nội viện Hoàng cung, một cây ở nhà mẹ đẻ của đương kim Thái Hậu - phủ Bình Dương Hầu.

Một cây còn lại, chính là ở trong nha môn Trấn Phủ Tư của Cẩm Y Vệ này.

Nhưng cho dù như vậy, Tần Tu cũng chẳng có tâm trạng đâu mà ngắm hoa.

Hắn khom lưng nhặt một món hình cụ trên mặt đất lên, tiện tay xoay xoay nó hai lần, sau đó lập tức có người tiến lên nghênh đón.

""Đại nhân.""

""Khai chưa?"" Trên khuôn mặt lạnh lùng của Tần Tu vẫn chẳng có biểu cảm dư thừa nào.

Người bị treo trong sân kia đã bị thẩm vấn suốt ba ngày ba đêm.

Thủ đoạn của nha môn Cẩm Y Vệ có tiếng là tàn nhẫn và đẫm m.á.u, kẻ bị treo m.á.u me phủ kín toàn thân, thậm chí trên người còn không tìm được bất cứ một miếng thịt lành lặn nào.

Tuy vậy nhưng kẻ ấy vẫn còn sống, vẫn còn chút hơi thở mong manh.

Tên thuộc hạ cười xòa: ""Vẫn chưa đâu, là một cục xương cứng, khó gặm thật sự.""

""Một đám phế vật."" Tần Tu đứng thẳng người lên, lạnh lùng nói.

Sắc mặt tên thuộc hạ lập tức tái mét, luôn mồm nói: ""Vâng, ti chức nhất định sẽ tăng cường thẩm vấn! Tăng cường thẩm vấn.""

Tần Tu cũng không đếm xỉa gì đến y, chắp tay sau lưng, chậm rãi đi đến trước mặt kẻ đang bị trói trên giàn giá dùng để t.r.a t.ấ.n kia.

""Lý đại nhân.""

Hắn bình tĩnh nói: ""Bây giờ ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, rốt cuộc trong triều còn bao nhiêu dư nghiệt của Đoan Vương? Ta muốn một bản danh sách.""

2.

Cựu Thiếu khanh của Đại Lý Tự - Lý Tư Châu - gắng gượng mở cặp mắt sưng tấy kia ra.

Bình tĩnh nhìn Tần Tu, qua cả buổi trời, lại chỉ nhổ một cục đờm có lẫn với m.á.u vào mặt hắn!

""Phi!""

""Đại nhân!""

Trong một tràng những tiếng kêu réo vì ki nh ng ạc, động tác của Tần Tu lại rất nhanh, hắn bóp nát hàm dưới của Lý Tư Châu, nếu đối phương có thể may mắn sống sót ra khỏi nha môn Cẩm Y Vệ, e là cả đời này cũng đừng mơ đến việc há mồm nói chuyện nữa.

""Người cần phải nghĩ cho kỹ đấy, Lý đại nhân! Ta biết ngươi đã bí mật đưa nữ nhi ra khỏi kinh thành; chỉ cần ta mở miệng, ta bảo đảm nàng ta sẽ không xuất hiện ở bất cứ một chốn phong lưu trăng hoa nào, nhưng nếu một canh giờ sau mà ta còn chưa lấy được danh sách, vậy thì ta không thể đảm bảo được chuyện đó nữa đâu!""

""Ư... ư ư..."" Lý Tư Châu phẫn nộ trừng mắt với hắn, bắt đầu liều mạng giãy giụa, hình như đang c.h.ử.i rủa gì đó.

Nhưng Tần Tu cũng lười chẳng muốn nghe, chỉ hơi nhíu mày, kéo một góc áo còn sạch sẽ trên người ông ta ra chùi chùi ngón tay dính m/á/u của mình.

Chưa đến nửa khắc, hắn đã lấy được bản danh sách kia.

Tên thuộc hạ kinh hồn bạt vía hỏi: ""Đại nhân... Còn nữ nhi của Lý Tư Châu, nên xử lý thế nào ạ? Hiện giờ nàng ta vẫn còn bị nhốt trong đại lao.""

""Lý Tư Châu sao rồi?""

""Vẫn còn thoi thóp.""

""Dẫn qua đây, để nàng ta gặp mặt phụ thân mình lần cuối, sau đó đưa ra khỏi kinh thành đi."" Tần Tu lạnh lùng nói.

Thuộc hạ liên tục gật đầu, vội vã rời đi.

Tần Tu và Lý Tư Châu vốn đỗ Tiến sĩ trong cùng một kỳ thi, cũng là đồng hương với nhau, cùng vào triều làm quan đã được tám năm.

Nhưng tạo hóa trêu ngươi, một người đã làm đến chức Chỉ huy sứ của Cẩm Y Vệ, còn người kia lại âm thầm cấu kết với Đoan Vương hòng mưu phản, cuối cùng thua cuộc, trở thành phạm nhân.

Thuộc hạ nhìn theo bóng lưng sải bước ra khỏi sân viện của Tần Tu, thổn thức không thôi.

Chịu giữ lại một mạng cuối cùng cho nhà họ Lý, chắc hẳn là đại nhân nhà mình vẫn còn nhớ tình đồng hương đúng không?

3.

Ngoài cửa viện, Tần Tu chạm mặt vị tiểu thư nhà họ Lý đang bị Cẩm Y Vệ áp giải vào.

Thiếu nữ ấy chưa kịp đến tuổi đậu khấu niên hoa*, vừa thấy Tần Tu đã hung tợn hét lên, bổ nhào về phía hắn.

(*) đậu khấu niên hoa: để chỉ những thiếu nữ 13-14 tuổi

Nhưng chưa kịp đến gần mục tiêu thì đã bị người ta hung hăng đập một gậy lên lưng, chật vật ngã nhào xuống đất.

""Tần Tu! Ta nguyền rủa ngươi kiếp này sẽ cô độc suốt quãng đời còn lại, c.h.ế.t không t.ử tế!""

Một lúc lâu sau khi giục ngựa rời đi, bên tai Tần Tu vẫn còn quanh quẩn lời c.h.ử.i rủa bén nhọn của nữ t.ử kia.

Đến khi vào cung, hắn lại không thể diện kiến Th ánh thượng.

Hai tiểu đồ đệ do Thái giám Tổng quản Lý Phúc để lại đang chờ đợi, vừa thấy hắn đến đã tiến lên nghênh đón.

""Tần đại nhân, Bệ hạ có lệnh, bảo ngài lập tức đến phủ Nhữ Dương Hầu để tháp tùng.""

""Phủ Nhữ Dương Hầu?"" Tần Tu nhíu mày.

""Vâng."" Tiểu thái giám cười nói: ""Hôm nay phủ Nhữ Dương Hầu mời các cô nương dòng dõi thế gia đến thưởng hoa, Bệ hạ cũng đi.""

Phủ Nhữ Dương Hầu tổ chức yến tiệc thưởng hoa để chọn vợ cho Thế t.ử, sao Bệ hạ lại có hứng tham gia?

Trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn là danh sách mà Lý Tư Châu đã cung khai, trên đó có một số kẻ khó giải quyết, hắn cần phải gặp Bệ hạ ngay lập tức.

Đương kim Bệ hạ - Tiêu Hoài Ngọc - đang câu cá trong vườn, hôm nay ngài mặc thường phục xuất cung, không kinh động đến bất cứ ai.

Tần Tu thấy bên cạnh ngài chỉ có Lý Phúc đi theo thì cũng không đa lễ, lập tức đưa bản danh sách cất trong l.ồ.ng n.g.ự.c cho Tiêu Hoài Ngọc.

----------
✔️ Muốn đọc FULL truyện cực dễ nè nhaa 👇
🎒 Bước 1: Thả nhẹ một cái LAI cho bài viết 💖
📖 Bước 2: Để lại một Còm Men 1136720
Sau đó vào phần bình luận → chọn “Tất cả bình luận” là sẽ thấy lin truyện liền á ✨
Lin sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI nha😘
Tình trạng: Đã hoàn thành

1136720"

Address

Tây Ninh
840000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Kho Truyện posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share