16/01/2026
Câu chuyện nhân văn cây sâm Ngọc Linh
Tuần vừa rồi mình có dịp tới thôn Lộc Bông – Măng Ri (Ngọc Lây cũ) để mua sâm cho bà con và có nghe được câu chuyện rất hay ở đây là. Mỗi đứa trẻ khi chào đời, đến ngày đầy tháng, sẽ được người thân trong gia đình như ông bà, cô chú, bác… tặng cho vài cây sâm Ngọc Linh nhỏ. Những cây sâm ấy không được giữ trong nhà, mà được gửi gắm lên rừng, nhờ cha mẹ trồng và đánh dấu cẩn thận.
Thời gian trôi đi, đứa trẻ lớn lên từng ngày, và những cây sâm trên rừng cũng lặng lẽ bén rễ, sinh trưởng giữa mây núi. Năm tháng qua đi, khi các con trưởng thành, những cây sâm năm nào cũng đã đến tuổi thu hoạch. Đó không chỉ là những củ sâm quý, mà còn là thành quả của tình yêu thương, của niềm tin và sự kiên nhẫn.
Nguồn sâm ấy trở thành kinh phí lớn giúp con cái học hành, lập nghiệp, giải quyết những bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời. Một món quà từ lúc mới sinh, nhưng giá trị theo con suốt cả hành trình trưởng thành.
Đó là một hành động vô cùng nhân văn, vừa nuôi dưỡng tương lai cho con trẻ, vừa gìn giữ rừng, giữ nghề và bảo tồn giá trị của cây sâm Ngọc Linh.
Mong rằng câu chuyện đẹp này sẽ được lan tỏa đến nhiều nơi hơn nữa, để truyền thống ấy không mai một, và để cây sâm Ngọc Linh không chỉ là dược liệu quý, mà còn là biểu tượng của tình thân và trách nhiệm với thế hệ mai sau.