23/11/2025
Sau một năm bước chân vào giảng đường đại học, chúng em trở về ngôi trường cũ trong buổi sáng 20/11 đầy nắng. Mọi thứ vẫn quen thuộc đến lạ: sân trường, dãy lớp, hàng cây nơi từng cùng bạn bè ngồi trò chuyện mỗi giờ ra chơi. Chỉ có điều, hôm nay lớp không còn đủ đầy như xưa, chỉ khoảng một nửa đến được, một nửa còn lại đã bị cuốn theo lịch học, lịch thực tập quân sự , công việc và những ngã rẽ riêng của cuộc sống. Khi tất cả đứng lại bên nhau, chụp chung một tấm ảnh cùng thầy cô, chúng em bỗng thấy tim mình se lại – bởi nhận ra rằng thời gian đã vô tình làm thưa đi sự hiện diện của những người từng rất gần.
Nhưng giữa sự thiếu vắng ấy, thầy cô vẫn ở đó, vẫn nụ cười hiền, vẫn giọng nói ấm áp gọi từng cái tên thân quen. Em chợt hiểu rằng, dù học trò có đi xa đến đâu, thầy cô vẫn luôn là điểm tựa lặng lẽ dõi theo. Chúng em muốn gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến thầy cô – những người đã không chỉ dạy cho chúng em kiến thức, mà còn dạy cách làm người, cách sống tử tế và biết trân trọng những điều giản dị nhất. Cảm ơn thầy cô vì đã dành cả thanh xuân để vun trồng cho những ước mơ nhỏ bé của chúng em được lớn lên từng ngày. Dù sau này có đi xa đến đâu, chúng em vẫn luôn nhớ và biết ơn thầy cô thật nhiều!!❤️🥰Hy vọng rằng lần sauu sẽ thật đông đủ mọi người -k37 Ndu