13/06/2026
Những tháng năm bên ngoại
Những tháng năm bên ngoại đối với mình như một miền ký ức không bao giờ phai, mỗi ngày trôi đi chậm rãi như dòng kênh sau vườn, đầy ắp những điều bình dị mà đến lớn rồi mới biết nó quý giá biết bao. Sáng sớm, ngoại đã dậy từ tinh mơ với tiếng chổi quét sân xào xạc đánh thức bầy gà còn đang ngủ gật. Mình nằm trong mùng, ngửi mùi lá bưởi ngoại nấu trên bếp, biết rằng lát nữa sẽ có một nồi nước tắm ấm thơm mùi quê, gột sạch bụi bặm của những ngày tuổi thơ rong chơi.
Những buổi trưa hè mình theo mấy cậu ra đồng cắt lúa, vừa đi vừa nghe tiếng ngoại kêu vọng từ xa, dặn chừng nắng quá thì về kẻo bệnh. Trong từng cái lót ổ cho gà, trong từng chiếc áo bà tự tay ngoại may có một tình thương lặng lẽ mà mình chỉ nhận ra khi đã xa nhà. Chiều xuống, cả nhà ngồi quanh mâm cơm, ngoại gắp cho mình khứa cá kho nhỏ đã gạn hết xương. Mình lớn lên dưới sự chăm chút không lời đó, thấy thương mà cũng thấy lonmgf mình mắc nợ hoài không biết trả sao cho hết.
Ở bên ngoại, cuộc sống không có gì lớn lao, chỉ là chuỗi ngày bình lặng như sương sớm phủ trên vườn cau. Thế nhưng chính cái bình lặng của một tuổi thơ trong trẻo đó lại là nền đất mình đứng vững nhiều năm về sau. Đôi khi, giữa bộn bề thành phố, mình chợt nghe lại tiếng quét sân, ngửi lại mùi nước lá bưởi thân thuộc, tưởng như có thể quay về căn nhà cũ ở quê, thấy ngoại ngồi nơi bậc cửa, ánh mắt hiền hậu nhìn ra con đường đất đỏ như trông ngóng một dáng hình ai đó chưa về.
Và trong khoảnh khắc đó, mình biết rằng những tháng năm bên ngoại không chỉ là ký ức, mà là một phần máu thịt, một phần tâm hồn, đi cùng mình suốt cả cuộc đời.
Những năm tháng đó mình đã lớn lên bên ngoại, bên những điều dịu dàng nhất của cuộc đời mình!
——————————
THÀNH DUYÊN - DỆT SỢI THÂN TÌNH