24/11/2025
11B3—cái tên này, trong thâm tâm tôi, chưa bao giờ là nơi tôi nghĩ mình sẽ thực sự thuộc về.
Từ những ngày đầu tiên rụt rè bước chân vào cánh cổng Trường THPT Vĩnh Bảo, mang theo bao khát khao và ước mơ rực cháy của tuổi trẻ, tôi đã may mắn được gặp các bạn. Chính khoảnh khắc đó đã thắp lên trong tôi hy vọng về một thanh xuân sẽ có các bạn đồng hành.
Tuy nhiên, thực tế luôn phức tạp hơn dự tính. Giữa chúng ta đã có những lúc hiểu lầm, những cãi vã, và sự bồng bột của tuổi trẻ đôi khi đẩy chúng ta xa cách. Nhưng thật may mắn, sau một năm học lớp 10 đầy sóng gió, chúng ta đã dần thấu hiểu nhau hơn.
Tôi thật sự tiếc nuối và ước gì có thể quay ngược lại thời gian để thay đổi bản thân, để làm mọi thứ tốt hơn, nhưng điều đó là không thể.
Ở hiện tại, đôi khi tôi cảm thấy vô cùng mãn nguyện khi nhìn về tập thể, nhưng cũng có lúc tôi lại thấy rối bời vì sự thiếu đoàn kết vẫn còn tồn tại. Tôi hiểu rằng mỗi người là một cá thể với những suy nghĩ và góc nhìn riêng, tôi không thể ép buộc các bạn phải đồng thuận với mình.
Tôi biết, những lời tôi nói ra lúc này có thể bị xem là bồng bột của suy nghĩ nhất thời. Nhưng tôi cam đoan, đây chính là cảm xúc chân thật nhất của tôi ngay tại thời điểm này, và là sự đúc kết từ những tháng ngày tôi đã thực sự buồn bã và trăn trở.
Nhưng tôi vẫn luôn khao khát rằng, khoảng thời gian quý báu từ giờ cho đến khi kết thúc lớp 12—chỉ còn vỏn vẹn một năm rưỡi—sẽ trở nên ý nghĩa và đáng nhớ hơn. Tôi không muốn tuổi trẻ của chúng ta trôi qua một cách vô vị, nhạt nhòa, để rồi khi nhìn lại chỉ là sự tiếc nuối.
11B3 thân mến, tôi mong các bạn hãy cùng nhau nỗ lực để xây dựng nên một tập thể thực sự đoàn kết, khiến cả những tập thể khác phải ngưỡng mộ chúng ta. #2009