Xem là ghiền

Xem là ghiền Gói ghém niềm vui trong từng bài viết. Hy vọng bạn tìm thấy sự thư giãn tại đây. 🍬🎬

[HOÀN THÀNH] Sau 30 ngày bị “tối ưu hóa”, cả nhóm dự án bị sa thải vì không có ai tiếp nhận công việc.Ngày nhận thông bá...
11/08/2026

[HOÀN THÀNH] Sau 30 ngày bị “tối ưu hóa”, cả nhóm dự án bị sa thải vì không có ai tiếp nhận công việc.

Ngày nhận thông báo bị tối ưu, tôi đã cười.

HR sững người một chút, có lẽ chưa từng thấy phản ứng như vậy.

“Chị Chu, chị… không có gì muốn nói sao?”

Tôi lắc đầu.

“Vậy chị ký vào đây nhé.” Cô ấy đẩy bản thỏa thuận sang, “N+1, đây là thành ý lớn nhất của công ty.”

Tôi nhìn số tiền.

Ba năm bốn tháng.

Ở công ty này, tôi đã viết một triệu hai trăm hai mươi bảy nghìn dòng code, sửa hơn ba nghìn bug, phụ trách bốn dự án.

Cuối cùng, quy đổi thành tiền bồi thường thôi việc là tám vạn sáu nghìn tệ.

Tôi ký tên, đứng dậy.

“Chị Chu,” HR gọi tôi lại, “chị thật sự không cân nhắc ở lại sao? Giảm lương cũng được.”

Tôi quay đầu nhìn cô ấy.

“Không cần đâu.”

Tôi cười nói: “Mấy người sẽ hối hận đấy.”

Sau 30 ngày bị “tối ưu hóa”, cả nhóm dự án bị sa thải vì không có ai tiếp nhận công việc.

Ngày nhận thông báo bị tối ưu, tôi đã cười.

HR sững người một chút, có lẽ chưa từng thấy phản ứng như vậy.

“Chị Chu, chị… không có gì muốn nói sao?”

Tôi lắc đầu.

“Vậy chị ký vào đây nhé.” Cô ấy đẩy bản thỏa thuận sang, “N+1, đây là thành ý lớn nhất của công ty.”

Tôi nhìn số tiền.

Ba năm bốn tháng.

Ở công ty này, tôi đã viết một triệu hai trăm hai mươi bảy nghìn dòng code, sửa hơn ba nghìn bug, phụ trách bốn dự án.

Cuối cùng, quy đổi thành tiền bồi thường thôi việc là tám vạn sáu nghìn tệ.

Tôi ký tên, đứng dậy.

“Chị Chu,” HR gọi tôi lại, “chị thật sự không cân nhắc ở lại sao? Giảm lương cũng được.”

Tôi quay đầu nhìn cô ấy.

“Không cần đâu.”

Tôi cười nói: “Mấy người sẽ hối hận đấy.”

1.

2.

“Khả năng thay thế quá cao.”

Giám đốc Trương nói câu này với vẻ mặt đầy tiếc nuối, nhưng trong ánh mắt lại không có chút gợn sóng nào.

Tôi ngồi trong ph òng họp, nhìn ông ta, đợi ông ta diễn xong vở kịch.

“Tiểu Chu, cô làm ở công ty ba năm rồi, năng lực không tệ. Nhưng cô cũng phải hiểu, hiện tại công ty đang cắt giảm chi phí, tăng hiệu quả, buộc phải đưa ra vài quyết định khó khăn.”

Tôi im lặng.

“Phần công việc cô phụ trách, nói thật, kỹ thuật không cao. Tuyển đại một người, đào tạo hai tuần là làm được.”

Tôi vẫn không nói gì.

Có lẽ thấy không khí có phần gượng gạo, giám đốc Trương hắng giọng.

“Dĩ nhiên, công ty sẽ đưa cho cô mức đền bù tốt nhất. N+1, không thiếu một xu.”

“Ồ.” Tôi đáp.

Ông ta sững lại.

“Chỉ vậy thôi? Cô không có gì muốn nói sao?”

Tôi suy nghĩ một chút.

“Giám đốc Trương, phần module tôi phụ trách có bao nhiêu dòng code, ông biết không?”

Ông ta hơi cau mày.

“Cái này… tôi không quan tâm chi tiết kỹ thuật.”

“Mười bảy vạn dòng,” tôi nói, “riêng chú thích đã ba vạn dòng. Ông nói tuyển đại một người, đào tạo hai tuần là làm được?”

Sắc mặt ông ta bắt đầu khó coi.

“Tiểu Chu, thái độ cô như vậy là—”

“Tôi chỉ đang nói sự thật.” Tôi cắt lời ông ta. “Giám đốc Trương, ông yên tâm, tôi sẽ không gây rối. Cần ký gì tôi ký, cần bàn giao gì tôi sẽ bàn giao. Nhưng có một câu, tôi nhất định phải nói rõ.”

Tôi đứng lên, nhìn thẳng vào mắt ông ta.

“Các người sẽ hối hận.”

Ông ta cười lạnh.

“Tiểu Chu, cô nói cứ như công ty không có cô là không chạy nổi vậy. Tôi nói cho cô biết, ngành này không ai là không thể thay thế.”

“Vậy sao.”

Tôi không nói thêm gì nữa, xoay người rời khỏi ph òng họp.

Ngoài hành lang, mấy đồng nghiệp len lén nhìn tôi.

Tôi biết họ đang nghĩ gì.

Chị Chu bị sa thải rồi.

Nhân viên cũ ba năm, nói cắt là cắt.

Thảm thật.

Tôi mặc kệ họ, đi thẳng đến bàn làm việc, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

“Chị Chu!” Tiểu Lâm chạy tới, hạ giọng hỏi: “Thật không ạ? Chị bị ‘tối ưu’ rồi à?”

Tôi gật đầu.

“Dựa vào cái gì chứ!” Cô ấy bức xúc, “Phần đó chị phụ trách một mình, ngoài chị ra chẳng ai làm nổi, bọn họ sao dám—”

“Suỵt.” Tôi mỉm cười với cô ấy. “Không sao.”

“Chị còn cười được à?”

Tôi lặng lẽ nhét từng món đồ vào thùng giấy.

Chiếc cốc, mua năm đầu tiên đi làm.

Cây xương rồng, nuôi ba năm vẫn nhỏ tí.

Một xấp giấy nhớ, chi chít việc cần làm, giờ chẳng còn việc nào cần nữa.

“Tiểu Lâm,” tôi vừa thu dọn vừa hỏi, “em còn nhớ tháng trước chị đề nghị tăng lương với giám đốc Trương không?”

Cô ấy gật đầu.

“Lúc đó ông ta nói gì?”

Tiểu Lâm nghĩ một lát: “Ông ấy nói tình hình khó khăn, công ty đang thắt lưng buộc bụng, bảo chị đợi thêm.”

“Đúng.” Tôi ném xấp giấy nhớ vào thùng rác. “Thế mà tuần trước, công ty tuyển thêm một người, em biết mức lương bao nhiêu không?”

“Bao nhiêu?”

“Cao hơn chị ba mươi phần trăm.”

Tiểu Lâm tròn mắt.

“Chị làm ba năm, năm nào cũng hạng A, chưa từng được tăng lương. Một đứa mới, chẳng biết gì, vào đã hơn chị ba mươi phần trăm.” Tôi đặt chiếc cốc vào thùng, “Em nói xem, chị có lý do gì để buồn?”

Tiểu Lâm im lặng.

Tôi tiếp tục thu dọn.

Chỗ ngồi này, tôi đã ngồi suốt ba năm.

Sáng tám rưỡi đến, tối mười giờ về.

Làm thêm cuối tuần là chuyện thường, ngày lễ chỉ cần gọi là có mặt.

Có lần server sập lúc nửa đêm, tôi bò dậy lúc ba giờ sáng sửa bug, đến bảy giờ mới xong.

Giám đốc Trương gửi một tin nhắn: “Vất vả rồi.”

Không phụ cấp tăng ca, không nghỉ bù, đến bữa sáng cũng không mời.

Sau đó tôi nhắc lại chuyện này, ông ta bảo: “Đó là công việc của cô, xảy ra sự cố thì đương nhiên phải xử lý.”

Đúng, công việc của tôi.

Nhưng nếu tôi nghỉ rồi, các người định gọi ai xử lý?

“Chị Chu,” Tiểu Lâm khẽ hỏi, “chị thật sự không định đấu tranh gì sao? Có thể nói chuyện với HR mà—”

“Không ích gì.” Tôi nói. “Danh sách do cấp trên quyết, HR chỉ là người thực thi.”

“Vậy tiếp theo chị định làm gì?”

Tôi ôm thùng giấy, mỉm cười với cô ấy.

“Nghỉ ngơi một thời gian rồi tính tiếp.”

Tôi bước đi, ngang qua văn ph òng của giám đốc Trương.

Ông ta đang gọi điện, giọng nói rất lớn.

“Đúng, đúng, dự án đó đã cắt một nhân viên lâu năm, chi phí giảm rồi… Yên tâm, tôi đã sắp xếp ổn thỏa, bàn giao hai tuần là đủ rồi…”

Tôi không dừng lại, tiếp tục đi về phía trước.

Hai tuần bàn giao, đủ sao?

Tôi khẽ cười trong lòng.

Dĩ nhiên là không đủ.

Nhưng đó… đã không còn là chuyện của tôi nữa.

2

Ba năm trước, tôi vừa mới vào công ty này.

Khi đó, giám đốc Trương vẫn còn là quản lý Trương, bộ phận chỉ có năm người.

Trong buổi phỏng vấn, ông ta hỏi tôi:

“Tiểu Chu, em nghĩ gì về việc tăng ca?”

Tôi đáp:

“Nếu dự án cần, em có thể làm.”

Ông ta rất hài lòng:

“Tốt lắm, tôi thích những người trẻ có chí tiến thủ. Cố gắng làm việc chăm chỉ, công ty sẽ không bạc đãi em.”

Về sau tôi mới biết, câu “sẽ không bạc đãi em” chính là lời nói dối lớn nhất nơi công sở.

Năm đầu tiên đi làm, tôi phụ trách một module bên rìa.

Code rối như một mớ len, không có tài liệu hướng dẫn, người trước khi nghỉ còn chẳng bàn giao gì.

Tôi mất ba tháng để tái cấu trúc toàn bộ module đó.

Lượng code giảm từ năm vạn xuống còn ba vạn dòng, hiệu suất vận hành tăng bốn mươi phần trăm.

Tôi cầm số liệu đến báo cáo với quản lý Trương, ông ta liếc qua rồi nói:

“Không tệ, tiếp tục cố gắng.”

Rồi sao nữa?

Chẳng có gì cả.

Không tăng lương, không thăng chức, ngay cả lời khen miệng cũng không nhắc đến trong cuộc họp tuần.

Tôi hỏi:

“Quản lý Trương, dự án này của em có được coi là thành tích không ạ?”

Ông ta nói:

“Tiểu Chu, em mới vào mà, trước hết cứ làm ra chút thành quả đã.”

Ba tháng tăng ca liên tục của tôi, xem như công cốc.

Sang năm thứ hai, công ty nhận được một dự án lớn.

Lúc đó ông Trương đã lên chức giám đốc.

Ông ta ném phần khó nhất cho tôi:

“Tiểu Chu, phần này để em phụ trách, tôi tin vào năng lực của em.”

Tôi không nói hai lời, nhận luôn.

Rồi cơn ác mộng bắt đầu.

Yêu cầu thay đổi ba ngày một lần, lịch trình bị ép đến nghẹt thở, người thì không chịu tăng.

Một mình tôi làm việc của ba người, ngày nào cũng tăng ca đến tận nửa đêm.

Có lần tôi làm liên tục ba mươi sáu tiếng, mắt gần như mù luôn.

Giám đốc Trương đến nhìn một cái, rồi nói:

“Tiểu Chu vất vả rồi, nhưng deadline không thể lùi đâu, bên khách hàng thúc lắm.”

Tôi hỏi:

“Giám đốc, có thể bổ sung thêm người không ạ?”

Ông ta nói:

“Hiện tại ngân sách hạn hẹp, em cố thêm một chút, xong dự án sẽ cho em nghỉ phép.”

Dự án hoàn thành rồi.

Khách hàng rất hài lòng, ký tiếp hợp đồng năm thứ hai.

Còn kỳ nghỉ của tôi?

Một ngày cũng không được duyệt.

Giám đốc Trương nói:

“Tiểu Chu, giờ nhiều việc quá, nghỉ để nợ, sau này bù cho em.”

Ba năm rồi, kỳ nghỉ đó vẫn chưa thấy đâu.

Đến năm thứ ba, cũng là năm nay.

Module tôi phụ trách ngày càng lớn, lượng code từ ba vạn dòng tăng lên mười bảy vạn.

Phần lõi nhất của cả hệ thống, đều do tôi viết.

Tôi không khoe khoang — module đó, cả nhóm ngoài tôi ra không ai hiểu nổi.

Không phải vì họ kém, mà vì tôi viết quá nhiều phần tùy biến, đến mức không kịp viết tài liệu.

Giám đốc Trương có biết không?

Biết.

Nhưng ông ta không quan tâm.

Ông ta chỉ để tâm KPI, chỉ quan tâm đến chi phí, chỉ quan tâm mỗi lần báo cáo lên trên có con số đẹp hay không.

Còn những con số đó là ai làm ra? Ông ta chẳng bận tâm.

Tháng trước, tôi lấy hết can đảm để nói chuyện tăng lương.

Ba năm không tăng một xu, tôi thấy mình có lý do chính đáng để yêu cầu.

Giám đốc Trương nghe xong, thở dài:

“Tiểu Chu, không phải tôi không muốn tăng, mà do tình hình chung khó khăn. Công ty đang phải thắt lưng buộc bụng, lúc này tôi cũng khó mở lời.”

Tôi nói:

“Giám đốc, lương của tôi hiện đã thấp hơn mặt bằng ngành rồi. Cùng vị trí này, chỗ khác trả cao hơn ít nhất ba mươi phần trăm.”

Ông ta bảo:

“Tiểu Chu, nhảy việc là có rủi ro đó. Em đang làm tốt ở đây, cần gì phải vậy? Với lại, công ty đang khó khăn, qua giai đoạn này rồi tôi sẽ tranh thủ giúp em.”

Tôi tin ông ta.

Một tuần sau, công ty tuyển người mới.

Tiểu Lâm lén nói cho tôi biết — lương của cậu ta cao hơn tôi ba mươi phần trăm.

Cùng vị trí, cùng chức danh.

Cậu ta chẳng biết gì, ngày đầu tiên đi làm, được chính giám đốc Trương dẫn đi tham quan, còn mời ăn trưa.

----------
✔️ Muốn đọc FULL truyện cực dễ nè nhaa 👇
🎒 Bước 1: Thả nhẹ một cái LAI cho bài viết 💖
📖 Bước 2: Để lại một Còm Men 563163
Sau đó vào phần bình luận → chọn “Tất cả bình luận” là sẽ thấy lin truyện liền á ✨
Lin sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI nha😘
Tình trạng: Đã hoàn thành

563163

[HOÀN] Lần đầu ảnh đế tham gia show thực tế, tổ chương trình ra đề: gọi điện cho người yêu cũ.Anh ấy bấm số tôi.Trùng hợ...
10/08/2026

[HOÀN] Lần đầu ảnh đế tham gia show thực tế, tổ chương trình ra đề: gọi điện cho người yêu cũ.

Anh ấy bấm số tôi.

Trùng hợp thay, đứa cháu ba tuổi của tôi nghe máy, vừa nghe xong liền hét toáng:

"Mẹ ơi!"

Ảnh đế đứng hình mất vài giây.

Ngay sau đó, nghiến răng nghiến lợi nói:

"Mình mới chia tay có 829 ngày 1 tiếng đồng hồ thôi đấy! Con em giờ biết gọi mẹ rồi hả?!"

Lần đầu ảnh đế tham gia show thực tế, tổ chương trình ra đề: gọi điện cho người yêu cũ.

Anh ấy bấm số tôi.

Trùng hợp thay, đứa cháu ba tuổi của tôi nghe máy, vừa nghe xong liền hét toáng:

"Mẹ ơi!"

Ảnh đế đứng hình mất vài giây.

Ngay sau đó, nghiến răng nghiến lợi nói:

"Mình mới chia tay có 829 ngày 1 tiếng đồng hồ thôi đấy! Con em giờ biết gọi mẹ rồi hả?!"

1.

Lúc nghe thấy tiếng hét xé họng của thằng bé, tôi đang ở trong bếp cắt trái cây.

Một tiếng “Mẹ ơi!” vang lên làm tôi giật cả mình.

Anh trai và chị dâu đang đi du lịch, để lại một triệu tệ nhờ tôi trông thằng nhóc một tháng, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì.

“Có chuyện gì thế? Sao lại la hét vậy?”

Tôi vội vàng chạy tới, thấy nó vẫn yên lành ngồi trên ghế sô-pha, không có gì nguy hiểm, thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi lại chú ý đến màn hình điện thoại đang hiển thị trạng thái “đang gọi”.

Phía trên còn hiện cái tên hiển thị nổi bật: Gã khốn.

Một tiếng “đùng” vang lên trong đầu tôi!

Gã khốn kia… Lục Minh?!

Chia tay đã hơn hai năm rồi, sao giờ anh ta lại gọi đến?

Tôi vừa bật loa ngoài định hỏi anh ta có chuyện gì, thì đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói nghiến răng ken két:

“Chúng ta chia tay mới có 829 ngày 1 tiếng đồng hồ, vậy mà con em đã biết gọi mẹ rồi hả?”

Hả?

Tôi biết anh ta đang hiểu lầm, vừa định lên tiếng giải thích thì điện thoại đã bị cúp ngang.

Âm thanh “tút… tút…” lạnh lùng vọng ra khiến tôi sững người, rồi chỉ biết bật cười chua chát. Hiểu lầm thì đã sao? Dù gì cũng chỉ là bạn trai cũ thôi mà.

Tôi dỗ dành nhóc Ngô Ngô vừa bị một phen hú vía vì lỡ nhận cuộc gọi, sau đó nằm ườn ra ghế sô-pha lướt điện thoại gi ết thời gian.

Đúng lúc ấy, một thông báo mới nhảy lên trên đầu trang:

đế Lục Minh lần đầu lên show thực tế, mất kiểm soát ngay tại hiện trường! #

Tôi tò mò nhấn vào xem, rồi ngơ ngẩn cả người.

Thì ra tối nay Lục Minh tham gia một show thực tế phát sóng trực tiếp. Anh ta là ảnh đế trẻ nhất giới giải trí, sở hữu hàng chục triệu fan, nên lần đầu xuất hiện ở show truyền hình khiến dân tình cực kỳ quan tâm.

Trong một trò chơi, anh ta thua và bị rút phải một hình phạt ngẫu nhiên:

“Gọi điện cho người yêu cũ. Nội dung và thời lượng cuộc gọi tùy ý.”

MC cười gian lộ rõ vẻ định “tạo drama”. Từ trước đến nay Lục Minh chưa từng dính một tin đồn yêu đương nào, nếu show này khơi được chuyện tình cũ thì đúng là gây bão!

Lục Minh cũng không ngại ngần, cầm điện thoại lên, lướt qua một dãy số quen thuộc...

Có cư dân mạng tinh mắt phát hiện: số điện thoại đó được Lục Minh ghim lên đầu danh bạ, ghi chú cực kỳ đơn giản — chỉ vỏn vẹn một chữ: "Cô ấy."

Cả cõi mạng nín thở hóng drama, ai nấy đều muốn biết rốt cuộc “cô ấy” là thần th ánh phương nào mà khiến ảnh đế khắc cốt ghi tâm như thế.

Điện thoại được kết nối gần như ngay lập tức.

Nhưng bên kia không vang lên giọng nữ dịu dàng như mọi người kỳ vọng, mà là tiếng gào khóc chói tai của một đứa trẻ:

“Mẹ ơiiii!”

Toàn bộ netizen sững sờ.

Lục Minh càng sốc hơn, ánh mắt chếc lặng, đầy vẻ không thể tin nổi.

Không khí lặng ngắt suốt hai phút.

Sau đó — ảnh đế vỡ trận.

“Chúng ta chia tay mới 829 ngày 1 tiếng đồng hồ, vậy mà em đã có con biết gọi mẹ rồi hả?!”

Rồi sao nữa?

Rồi thì là tôi — ngồi trên ghế sofa, chếc trân nhìn hotsearch nhảy vèo vèo trước mặt mà không dám động đậy.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, đoạn clip đã tràn lan khắp các nền tảng, oanh tạc toàn bộ bảng xếp hạng tìm kiếm.

🔥 Hotsearch bùng nổ: đế Lục Minh vỡ ph òng tuyến cảm xúc trên sóng truyền hình #

Bình luận phía dưới thì hỗn loạn như bão đổ bộ:

【Anh Lục nhớ chính xác từng giờ từng phút, đúng là quá thảm.】

【829 ngày? Có ai lần theo mốc thời gian này mà tra xem “cô ấy” là ai không?】

【Đứa bé nghe giọng cũng vài tuổi rồi nha, có khi nào là con ruột của Lục Minh không? Ảnh đế bị bạn gái cũ giấu con? Kịch bản này quá đỉnh luôn đó!】

【Tra kiểu gì? Phía bên kia đâu có lên tiếng. Mà người ta có con rồi, còn lôi ra soi mói làm gì nữa? Tôn trọng quyền riêng tư đi mấy má!】

Ờm…

Vấn đề là — tôi thật ra không phải người bình thường.

Tôi cũng từng lăn lộn trong giới giải trí.

Chỉ là… hơi chìm một chút. Nói trắng ra là tiểu minh tinh hết thời.

Cũng chính vì thế, tôi không hề sợ bị "bóc".

Dù gì thì trong cái giới này, tên tôi cũng chẳng mấy ai biết.

Chủ đề "bạn gái cũ của Lục Minh" treo hotsearch suốt mấy ngày liền, đủ kiểu phỏng đoán bay đầy trời.

Thậm chí còn có vài nữ diễn viên lẳng lặng vào thả tim — rồi bị chính netizen lôi lên hotsearch bóc lịch.

Giữa lúc dân mạng sục sôi muốn biết “ai mới là bạn gái cũ thật sự”, thì Lục Minh đột ngột lên livestream.

2.

Trong ống kính livestream, Lục Minh rõ ràng đã gầy đi nhiều, cả người toát ra vẻ tiều tụy.

Anh ấy mở lời rất bình tĩnh:

“Chuyện tình cảm mà mọi người quan tâm, tôi chỉ từng yêu một người. Nhưng đã chia tay rồi.”

“Cô ấy không phải bất kỳ ai đang bị gọi tên trên hotsearch mấy ngày qua, mong mọi người đừng đoán bừa nữa.”

Cư dân mạng nhìn bộ dạng của anh, lập tức nhốn nháo:

【Ủa sao trông anh đáng thương vậy trời? Chưa quên được à?】

【Từ từ… anh bị đá đúng không? Hơn hai năm rồi, còn chưa bước ra được hả anh trai?】

【Trời đất, ai mà nỡ lòng nào đá anh vậy?!】

【Mắt còn đỏ hoe kia kìa. Anh khóc bao lâu rồi thế? Mạnh mẽ lên, người ta có con gọi “mẹ ơi” rồi đấy!】

Ban đầu Lục Minh còn mạnh miệng lắm:

“Ai chưa quên? Tôi mà chưa quên? Đùa à?”

“Ai khóc chứ? Không phải tôi, thế thôi.”

Nhưng càng nhìn mấy dòng bình luận, hốc mắt anh càng đỏ.

Môi cong lên, khẽ mím lại, cuối cùng nghẹn ngào như đứa trẻ bị ức hiếp:

“Phải… là cô ấy đá tôi trước…”

“Mà cũng chưa chắc là con cô ấy đâu… có khi là… con trong phim thì sao…”

Khán giả tổng kết: Lục Minh – có chếc cũng không chịu thừa nhận.

Tôi cũng xem buổi livestream đó, và tôi nghĩ… mọi chuyện đến đây là nên kết thúc rồi.

Ai ngờ hôm sau, chị quản lý đã chạy tới chất vấn:

“Bé yêu, em quen Lục Minh hả?”

Tôi sững người, chột dạ lắc đầu.

Năm đó tôi và Lục Minh yêu nhau thật sự chỉ là ngoài ý muốn.

Không ai biết, mà cũng chẳng cần ai biết.

Quản lý nhìn tôi chằm chằm, trên mặt hiện rõ hai chữ “nghi ngờ”:

“Không quen hả?”

“Kỳ lạ ghê, thế tại sao quản lý của Lục Minh lại hỏi chị em có kết hôn chưa?”

“Chị bảo chưa, thì anh ta nói có một chương trình rất hợp với em.”

…Chương trình rất hợp?

Chính là... chương trình hẹn hò phát sóng trực tiếp.

Quản lý của Lục Minh đang... gài độ cho tôi vào show cùng ảnh đế?

Tôi vừa định từ chối thẳng, quản lý đã cắt lời:

“Ngu mới không nhận! Cơ hội tự mang đến cửa mà không biết nắm, thì đừng hòng nổi được.”

Không cho tôi cãi, chị ấy lập tức đẩy tôi vào chương trình hẹn hò đó.

Và rồi…

Ngay khoảnh khắc bước vào phim trường, ánh đèn rọi tới, tôi ngẩng đầu lên — thấy Lục Minh.

Hai chân suýt nữa nhũn ra tại chỗ.

Thế nhưng… anh ấy lại thẳng thừng bước qua tôi như người xa lạ.

Không ít khán giả vốn vì Lục Minh mà bật xem chương trình, lập tức thi nhau tung bình luận:

【Cười xỉu, ảnh đế chắc bị sốc vì "con của người yêu cũ" nên mới lên show hẹn hò đúng không?】

【Ít ra còn đàng hoàng lên truyền hình hẹn hò, hơn là lén lút yêu đương rồi vỡ lở.】

【Ủa, cái cô cứ nhìn chằm chằm vào Lục Minh từ nãy giờ là ai vậy? Tô Hà hả? Nhìn muốn dán luôn vô người ảnh rồi đó, fan cuồng à?】

Xin lỗi, fan cái gì, tôi chỉ nhìn có hai lần thôi!

Thấy Lục Minh chẳng hề đoái hoài gì tới mình, trong lòng tôi bỗng nhẹ nhõm hẳn — xem ra anh ta chọn giả vờ không quen biết.

Tốt. Bớt drama.

Nhưng nếu định làm ngơ vậy thì… quản lý của anh ta gài tôi vào đây làm gì?

Thôi, khỏi đoán nữa.

Biết đâu anh ta (hoặc quản lý) thấy tôi là tiềm năng bị chôn vùi, nên muốn “tung chiêu đánh úp”?

Dù sao cũng tới rồi, cố quay cho xong vậy.

Suốt cả ngày hôm đó, tôi không được chia nhóm với Lục Minh, đến một câu cũng chưa nói.

Ngược lại, có một nam khách mời tên Phương Tụng, tình cờ học cùng trường đại học với tôi, thế là hai đứa quyết định đi cùng nhau cả ngày.

Tối về đến biệt thự chung, tôi vừa bước vào thì đã thấy Lục Minh ngồi một mình trên ghế sofa, dáng vẻ lặng lẽ, cô đơn.

Anh ta ngước mắt nhìn ra cửa.

Thấy tôi và Phương Tụng vừa cười vừa bước vào, ánh mắt anh bỗng tối lại.

Phương Tụng vui vẻ chào hỏi:

“Chào anh Lục, chơi một mình à?”

Lục Minh gật đầu gượng gạo, sau đó liếc qua tôi, lạnh lùng lên tiếng:

“Tôi có vài chuyện muốn hỏi Tô Hà. Phiền cô dành chút thời gian.”

Phương Tụng hiểu ý, lịch sự gật đầu rồi rút lui, để lại không gian riêng cho tôi và anh ta.

Ph òng khách rộng lớn, giờ chỉ còn lại hai người: tôi và anh.

Tôi đứng yên như tượng, chưa kịp phản ứng gì.

Cuối cùng vẫn là Lục Minh phá vỡ sự im lặng:

“Máy quay tắt rồi.”

Tôi liền rút điện thoại ra kiểm tra.

Quả nhiên — buổi livestream hôm nay đã kết thúc từ lúc nào.

Tôi thở phào.

May thật.

Nếu cảnh này mà bị phát sóng, không biết cư dân mạng lại phán gì nữa…

Thế nhưng câu nói tiếp theo của Lục Minh lại khiến hồn tôi bay luôn khỏi xác.

“Đứa bé… là con của anh sao?”

Hả?!

Tôi giật bắn, lập tức lắc đầu như trống bỏi.

Vừa định mở miệng giải thích cho rõ trắng đen, thì gương mặt Lục Minh bỗng không còn giữ nổi bình tĩnh nữa.

Anh nhìn tôi, giọng chất chứa sự tức giận khó kiềm nén:

“Em chưa kết hôn? Một mình nuôi con?”

Trong ánh mắt ấy — ngoài lửa giận còn xen lẫn một tia lo lắng mơ hồ, khiến tôi nhìn mà hoang mang cực độ.

Anh ta nổi giận cái quái gì chứ?

Tôi hoàn toàn không hiểu nổi logic của người này.

Đúng lúc tôi còn đang đơ mặt chưa kịp phản ứng, thì lại nghe anh nói thêm một câu làm tôi suýt trẹo cổ:

“Vậy… em có thể cân nhắc anh không? Anh sẵn sàng làm… bố dượng của thằng bé.”

----------
Chỉ mất 3 giây để nhận lin đọc truyện nè:
1️⃣: Nhấn LIKE bài viết này trước nhé
2️⃣: Để lại mã 557850 dưới phần bình luận là xong
Nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nhé. Đủ 16 LAI là truyện sẽ tự động mở FULL🫶✨
Tình trạng: Đã full

557850

[Hoàn] Tôi đề nghị ly hôn đúng lúc anh ta bận rộn nhất, vậy mà anh ta không thèm ngẩng đầu lên:“Cô nghĩ kỹ rồi chứ? Quyề...
10/08/2026

[Hoàn] Tôi đề nghị ly hôn đúng lúc anh ta bận rộn nhất, vậy mà anh ta không thèm ngẩng đầu lên:

“Cô nghĩ kỹ rồi chứ? Quyền nuôi con thuộc về tôi.”

Anh tưởng tôi sẽ lại thỏa hiệp vì con gái, như suốt tám năm qua.

Nhưng lần này, tôi mỉm cười, đặt thẻ ngân hàng lên bàn làm việc của anh:

“Tiền sính lễ hai mươi tám vạn tám, tôi trả lại nguyên vẹn. Con, tôi không cần nữa, để lại cho bạch nguyệt quang của anh đi.”

Tôi đề nghị ly hôn đúng lúc anh ta bận rộn nhất, vậy mà anh ta không thèm ngẩng đầu lên:

“Cô nghĩ kỹ rồi chứ? Quyền nuôi con thuộc về tôi.”

Anh tưởng tôi sẽ lại thỏa hiệp vì con gái, như suốt tám năm qua.

Nhưng lần này, tôi mỉm cười, đặt thẻ ngân hàng lên bàn làm việc của anh:

“Tiền sính lễ hai mươi tám vạn tám, tôi trả lại nguyên vẹn. Con, tôi không cần nữa, để lại cho bạch nguyệt quang của anh đi.”

1

Lục Cẩn Thần không ngẩng đầu lên.

Ngón tay anh ta gõ lách cách trên bàn phím, trên màn hình là những điều khoản pháp luật dày đặc, như một bức tường, ngăn cách anh ta với cuộc hôn nhân tám năm của chúng tôi thành hai thế giới khác nhau.

“Cô nghĩ kỹ rồi, quyền nuôi con thuộc về tôi.”

Giọng anh ta rất bình thản, thậm chí không gợn chút cảm xúc, giống như đang nói mai trời sẽ mưa – nhẹ nhàng như không.

Ba chữ nơi giữa chân mày ấy tôi quá quen thuộc — “không kiên nhẫn” — gần như trở thành nhạc nền của ba năm cuối cuộc hôn nhân này.

Trên bàn làm việc là hồ sơ vụ án của Thẩm Thanh Y.

Thẩm Thanh Y. Cái tên thật dễ nghe, như sóng nước gợn nhẹ.

Không giống tên tôi, Trình Chiêu Ninh — “Chiêu thị bình an”, yên ổn đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Tôi nhìn chỏm tóc trên đỉnh đầu anh ta, nơi đó có một sợi tóc bạc, là tôi phát hiện tháng trước.

Lúc đó tôi định đưa tay nhổ giúp, anh ta nghiêng đầu tránh đi, nói còn có cuộc họp trực tuyến.

Cuộc họp đó là 11 giờ đêm, với Thẩm Thanh Y.

“Tôi nghĩ kỹ rồi.” Giọng tôi bình tĩnh đến lạ, “Quyền nuôi con thuộc về anh, tôi không ý kiến.”

Tiếng gõ bàn phím dừng lại.

Lục Cẩn Thần cuối cùng cũng ngẩng đầu, ánh mắt sau cặp kính lóe lên một tia nghi hoặc, sau đó là vẻ không hài lòng vì bị quấy rầy.

“Trình Chiêu Ninh, đừng gây rối. Tôi đang bận vụ của Thẩm Thanh Y, điều này liên quan đến việc cô ấy có được thăng chức đối tác năm sau hay không.”

Đấy, ngay cả giải thích cũng phải mang tên cô ta vào.

Tôi cười, thật sự cười rồi.

Luồng khí nghẹn ngào trào lên từ lồng ngực, trượt qua cổ họng, biến thành một tiếng cười ngắn ngủi.

Lông mày Lục Cẩn Thần càng nhíu chặt.

Tôi lấy từ trong túi ra chiếc thẻ ngân hàng, mặt thẻ xanh đậm ánh lên dưới ánh đèn trắng lạnh của thư ph òng.

Tôi nhẹ nhàng đặt nó lên tập hồ sơ của Thẩm Thanh Y, vừa khéo che đi ba chữ “Thẩm Thanh Y”.

“Sính lễ anh đưa năm đó, hai mươi tám vạn tám, không thiếu một xu. Mật khẩu vẫn là của anh, tôi chưa từng đổi.”

Lục Cẩn Thần nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ, như thể đó là vật thể lạ.

“Ý cô là gì?”

“Ý tôi là, tiền trả anh.” Tôi dừng lại một chút, đối diện ánh mắt ngày càng sắc lạnh của anh ta.

“Sau này tiền trợ cấp nuôi con, tôi cũng sẽ chuyển vào thẻ này, từng tháng một, không thiếu xu nào.”

Cuối cùng, vẻ mặt anh ta cũng rạn nứt.

Trong khe nứt đó, tôi thấy được sự ki nh ng ạc, còn có một chút hoảng loạn — rất nhỏ, nhưng có.

Vị luật sư Lục đại danh tiếng từng thắng vô số vụ ly hôn, lần đầu tiên trên chiến trường hôn nhân, đã đánh mất quyền kiểm soát cục diện.

“Trình Chiêu Ninh,” anh ta đứng dậy, áp lực từ chiều cao từng khiến tôi rung động, giờ chỉ thấy buồn cười, “Cô biết mình đang nói gì không?

Thiên Thiên mới chỉ bốn tuổi, cô nỡ lòng sao?”

“Nỡ.” Tôi đáp.

Từ ấy vừa thốt ra, tôi cảm thấy tim mình co thắt dữ dội, như bị một bàn tay lạnh lẽo siết chặt.

Thiên Thiên. Thiên Thiên của tôi.

Tối qua, con bé nằm sấp trên chân tôi hỏi:

“Mẹ ơi, tối nay ba có về ăn cơm không?”

Tôi bảo không về, ba phải đi gặp khách hàng với cô Thẩm Thanh Y.

Thiên Thiên chớp mắt hỏi:

“Cô Thẩm còn quan trọng hơn cả con sao?”

Một đứa trẻ bốn tuổi, đã biết hỏi những câu như vậy rồi.

“Cô điên rồi.” Lục Cẩn Thần kết luận, giọng lạnh hẳn đi.

“Dùng con cái để uy hiếp tôi? Chiêu này quá hạ cấp.”

“Không phải uy hiếp.” Tôi chỉnh lại, “Là quyết định. Con tôi không cần nữa, để lại cho bạch nguyệt quang của anh đi.

Thẩm Thanh Y chẳng phải luôn muốn có con sao? Có sẵn rồi, chẳng phải tốt lắm à.”

Câu nói ấy cuối cùng đã chọc thủng lớp thể diện mà anh ta cố gắng duy trì.

Lục Cẩn Thần vòng qua bàn, túm lấy cổ tay tôi.

Tay anh ta rất nóng, lòng bàn tay có những vết chai do cầm bút nhiều năm.

Từng có lúc bàn tay này vuốt ve má tôi khiến tôi đỏ mặt tim đập.

Giờ đây, tôi chỉ thấy buồn nôn.

“Nói rõ ràng. Cái gì mà bạch nguyệt quang? Thẩm Thanh Y chỉ là cộng sự của tôi, chỉ vậy thôi.”

“Chỉ vậy thôi?” Tôi cười đến rơi nước mắt, “Lục Cẩn Thần, anh đặt tay lên tim mà nói, thật sự chỉ vậy thôi sao?”

Tôi muốn rút tay về, nhưng anh ta siết càng chặt.

Cơn đau truyền đến từ cổ tay, nhưng tôi lại cảm thấy một loại khoái cảm bệnh hoạn.

Cuối cùng, cuối cùng cũng còn biết đau.

Tám năm hôn nhân này, tôi như con ếch trong nước ấm, sắp bị luộc chếc đến nơi, mà anh ta vẫn nghĩ nhiệt độ vừa đủ.

“Ba năm trước, khi tôi mang thai Thiên Thiên được bảy tháng, anh còn nhớ hôm đó là ngày gì không?”

Ánh mắt Lục Cẩn Thần lóe lên một cái, rồi tránh đi.

“Kỷ niệm ngày cưới của chúng ta.” Tôi thay anh ta nói, “Anh đã hứa sẽ cùng tôi ăn tối, nhưng sau hai tiếng đồng hồ đợi anh trong nhà hàng, thứ tôi nhận được là một tin nhắn: ‘Vụ án của Thanh Y có tình huống khẩn cấp, anh phải đến tòa, em ăn trước đi.’”

“Đó là công việc.” Anh biện hộ, nhưng giọng đã không còn kiên định.

“Đêm đó lúc mười giờ, tôi bị co thắt tử cung, gọi điện cho anh, là Thẩm Thanh Y bắt máy. Cô ta nói anh đang tắm.” Tôi nói từng chữ một, mỗi chữ như một lưỡi dao, cắt vào chính tôi trước tiên, “Hai người bàn công việc trong khách sạn, bàn đến mức phải tắm sao?”

Lục Cẩn Thần hơi nới lỏng tay.

“Chỉ là hiểu lầm—”

“Hiểu lầm quá nhiều rồi.” Tôi cắt ngang lời anh ta, “Sinh nhật một tuổi của Thiên Thiên, anh đến trễ ba tiếng, vì phải đi cùng Thẩm Thanh Y chọn đồ nội thất cho nhà mới của cô ta. Sinh nhật ba mươi tuổi của tôi, anh nói muốn cho tôi một bất ngờ, cuối cùng ‘bất ngờ’ là tiệc mừng công của Thẩm Thanh Y, tôi chỉ là người nhà được mời đi kèm. Còn tháng trước, Thiên Thiên sốt cao đến 40 độ, tôi gọi anh, điện thoại tắt máy. Sau này tôi mới biết, anh đang cùng Thẩm Thanh Y đi gặp khách hàng, khách hàng đó không thích bị làm phiền, nên hai người đều tắt máy.”

“Đó là khách hàng quan trọng—” Lục Cẩn Thần cố gắng giải thích.

“Vậy con gái tôi không quan trọng sao?!” Cuối cùng tôi hét lên, nỗi tủi thân tích tụ suốt tám năm bùng nổ như đê vỡ, “Lục Cẩn Thần, lúc Thiên Thiên sốt đến co giật, anh ở đâu? Anh đang cùng người đàn bà khác cười nói vui vẻ! Bác sĩ nói nếu chậm thêm chút nữa có thể để lại di chứng, anh có biết không?!”

Anh sững sờ, bàn tay đang nắm lấy tôi hoàn toàn buông lỏng.

Tôi rút tay lại, cổ tay đã đỏ ửng cả một vòng. Tôi cúi đầu nhìn vết đỏ, nhẹ nhàng xoa xoa.

“Mỗi chuyện như vậy, từng chuyện một, tôi đều ghi nhớ.” Tôi ngẩng đầu, nhìn người đàn ông từng là người tôi yêu sâu đậm, “Tôi từng nghĩ mình có thể chịu đựng, vì Thiên Thiên, vì gia đình này. Nhưng tôi đã sai rồi. Điều tôi không thể chịu đựng không phải là Thẩm Thanh Y — mà là anh.”

Lục Cẩn Thần há miệng, nhưng không phát ra âm thanh nào.

“Là sự lựa chọn lặp đi lặp lại của anh, là việc anh luôn đặt tôi và Thiên Thiên sau Thẩm Thanh Y, là vì trong mắt anh, hôn nhân của chúng ta, gia đình này, không bằng sự ‘ăn ý’ và ‘thấu hiểu’ giữa anh với cô ta.” Giọng tôi bắt đầu run rẩy, nhưng tôi bấu chặt lòng bàn tay để buộc mình nói tiếp, “Lục Cẩn Thần, tôi không phải kẻ ngốc. Tôi nhìn ra được ánh mắt anh dành cho cô ta, nghe ra được giọng anh khi nhắc đến cô ta. Hai người là tri kỷ, còn tôi chỉ là kẻ chen chân không đúng lúc, đúng không?”

“Không phải như vậy…” Lời biện hộ của anh ta yếu ớt đến mức vô lực.

“Vậy là thế nào?” Tôi truy hỏi, “Anh dám nói, nếu bây giờ không còn ràng buộc hôn nhân, nếu cả tôi và Thẩm Thanh Y cùng lúc cần đến anh, anh sẽ chọn ai?”

Ph òng làm việc chìm vào tĩnh lặng chếc người.

Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ bỗng trở nên chói tai. Tôi nhìn Lục Cẩn Thần, nhìn yết hầu anh ta trồi lên hụp xuống, nhìn sự giằng co và né tránh trong mắt anh ta. Tôi chờ suốt một phút đồng hồ, anh ta không trả lời.

Không trả lời, chính là câu trả lời.

“Được rồi, tôi hiểu rồi.” Tôi gật đầu, lấy từ trong túi ra đơn ly hôn, đặt bên cạnh chiếc thẻ ngân hàng, “Đơn tôi đã soạn sẵn. Nhà thuộc về tôi, tiền tiết kiệm chia đôi, quyền nuôi Thiên Thiên thuộc về anh, nhưng tôi có quyền thăm nom. Nếu anh không có ý kiến, tuần sau chúng ta đi làm thủ tục.”

Lục Cẩn Thần nhìn chằm chằm vào tờ đơn, như thể đang nhìn một thứ đáng sợ.

“Cô đã chuẩn bị từ lâu rồi?”

“Bắt đầu từ đêm Thiên Thiên sốt cao.” Tôi thành thật, “Tôi thức trắng đêm trông con trong bệ nh vi ện, đến bảy giờ sáng anh mới đến, trên người mang theo mùi nước hoa mà Thẩm Thanh Y hay dùng. Chính giây phút đó, tôi hiểu rằng cuộc hôn nhân này đã kết thúc.”

Tôi xoay người đi đến cửa ph òng làm việc, tay vừa chạm vào tay nắm cửa thì Lục Cẩn Thần cuối cùng cũng lên tiếng.

“Chiêu Ninh…” Anh gọi tên tôi, trong giọng nói mang theo sự hoảng loạn mà tôi chưa từng nghe thấy, “Chúng ta hãy nói chuyện lại đi. Thiên Thiên cần mẹ, em không thể nhẫn tâm như vậy—”

“Tôi nhẫn tâm sao?” Tôi quay đầu lại nhìn anh, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, “Lục Cẩn Thần, người thực sự nhẫn tâm là anh. Anh biết rõ Thẩm Thanh Y có ý nghĩa thế nào với anh, nhưng vẫn cưới tôi. Anh biết tôi đau khổ thế nào trong cuộc hôn nhân này, lại vờ như không thấy. Anh thậm chí dùng Thiên Thiên để trói buộc tôi, chắc chắn rằng tôi sẽ vì con mà tiếp tục nhẫn nhịn tất cả.”

----------
👉Hướng dẫn đọc truyện FULL nè mọi người:
🌈 Bước 1: Để lại một chiếc LIKE cho bài viết này nha
💖 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 562318 -- rồi vào linh đọc thôi nè
Lưu ý bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nha. Đủ 16 LAI hệ thống tự mở FULL toàn bộ🥺💕
Tên truyện: NHƯỜNG CHO ANH QUYỀN NUÔI CON
Tình trạng: Đã hoàn thành

562318

Address

Vinh Yen
280000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Xem là ghiền posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share