Blog này tạo ra chỉ để lưu lại truyện mình thấy thích

Blog này tạo ra chỉ để lưu lại truyện mình thấy thích Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Blog này tạo ra chỉ để lưu lại truyện mình thấy thích, Grocers, 고흥군, Suncheon.

20/12/2023
Muốn hờn cả thế giới 😶‍🌫️
03/10/2023

Muốn hờn cả thế giới 😶‍🌫️

GIẢ VỜ MẤT TRÍ NHỚ, THẬT LÒNG MUỐN THAY BỒ - PHẦN 47.Tần Thiêm hơi nhướng mày, nhìn tôi hỏi: "Thật à?"Tôi: ...Đây là chủ...
08/05/2023

GIẢ VỜ MẤT TRÍ NHỚ, THẬT LÒNG MUỐN THAY BỒ - PHẦN 4

7.

Tần Thiêm hơi nhướng mày, nhìn tôi hỏi: "Thật à?"

Tôi: ...

Đây là chủ đề có thể nói ra miệng sao?

Tần Thiêm híp mắt, theo thói quen ném cho Liên Dịch Chu một ánh mắt đầy áp bức.

Liên Dịch Chu không hề tránh né, trừng mắt đáp lễ.

Nhìn hai người đàn ông im lặng đối đầu, trong lòng tôi chẳng hiểu sao lại thấy hơi bực bội.

Kẻ không thức thời tới quấy rầy tôi là Tần Thiêm, chẳng hiểu vì sao còn tới dây dưa cũng là Tần Thiêm, hắn có tư cách gì mà bất mãn với Liên Dịch Chu?

Tôi đứng lên giữa hai người, quay sang túm cằm Liên Dịch Chu lắc lắc.

"Đừng tào lao nữa, gom thiệp cưới lại cho em, nhà như cái chuồng heo, mất mặt quá đi."

Liên Dịch Chu nhất thời như c.h.ó choai thắng trận, hếch mặt lên trời, kiêu ngạo nhìn Tần Thiêm rồi trề môi đáp: "Dạ thưa vợ!"

Tôi: ...

Ông chồng chưa cưới này chắc đem bán cho rồi.

Tôi mím môi, quay lại nhìn gương mặt đen thui như đ.ít nồi của Tần Thiêm

"Anh Tần, cám ơn anh đã mang đồ cho tôi."

"Nếu không có chuyện gì nữa, thì bên tôi còn bận việc, không tiếp anh được."

Lấy đồ gì chứ, ai nhìn vào mà chẳng hiểu, rõ ràng chỉ là cái cớ để Tần Thiêm được gặp tôi.

Thậm chí có thể là mượn cớ để tâm sự riêng, giảng hòa cứu vãn.

Nhưng bậc thang này tôi không muốn bước, cơ hội này, tôi cũng không muốn cho hắn.

Tôi đi theo bên cạnh Tần Thiêm không phải bảy ngày, mà là bảy năm.

Trả giá bảy năm, cũng không nhận được một thân phận bạn gái.

Thậm chí đêm đó cãi nhau to như vậy, tôi nói chia tay, đội mưa bỏ đi, hắn còn không cảm thấy hắn tổn thương tôi, mà nghĩ là tôi làm mình làm mẩy.

Bây giờ tôi bỏ đi, mất trí nhớ, không yêu nữa, gửi cho hắn hai tin nhắn ngắn gọn, hắn mới nhận ra hắn sai, mới đồng ý cho tôi hết.

Chuyện này còn sỉ nhục bảy năm kia của tôi hơn cả câu "chơi đùa mà thôi" kia nữa.

"À đúng rồi."

Tôi vội vàng xoay người, cầm lấy tấm thiệp mời trắng vừa nãy bị Liên Dịch Chu vo lại, trịnh trọng viết địa chỉ thời gian tên tuổi, đưa cho Tần Thiêm.

Ngay cả tôi cũng ngạc nhiên về sự bình tĩnh của mình lúc này.

Tựa như bây giờ nghĩ tới Tần Thiêm, trái tim không còn đau đớn như trước kia nữa.

"Mẫu thiệp còn chưa chốt, chỉ là thiệp mẫu thôi, anh Tần đừng chê nha."

"Hoan nghênh anh Tần ngày đó tới chung vui."

Thiệp mời nằm chờ giữa không trung, Tần Thiêm mãi không nhận lấy.

Chỉ lẳng lặng nhìn tôi chăm chú, con ngươi đen như mực, nhìn lâu lại có cảm giác thương cảm của một chú c.h.ó con bị vứt bỏ.

Cho đến cuối, Tần Thiêm cũng không nhận thiệp mời, nhìn tôi một cái thật sâu rồi xoay người bỏ đi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Liên Dịch Chu đúng lúc sáp tới, vẻ mặt ấm ức: "Bây giờ anh càng ghét thiệp trắng hơn."

Tôi mỉm cười: "Được, vậy chọn thiệp đỏ."

Thấy tôi đồng ý, Liên Dịch Chu sửng sốt: "Đơn giản vậy à?"

"Chứ sao nữa?" Tôi nguýt anh ấy một cái, "Còn anh nữa, không phải hôm trước còn đầy hào hứng muốn xem hắn khổ sở cua lại vợ à? Sao giờ không muốn xem nữa?"

Liên Dịch Chu như mèo bị giẫm phải đuôi, hếch cằm lên, vẻ mặt câng câng muốn ăn đấm.

"Chuyện đó khác nha! Lúc đó là thăm dò thái độ của em..."

"Ai dà! Nói chung là đừng hỏi nữa! Không giống nhau!"

Tôi ngân giọng "Ồ!" một tiếng thật dài.

Ồ cho Liên Dịch Chu đỏ hết cả mặt mày.

Ha, sao trước giờ không phát hiện anh ấy dễ thương thế này nhỉ?

Ngày qua ngày lại, quả thực Tần Thiêm không còn xuất hiện nữa.

Tôi vừa bận trả đơn, vừa cùng Liên Dịch Chu chuẩn bị hôn lễ, bận tối tăm mặt mũi, không còn nhớ tới Tần Thiêm nữa.

Ngày cưới càng lúc càng gần, mắt thấy chỉ còn một tuần, bên tiệm áo cưới gọi tôi báo rằng váy cưới đã sửa xong.

Liên Dịch Chu đang tới khách sạn kiểm tra sân bãi, chưa quay lại, tôi cũng lười chờ, nên tự mình lái xe đến tiệm áo cưới.

Váy cưới lần trước nhỏ quá mặc không vừa, sau khi sửa xong thì vừa hơn nhiều.

Đứng trước gương trong cửa hàng áo cưới, tôi nhìn mình mặc váy voan trắng, ánh đèn rọi xuống, lấp lánh đẹp đẽ.

Tôi bỗng thấy viền mắt cay cay.

Trong đầu lóe lên rất nhiều hình ảnh: cảm giác hụt hẫng sau bảy năm chờ đợi, cảm giác giải thoát trong nháy mắt tông xe, cảm giác bình tĩnh ban ngày đau khổ thầm rơi lệ ban đêm sau khi tỉnh lại, cũng có cảm giác cảm động khi bất ngờ có Liên Dịch Chu trân trọng, còn có cảnh hôm ấy chọn váy cưới, vành mắt anh ấy ửng đỏ...

Có một đáp án trước kia không dám nghĩ thêm, bây giờ trở nên rất rõ ràng.

Trong gương đột nhiên xuất hiện gương mặt của Tần Thiêm, khiến tôi sợ hết hồn, vội vàng quay đầu nhìn.

Lúc này mới phát hiện trong đại sảnh không thấy nhân viên nào!

"Tần Thiêm, anh..."

8.

Bốn mắt nhìn nhau, tôi rất giật mình vì trạng thái của Tần Thiêm rất không tốt.

Tuy không để râu ria xồm xoàm, cũng không mặc quần áo lôi thôi, nhưng cả người lộ ra một cảm giác mệt mỏi khó tả.

"Tưởng Nguyễn."

Tần Thiêm đứng lại trước mặt tôi, cúi đầu giữ chặt mặt tôi, ánh mắt thâm tình.

Giọng nói trầm thấp trịnh trọng, tựa như thỏa hiệp với thứ gì đó.

"Anh đã thử, nhưng không làm được."

"Anh không thể nào trơ mắt nhìn em rời xa anh như thế."

"Những ngày qua anh đã thử buông bỏ, nhưng mặc kệ anh chè chén với bạn bè cỡ nào, lao đầu vào công việc ra sao, chỉ cần cuộc sống của anh tạm dừng một thoáng, sẽ nhớ em điên cuồng."

"Chỉ cần nghĩ tới việc em không yêu anh nữa, em phải gả cho người khác, anh liền hận không thể gi.ế.t ch.ế.t Liên Dịch Chu, c.ư.ớ.p. em về lại.

Lời này của Tần Thiêm đúng là thật tình, nhưng tôi chỉ thấy bất đắc dĩ và mệt mỏi.

Vì tôi không thể đáp lại, cũng không muốn đáp lại, tôi thậm chí còn không muốn gặp mặt người này nữa.

Cho nên tôi không trả lời, xoay người muốn rời đi.

Nhưng váy cưới quá cồng kềnh, tôi vừa xoay người đã bị túm tay kéo giật ngược lại.

Tần Thiêm vội vàng tỏ thái độ với tôi, giống như những lời này nói chậm một chút sẽ bị hết hạn vậy.

"Hôm đó em nói đúng, anh sai nhiều lắm."

"Anh hưởng thụ tình yêu của em, rồi lại xem nhẹ em, tổn thương em."

"Thực ra lúc hiểu được điều này, anh hối hận đến tê dại bởi vì anh hiểu rõ một điều, sai lầm của anh đã hết thuốc chữa, anh và em gần như không thể quay lại."

"Nhưng mà, cứ coi như anh hèn hạ đi, anh lại thấy rất mừng, cám ơn ngày đó mưa to, để em mất trí nhớ."

"Cho anh hi vọng xóa bỏ tất cả, làm lại từ đầu."

Tần Thiêm thở dốc mấy lần, móc trong túi ra hộp nhẫn nhung đỏ.

Hắn trịnh trọng quỳ một chân.

"Tưởng Nguyễn, em đã từng cầu hôn anh, hỏi cưới anh."

"Lúc đó anh đã chọn sai, cho nên bây giờ anh nhận sai."

"Nếu giờ anh nói, anh muốn cưới em, em sẽ đi theo anh chứ?"

Không hề do dự một giây nào, tôi lắc đầu.

"Không đâu."

"Cho dù khôi phục ký ức, cũng là không."

"Tần Thiêm, chính anh cũng nói rồi đấy, chúng ta không có quá khứ tốt đẹp để mà nhớ."

"Nhưng chúng ta cũng không có tương lai cùng nhau đâu."

"Tôi và anh cứ làm người dưng thế này, là lựa chọn tốt nhất."

Lời này của tôi, là thật lòng.

Nói xong, tôi thành khẩn nhìn Tần Thiêm, lại phát hiện có thứ gì đó trong mắt đôi phương đang chậm rãi sụp đổ.

Sau đó chỉ còn lại sự hoảng loạn vô tận.

"Vậy... em yêu Liên Dịch Chu sao? Cho dù em còn nhớ tới hắn thì sao chứ? Em với hắn cũng chưa từng có ký ức nào để nhớ cả."

"Nếu như đều là kết hôn không quan tâm quá khứ, thì anh và Liên Dịch Chu đều có cùng khởi điểm! Sao không thể là anh?"

"Không giống nhau mà!"

Trong đầu tôi không khỏi hiện lên dáng vẻ giương nanh múa vuốt của Liên Dịch Chu, không nhịn được cong khóe môi.

"Quá khứ ra sao không quan trọng, tương lai của tôi, tất cả cuối cùng đều sẽ là cùng Liên Dịch Chu."

"Mà tôi, cam tâm tình nguyện."

"Ồ, cam tâm tình nguyện?"

Tần Thiêm nhắc lại bốn chữ ấy, đột nhiên cười lạnh, trong mắt dâng lên bóng tối khiến tôi lạnh cả sống lưng.

"Hay cho một câu cam tâm tình nguyện."

"Tưởng Nguyễn, người đã trải qua tuyệt vọng, tuyệt đối sẽ không từ bỏ một tia hi vọng nào đâu."

Hôm nay chia tay, cũng giống ngày mưa hôm ấy tôi chia tay với Tần Thiêm.

Nhưng phản ứng của Tần Thiêm đáng sợ hơn tôi nhiều.

Sau khi ném lại cho tôi câu này, hắn bèn xoay người rời đi, nhưng tâm trạng của tôi thì không buông xuống được.

Hơi hoảng hốt.

"Rốt cục hắn muốn làm gì chứ?"

Trước hôn lễ một ngày, lúc nói chuyện điện thoại với Liên Dịch Chu, tôi vẫn rất lo lắng.

Thanh âm của Liên Dịch Chu dịu dàng nhưng lại có sự kiên định khiến tôi an tâm.

"Mặc kệ hắn muốn làm gì, nhà họ Liên bọn anh cũng không phải ngồi không, nhưng mà cái này cũng coi như nhắc nhở anh, sau này em có đi đâu cũng phải nói với anh một tiếng, đừng đi đâu một mình."

Lo âu trong lòng tôi giảm xuống, tôi mỉm cười: "Ô, không phải kết hôn đối phó sao? Bây giờ lại muốn quản em cơ à?"

"Kết hôn đối phó cũng là kết hôn nhá! Sau này ông đây là chồng hợp pháp của em đấy!"

Nghe giọng Liên Dịch Chu không giấu được vui vẻ, tôi thoáng do dự, tâm trạng cũng hơi chùng xuống.

"Liên Dịch Chu, anh thật sự... không để ý bảy năm kia của em sao?"

Đầu dây bên kia, Liên Dịch Chu dừng một thoáng, ngữ điệu cợt nhả bỗng hóa nghiêm túc lạ thường.

"Tưởng Nguyễn, bóng trăng phản chiếu nước bẩn, cũng không thể làm ô uế sự thánh khiết của mặt trăng."

"Tôn nghiêm của một người là do chính mình đánh giá, biết chưa?"

Nói xong câu này, anh lại tiếp bằng một câu đùa không đàng hoàng.

"Anh mặc kệ! Tưởng Nguyễn đại vương nhà anh là con khỉ xinh nhất Hoa Quả Sơn! Đám cưới ngày mai em phải làm anh nở mày nở mặt đấy!"

Tôi: ...

Giờ tôi đổi ý còn kịp không?

(Còn tiếp)
----------------

Nguồn: https://zhuanlan.zhihu.com/p/614545953
Tác giả: Thiên Cách
Dịch: Ổ Ẩm Ương
Bản dịch phi thương mại thuộc về Ổ Ẩm Ương.

我失忆了,但我是装的。 被秦添白睡了七年,最后换来一句:「你只适合玩玩,不适合结婚。」 太丢人。 可当我挽着别的男人步入礼堂时。 秦添却后悔了,将我从婚礼上绑走,红着眼眶求我: 「阮阮,求你玩我,一辈子…

GIẢ VỜ MẤT TRÍ NHỚ, THẬT LÒNG MUỐN THAY BỒ - PHẦN 23.Tôi: ???Đây là lời mà Tần-Thiêm-làm-việc-không-lỗ-hổng có thể nói r...
08/05/2023

GIẢ VỜ MẤT TRÍ NHỚ, THẬT LÒNG MUỐN THAY BỒ - PHẦN 2

3.

Tôi: ???

Đây là lời mà Tần-Thiêm-làm-việc-không-lỗ-hổng có thể nói ra hay sao?

"Ồ, vậy cũng không sao, tôi cũng quên cả rồi."

Nói xong, tôi chỉ sợ Tần Thiêm lại nói câu gì không nên nói nữa, vội vàng ôm tay Liên Dịch Chu rời đi.

Liên Dịch Chu nhẹ nâng khóe môi, vừa đi vừa sát vào người tôi, nhỏ giọng nói: "Ông đây có thể cảm giác được, hắn đang nhìn chòng chọc đấy."

Tôi: ...

"Đừng có tìm đường chết, đi nhanh lên."

Ban công ngoài hội trường.

Liên Dịch Chu kiểm tra một vòng thấy xung quanh không có ai, sau đó vừa khóa cửa, hưng phấn suy diễn tưng bừng.

"Nhìn kiểu này thì Tần Thiêm cũng không phải không có tình cảm gì với em, em xác định không muốn nhân cơ hội câu lại con cá này?"

"Diễn một vở kịch cua lại vợ mất trí nhớ ân ái dây dưa!"

Tôi vuốt lại tóc trên vai, gió đêm thổi tới, cảm giác đầu óc nhẹ nhàng khoan khoái hơn nhiều.

Tôi nghiêng đầu lườm Liên Dịch Chu một cái: "Anh bớt xem tiểu thuyết ba xu đi!"

Liên Dịch Chu là bạn thân của tôi, khẩu hiệu cửa miệng của anh ta là có thể chơi đùa cỡ nào cũng được, nhưng tuyệt đối không kết hôn.

Nhưng con cháu gia đình trâm anh thế phiệt như bọn tôi, có yêu hay không không cần biết, nhưng nhiều lúc hôn nhân chính là một bản hợp đồng giá trị nhất.

Liên Dịch Chu muốn chạy cũng không được.

Cho nên sau khi hắn bất ngờ phát hiện ra tôi không mất trí nhớ, hai chúng tôi quyết định hợp tác với nhau, kết hôn đối phó, mạnh ai nấy chơi.

Thấy tôi như vậy, Liên Dịch Chu thực sự bất ngờ, đầy hứng thú nhìn tôi: "Uây, mối tình bảy năm, thế mà không định quay đầu à?"

Tôi cười gượng: "Yêu đơn phương thì không gọi là mối tình."

Mối tình nhỏ bé này, ngay từ đầu vốn không bình đẳng rồi.

Trong mắt Tần Thiêm, nhận lời tỏ tình của tôi hay là chuyện làm bạn tình, đều là bố thí cho tôi mà thôi.

Có quay đầu cũng chỉ tự rước nh.ục.

"Quên đi, tôi không cần, làm người ấy à, chỉ cần học cách tha thứ cho chính mình, thì sẽ không buồn khổ."

Tôi đưa tay lên muốn xoa vai mình, lại bất ngờ chạm vào vải âu phục mềm mại.

Quên mất, áo vest Tần Thiêm khoác cho tôi vẫn còn đây.

Nghĩ một chốc, tôi cởi áo vest ra vứt cho Liên Dịch Chu: "Anh trả lại cho anh ta giùm em, em xuống bãi đỗ xe chờ anh, về thôi."

Liên Dịch Chu mếu máo, nhưng cũng không nói gì, xoay người mở cửa, đi tìm người trả áo.

Tôi lại hóng gió thêm một lúc rồi đi ra cửa, chuẩn bị đi qua hành lang, đi thang máy xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm.

Kết quả là mới tới chỗ rẽ đã nhìn thấy Tần Thiêm đang đứng dựa tường, cúi đầu xem điện thoại, sắc mặt âm trầm.

Tôi lịch sự gật đầu chào hắn: "Anh Tần."

Tôi sẽ không tưởng bở hắn đang chờ tôi.

Tôi chỉ muốn đi cho nhanh thôi.

Nhưng trong nháy mắt bước qua, tôi nghe được mùi rượu trên người hắn, đồng thời, cổ tay tôi bị kéo lại.

Tôi ngạc nhiên nhìn Tần Thiêm, khóe mắt vô tình liếc thấy màn hình của hắn.

Rất dễ thấy, có hình tôi.

Hình như là bệnh án.

Quả nhiên hắn có điều tra.

"Anh Tần có việc gì nữa sao?"

Tần Thiêm nhìn tôi chằm chằm: "Anh tới lấy áo vest."

"Thật không khéo, tôi mới bảo Dịch Chu mang sang cho anh, chắc là lỡ nhau rồi."

"Không, anh có thấy anh ta."

Tôi: ???

Sao tôi không hiểu được cái logic này nhỉ?

"Vậy anh..."

"Áo chỉ là cái cớ, anh muốn đến xác nhận một chuyện."

"Chuyện gì?" Tôi hơi hồi hộp.

Không phải hắn biết gì đó rồi chứ?

Thân thể tôi đột nhiên mất cân bằng, bị Tần Thiêm đẩy mạnh vào phòng khách gần nhất.

Trong không gian tối om không đèn đuốc, tôi bị hắn đè lên cửa.

"Em vừa nói, dù anh từng làm chuyện rất quá đáng cũng không sao, em đã quên hết rồi, có thật không?"

"À, phải?"

"Vậy nếu như, là thế này thì sao?"

Đôi môi mang theo mùi rượu đột nhiên cướp lấy hơi thở của tôi, Tần Thiêm đẩy tôi dựa sát vào cửa hôn thật sâu.

Những ngón tay thon dài trắng trẻo luồn từ mép váy hở lưng lần mò vào trong!

Tôi bị dọa sợ, không biết Tần Thiêm lại nổi cơn điên gì đây.

Bàn tay ấm áp của hắn kề sát eo tôi, khiến cho từng tấc da thịt tôi cũng muốn nóng lên theo.

Tôi gấp gáp phản xạ từ chối, liều mạng giãy dụa, xô vai Tần Thiêm ra.

Nụ hôn từng khiên cho chân tôi run rẩy, giờ lại thành nhá.t d.a.o châm chích tôi sỉ nhục tôi.

Về danh nghĩa tôi đã sắp kết hôn!

Liệu hắn có nghĩ tới nếu lỡ bị người ta nhìn thấy thì sau này tôi phải làm sao không?

Tần Thiêm thấy tôi chống cự, không đáp lại, tim hơi loạn nhịp, sau đó thả lỏng tay.

Nhưng hắn vẫn ôm tôi, giọng nói khàn khàn, có vẻ không cam lòng.

Ánh mắt nhìn tôi chăm chú, tựa như đang muốn nhìn rõ lời nói dối của tôi.

"Chúng ta đã từng làm nhiều chuyện quá đáng như vậy đấy, em nói quên là quên sao?"

"Lại chỉ quên mình anh sao?"

"Lại trùng hợp vậy sao Nguyễn Nguyễn?"

4.

Trong nháy mắt, tôi đã hiểu nguyên nhân Tần Thiêm khác thường.

Hắn không tin tôi mất trí nhớ.

Kể ra cũng trùng hợp.

Tôi giả vờ mất trí nhớ chẳng qua là do thấy mất thể diện, không có mặt mũi nói rõ với cha mẹ rằng người bạn trai yêu bảy năm không công khai của tôi chỉ là một kẻ k.h.ố.n ki.ếp. coi thường tôi.

Cho nên tôi bèn giả bộ ký ức dừng lại trước khi bắt đầu yêu hắn.

Tám chín bỏ làm mười, tôi nhớ hết mọi người, chỉ quên mỗi Tần Thiêm.

"Chỉ bằng hành động vừa rồi của anh Tần, tôi có báo cảnh sát cũng không quá đáng đâu!"

Tôi sầm mặt lại, nhân cơ hội ấy đẩy Tần Thiêm ra.

Trên mặt biểu lộ rất rõ thái độ "bị mạo phạm", âm thanh cũng lộ vẻ ghét bỏ.

"Lúc nãy chính miệng anh Tần đã nói, tôi và anh không phải quan hệ yêu đương."

"Vậy những việc quá đáng mà anh nói phải chăng là chỉ... bạn tì.nh?"

Ngữ khí của tôi đầy xa cách và chất vấn, ánh mắt cũng đầy ác liệt.

"Tôi đường đường đại tiểu thư nhà họ Tưởng, chẳng lẽ lại tự hạ giá, làm chuyện không danh không phận kia, hợp lý không?"

"Sức quyến rũ của anh Tần cũng không lớn đến mức đó chứ?"

Nói xong, tôi lại đánh giá Tần Thiêm từ trên xuống dưới, sau đó liếc xuống dưới một chút.

"Cũng thường thôi mà."

"Vậy chắc tôi bị lừa gạt hoặc bị chơi đùa rồi nhỉ?"

Không phải là bị chơi đùa sao?

Lần đầu tiên nghe nói vị trí bạn tì.nh còn phải theo đuổi phải tỏ tình mới có thể có được luôn đấy.

Sắc mặt Tần Thiêm bỗng hóa âm trầm, nén giận nhìn tôi chằm chằm, nghiến răng nghiến lợi gằn giọng: "Tưởng! Nguyễn!"

"Được rồi!" Tôi tỏ vẻ bất đắc dĩ thỏa hiệp, "Chúng ta không phân tích nguyên nhân nữa, coi như trước kia tôi mắt kém sẩy chân là được."

"Anh Tần chỉ là bạn tình, lấy lập trường gì thân phận gì tới chất vấn tôi, ép buộc tôi?"

Tần Thiêm dùng hai chữ "chơi đùa", biến tôi từ bạn gái thành "bạn tì.nh".

Bây giờ, tôi trả hai chữ này lại cho hắn.

Hắn nắm chặt nắm đấm, mu bàn tay nổi gân xanh, Tần Thiêm nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng áp chế lửa giận.

Lúc mở mắt ra, tiếng nói của hắn cũng dịu lại:

"Nguyễn Nguyễn, đừng giận dỗi vu vơ nữa, trước kia anh không biết em muốn làm bạn gái anh."

"Anh đã từ chối vị hôn thê trong nhà sắp xếp rồi, em muốn làm bạn gái thì anh để em làm."

"Một tháng qua... anh rất nhớ em, đêm đó là anh nói bừa, thực ra anh có quan tâm em mà."

"Cho nên, đừng quậy nữa, về với anh đi."

Cuối cùng cũng nghe được câu xin lỗi, nhưng tôi chẳng đau lòng mấy, mà cảm thấy buồn cười nhiều hơn.

Đến giờ Tần Thiêm vẫn không hiểu, vẫn đứng trên đầu trên cổ người khác.

Vấn đề không phải ở chỗ danh phận bạn gái.

Mà là trong lòng hắn coi thường tôi, tình cảm hắn cho tôi là bố thí!

Tình yêu không bình đẳng, tôi cần làm gì?

"Anh Tần," tôi hít một hơi thật sâu, lẳng lặng nhìn hắn, giọng nói đầy vẻ bất đắc dĩ, "Tôi nói rồi, chuyện trước kia tôi không nhớ rõ nữa."

"Có điều, quan hệ của tôi và anh, tôi cũng hiểu sơ sơ rồi, nghe qua cũng không phải quan hệ đàng hoàng nghiêm túc gì."

"Bây giờ tôi đã có chồng sắp cưới, còn tìm bạn tì.nh là trái luân thường đạo đức, hơn nữa, người bạn tì.nh như anh..."

Tôi vừa nói vừa nhún vai, mắt thì đành giá Tần Thiêm thêm lượt nữa.

"Hình như mất rồi cũng không có gì đáng tiếc."

Tần Thiêm nghiến răng càng chặt hơn, đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm vào tôi.

"Không đáng tiếc sao?"

"Chứ sao nữa?"

Tôi tỏ vẻ vô cùng đương nhiên.

"Bây giờ đối với tôi mà nói, anh chỉ là một người xa lạ."

"Anh cũng không phải gu của tôi, cho nên tôi không có hứng thú với việc làm bạn gái anh đâu."

Nói đến mức này là cũng đủ rồi, nói nữa ăn đòn không chừng.

Đưa mắt nhìn Tần Thiêm: "Anh Tần, hi vọng đây là lần cuối cùng anh và tôi dây dưa, sau này gặp lại, cứ làm người xa lạ thì hơn."

Nói xong, tôi xoay người mở cửa, cố gắng không để bước chân lộ vẻ gấp gáp quá mức, nhanh nhẹn đi ra khỏi phòng khách.

Hình như Tần Thiêm cũng không đuổi theo.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Vẻ bình tĩnh chớp mắt biến mất, cơn đau bị dồn nén nãy giờ cuồn cuộn trào dâng.

Những bảy năm, cuối cùng lại kết thúc đầy thất bại.

Sao mà không đau được cơ chứ?

Cửa phòng đóng lại sau lưng tôi, Tần Thiêm mặt mày âm trầm, trong mắt bão tố cuộn trào.

Sau đó hắn cúi đầu, bấm nhận cuộc gọi vẫn làm điện thoại rung nãy giờ.

"Sao rồi Tần Thiêm? Đã tìm được con thỏ nhỏ kia của anh chưa? Bạn tôi nói nhìn thấy cô ấy thật đấy."

"Tìm thấy rồi." Tần Thiêm trầm giọng nói, "Tìm được một nửa."

"Hả? Một nửa là sao?"

"Mất trí nhớ, quên mất tôi rồi."

(Còn tiếp)
----------------

Nguồn: https://zhuanlan.zhihu.com/p/614545953
Tác giả: Thiên Cách
Dịch: Ổ Ẩm Ương
Bản dịch phi thương mại thuộc về Ổ Ẩm Ương.

我失忆了,但我是装的。 被秦添白睡了七年,最后换来一句:「你只适合玩玩,不适合结婚。」 太丢人。 可当我挽着别的男人步入礼堂时。 秦添却后悔了,将我从婚礼上绑走,红着眼眶求我: 「阮阮,求你玩我,一辈子…

GIẢ VỜ MẤT TRÍ NHỚ, THẬT LÒNG MUỐN THAY BỒ - PHẦN 5 (HẾT)9.Lo lắng của tôi cuối cùng cũng ứng nghiệm.Sáng sớm ngày cưới,...
08/05/2023

GIẢ VỜ MẤT TRÍ NHỚ, THẬT LÒNG MUỐN THAY BỒ - PHẦN 5 (HẾT)

9.

Lo lắng của tôi cuối cùng cũng ứng nghiệm.

Sáng sớm ngày cưới, có một sự cố nho nhỏ.

Nhẫn kim cương đã hẹn làm sẵn lại đến chậm mất một ngày, nên Liên Dịch Chu chỉ có thể đi vòng qua lấy trên đường tới đón tôi.

Vốn cũng không xa, nhưng không ngờ lại gặp kẹt xe.

Tôi ngồi trong phòng trang điểm ở khách sạn, đung đưa bàn chân, áp chế lo lắng trong lòng, giả bộ ung dung an ủi Liên Dịch Chu.

"Yên tâm đi! Sẽ kịp mà."

Hôn lễ lúc 12 giờ, còn ba tiếng, có bò cũng bò đến nơi được.

"Được, vậy em đừng đi lung tung đó!"

Liên Dịch Chu không yên tâm dặn đi dặn lại, lúc này bọn tôi mới cúp máy.

Váy cưới rất dày, trong phòng mở điều hòa nhưng tôi vẫn thấy nực, bèn thừa dịp không có ai, đi ra hành lang hóng gió một tí.

Chủ yếu là hành lang thông với sảnh khách, có thể thấy người đến người đi.

Tôi phải xem lúc nào Liên Dịch Chu quay về mới được.

Hành lang trải thảm đỏ, rất giống tiệc rượu bữa ấy, càng lúc càng khiến tôi nghĩ tới dáng vẻ bất thường của Tần Thiêm ngày hôm đó.

Tôi đi tới đi lui, trong lòng càng sợ hãi, cho đến khi muốn xoay người.

Kết quả là vừa mới quay đầu, liền chạm phải một đôi mắt đỏ ngầu quen thuộc!

Tôi sợ hết hồn: "Tần..."

Một miếng vải mang theo mùi gay mũi đột nhiên bịt lấy miệng tôi!

Tôi bất ngờ không kịp trở tay bị hắn ôm vào ngực, giãy dụa không được.

Ý thức càng ngày càng mơ hồ, tay chân cũng không còn sức, thứ cuối cùng tôi nhìn thấy...

Là ánh mắt cố chấp của Tần Thiêm.

Lúc tỉnh lại lần nữa, hai tay tôi đã bị dây vải trói chặt, nằm trên giường lớn êm ái.

Vải rất mềm rất dày, không đau, nhưng vùng không thoát.

Tần Thiêm ngồi bên giường, lặng lẽ nhìn tôi, thấy tôi tỉnh lại thì dịu dàng nở nụ cười: "Em tỉnh rồi."

Tôi nhịn nỗi sợ hãi trong lòng, chật vật ngồi dậy: "Tần Thiêm anh đi.ên rồi sao?"

Hắn sao lại làm ra chuyện như thế này chứ?

"Đúng vậy, anh đi.ên rồi."

Tần Thiêm vươn tay vuốt lại mấy sợi tóc rối vương lòa xòa cho tôi, biểu hiện vô cùng chăm chú, thấy được tôi đang rất sợ hãi.

"Nếu dùng cách bình thường không thể giành lại em, thì chỉ có thể dùng cách đặc biệt thôi."

Tôi không ngừng lùi về sau, muốn tránh tay hắn.

Nhưng hành động này càng kích thích Tần Thiêm, hắn đột nhiên nhào tới kéo tôi lại, mạnh bạo ôm tôi vào lòng.

Ôm chặt vai tôi, hắn gần như điê.n cuồng nhìn chằm chằm tôi.

Sau đó, tôi thấy hốc mắt hắn ửng đỏ, nước mắt tí tách rơi xuống.

"Nguyễn Nguyễn, em đừng trách anh."

"Anh hết cách rồi."

"Anh biết anh làm sai không tha thứ được, nhưng... ông trời đã cho anh cơ hội, xóa đi những ký ức vô liêm sỉ về anh."

"Anh thật sự không muốn từ bỏ tia hi vọng này."

Sự đau đớn trong giọng nói của Tần Thiêm đã sớm tràn đầy, sụp đổ, tan nát.

Nhưng tôi chỉ lạnh lùng nhìn hắn, nghe hắn nói, nội tâm không chút gợn sóng.

Tôi đang lo, Liên Dịch Chu tới khách sạn mà không thấy tôi thì phải làm sao.

Mà Tần Thiêm thấy tôi như vậy thì không miễn cưỡng nữa, đưa tay lau nước mắt trên mặt, cầm lấy chai nước trên bàn, mở ra đưa cho tôi.

"Em uống nước đi."

"Anh sẽ không làm hại em, nhưng em đừng hòng rời đi."

"Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu, anh sẽ đợi đến chừng nào em yêu anh mới thôi."

Nhìn chai nước màu xanh lục quen thuộc, tôi ngẩn người.

Dasani.

Loại nước tôi thường uống.

Tôi còn nhớ lúc trước từng nhờ Tần Thiêm mua giùm tôi, nhưng hắn mua nhầm loại.

Tôi gây sự với hắn, hắn không nhịn được nói một câu "Nước nào chả như nhau?"

Cho nên mọi người xem kia, Tần Thiêm lúc quan tâm tôi, cũng có thể mua đúng nhãn hiệu.

Trong lòng đã quyết, tôi chậm rãi ngẩng đầu nhìn Tần Thiêm.

"Tôi chưa quên, chưa bao giờ quên."

Tần Thiêm sững người, chân mày nhíu lại: "Em nói cái gì?"

"Tôi nói là tôi chưa từng mất trí nhớ, không hề quên câu chơi đùa mà thôi của anh."

"Chẳng qua tôi thấy mất bảy năm lòng chân thành đem cho c.h.ó gặm, rất mất mặt, nên giả vờ mất trí nhớ để trốn tránh thôi."

"Tần Thiêm, anh không còn cơ hội từ lâu rồi, từ lúc anh nói ra hai chữ chơi đùa kia, không, từ lúc anh coi tình cảm là đồ bố thí cho tôi, thì đã không còn cơ hội nữa."

10.

Tần Thiêm mặt cắt không còn giọt m.áu, không thể tin nổi đứng lên, nhìn tôi chằm chằm.

Hốc mắt hắn đỏ ngầu, gân xanh nổi đầy trên trán khiến gương mặt đẹp trai trở nên dữ tợn.

Tôi thấy hắn đau đến mức không thở nổi, lồng ngực phập phồng, đau đến mức không thẳng lưng lên được.

Một lát sau, Tần Thiêm cay đắng nhếch mép.

Nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

"Nguyễn Nguyễn, em thắng rồi."

"Không ngờ em hận anh đến thế."

"Nhưng biết làm sao đây? Anh không nỡ rời xa em."

Tần Thiêm cười, từng bước lui về phía sau, ánh mắt bi thương mà tuyệt vọng.

Tựa như tù binh bị tước vũ khí, đối mặt với thanh đ.a.o của kẻ thắng thì chỉ có thể nở nụ cười vô lực.

"Nguyễn Nguyễn, anh phải làm sao với em bây giờ?"

"Coi như anh cầu xin em được không? Trả thù anh cũng được, hận anh cũng được, chơi đùa anh cả đời cũng được, đừng có không cần anh nữa, được không?"

"Không được."

Tôi biết lúc này không nên chơi cứng đối cứng, nhưng tôi vẫn lắc đầu tìm đường chết.

"Tần Thiêm, xưa nay tình cảm không phải là để chơi đùa."

"Suốt bảy năm anh chưa từng quý trọng lần nào, qua rồi là qua."

"Tôi không thể nào quên hết những tổn thương lúc trước, không thể quên anh giẫm đạp lên tình cảm của tôi coi như đồ bố thí."

"Anh hiểu chưa?"

"Không hiểu," Tần Thiêm nở một nụ cười thê lương, tay lau nước mắt, chậm rãi bước về phía tôi, "Anh chỉ biết là, lúc này em đang ở bên cạnh anh."

"Nguyễn Nguyễn, em trốn tránh anh quá lâu rồi, sao em có thể tàn nhẫn như thế chứ, còn không cho anh cơ hội gặp riêng em."

"Dù sao em cũng sẽ không tha thứ cho anh, vậy thì cứ sai tiếp là được."

"Ít nhất bây giờ em còn ở đây, em còn thuộc về anh."

Vừa nói, Tần Thiêm vừa thò tay cởi váy cưới của tôi, nước mắt tuyệt vọng rơi ướt cổ tôi.

Người tôi nổi hết da gà da vịt, dù hai tay bị trói, không vùng vẫy được nhiều, nhưng vẫn liều mạng xô hắn ra.

"Tần Thiêm! Anh bỏ tôi ra!"

"Như vậy chỉ có thể hại chính anh, đẩy chúng ta tới đường cùng không thể quay đầu mà thôi!"

"Tần Thiêm, anh có nghe thấy không?"

Hắn không nghe thấy.

Tần Thiêm như phát điên xé nát váy cưới của tôi.

Nỗi sợ hãi không còn kìm nén được nữa, thanh âm của tôi bắt đầu run rẩy, tuyệt vọng kêu lên:

"Liên Dịch Chu! Anh c.h.ết dí ở xó nào rồi hả?"

Rầm!

Cửa phòng đột nhiên bị đá bay, ván cửa đập lên tường cái ầm.

Chữ "hả" cuối cùng kia của tôi bị dọa cho nghẹn giữa chừng, cả người cứng đơ.

Sững sờ mà nhìn Liên Dịch Chu toàn thân âu phục đẹp trai ngỡ ngàng hiên ngang xông vào.

Tần Thiêm tựa như đã sớm đoán được, không thèm quay đầu lại, chỉ đau đớn nhìn tôi, đặt vào môi tôi một nụ hôn tuyệt vọng.

"Đến nhanh ghê ha, còn tưởng có thể trộm thêm chút thời gian cơ."

Liên Dịch Chu đã xông tới, xô Tần Thiêm ra, đấm một phát vào mặt hắn!

"Dám đào góc tường nhà ông! Ông đánh c.h.ết mày!"

Liên Dịch Chu lúc này như sư tử nổi giận, vẻ tàn nhẫn trên mặt khiến tôi cũng phát sợ.

Vội vàng lên tiếng gọi: "Đánh nữa ch.ết người đấy!"

Bị tôi gọi, Liên Dịch Chu tựa như lúc này mới khôi phục lý trí, thở hổn hển dừng lại, ngẩng đầu nhìn tôi, thở phào nhẹ nhõm, chạy tới ôm tôi vào lòng.

Bốn tay chạm nhau, tôi cảm nhận được rõ ràng Liên Dịch Chu hung hãn tàn nhẫn lúc nãy đang run lẩy bẩy.

"Dọa anh sợ chết khiếp này, đại vương!"

Rõ ràng người bị trói là tôi, nhưng người khóc lóc lại là Liên Dịch Chu.

"Trên đường đi tới đây anh đã chọn được nơi tu.ẫn tình luôn rồi đó!" (tuẫn tình: t.ự. s.á.t vì tình á)

"May mà hôm trước anh cài định vị vào điện thoại của em, nếu không là có chuyện thật rồi."

Chứ gì nữa, nếu không chuyện lớn không tốt rồi.

Hai tay tôi còn bị trói, chỉ có thể lấy ngón tay chọc vào eo anh ấy, bất đắc dĩ thở dài.

"Anh đừng tru tréo nữa có được không? Nói chuyện đàng hoàng đi."

"Em nói hắn ấy à?" Liên Dịch Chu buông tôi ra, cúi đầu nhìn Tần Thiêm ánh mắt vô hồn nằm dưới đất, "Anh đá thêm mấy đá nhé?"

Tôi:... Không cần đâu.

"Báo cảnh sát đi."

"Báo rồi, cảnh sát sắp tới đấy, anh đưa em xuống trước."

"Anh cõng em được không?" Tôi khịt mũi, ngẩng đầu nhìn anh ấy, "Chân em tê hết cả lên rồi..."

Liên Dịch Chu nháy mắt đứng lên, hùng hổ bế tôi lên: "Xí, em lại nô dịch anh đi! Đúng là mắc nợ em mà!"

Chân bị chạm vào, tê dại.

Tôi nép trong ngực Liên Dịch Chu, không nhịn được nở nụ cười.

"Liên Dịch Chu, anh tốt với em như vậy, không phải anh yêu em đấy chứ?"

"Phải phải phải! Yêu em muốn c.h.ết luôn vậy á! Sao anh lại thích hầu hạ em thế cơ chứ!"

"Giờ còn chưa cưới, cho anh cơ hội quay đầu, bây giờ anh có thể đào hôn..."

"Thế không phải càng phiền à! Anh thèm vào!"

Cánh tay Liên Dịch Chu rất khỏe, dựa sát lồng ngực anh ấy, tôi có thể nghe rõ nhịp tim của anh.

Tâm tình bí bách bấy lâu được giải tỏa, tôi hỏi vấn đề mà bấy lâu nay vẫn không dám nói ra.

"Nhưng mà... lúc đó anh thật sự muốn tìm người kết hôn đối phó, hay chỉ là kiếm cớ, thực ra là muốn cưới em?"

Liên Dịch Chu dừng chân, tức tối trừng mắt nhìn tôi.

"Em nói thử xem! Ông đây chờ em chia tay những bảy năm! Sau này em bù lại bảy năm nhé!"

Tôi cong môi cười, quay đầu lại liếc mắt nhìn Tần Thiêm đã ngồi dậy, dựa tường không định phản kháng.

Tần Thiêm cũng đang nhìn tôi, nở một nụ cười thoải mái.

"Tạm biệt, Nguyễn Nguyễn."

Ừ, tạm biệt, Tần Thiêm.

(Hết)
----------------

Nguồn: https://zhuanlan.zhihu.com/p/614545953
Tác giả: Thiên Cách
Dịch: Ổ Ẩm Ương
Bản dịch phi thương mại thuộc về Ổ Ẩm Ương.

我失忆了,但我是装的。 被秦添白睡了七年,最后换来一句:「你只适合玩玩,不适合结婚。」 太丢人。 可当我挽着别的男人步入礼堂时。 秦添却后悔了,将我从婚礼上绑走,红着眼眶求我: 「阮阮,求你玩我,一辈子…

08/05/2023

GIẢ VỜ MẤT TRÍ NHỚ, THẬT LÒNG MUỐN THAY BỒ - PHẦN 3

5.

Đợi đến lúc tôi bình ổn cảm xúc lên được xe, Liên Dịch Chu đã đợi tôi được một lúc lâu.

Hắn lẳng lặng ngồi nhìn tôi một lúc rất lâu, sau đó nghiêng đầu cười cợt: "Nhòe cả son môi luôn kìa, coi bộ mãnh liệt ghê há."

Tôi: ...

"Còn nói tầm bậy nữa em xé miệng anh ra bây giờ."

Nói xong, tội vội vàng rút khăn giấy ra lau miệng.

Tôi chà thật mạnh, thậm chí muốn lau cho sạch mọi dấu vết Tần Thiêm lưu lại trên da thịt tôi.

Liên Dịch Chu nhìn tôi chằm chằm, ngón tay vô thức mân mê vô lăng, đôi mắt sâu thẳm.

Mặt mũi anh ta rất đẹp, bề ngoài nhìn baby hơn tên Tần Thiêm lạnh lùng cao ngạo kia, lại thêm da dẻ trắng trẻo mịn màng như con nít, lại càng đẹp.

Đặc biệt là cặp mắt.

Tựa như một vòng xoáy nhỏ, cất giấu bóng tối vô tận, che giấu cảm xúc mà tôi không thể nào hiểu được.

"Em có ý gì hả, em Tiểu Tưởng?"

Tôi nhún vai: "Có ý gì đâu, đánh ch.ế.t em cũng không ăn lại đồ đã ói ra! Hôm nay nhờ đóng vai mất trí nhớ mà xả được cơn tức trong lòng, thoải mái ghê!"

"Sau này gặp mặt, coi như người xa lạ, thật là tốt."

Ma xui quỷ khiến thế nào mà lời nói dối để tránh mất mặt lại trở thành trợ lực tốt nhất giúp tôi chấm dứt hoàn toàn với Tần Thiêm.

Nhân quả tuần hoàn, có lúc thật sự rất kỳ diệu.

Mà khi nghe tôi nói xong, vẻ mặt nghiêm túc của Liên Dịch Chu nháy mắt biến thành bất cần đời như xưa giờ.

Hắn khởi động xe, làm động tác siêu nhân bay lên.

Kết hợp với quả đầu nâu xoăn, nhìn kiểu gì cũng thấy giống thằng hâm.

"Được rồi, sau này hắn còn dám đào góc tường nhà ông, ông đánh ch.ế.t."

Tôi: ...

Hôn sự này, cũng có bắt anh làm thật đâu.

Điện thoại trong túi rung lên, tôi mở màn hình ra xem, lại là Tần Thiêm à?

Điện thoại này là mới sắm sau tai nạn, nên lịch sử trò chuyện đều trống.

Lịch sử trò chuyện với Tần Thiêm đương nhiên cũng trống, nhưng mà trước kia đa phần là tôi chủ động, hắn thỉnh thoảng cao hứng lắm mới trả lời.

Nhưng lần này, lại là hắn chủ động gửi tin nhắn đầu tiên.

[TT: Em còn để quên đồ ở nhà anh, rảnh thì tới lấy nhé.]

Hôm đó chia tay dọn vội, không kịp mang hết mọi thứ đi.

Xem ra lần này Tần Thiêm bị tôi chọc giận thật rồi, thấy đồ của tôi cũng thấy phiền.

Nhưng đều là đồ đắt tiền, phải lấy về.

[Em Nguyễn: Được, chín giờ sáng thứ Sáu tuần này, để ngoài cửa cho tôi là được.]

[Em Nguyễn: Nhờ anh cho tôi xin lại địa chỉ.]

Đã diễn là phải chú ý cả chi tiết nhỏ.

Tôi là người mất trí nhớ cơ mà, làm sao có thể biết địa chỉ nhà hắn chứ?

Vốn tưởng rằng đến đây là kết thúc được rồi.

Nhưng mà một lát sau, Tần Thiêm lại nhắn thêm một tin nữa.

[TT: Trước kia em rất yêu anh.]

Một câu trớt quớt không đâu vào đâu.

Nhưng mà tôi lại hiểu.

Đây là hắn đang trả lời câu hỏi lúc trước của tôi "Tôi đường đường đại tiểu thư nhà họ Tưởng, chẳng lẽ lại tự hạ giá, làm chuyện không danh không phận kia, hợp lý không?"

Trái tim tôi như bị xé toạc ra, tôi thậm chí còn cảm thấy tội nghiệp cho tôi ngày trước.

Đến cùng tôi phải rẻ mạt thấp hèn tới cỡ nào mới có thể khiến cho một kẻ vô liêm sỉ như Tần Thiêm hiên ngang lẫm liệt nói ra câu này chứ?

[Em Nguyễn: Nhưng trước kia tôi yêu anh tới vậy, mà hình như còn chẳng được làm bạn gái anh nhỉ?]

[Em Nguyễn: Chẳng trách tôi không quên ai, lại quên anh.]

Trên màn hình hiện lên dòng chữ "Đang nhập tin nhắn..." nhưng mãi vẫn không thấy gửi tin nhắn mới.

Tôi cười lạnh, tắt màn hình không để ý nữa.

Nhưng tay phải vô thức siết chặt tà váy.

Nhưng tôi không ngờ tới, ba giờ sáng.

Tôi nhận được tin nhắn trả lời.

[TT: Nhưng cũng may, em đã quên rồi, thật tốt, có thể làm quen lại, bắt đầu lại lần nữa.]

Bị đi.ê.n hả ông!!!

Tôi không thèm nhắn lại, nhẹ nhàng thở ra, áp chế chút cảm xúc khó chịu còn sót lại, ánh mắt nghiêm túc.

Sau hôm đó, Tần Thiêm không còn xuất hiện trong thế giới của tôi nữa.

Thật ra tôi cũng chẳng có cảm giác gì, cho nên không để ý.

Đám cưới của tôi và Liên Dịch Chu được ấn định vào ba tuần sau.

Rất gấp gáp.

Cho nên mấy ngày nay Liên Dịch Chu ngày nào cũng lăn lóc trong phòng làm việc gốm sứ mỹ nghệ của tôi, mặt ủ mày chau lo liệu thủ tục tiến hành hôn lễ.

Tôi cũng có lòng muốn giúp anh ta, nhưng trước khi "mất trí nhớ", tôi có nhận một đơn hàng nhỏ, sắp tới phải giao hàng.

Nhưng vì tai nạn giao thông làm lỡ mất mấy tuần, nên bây giờ phải làm bù.

Tin nhắn của Tần Thiêm được gửi đến vào buổi sáng thứ Bảy hôm ấy.

Tôi đang vẽ trang trí họa tiết cho bình gốm, không rảnh tay, nên nhờ Liên Dịch Chu xem giùm.

Không ngờ Liên Dịch Chu xem xong thì giở dọng thái giám eo éo ra đọc:

"Em thuê shipper tới nhà anh lấy đồ à? Nhà anh không cho người lạ vào, em tự đến đi."

Đọc xong còn bĩu môi nói mát tôi:

"Ôi chao ơi, em Tiểu Tưởng cũng có mặt mũi quá cơ, người ta bảo em đích thân tới mới chịu mở cửa này.."

Tôi thoáng dừng tay, nghiến răng.

Ngẩng đầu trừng mắt nhìn Liên Dịch Chu đang mặc bộ đồ thể thao màu xám, rạng rỡ đầy khí chất tuổi trẻ.

"Muốn chết không?"

Liên Dịch Chu vờ mếu máo, mặt gợi đòn.

"Người ta muốn gặp em kìa, không trả lời à?"

Tôi "xì" một tiếng, ném bút vẽ sang bên.

Đang muốn mở miệng, đột nhiên vô tình liếc tới bàn trà trước mặt anh ta.

Ánh mắt tôi sáng lên, làm gì còn tâm trạng gây lộn với anh ta, dồn sức nhào tới, chụp lấy cái thìa để trong bát dưa hấu, nhân lúc Liên Dịch Chu không kịp phản ứng, múc một miếng dưa hậu to nhét vào mồm.

Liên Dịch Chu lập tức cau mày lườm tôi một cái: "Đồ lạnh mà ăn nhanh như vậy, không sợ ch.ế.t à?"

"Cũng có làm anh trễ ngày đến tháng đâu, anh quản gì lắm thế." Tôi nhìn anh ta bĩu môi bèn nói, "Em nói này đại thiếu gia, anh không đi vẽ tranh của anh đi, ngày nào cũng tới phòng làm gốm mỹ nghệ của em định giở trò gì đấy?"

Nhà tôi kinh doanh đồ sứ, công ty gia đình hiện tại có cha mẹ chú bác quản lý.

Tiệm đồ sứ mỹ nghệ nho nhỏ này là cha tôi giao cho tôi để luyện tập, công việc cũng nhàn, rất thoải mái.

Nhà Liên Dịch Chu làm dây chuyền sản xuất hàng hóa, trên lý thuyết hẳn là rất bận.

Nhưng trong nhà anh ta còn anh còn chị, cho nên cũng chẳng tới phiên anh ta kế thừa gia nghiệp.

Nhiệm vụ hàng ngày của anh ta là sống mà tiêu tiền thôi.

"Xí, ông đây bận như c.h.ó đây em không thấy à?"

Liên Dịch Chu nhăn nhó, vừa đổi vị trí bát dưa hấu, vừa mắng tôi.

"Chuyện đám cưới của hai đứa, anh không lo chẳng lẽ em lo?"

Tôi nhai nhóp nhép, cũng không để ý lắm.

"Làm thủ tục đối phó thôi, không phải công ty tổ chức sự kiện bao tất sao?"

Liên Dịch Chu bỗng nhiên dừng bước.

Bóng lưng lộ vẻ cô đơn khó nói nên lời.

Ngay lúc tôi cho rằng anh ta đang lấy sức, chuẩn bị xông tới đánh tôi, thì tôi nghe anh ta nói...

"Cưới xin không phải trò đùa, dù là thủ tục đối phó, cũng phải cho em thứ tốt nhất."

6.

Trái tim tôi đột nhiên run lên, cảm giác được trân trọng khiến mũi tôi bỗng chốc cay cay.

Thế giới này vốn vô cùng khắt khe với phụ nữ.

Tôi đi theo Tần Thiêm bảy năm, một khi chia tay, nếu nói sự thật ra, kiểu gì cũng sẽ có người nhìn tôi với vẻ mặt đầy ý tứ sâu xa.

"Ồ, bảy năm cơ đấy."

Cho nên, nếu không phải vừa khéo Liên Dịch Chu cũng cần vợ che mắt thiên hạ, thì kẻ mang theo nỗi tự ti này như tôi vốn không định kết hôn.

Cho dù bây giờ chuẩn bị kết hôn, thì tôi cũng không dám ôm mơ mộng hão huyền gì.

Nhưng tôi không ngờ cái tên Liên Dịch Chu tuổi tác còn không lớn hơn tôi bao nhiêu này lại... nhạy cảm chú ý tới điểm này.

Mắt hơi ươn ướt, thế là tôi quay mặt đi chỗ khác hít hít nước mũi, sau đó giả bộ ung dung nói "Ừ ha" một tiếng.

"Anh nói đúng, nào, cùng chọn đi!"

Lúc chuông điện thoại vang lên, tôi đang kéo mũ áo hoodie của Liên Dịch Chu, muốn ép anh ấy chọn thiệp cưới màu trắng theo ý tôi.

Lúc nghe được tiếng chuông, tôi không phản ứng kịp, bấm nghe luôn.

"A lô ai vậy ạ?"

Vừa ngẩng đầu, đã thấy Liên Dịch Chu cầm thiệp cưới mẫu màu trắng tôi chọn ném vào thùng rác.

Tôi tức quá quên hết mọi thứ gào to: "Liên Dịch Chu! Anh bỏ xuống cho em! Thiệp cưới phải chọn cái đó! Không được đổi!"

Đầu dây bên kia im lặng đến kỳ lạ.

Mãi cho đến khi tôi quát Liên Dịch Chu xong mới kịp phản ứng, liếc nhìn màn hình, thoáng dừng lại, trong lòng hơi nhói.

Nhưng cũng chỉ nhói qua một chút thôi.

Tần Thiêm?

Tôi quả quyết giả bộ không biết số của ai: "A lô? Có ai không? Không nói tôi cúp máy nha."

"Là anh."

"Anh Tần à? Xin hỏi có chuyện gì không?"

Nghe được là Tần Thiêm, Liên Dịch Chu đang cúi đầu chọn thiệp cưới, đột nhiên thẳng người lên, mày rậm mắt to trừng trừng nhìn tôi, rất giống một con Husky ngáo.

Tôi không nhịn được cong môi cười.

Bên kia Tần Thiêm dừng một chút, tiếng nói lạnh lùng còn thoáng vương cảm xúc ấm ức.

"Em chưa trả lời tin nhắn của anh."

Không phải là chưa trả lời!

Mà là tôi không có ý định trả lời.

"À, tại tôi đang chọn thiệp cưới với Dịch Chu nên không để ý đến mấy việc nhỏ khác."

Đầu dây bên kia lại im lặng, loáng thoáng nghe được cả tiếng hít vào.

Lúc tiếp tục mở miệng, giọng nói của Tần Thiêm vẫn lạnh lùng.

"Anh đuổi shipper đi rồi, đồ của em, em tự đến lấy đi."

"À, thế này đi, tôi thấy anh Tần sống ở khu biệt thự Giang Loan, trong nhà chắc cũng có giúp việc, chắc nhờ giúp việc nhà anh dọn dẹp vứt đi giùm tôi nhé."

Những thứ đó tuy đắt tiền, nhưng cũng không đến mức nhất định phải lấy về.

Thanh âm của Tần Tiêm lạnh như băng đá:

"Tưởng Nguyễn, anh không trả tiền thuê giúp việc để dọn dẹp đồ đạc cho em, em tự đến mà dọn."

"Vậy nhờ anh Tần cho tôi xin số điện thoại của giúp việc nhà anh, tôi gửi tiền cho người ta, vậy thì không tính là người lạ nữa, vậy là được rồi."

Đầu dây bên phía Tần Thiêm thoáng chốc yên lặng.

Tôi nghi ngờ nhìn điện thoại, vẫn chưa cúp máy, "Anh Tần?"

Thanh âm lạnh lẽo của Tần Thiêm lại vang lên: "Anh đem sang cho em."

Sau đó, hắn cúp máy.

Tôi cầm điện thoại, quả thực bất đắc dĩ.

Sao nào? Thật sự vì câu nói kia của tôi mà nhận ra mấy chữ "chơi đùa mà thôi" đã làm tổn thương tôi tới nhường nào à?

Lúc trước sao không nói?

Chẳng lẽ thật sự định nhân cơ hội tôi mất trí nhớ để bắt đầu lại?

Tôi sắp lấy chồng tới nơi rồi đây anyf!

"Em Tiểu Tưởng," Liên Dịch Chu đột nhiên sáp lại, vo một tấm thiệp trắng thành hình cầu, đưa tới trước mặt tôi giả làm micro, bộ mặt thiếu đòn hỏi tôi: "Xin hỏi cảm giác giả mất trí nhớ đùa bõn người yêu cũ là như thế nào?"

"Anh tới đây, em nói thầm cho anh nghe."

Tôi vừa cười vừa ngoắc ngoắc ngón tay với Liên Dịch Chu, lúc anh ấy ghé đầu lại, lập tức bị tôi vươn tay kẹp cái cổ dài trắng nõn lại.

"Nay anh ăn gan hùm gan báo gì rồi hả! Dám vo viên thiệp cưới mẫu em chọn lại à? Anh tưởng em không nhìn thấy à?"

Liên Dịch Chu bị tôi kẹp cho đỏ mặt tía tai, mấy ngon tay thon dài trắng trẻo cố gỡ tay tôi ra; "Đại vương! Đại vương tha mạng!"

"Muộn rồi con ạ!"

Trong lúc vật lộn, bọn tôi quấn thành một cục trên ghế sô pha.

Liên Dịch Chu ỷ tay dài chân dài, còn có sức lực lớn hơn tôi, chọn đúng thời cơ trở tay lật người đè tôi xuống sô pha.

Bốn mắt nhìn nhau, chóp mũi kề sát, ngay cả hít vào cũng hít hơi thở ra của đối phương.

Hai chúng tôi đều sửng sốt.

Bầu không khí bắt đầu trở nên không bình thường.

Hầu kết Liên Dịch Chu nhấp nhô lên xuống, ánh mắt mơ hồ, môi mỏng dần áp sát môi tôi.

"Đinh đang."

Tiếng chuông gió trước cửa vang lên, tôi và Liên Dịch Chu giật mình, vội vàng ngồi dậy nghiêng đầu nhìn qua, thấy Tần Thiêm mặc đồ thể thao xách giỏ đồ đứng trước cửa.

Ánh mắt không hiểu tại sao lại cứ chòng chọc vào hai người chúng tôi.

"Anh Tần tới nhanh vậy à?"

Cái này đâu phải là nhanh.

Rõ ràng là đã chờ ngoài cửa nhà tôi từ trước mà!

Cho nên tôi hơi chột dạ, chỉ lo hắn nghe được câu phỏng vấn của Liên Dịch Chu hồi nãy.

"Anh ở gần đây mà."

Nói xong, ánh mắt lại chuyển tới cánh tay tôi đang ôm Liên Dịch Chu, ánh mắt Tần Thiêm tối sầm lại, "Quấy rầy hai người à?"

Tôi bất ngờ đỏ mặt, vừa muốn đứng dậy, đã bị Liên Dịch Chu trở tay ôm lấy, như cười như không nhìn Tần Thiêm.

"Phải, có quấy rầy, cảnh sau đây không phù hợp với thiếu nhi."

"Hay là anh Tần tránh mặt giùm nhé?"

(Còn tiếp)
----------------

Nguồn: https://zhuanlan.zhihu.com/p/614545953
Tác giả: Thiên Cách
Dịch: Ổ Ẩm Ương
Bản dịch phi thương mại thuộc về Ổ Ẩm Ương. Vui lòng xin phép trước khi đăng lại.

Address

고흥군
Suncheon

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Blog này tạo ra chỉ để lưu lại truyện mình thấy thích posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category