03/02/2026
“Năm ..., tôi vẫn còn đi trên con đường giữa hai hàng cây cao, từ dãy ký túc xá cũ kĩ đến những giảng đường, bên phải là đôi mắt giữ trọn ánh hoàng hôn, tiếng cười, hạnh phúc, những hân hoan, tuổi trẻ, bồng bột, ngây ngô, đơn điệu, vô tâm...của tôi. Lời em nói sẽ đưa tôi đi hết SG này, em đã thực hiện, chỉ có đoạn đường đi cùng, đã không dài như những đêm em nằm vu vơ nhìn lên trần nhà mà thủ thỉ bên tai tôi những mơ mộng về sau. Tôi mất dần nhận thức về chuyện sau này, khi tôi để em rời đi. Nhẹ nhàng? Yên bình? Những câu hỏi của em, tôi đều không có câu trả lời, không thể trả lời. Ánh hoàng hôn ánh lên trong đôi mắt của em, vào 1 chiều thứ ba nào đó, những bức chân dung và màu những bó hoa đã bắt đầu phai màu... Tôi đã từng muốn ở lại thành phố đó. Thật sự.
Năm ..., tôi bị ấn tượng bởi 1 mái tóc, ánh đèn của 1 quán cà phê trên dãy kiot dài, và 1 nụ cười quyến rũ, bông hoa tuyết có màu đen... Con đường giữa 2 hàng cây, ồn ào hơn, đôi mắt của người con gái ấy vươn chút rụt rè khe khẽ, trời đổ những cơn mưa, cô ấy đi về phía bên phải. Có khi ở đối diện, hoặc có thể ngồi vuốt vài cọng tóc phía sau gáy tôi, khói thuốc lá bay vòng, nhạc của 1 quán cà phê nào đó và cô ấy đang giơ tay ra đón từng hạt nước rơi xuống, nói về những trích đoạn hay trong quyển sách nào đó em đã đọc. Chúng ta đều mơ mộng, đều nhìn đời theo cách giống nhau… Nhưng tôi đã không nói với em rằng tôi luôn buồn vì tôi biết tôi sẽ mất em như tôi đã từng, không phải nỗi buồn mà em đang trông thấy. Và xin lỗi vì đã không thể cười rạng rỡ và câu nói của em ngày hôm ấy, kết thúc 1 đoạn tình cảm đẹp như hoàng hôn mà chúng ta đã cùng ngắm.
Năm ..., tôi vẫn đi trên con đường giữa 2 hàng cây, phía bên phải bỏ trống, và thay bằng gương mặt đáng yêu của 1 người luôn đi về phía bên trái, thoải mái, tự nhiên, có chút yên bình và giản dị. Tôi đã từng mong chờ... Có thể là chúng tôi ngồi ở 1 gốc phố tôi vẫn hay tìm đến mỗi khi về, chỉ duy nhất nơi tôi bằng lòng với 1 ly Latte nóng với hủ đường và vài chiếc bánh, 1 góc để nhìn nắng thật đẹp. Gốc phố ấy đã đổi, quán cà phê ấy dời chỗ, em cũng dời đi và tôi thì đã quên chỉ em rằng cái cách ánh nắng sớm len vào những giọt nước nhỏ sẽ trông ra sao khi tôi trao vào tay em 1 bó hồng nhỏ. Sau này, anh vẫn về trồng rau, nuôi cá, em có còn trêu đùa nếu chuyện mình không thành, sẽ nuôi gà mổ sạch rau nhà anh!?
Năm …, tôi vẫn ngồi trong quán cà phê trước 2 hàng cây ấy, bên cạnh là 1 người rất trầm lặng, cùng ngắm mưa rơi ngoài ô cửa. Cô ấy có thể đi về phía bên trái, cũng có thể sẽ đi bên phải. Người làm tôi nhận ra rằng thì ra có thể ở bên cạnh 1 người mà không cần nói quá nhiều lại êm đềm đến thế, là khi đoạn đường có những bụi hoa màu vàng hay tiếng còi tàu lại đẹp đẽ đến vậy. Và thì ra bon chen đến chỗ đông nghẹt người để cùng ngắm pháo hoa với ai đó lại hạnh phúc đến vậy. Người khiến tôi cảm thấy mong đợi 5h30-6h chiều đến như vậy. Em làm dịu lại tất cả trong lòng tôi, Sài Gòn ồn ào như vậy, thì ra cũng có lúc dịu dàng và chân thật đến thế. Tôi muốn nhìn thấy thành phố ấy qua đôi mắt của em, thành phố ấy từ lúc em còn nhỏ cho đến lúc đã trưởng thành hơn, nó trông như thế nào nhỉ? Vậy mà vào 1 ngày, tôi đã bỏ lỡ mất những câu chuyện còn đang dang dở, vụn về trong từng câu chữ thốt ra, và tôi đã quên rằng em không thể uống matcha.
“Năm …, tôi vẫn ngồi đối diện 2 hàng cây ấy, cùng 1 người có nét dịu dàng và chín chắn. Em đã xuống thành phố ấy cùng tôi. Đã hứa với em rằng khi học xong và có thời gian hơn, tôi sẽ về cùng em, sẽ đến nơi em đã sinh ra và lớn lên. Những chiếc bánh kem em tự tay làm, những chiếc bánh đặt trong hộp quà nhỏ xinh, những ngày cùng nhau làm việc, cùng tan làm, cùng ngồi đâu đó. Một người thực tế, không mơ mộng, một người có kế hoạch và mục tiêu, một người đã từng rất dịu dàng và chu đáo… Tôi đã từng muốn cùng em ăn rất rất nhiều bữa cơm, muốn trở về nhà cùng em trò chuyện… Cả đời này bao nhiêu sự bao dung đều muốn dành cho em. Chỉ tiếc là lúc tôi muốn quay về cũng là lúc em chọn rời đi. Cứ ngỡ vào Từng chút từng chút một mục tiêu và kế hoạch của cuộc đời đều là em... Có 1 đoá hoa đã nở rộ ở trong lòng, nhưng khi hoa tàn lại ghim vào lòng rất nhiều những vết thương.”
Cuối cùng, mọi điều đứng trước thời gian đều sẽ đổi. Hàng cây ấy cũng đã đổi khác. 11 năm, có người đến, có người đi, mỉm cười rồi lại bật khóc… Giây phút mà anh nhận ra mình đã bình tĩnh rồi là lúc anh có thể mỉm cười thật tươi kể cả dù câu chuyện ấy có buồn đến mấy, hoặc thể là chẳng cần bóc trần điều người đối diện muốn giấu đi. Và chúc phúc cho tất cả chúng ta, cảm ơn vì đã từng là 1 đoạn thanh xuân đẹp đẽ của nhau!!
Đặng Giang 11 năm thanh xuân…