19/05/2026
Sau khi con tôi lạy Ngài Địa Tạng, tôi mới hiểu thế nào là sự nhắc nhở vô hình.
Đây là một câu chuyện có thật khiến tôi nhớ mãi.
Đến tận bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, tôi vẫn vừa thấy sợ, vừa vô cùng biết ơn lòng từ bi gia hộ không thể nghĩ bàn của Bồ Tát Địa Tạng.
Vào một buổi chiều ngày chủ nhật, khi tôi đang nhuộm tóc cho khách hàng thì cháu Quyền, tên con trai tôi, đòi mượn điện thoại để chơi. Tôi không cho mượn và nói rằng mẹ còn phải nghe pháp. Cháu không chịu, cứ năn nỉ đòi xem, còn tôi thì vẫn cương quyết không cho.
Vừa làm cho khách, tôi vừa nói chuyện. Còn cháu vì không mượn được điện thoại nên ngồi nghịch ghế, làm b**g cả da ghế của tôi ra. Lúc đó tôi bắt đầu bực mình, liền mắng cháu lên phòng ngay. Nhưng cháu không lên. Cháu đứng đó nhìn tôi bằng ánh mắt đầy căm hận, rồi cuối cùng thốt lên một câu mà đến bây giờ nghĩ lại tôi vẫn còn đau lòng:
"Suốt 14 năm nay con đã phải nhịn nhục, sống trong sự đau khổ, mẹ chẳng yêu quý gì con!"
Nghe xong câu nói ấy, tôi vừa hổ thẹn với khách hàng, vừa buồn đến tột độ. Tôi không hề giận cháu, chỉ là trong lòng lúc ấy như sụp xuống. Bởi từ bé đến giờ, tôi luôn yêu quý và chăm chút cho cháu bằng tất cả khả năng của một người mẹ. Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại nghe chính con trai nói với mình những lời như vậy. Điều đó khiến tôi suy sụp thật sự.
Lúc đó tôi đã nghĩ rằng mình không còn đủ tinh thần và sức lực để tiếp tục tu tập nữa. Tôi thậm chí còn định nhắn tin báo với thầy rằng, với tình trạng hiện tại, tôi không thể tiếp tục tu tập được nữa.
Sau đó tôi bỏ lên nhà, nhờ một người bà con xuống đóng hộ cái khung màn gió. Khi xuống đến nơi thì thấy con trai tôi nằm ngủ li bì. Tôi nghĩ cháu ngủ nên cũng mặc kệ. Cho đến khi bà ngoại gọi cháu xuống giúp bà, tôi mới chạy lên gọi cháu dậy. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là lúc ấy cháu đang vừa lạy vừa niệm liên tục danh hiệu ngài Địa Tạng.
Một lúc lâu sau, cháu xuống nhà, kéo tay tôi rồi hỏi:
"Nãy mẹ có đánh con không?"
Tôi ngạc nhiên trả lời:
"Mẹ không đánh!"
Lúc bấy giờ cháu mới bàng hoàng kể lại:
"Không hiểu sao người con cứ mệt lả đi. Con cố lết lên phòng rồi nằm li bì, không còn biết trời đất gì nữa. Đến khi tỉnh dậy thì hai bắp chân con đầy những vết roi vọt nổi đỏ rói, đau rát như vừa bị ai đánh cho một trận nhừ tử. Con hoảng hồn nên vội thắp hương, khấn niệm và lạy Bồ Tát Địa Tạng. Một lúc sau thì những vết roi kia dần tan biến mất, chân con trở lại bình thường như trước."
Tôi hỏi cháu:
"Con có biết lúc nãy con đã nói gì với mẹ không?"
Cháu ngơ ngác trả lời:
"Con không biết. Con đã nói gì với mẹ hả mẹ?"
Tôi mới kể lại toàn bộ sự việc cho cháu nghe. Nghe xong, cháu liền nói:
"Sao lúc nãy con chẳng biết gì hết vậy mẹ? Cho con xin lỗi mẹ nhé!"
Lúc đó tôi mới thực sự ngỡ ngàng hiểu ra mọi chuyện. Tôi tin rằng đã có một thế lực vô hình nào đó tác động khiến cháu không còn làm chủ được bản thân. Và rồi Bồ Tát đại từ đại bi đã kịp thời cứu vãn cháu.
Cũng chính trong lúc ấy, tôi hiểu rằng Bồ Tát Địa Tạng vẫn luôn từ bi thương tưởng chúng tôi. Ngài biết được những suy nghĩ trong đầu tôi lúc tôi buồn phiền, mất phương hướng, thậm chí có ý muốn thối chí trên con đường tu tập. Ngài đã giúp tôi lấy lại tinh thần rất nhanh.
Từ đó tôi không còn buồn nữa, mà trong lòng chỉ còn sự biết ơn vô cùng sâu sắc. Tôi cũng không còn dám suy nghĩ ngu si như trước nữa, mà tự nhắc mình phải cố gắng giữ vững tinh thần tu tập, để không phụ tấm lòng đại từ bi bao la của ngài, cũng như không phụ tấm lòng của thầy tổ đã hết lòng thương xót và dạy dỗ chúng tôi.
Theo Lưu Thanh Trúc, tỷ của Diệu Thảo.