26/08/2025
ĐỪNG TRẢ GIÁ VỚI THỜI GIAN, ĐỪNG GIA HẠN THỜI ĐIỂM BÁO HIẾU
Chiều hôm ấy, tôi về quê. Con đường làng quen thuộc vẫn rợp bóng tre, gió đưa mùi rơm rạ thoang thoảng. Nhưng trong căn nhà bên cạnh, không khí lại nặng trĩu bởi cuộc tranh cãi giữa hai chị em. Người em – một phụ nữ tầm bốn mươi, ăn mặc khá giả – quả quyết rằng phải tổ chức giỗ cha thật linh đình: mâm cao cỗ đầy, rượu ngon, thịt quý, mời đông đủ bà con đến dự. Người chị, dáng lam lũ, giọng nghèn nghẹn:
– Cha mất rồi, cỗ bàn rình rang có nghĩa gì? Lúc ông còn sống, em có mấy khi về thăm, có mấy khi ngồi kề bên chăm bữa cơm, bát cháo? Giờ ông chẳng còn nữa, cỗ cao mâm đầy thì ai hưởng? Người khuất rồi có biết gì đâu, chỉ con cháu ăn với nhau thôi…
Người em cứng họng. Câu nói của người chị như lưỡi dao xoáy vào lòng. Tôi ngồi nghe, mà tim nhói lên. Vì tôi biết, câu chuyện ấy không chỉ của riêng nhà họ, mà của rất nhiều gia đình khác.
Người ta thường để dành sự hiếu kính cho ngày mai. “Để khi nào làm ăn khá hơn, để khi nào ổn định hơn, rồi mới báo hiếu cha mẹ.” Nhưng đời người ngắn lắm. Cha mẹ đâu thể cứ đợi ta mãi. Khi ta lo xong cơm áo, cha mẹ đã bạc đầu. Khi ta đủ tiền mua áo gấm, cha mẹ đã lưng còng mắt mờ. Khi ta muốn nấu mâm cao cỗ đầy, cha mẹ đã không còn ở đó để cùng ăn.
Có một anh bạn từng tâm sự với tôi. Lúc trẻ, anh quyết tâm đi làm xa, nghĩ rằng sẽ vài năm thôi rồi về lo cho cha mẹ. Nhưng rồi cơm áo kéo dài, vài năm thành chục năm. Đến khi kịp trở về, cha đã nằm trong mộ, mẹ cũng chẳng còn nhớ nổi tên con. Tiền bạc trong tay, bỗng thấy vô nghĩa đến xót xa. Anh khóc như đứa trẻ, ôm bàn thờ cha, tự trách mình đã “trả giá với thời gian”.
Báo hiếu, thật ra, đâu cần cao sang. Đó có thể chỉ là một bữa cơm sum họp, một cuộc gọi hỏi han, một buổi chiều dắt cha đi dạo, hay đơn giản là nắm lấy bàn tay mẹ đã nhăn nheo, nói một câu “con thương mẹ”. Những điều nhỏ bé ấy mới thật sự là phần quà vô giá với cha mẹ.
Tiền bạc có thể mua được thuốc men, quần áo, thức ăn. Nhưng tiền bạc không biết bóp vai cha khi mỏi, không thể nấu cho mẹ một bát canh rau giản dị, không thể mỉm cười khi thấy cha mẹ vui, càng không thể nói thay lời yêu thương. Những gì cha mẹ cần, đôi khi chỉ là sự hiện diện của con, là cảm giác mình vẫn được cần đến, vẫn được yêu thương.
Đừng đợi. Đừng hẹn. Đừng để thời gian đóng sập cánh cửa, để rồi tất cả những gì còn lại chỉ là tiếng nấc nghẹn ngào trước bàn thờ. Báo hiếu phải bắt đầu từ hôm nay – ngay khi cha mẹ còn đó, ngay khi ánh mắt còn sáng, ngay khi nụ cười vẫn có thể nở trên môi.
⸻
Suy cho cùng, cha mẹ không cần chúng ta mang đến cho họ cả thế giới. Cha mẹ chỉ cần được thấy con cái yêu thương mình thật lòng, còn nhớ đến mình trong từng bữa ăn, giấc ngủ. Vậy nên, xin đừng trả giá với thời gian, cũng đừng gia hạn thời điểm báo hiếu. Vì đời người không có vé khứ hồi. Và cha mẹ, một khi đã đi xa, sẽ không còn cơ hội để ta nói lời yêu thương lần nữa.
⸻
Bạn nghĩ sao: báo hiếu là mâm cao cỗ đầy sau khi cha mẹ mất, hay là từng việc nhỏ mỗi ngày khi cha mẹ còn sống?
Bạn đã làm gì để cha mẹ không cảm thấy cô đơn lúc tuổi già?
Hãy chia sẻ cảm nhận, hoặc tag bạn bè vào để cùng nhau nhắc nhớ – đừng để muộn màng.
sưu tầm