04/01/2026
Fanfic Bakugou x y/n (03)
Tiếng chuông tan học rộn rã vang lên, lần lượt là tiếng nói chuyện rôm rả của đám học sinh, tiếng sách vở loạt soạt, cuốn sách bị nhét vội vào cặp phát ra âm thanh lạo xạo. Giữa tiếng nói cười rộn ràng của giờ tan học, em mệt mỏi thu dọn sách vở. Em như một màu sắc khác biệt, trầm lắng mà dịu dàng giữa náo nhiệt ồn ào.
Bầu trời ngoài kia đã nhá nhem tối, mây đen phủ kín bầu trời. Dường như trời sắp mưa, nhưng thật xui rằng hôm nay em lại chẳng mang theo ô. Chẳng biết cơn mưa này có lớn không? Sẽ đến rồi đi hay âm ỉ dai dẳng?
Em đứng trước hành lang lớp học, từng hạt mưa như nặng trĩu, trừng giọt từng giọt rơi xuống sân trường. Nhìn bạn bè xung quanh cầm ô rời đi mà lòng em bất giác nặng trĩu. Phải chăng cuộc sống cuối cấp với chuỗi ngày học tập mệt mỏi đã khiến lòng em bức bối. Cơn mưa kéo đến âm u hệt như thứ cảm xúc trong lòng em.
Em đứng đợi, hai tay bất giác nắm chặt lấy hai bên quai cặp. Em khẽ run lên vì cái lạnh của sương giá, của hơi nước. Tiết trời đã vào thu, hơi lạnh càng được phóng đại hơn.
Bỗng một bóng hình cao lớn bất giác xuất hiện bên cạnh em. Người ấy vừa xuất hiện, làn hơi ấm cũng cứ thế phả vào người em. Vẫn hương xả vải quen thuộc ấy, ấm áp và mạnh mẽ. Bakugou chậm rãi cất giọng, giọng nói trầm ấm lại pha chút cáu kỉnh:
- Nhóc thối, về thôi, để mày đợi lâu rồi.
Nói rồi, bàn tay anh thành thạo như một thói quen. Khoác lên người em chiếc áo khoác ấm áp, rồi đôi tay lại nhanh chóng cầm cặp giúp em. Như một thói quen, chuỗi động tác ấy thành thục, không cần em phải lên tiếng.
Anh dịu dàng, trầm ấm, xua tan đi sự nặng nề bủa vây trái tim em. Khoé môi em bất giác nở nụ cười, ánh mắt sáng lên, trong ánh mắt ấy chỉ chất chứa hình ảnh người con trai em yêu-Bakugou.
Dưới cơn mưa, cả hai sánh bước đi bên nhau. Em làm nũng, than thở với Bakugou về đống bài tập chưa hiểu. Ngoài mặt tỏ ra gắt gỏng, chê em là đồ ngốc. Nhưng lại tự nguyện giảng bài cho em.
Đi bên Bakugou, em biết em đã yêu đúng người. Chiếc ô anh cầm luôn nghiêng về phía em, ánh mắt anh, trái tim anh cũng chưa phút giây nào rời khỏi em. Phải chăng “tình yêu là chiếc ô nghiêng”. Bakugou mang tới cho em bao yêu thương, sự che chở, bao bọc vô điều kiện. Tình yêu của Bakugou không lớn, anh luôn thể hiện cách yêu qua những điều giản đơn.
────୨ৎ────
‼️LƯU Ý‼️
‼️Fanfic do chính tay mình viết, nên mong các bạn không đem đi nơi khác khi chưa có sự cho phép của mình nha