Hành trình doanh nhân

Hành trình doanh nhân Kết nối thành công Chia sẻ cộng đồng vươn đến sự hoàn thiện

ĐƠN HÀNG ĐẦU TIÊN – GÃ CÒN NHỚ NHƯ MỚI HÔM QUAGã nhà quê không quen nói chuyện.Nhất là với người lạ.Nhưng đi làm thị trư...
08/04/2025

ĐƠN HÀNG ĐẦU TIÊN – GÃ CÒN NHỚ NHƯ MỚI HÔM QUA

Gã nhà quê không quen nói chuyện.
Nhất là với người lạ.
Nhưng đi làm thị trường thì phải nói, phải gõ cửa, phải mời chào.
Lúc đầu gã ngại. Cầm túi hàng đi mà tim đập như trống làng.

Gõ cửa tiệm đầu tiên – bà chủ lắc đầu, không nhìn mặt.
Tiệm thứ hai – “tụi bây bán gì kỳ vậy, ai mua?”
Tiệm thứ ba – “Để lại số điện thoại đi, khi nào cần chị gọi.”

Cả buổi sáng, chân mỏi, môi khô, mồ hôi rịn lưng áo – mà chẳng ai mua.
Gã về, ngồi thở dài ở quán nước.
Trong đầu hiện ra một câu quen thuộc:
“Hay thôi, về xin việc lại cho xong…”

Nhưng rồi, lúc đang uống nước mía, điện thoại rung.
Tin nhắn từ một tiệm nhỏ:
“Em còn bàn chải không? Chị lấy 10 cây thử bán coi sao.”

10 cây.

Không phải 100, không phải ngàn đơn.
Chỉ là 10 cây bàn chải – nhưng với gã, đó là cả một bầu trời.
Tự tay soạn hàng, tự chạy xe quay lại tiệm giao.
Trên đường về, gió tạt vô mặt – mà gã cười như thằng điên.
Không phải vì lời.
Mà vì: gã đã bán được.
Bằng chính đôi chân và cái miệng của mình.



Ai đi buôn cũng nhớ đơn hàng đầu tiên.
Nó không chỉ là giao dịch –
Nó là minh chứng rằng: “Tao làm được.”

LẤY VỢ XONG, GÃ NHÀ QUÊ BIẾT MÌNH KHÔNG CÒN MUỐN LÀM CHƠI NỮASau cái lần bán cua đầu tiên, gã nhà quê bắt đầu nhìn đời k...
07/04/2025

LẤY VỢ XONG, GÃ NHÀ QUÊ BIẾT MÌNH KHÔNG CÒN MUỐN LÀM CHƠI NỮA

Sau cái lần bán cua đầu tiên, gã nhà quê bắt đầu nhìn đời khác.
Không còn thấy việc bán hàng là chuyện “làm tạm cho vui” nữa.
Tự nhiên thấy thích cái cảm giác tự làm – tự bán – tự có tiền. Dù ít, nhưng sạch.

Rồi gã tiếp tục học đại học, vừa học vừa làm.
Có lúc cùng bạn bè mở quán bia bình dân – đông khách, vui, ồn ào.
Có lúc hùn mở gara sửa ô tô – xe vô xe ra, tay dơ mà đầu lúc nào cũng phải sạch, vì làm sai là mất uy tín.

Mỗi trải nghiệm đều dạy cho gã một bài học.
Nhưng cũng để lại câu hỏi lớn:
“Mình đang làm để sống qua ngày… hay làm để đi một con đường dài?”

Và rồi, gã lấy vợ.

Từ khoảnh khắc đó, gã biết rõ:
Không thể tiếp tục sống kiểu hôm nay ra sao mai tính sau.

Vợ gã không ép, không càm ràm.
Chỉ nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt luôn như nhắc:
“Có em rồi, anh phải vững.”

Gã nghỉ hẳn mấy cái “dự án nửa vời”.
Bắt đầu lại với một chiếc túi nhỏ chứa vài món hàng: bàn chải, kem đánh răng, dầu gội.
Đi từng tiệm tạp hoá, từng con hẻm, gõ cửa, chào mời – vừa quê, vừa ngại.

Có người nhìn gã rồi thắc mắc:
“Sao mày từng làm gara mà giờ đi bán… bàn chải?”
Gã cười. Vì gã biết:
Lần đầu tiên trong đời, mình chọn làm một cái gì đó đàng hoàng. Từ gốc. Từ nhỏ. Nhưng bền.



Lấy vợ không làm gã đổi hướng – mà làm gã chọn lại cách đi.
Không nhanh nữa.
Nhưng chắc.
Và có người đi cùng.

TỰ BẮT CUA VỀ ĂN – KHÔNG HẾT THÌ… BÁN THỬGã nhà quê không định kinh doanh gì hết.Chỉ là hôm đó đi đánh dậm, nước lên, cu...
06/04/2025

TỰ BẮT CUA VỀ ĂN – KHÔNG HẾT THÌ… BÁN THỬ

Gã nhà quê không định kinh doanh gì hết.

Chỉ là hôm đó đi đánh dậm, nước lên, cua nhiều. Gã khoái lắm, hì hục lội mương, bắt được gần một xô. Vác về nhà, tính làm nồi bún riêu hoành tráng ăn chơi.

Nhưng nhìn xô cua thì nghĩ:
“Nhà ăn đâu hết? Để mai chết uổng…”

Thế là gã mang cua ra đầu làng bán đại:
“Cua đồng quê tui bắt, ai muốn ăn tui chia lại, tươi roi rói.”

Không quảng cáo, không có cái gì gọi là chiến lược.
Chỉ có… cua – và lòng thật.

Bất ngờ. Có người nhắn:
“Còn không? Cho chị 1 ký.”

Rồi thêm người nữa. Có người không quen cũng nhắn.
Gã hổng tin luôn.
Lần đầu tiên trong đời, gã bán được cái gì đó do chính tay mình làm ra.

Tối đó, gã ngồi tính ra đi bắt 1 ngày cũng được hơn chục ngàn.
Nhưng cái lời to nhất là:
Niềm tin.

Tin rằng:
Không cần phải giỏi liền.
Không cần phải giàu mới được bắt đầu.
Chỉ cần… có thứ gì thật – và dám đem nó ra chợ là đủ.



Gã nhà quê bắt đầu như vậy đó.
Không phải vì muốn kinh doanh.
Mà vì cua ăn không hết.
Và đời thì… không ngờ trước được.

BỎ CÔNG VIỆC ỔN ĐỊNH – LIỀU LĨNH HAY THỨC THỜI?Gã nhà quê từng có một công việc ổn định.Mỗi sáng thức dậy đúng giờ, mặc ...
05/04/2025

BỎ CÔNG VIỆC ỔN ĐỊNH – LIỀU LĨNH HAY THỨC THỜI?

Gã nhà quê từng có một công việc ổn định.

Mỗi sáng thức dậy đúng giờ, mặc áo sơ mi gọn gàng, đến công ty, điểm danh, làm việc, nhận lương đều đều vào cuối tháng.
Cuộc sống nhìn vào thì bình lặng – không giàu, không nghèo, cũng không có gì phải lo nghĩ quá nhiều.

Nhưng mà… bình lặng lâu quá thì nó hóa tù túng.

Mỗi ngày trôi qua giống hệt ngày hôm trước. Không sai, không lỗi, nhưng cũng chẳng có gì khiến gã cảm thấy được sống thật sự.

Có một chiều nọ, gã bước ra khỏi chỗ làm, tháo chiếc bảng tên đeo cổ, nhìn lên bầu trời xám xịt rồi tự hỏi:
“Mình có muốn sống thế này… thêm 5 năm nữa không?”

Câu trả lời đến nhanh như một cú sét đánh: “Không.”

Gã nghỉ việc. Không kèn không trống.
Không biết rõ ngày mai sẽ ra sao, chỉ biết rằng nếu không thay đổi bây giờ, thì chẳng bao giờ nữa.

Người ngoài nói gã liều.
Nhưng với gã, đó là lúc bắt đầu tỉnh ra.

Rằng sống ổn định chưa chắc là sống đúng.
Rằng từ bỏ không phải yếu đuối – mà là dám chọn lại.



Có những ngã rẽ chỉ hiện ra khi ta dám bước.
Gã nhà quê đã bước. Còn bạn thì sao?

GÃ NHÀ QUÊ VÀ KHỞI ĐẦU KHÔNG CÓ TRỐNG CHIÊNGGã nhà quê sinh ra ở một vùng quê nghèo.Nơi mà giấc mơ của một đứa con trai ...
04/04/2025

GÃ NHÀ QUÊ VÀ KHỞI ĐẦU KHÔNG CÓ TRỐNG CHIÊNG

Gã nhà quê sinh ra ở một vùng quê nghèo.
Nơi mà giấc mơ của một đứa con trai thường chỉ quanh quẩn trong ba chuyện: lớn lên, kiếm tiền, sống yên ổn.

Hồi nhỏ, gã từng mơ làm đủ thứ: thầy giáo, bác sĩ, rồi mơ được làm chủ một cửa hàng tạp hoá… chỉ vì thích cái cảm giác đếm tiền lẻ.
Lớn hơn chút, cái máu thích buôn bán, thích “làm gì đó của riêng mình” cứ âm ỉ. Nhưng lúc ấy, chỉ là đam mê con nít – không ai để ý, kể cả chính gã.

Rồi gã đi học, đi làm.
Cuộc sống cuốn theo những công việc tạm gọi là ổn. Sáng đi, chiều về, cuối tháng nhận lương.
Nhìn ngoài thì yên ổn, nhưng bên trong thì bức bối.

Có lúc, gã tự hỏi:
“Phải chăng mình đang sống cuộc đời của người khác vẽ ra?”

Không có kế hoạch khởi nghiệp vĩ đại.
Không mentor, không vốn, không cả sự ủng hộ trọn vẹn.
Chỉ có một thứ:
Nỗi bức bối đã đủ lớn để buộc gã phải thay đổi.

Gã bắt đầu. Lặng lẽ.
Không trống chiêng, không pháo hoa, không ai biết ngoài vợ và vài người bạn thân.
Nhưng với gã, đó là bước đi đầu tiên quan trọng nhất đời.



Không phải ai cũng cần khởi nghiệp.
Nhưng ai cũng nên một lần dừng lại và hỏi mình:
“Cuộc đời này, mình muốn sống sao cho đáng?”

“Làm chơi – sống dở / Làm thật – sống chất.”⸻Chuyện của Hiền – cô sale bán Nước giặt Japi và hành trình từ “dở sống” đến...
03/04/2025

“Làm chơi – sống dở / Làm thật – sống chất.”



Chuyện của Hiền – cô sale bán Nước giặt Japi và hành trình từ “dở sống” đến “sống chất”

Hiền bắt đầu công việc bán hàng với một tâm thế khá phổ biến:

“Cứ bán đi đã, chốt được đơn nào hay đơn đấy.”
Chẳng đắm đuối, chẳng dấn thân. Một ngày của Hiền là copy-paste vài dòng giới thiệu sản phẩm:
“Nước giặt Japi, thành phần thiên nhiên, an toàn, dùng được cho cả gia đình…”
Rồi gửi đi như những viên sỏi ném xuống giếng cạn.

Hiền “làm chơi”. Và cuộc sống cũng chẳng đãi cô khá hơn: đơn hàng lẹt đẹt, khách hỏi rồi mất hút, chủ đại lý thì chê nhạt, team thì không ai nhớ đến tên cô trong buổi họp tuần. Có lần, Hiền ngồi một mình trong quán trà đá, buột miệng thở dài:

“Làm sale kiểu này, sống… dở thật.”

Rồi một hôm, một câu chuyện nhỏ xảy đến – và thay đổi mọi thứ.

Hiền được mời đi cùng sếp đến thăm một đại lý lớn. Trên đường đi, sếp hỏi:

“Hiền này, em có biết vì sao nước giặt Japi lại khác biệt không?”
Hiền trả lời qua loa:
“Dạ… thiên nhiên, dịu nhẹ, mùi thơm… đại loại vậy.”

Sếp không nói gì, chỉ lấy ra một bức thư tay. Là của một khách hàng – một ông bố đơn thân – viết cảm ơn vì Japi đã giúp anh ấy “đỡ lo mỗi khi giặt đồ cho mẹ già và con nhỏ”, vì “mùi thơm của Japi là mùi của nhà – sạch mà không sặc.”

Lúc đó Hiền như bị đánh thức. Cô nhận ra:

Mình đang bán sản phẩm bảo vệ sức khỏe cho cả một gia đình.
Mình không chỉ bán “chai nước giặt” – mà đang trao sự an tâm, sự chăm sóc, và tình yêu.

Từ hôm đó, Hiền “làm thật”.
• Cô đến từng đại lý để hướng dẫn cách trưng bày đẹp mắt hơn.
• Cô quay video hướng dẫn phân biệt nước giặt an toàn với hóa chất độc hại.
• Cô kể câu chuyện của khách hàng – người mẹ bầu dị ứng mùi hương, người ông bị viêm da, và cả những đứa trẻ có làn da mỏng như giấy.
• Cô không còn bán – cô kết nối, lan tỏa, trao giá trị.

Và rồi, đơn về tấp nập, khách nhớ tên cô, đồng đội gọi cô là “Hiền Japi – cô gái thơm như nước giặt”. Nhưng điều khiến cô thấy mình “sống chất” – không phải vì doanh số – mà là vì buổi chiều nọ, một bà mẹ gọi điện khóc qua điện thoại:

“Cảm ơn em, lần đầu tiên sau 3 năm con chị không bị dị ứng vì nước xả. Chị biết ơn Japi, và biết ơn em.”



Từ đó, Hiền dán một tờ giấy ngay trước bàn làm việc, mỗi ngày đều đọc:

“Làm chơi – sống dở
Làm thật – sống chất”

26/03/2025

HÀNH TRÌNH DOANH NHÂN - BÀI 4: CÂU CHUYỆN VỀ NỖI ĐAU

Không ai làm kinh doanh mà không từng trải qua nỗi đau. Đó có thể là nỗi đau mất tiền, mất đối tác, mất khách hàng. Đó có thể là những đêm mất ngủ vì hàng bị tồn kho, vì công nợ chưa đòi được, vì đội ngũ không theo kịp định hướng.

Nhưng nỗi đau lớn nhất không phải mất tiền, mà là mất niềm tin. Có những lúc cảm giác như cả thế giới quay lưng, như mọi cố gắng đều vô ích. Có những khoảnh khắc muốn buông bỏ tất cả, chỉ để tìm chút bình yên.

Thế nhưng, doanh nhân không có quyền gục ngã. Vì đằng sau là gia đình, là nhân viên, là những khách hàng vẫn đang tin tưởng. Vượt qua nỗi đau, ta trưởng thành hơn. Nhìn lại những ngày tháng khó khăn, ta biết ơn vì mình đã không bỏ cuộc.

Nỗi đau không giết chết ta – nó giúp ta mạnh mẽ hơn!

Ông chủ có từng trải qua nỗi đau nào trong kinh doanh không? Và quan trọng hơn – ông chủ đã vượt qua nó thế nào?

25/03/2025

HÀNH TRÌNH DOANH NHÂN - BÀI 3: CÂU CHUYỆN BÁN HÀNG

Bán hàng không đơn giản là đưa sản phẩm đến tay khách, mà là một nghệ thuật. Một người bán hàng giỏi không chỉ biết thuyết phục, mà còn biết lắng nghe. Không chỉ bán một lần, mà tạo ra khách hàng trung thành.

Có những ngày chạy xe cả chục cây số, gõ cửa từng cửa hàng chỉ để nhận cái lắc đầu. Có những lúc chào hàng bao nhiêu lần vẫn không ai quan tâm. Nhưng ai kiên trì, người đó sẽ có kết quả. Vì bán hàng không phải cuộc chơi may rủi, mà là hành trình xây dựng niềm tin.

Một khách hàng từ chối hôm nay, nhưng nếu họ thấy ông chủ xuất hiện liên tục, thấy sản phẩm ông chủ ngày càng được nhiều người tin dùng, một ngày nào đó họ sẽ quay lại. Và khi đó, họ không chỉ là khách, mà còn là người ủng hộ lâu dài.

Bán hàng không phải là ép khách mua, mà là giúp khách nhận ra họ cần mình!

Ông chủ còn nhớ thương vụ đầu tiên của mình không? Đó có phải là một hành trình đầy cảm xúc?

24/03/2025

HÀNH TRÌNH DOANH NHÂN - BÀI 2: NHỮNG SAI LẦM ĐÁNG GIÁ

Doanh nhân nào cũng có những lần đưa ra quyết định sai lầm. Có thể là nhập quá nhiều hàng rồi tồn kho không xoay vốn kịp. Có thể là tin tưởng sai người, bị đối tác chơi xấu. Hoặc đơn giản là quá tự tin, mở rộng quá nhanh mà chưa chuẩn bị kỹ.

Nhưng điều quan trọng không phải là sai lầm, mà là bài học rút ra từ đó.

Sai một lần, ta học cách kiểm soát dòng tiền chặt hơn. Sai một lần, ta hiểu cần kiểm tra kỹ đối tác trước khi hợp tác. Sai một lần, ta biết kiên nhẫn và bước từng bước vững chắc hơn.

Không có doanh nhân nào thành công mà chưa từng thất bại. Nhưng có người để thất bại đánh gục, có người biến nó thành kinh nghiệm quý giá.

Sai lầm là học phí của thành công – chỉ cần đừng bỏ cuộc, mọi sai lầm đều đáng giá!

Ông chủ đã từng có sai lầm nào khiến mình nhớ mãi chưa?

23/03/2025

HÀNH TRÌNH DOANH NHÂN - BÀI 1: KHỞI ĐẦU ĐẦY KHÓ KHĂN

Ai cũng nhìn thấy những doanh nhân thành công với xe sang, nhà đẹp, nhưng ít ai biết họ từng có những ngày bắt đầu với đôi bàn tay trắng.

Có những ngày vốn liếng không đủ, hàng nhập về chưa kịp quay vòng đã lo tiền nhập lô tiếp theo. Có những đêm trằn trọc vì đơn hàng bị bom, khách hẹn mãi không lấy. Và cũng có những lần tự hỏi: “Mình có đang đi đúng hướng không?”

Nhưng doanh nhân khác với người bình thường ở chỗ, họ không dừng lại. Họ không cho phép mình bỏ cuộc. Mỗi khó khăn là một bài học, mỗi thất bại là một bậc thang.

Ông chủ chắc cũng từng trải qua những ngày như thế đúng không? Nhưng nếu hôm nay còn bước tiếp, nghĩa là ông chủ đã mạnh mẽ hơn rất nhiều so với ngày đầu tiên.

**Bước đầu luôn khó khăn, nhưng chính những ngày đó sẽ tạo nên bản

22/03/2025

HÀNH TRÌNH DOANH NHÂN – CÁCH XÂY DỰNG ĐỘI NGŨ

Một mình có thể đi nhanh, nhưng muốn đi xa thì phải có đội ngũ. Đây là bài học mà bất kỳ doanh nhân nào cũng phải trải qua.

GÃ NHÀ QUÊ từng có thời gian ôm hết mọi việc, từ nhập hàng, chào hàng, giao hàng, rồi chăm sóc khách. Làm gì cũng tự tay làm, vì nghĩ:
• “Mình làm mới yên tâm!”
• “Nhân sự mà không sát sao là dễ hỏng việc!”

Nhưng rồi gã kiệt sức. Làm ngày làm đêm mà doanh số không bứt phá, khách hàng ngày càng nhiều nhưng không thể phục vụ chu đáo. Một người không thể làm thay cả một hệ thống!

Lúc đó, gã mới bắt đầu tìm cách xây dựng đội ngũ. Nhưng lại vấp thêm một bài toán khó:
• Người giỏi thì không chịu gắn bó.
• Người trung thành thì năng lực còn hạn chế.
• Đào tạo xong thì có người rời đi, cảm giác như “mất công vô ích”.

GÃ NHÀ QUÊ nhận ra, đội ngũ không tự nhiên mà có, nó phải được xây dựng và nuôi dưỡng. Và để làm được điều đó, cần ba yếu tố:
1. Tuyển đúng người – Không phải cứ giỏi là phù hợp, mà phải cùng chí hướng.
2. Đào tạo bài bản – Nhân sự không tự giỏi lên, họ cần một hệ thống rõ ràng.
3. Trao quyền và tạo động lực – Không ai muốn mãi là lính, phải tạo cơ hội cho họ phát triển.

Từ ngày có đội ngũ, gã không còn phải làm tất cả mọi thứ. Doanh số tăng, khách hàng hài lòng, và quan trọng nhất – gã có thời gian để lo những điều lớn hơn.

Làm doanh nhân, nếu chỉ loay hoay một mình thì mãi mãi chỉ là người làm thuê cho chính mình. Biết xây đội, biết dùng người, mới thật sự là làm chủ.

Còn bạn, đội ngũ của bạn đã sẵn sàng để bứt phá chưa?

22/03/2025

HÀNH TRÌNH DOANH NHÂN – BÍ QUYẾT GIỮ CHÂN KHÁCH HÀNG

Bán hàng một lần thì dễ, nhưng làm sao để khách quay lại mua lần hai, lần ba, thậm chí giới thiệu thêm khách mới? Đó mới là nghệ thuật kinh doanh thực thụ.

GÃ NHÀ QUÊ từng nghĩ: Chỉ cần sản phẩm tốt, giá hợp lý là khách sẽ tự động quay lại. Nhưng đời không đơn giản vậy!
• Có khách hôm nay mua, mai lại quên luôn mình là ai.
• Có khách mua rồi, nhưng bị đối thủ giành mất.
• Có khách chỉ quan tâm giá, ai rẻ hơn thì theo người đó.

Vậy làm sao để khách hàng nhớ đến mình, gắn bó với mình và trở thành khách hàng trung thành?

Sau nhiều năm lăn lộn, gã rút ra 5 bí quyết giữ chân khách hàng:
1. Bán sản phẩm đi kèm trải nghiệm – Khách hàng không chỉ mua hàng, họ mua cảm giác. Phục vụ tận tâm, tư vấn nhiệt tình, họ sẽ nhớ mình lâu hơn.
2. Xây dựng mối quan hệ thật sự – Không chỉ là người bán, hãy trở thành người bạn đồng hành của khách. Biết sinh nhật khách, thỉnh thoảng hỏi thăm, họ sẽ cảm thấy được trân trọng.
3. Chăm sóc sau bán hàng – Một tin nhắn hỏi han sau khi khách dùng sản phẩm, một cuộc gọi tư vấn cách bảo quản… nhỏ thôi nhưng tạo ra sự khác biệt lớn.
4. Giữ lời hứa và nhất quán – Đã cam kết gì thì làm cho đúng. Một lần thất tín, vạn lần khó bán.
5. Tạo giá trị hơn cả sản phẩm – Đừng chỉ bán hàng, hãy cho khách thấy mình mang lại lợi ích thật sự. Chia sẻ kiến thức, hướng dẫn kinh doanh, giúp khách bán được hàng… họ sẽ tự động ở lại.

GÃ NHÀ QUÊ không cần khách mua một lần, mà cần khách ở lại mãi mãi. Vì vậy, gã không chỉ bán bàn chải, không chỉ bán băng vệ sinh, mà bán cả sự tin tưởng.

Kinh doanh không chỉ là bán hàng, mà là giữ người. Vậy, bạn đã có chiến lược giữ chân khách hàng của mình chưa?

Address

Bac Giang
0240

Telephone

0988305545

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hành trình doanh nhân posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Hành trình doanh nhân:

Share

Category