18/04/2026
Gió thổi mạnh. Mây đen kéo đến làm tối sầm cả một vùng cao su rộng lớn. Mưa. Từng giọt mưa bắt đầu rơi. Mưa càng ngày càng lớn. Tiếng sấm nổ vang cả khu. Vậy mà hai đứa trẻ vẫn ngồi đó, trước hien.Ánh mắt nhìn về xa xăm. Chúng nhìn mưa. Cũng chẳng có gì lạ. Cha mẹ vẫn vắng nhà. Chắc là đã quen. Đứa lớn chừng năm tuổi lâu lâu lại chọc cho em mình cười. Trong cơn mưa, giữa tiếng sấm và gió giật. Tôi vẫn nghe thấy tiếng chúng cười. Ừ là do hoàn cảnh hay do xã hội vô tâm. Mà tiếng cười của các em lại chìm dưới tán lá cao su. Chung quanh, ai cũng nói. Bọn trẻ chẳng được đến trường đâu chú à. Cha mẹ nghèo. Từ vùng xa xôi miền tây lên đây cạo mủ. Chẳng nỡ cho con theo vì muỗi rất nhiều. Rắn,bò cạp, và cả rết nữa. Vậy là các cháu tự chăm nhau. Còn cha mẹ đêm cũng như ngày cứ quần quật ngoài lô. Xã hội vẫn ngày đêm công nghiệp hoá. Vậy mà có ai nghe được tiếng các em cười không? Hay chỉ nghe tiếng xe,máy móc. Còn ở nơi xa,nơi chẳng có điều kiện thì tiếng cười vang lên giòn giã. Nghe được tiếng cười ấy có lẽ trong tâm tôi đã nghẹn đắng. Thương phận các em sinh ra trong thời buổi này. Mà tương lai quá mịt mù.
( một trải nghiệm thực tế mà tôi được thấy giữa hiện tại. Nhưng nó đưa tôi về kỉ niệm những năm 1990. Khi đó chẳng điện,chẳng tiện nghi. Nhưng chiều về là cả lũ lóng ngóng chờ cha mẹ đi làm về. Đứa lớn chăm đứa bé. Chẳng bánh kẹo hay sữa bột gì. Chỉ là củ khoai hay bắp ngô ba mẹ luộc sẵn. Nghèo về vật chất trong từng bữa cơm. Nhưng lại giàu tinh thần. Dưới ánh đèn dầu tiếng cười giòn giã vang lên. Cả nhà thật ấm áp bên bếp củi rực lửa. Cha mẹ ôm con trong vòng tay. Dần dần đi vào giẫc ngủ chờ ngày mai thức giấc. Nhưng chẳng khi nào chúng tôi bị bỏ đói. Chỉ có ba mẹ ôm bụng đói đi làm. Mệt nhưng vẫn còn đó những tiếng cười của tình yêu,sự hi sinh và chia sẻ. )