Tím mộng mơ

Tím mộng mơ Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Tím mộng mơ, Grocers, thanh hoa, Bim Son.

Lấy chồng đại gia U60 hơn 40 tuổi, đêm độ;;ng ph;;òng tôi bật khóc vì một lời thì thầm bên taiAnh chưa từng kết hôn, khô...
28/08/2026

Lấy chồng đại gia U60 hơn 40 tuổi, đêm độ;;ng ph;;òng tôi bật khóc vì một lời thì thầm bên tai
Anh chưa từng kết hôn, không có con, sống độc thân gần như suốt 60 năm. Khi gặp tôi trong một sự kiện công việc, anh lịch thiệp, tinh tế, ánh mắt dịu dàng và luôn lắng nghe. Lúc nào cũng hỏi han nhẹ nhàng, gọi điện đúng giờ ăn để nhắc tôi ăn cơm, tìm hiểu từng chút về công việc của tôi như thể nó quan trọng hơn những hợp đồng bạc tỷ anh vẫn ký mỗi ngày.
Đám cưới diễn ra gọn gàng, không xa hoa như người ta tưởng. Chỉ vài chục người thân thiết, không có xe hoa hàng dài, cũng không truyền thông rầm rộ. Anh bảo: “Anh đã qua cái thời thích phô trương. Chỉ cần em cười hạnh phúc là đủ”.
Và rồi đêm tân; h;;ôn tới. Tôi ngồi tr;;ên giư;;ờng, có chút lo lắng. Không phải vì chuyện “vợ;; ch;;ồng” mà là vì khoảng cách giữa chúng tôi, đột nhiên trong không gian im lặng ấy lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh bước vào phòng sau tôi, trong tay là hai ly nước gì đó. Anh đưa tôi một ly, nói khẽ: “Đê-m nay uống cái này cho dễ ngủ...." 👇👇👇👇

Biết chồng đặt vé vào tận Nha Trang để h//ú h/í với nhântình, chị vẫn gi/ả v/ờ như không. Chị rút tiền tút tát lại bản t...
27/08/2026

Biết chồng đặt vé vào tận Nha Trang để h//ú h/í với nhântình, chị vẫn gi/ả v/ờ như không. Chị rút tiền tút tát lại bản thân rồi đưa cả nhà đi du lịch. Chị cứ để cho chồng và nhân tình tận hưởng hết sự su::ng sư::ớng bên nhau còn mình thì vui vẻ bên gia đình. Để rồi ngày cuối cùng của chồng bên bồ cũng là ngày đôi m/èo m/ả g/à đ/ồng phải r/ợ/n tóc g::áy vì 1 kế hoạch quá hoàn hảo của chị….Lan – người phụ nữ ở ngưỡng 35, nhẹ nhàng, sâu sắc và luôn biết cách giữ mình trong mọi hoàn cảnh. Chị không xinh rực rỡ như thời thiếu nữ, nhưng nét đằm thắm, thanh lịch của một người phụ nữ từng trải khiến ai đi qua cũng phải ngoái nhìn. Chị là mẫu người khiến đàn ông say đắm, nhưng lại khiến đàn bà ngại ngần. ⛰
Và chồng chị – Huy – từng là một người đàn ông yêu vợ như yêu hơi thở. Nhưng mọi thứ dần đổi thay khi anh thăng tiến trong công việc. Những buổi họp trễ, những cuộc gọi không bắt máy, rồi cả mùi nước hoa lạ dính trên áo – Lan không mù quáng. Phụ nữ có thể không nói ra, nhưng họ biết. Và chị cũng biết.
Chị biết Huy đang ng/oại t/ình. Biết người đó là một cô nhân viên trẻ mới vào công ty, mỏng mảnh như sương và ranh ma như cáo. Cô ta đã từng vô tình để lộ chiếc vòng cổ giống hệt cái mà chị thấy trong cốp xe Huy.
Đỉnh điểm là khi chị vô tình đọc được lịch đặt vé máy bay của Huy – hai tấm vé khứ hồi Sài Gòn – Nha Trang, đặt sát ngày nghỉ lễ. Không có tên chị. Không có tên các con. Cũng chẳng có chuyến công tác nào trong thời gian đó. Chị hiểu.
Nhưng thay vì nổi điên, khóc lóc hay tra hỏi, chị chỉ mỉm cười. Chị gọi điện đặt phòng resort 5 sao cho chính mình, mẹ chồng, hai con, và cả em chồng. Rồi chị tới spa, làm lại tóc, chăm sóc da, mua vài bộ bikini mới tinh.
“Đi du lịch thôi. Cả nhà cùng nhau.” – Chị nói với mẹ chồng bằng giọng ngọt như mía lùi.
Mẹ chồng chị quý con dâu còn hơn con ruột. Bà chẳng cần lý do. Có người lo từ A đến Z, lại được đi biển, bà chỉ gật đầu lia lịa. Huy thì ngớ người khi nghe Lan thông báo cả nhà sẽ đi Nha Trang đúng ngày anh định “vắng nhà vài hôm”.
“Anh... anh tính đi công tác…” – Huy lúng túng nói.
Lan chỉ mỉm cười:
“Vậy thì anh xin dời lại mấy ngày. Cả năm có mỗi dịp lễ này mà. Các con cũng háo hức lắm.”
Đó là lần đầu tiên trong đời Huy cảm thấy lạnh sống lưng dù vợ mình vẫn nhẹ nhàng như mọi ngày. Anh đành gật đầu.
Ngày khởi hành, Lan diện chiếc váy maxi trắng hở lưng, gương mặt rạng rỡ. Chị không nói nhiều, không làm gì nổi bật, chỉ đơn giản là… đẹp. Đẹp và bình thản đến lạ.
Cả nhà lên máy bay, tình cờ thế nào lại cùng chuyến với Huy và… cô nhân tình. Khi ánh mắt Huy bắt gặp Lan đang cười nói với mẹ mình phía dưới, mặt anh tái xanh.
Còn cô nhân tình thì loạng choạng khi thấy cả nhà đang cười vui vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra. Lan nhìn cô ta, gật đầu nhẹ rồi quay đi, không nói lời nào.
Chuyến đi cứ thế trôi qua trong cái không khí kỳ lạ. Huy không dám tới gần người tình. Cô ta thì liên tục nhắn tin hỏi có nên rời đi, còn Lan – vẫn vô tư đưa con đi chơi, chụp ảnh, ngồi uống cocktail bên bể bơi với mẹ chồng.
Nhưng đâu ai biết, chị đang dệt nên từng sợi tơ của một cái b/ẫy mềm mại – mà khi sập xuống, sẽ không ai kịp trở tay…
Phần 1 đã hết, bình luận "OK" để đọc phần 2 dưới bình luận!

Loại quả “ngậm th:uố:c tr:ừ s:âu” nhiều nhất, có cho cũng đừng ăn 👇👇👇
27/08/2026

Loại quả “ngậm th:uố:c tr:ừ s:âu” nhiều nhất, có cho cũng đừng ăn 👇👇👇

CHỒNG ĐỂ LẠI LÁ ĐƠN LYHÔN, XÁCH 10 TỶ SANG Ở VỚI NH/ÂN TÌ/NH... ĐÚNG 7 NGÀY SAU, CUỘC GỌI CỦA VỢ KHIẾN ANH TA LAO VỀ TRO...
27/08/2026

CHỒNG ĐỂ LẠI LÁ ĐƠN LYHÔN, XÁCH 10 TỶ SANG Ở VỚI NH/ÂN TÌ/NH... ĐÚNG 7 NGÀY SAU, CUỘC GỌI CỦA VỢ KHIẾN ANH TA LAO VỀ TRONG TUY//ỆT VỌNG
Tiếng bánh xe vali lăn trên nền đá hoa cương vang lên khô khốc giữa căn biệt thự rộng lớn.
Tân đứng trước gương, chậm rãi chỉnh lại chiếc cà vạt hàng hiệu. Anh vuốt phẳng mái tóc, xịt thêm chút nước hoa rồi mỉm cười đầy mãn nguyện. Hôm nay là ngày anh chờ đợi suốt gần một năm.
Ngày chính thức rời bỏ người vợ đã cùng mình đi qua những tháng ngày nghèo khó.
Liên vẫn đang cặm cụi lau sàn nhà. Mái tóc được búi gọn sau gáy, bộ quần áo mặc ở nhà đã cũ bạc vì giặt nhiều lần. Hình ảnh ấy khiến Tân càng thêm chán g/h/ét.
Anh đặt một phong bì lên bàn.
– Đơn ly hôn tôi ký rồi. Cô ký nốt rồi mang ra tòa.
Liên ngẩng đầu nhìn.
– Anh quyết rồi sao? 💝
– Chứ còn gì nữa?
Tân cười nhạt.
– Căn nhà này tôi để lại cho cô. Còn chiếc Mercedes, toàn bộ tiền tiết kiệm và mười tỷ tiền mặt tôi mang đi. Sau này đừng tìm tôi nữa.
Liên nhìn chiếc vali màu đen đặt cạnh chân anh.
Cô khẽ hỏi:
– Anh nghĩ mang theo hết tiền là sẽ mang theo được hạnh phúc sao?
Tân phá lên cười.
– Ít nhất còn hơn sống với người phụ nữ quanh năm chỉ biết bếp núc như cô.
Anh nhìn thẳng vào mắt Liên.
– Ngọc trẻ hơn cô mười tuổi. Xinh đẹp, biết ăn mặc, biết hưởng thụ cuộc sống. Còn cô...
Anh khẽ nhếch môi.
– Chỉ hợp làm bà nội trợ.
Liên im lặng.
Một lúc sau cô mới nói:
– Được. Nhưng em chỉ nhắc anh một lần cuối...
Nếu hôm nay anh bước qua cánh cửa này, sau này dù có hối hận cũng sẽ không còn đường quay lại.
Tân xua tay.
– Đừng nói như phim.
Anh kéo vali bước đi.
Cánh cửa đóng sầm.
Căn nhà trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ.
Liên nhìn theo rất lâu rồi mới cúi xuống ký tên vào lá đơn ly hôn.
Không một giọt nước mắt.
Chỉ có một tiếng thở dài như vừa khép lại cả một đoạn đời.
Ba ngày đầu ở cùng Ngọc đúng là thiên đường.
Buổi sáng thức dậy trong căn hộ cao cấp.
Buổi trưa ăn nhà hàng.
Buổi tối rượu vang và âm nhạc.
Tân tin rằng mình đã lựa chọn đúng.
Cho đến ngày thứ tư.
– Anh ơi....
hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇

H;AM GIÀU LẤY CHỒNG HÀN GIÀU CÓ, CÔ GÁI TRẺ CH;OÁNG V;ÁNG KHI KHÁM PHÁ BÍ MẬT K;INH HOÀ;NG TRONG GIA ĐÌNH CHỒNGNgày Mai ...
27/08/2026

H;AM GIÀU LẤY CHỒNG HÀN GIÀU CÓ, CÔ GÁI TRẺ CH;OÁNG V;ÁNG KHI KHÁM PHÁ BÍ MẬT K;INH HOÀ;NG TRONG GIA ĐÌNH CHỒNG
Ngày Mai 23 tu/ổi, xinh đẹp, ngh/èo từ nhỏ. Cuộc đời cô đổi hướng khi quen Junwoo – một doanh nhân Hàn Quốc giàu có, dịu dàng, luôn xuất hiện với những món quà vượt quá khả năng tưởng tượng của cô.
Mai tin rằng mình đã gặp “người chồng lý tưởng”.
Đám cưới tổ chức tại một resort 5 sao, mọi thứ sang trọng đến mức khiến cả quê Mai trầm trồ. Chỉ 7 ngày sau, cô theo chồng sang Hàn Quốc, bắt đầu cuộc sống như mơ… mà cô không biết rằng mình đang bước vào một nhà tù dát vàng.
Máy bay vừa đáp xuống Incheon, Junwoo siết vai Mai và nói một câu khiến cô lạnh sống lưng:
“Từ giờ em là người của gia tộc Kang. Ở đây, mọi thứ đều có quy tắc.”
Lời nói nhẹ nhàng nhưng ánh mắt… không còn là người đàn ông cô yêu, mà là một người hoàn toàn khác.
Biệt thự nhà chồng quá lớn, quá yên tĩnh… và quá lạnh.
Mẹ chồng – bà Kang – ít nói, gương mặt căng như bị kéo cố định.
Em chồng – Sohee – gần như tránh ánh mắt Mai.
Ngay đêm đầu tiên, Mai nghe tiếng gõ cửa phòng lúc 2 giờ sáng.
Cốc… cốc… cốc… chậm rãi.
Như ai đó gọi từ phía trong bức tường.
Mai lay Junwoo:
“Anh, có ai ngoài cửa kìa.”
Junwoo mở mắt, giọng lạnh băng:
“Ngủ đi. Ở đây… không có ai dám gõ cửa phòng anh cả.”
Mai sởn da gà.
Đêm thứ hai, tiếng gõ lại đến, lần này xen lẫn tiếng… kéo lê như xích sắt.
Mai mở hé cửa.
Hành lang tối thẫm.
Không một bóng người.
Nhưng góc tường để lại vệt đỏ nhòe như ai vừa cào tay vào.
Ba ngày sau...............Đọc tiếp câu chuyện duới bình luận 👇👇👇

Address

Thanh Hoa
Bim Son

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tím mộng mơ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category