Tím mộng mơ

Tím mộng mơ Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Tím mộng mơ, Grocers, thanh hoa, Bim Son.

04/05/2026
Bố chồng Mừng Thọ 70t đãi 200 bàn, mẹ chồng không cho tôi ngồi, tôi đi thẳng đến ng;ân hàn;g. 10 phút sau cả nhà chồng h...
27/04/2026

Bố chồng Mừng Thọ 70t đãi 200 bàn, mẹ chồng không cho tôi ngồi, tôi đi thẳng đến ng;ân hàn;g. 10 phút sau cả nhà chồng ho/ảng l//oạn gọi 99 cuộc và caiket khi ến mẹ chồng h/ối h/ận cả phần đời còn lại...
Hôm nay là ngày trọng đại nhất của gia đình chồng tôi: Lễ mừng thọ 70 tu ổi của bố chồng. Khách sạn 5 sao lộng lẫy nhất thành phố được bao trọn tầng 2. Một trăm năm mươi bàn tiệc, hoa tươi nhập khẩu ngập lối đi, rư//ợ/u ng/o//ại chất đầy tháp ly. Khách khứa nườm nư;ợp, toàn là qua;n ch;ức, đối tác làm ăn lớn của chồng tôi và họ hàng nội ngoại từ quê lên. Ai nấy đều tấm tắc khen nhà ông bà Phúc có phúc, con cái hiếu thảo, gia môn hưng thịnh.
Tôi – Hà, cô con dâu đã về nhà này 7 năm – đứng nép mình sau trụ hoa lớn ở sảnh đón khách. Tôi mặc chiếc áo dài lụa màu ngọc bích, sang trọng nhưng kín đáo, tay cầ;m xấp phong bì lì xì cho các cháu.
7 năm làm dâu, tôi chưa từng to tiếng một lời. Chồng tôi – Tuấn – từ một gã trai làm ăn thua lỗ, n/ợ n/ần ngập đầu, nhờ có tôi bán đất của bố mẹ đ/ẻ cho, rồi đứng tên v;a;y vốn ng;ân hà;ng để anh xoay vòng vố;n, mới có được cơ ngơi như ngày hôm nay. Trong mắt người ngoài, tôi là "chuột sa chĩnh gạo". Nhưng trong mắt mẹ chồng, tôi mãi chỉ là đứa con dâu tỉ/nh l/ẻ, "không môn đăng hộ đối".
Khi khác;h kh;ứa đã ổn định chỗ ngồi, tôi mới dám bước vào sảnh chính. Mẹ chồng tôi đang đứng chỉ đạo xếp chỗ, thấy tôi, bà cau mày, liếc xéo từ đầu đến chân rồi lạnh lùng hất hàm: – Sao giờ mới vào? Hết chỗ rồi.
Tôi ngơ ngác nhìn quanh. Bàn VIP đầu tiên – bàn dành cho gia đình – đang ngồi đủ cả bố mẹ chồng, vợ chồng anh cả, cô em út và cả chồng tôi. Duy nhất thiếu một cái ghế.
– Mẹ ơi, con là dâu thứ, con tưởng… – Tôi lí nhí.
Mẹ chồng cắt ngang, giọng ráo hoảnh đủ để mấy bàn bên cạnh nghe thấy: – Bàn này toàn người quan trọng, các bác các chú vai vế lớn. Người nh//à qu//ê như cô không đủ tư cách để ngồi. Thôi, cô ra phía sau bếp, ngồi tạm mâm cơm với mấy đứa phục vụ, tài xế đi...xem chi tiết dưới bình luận...👇👇

Bài văn "Bố là k.ẻ tr:ộm" của học sinh tiểu học gây b:ão, đọc đến đâu netizen kh:óc như mưa đến đó😭😭😭 👇 👇
27/04/2026

Bài văn "Bố là k.ẻ tr:ộm" của học sinh tiểu học gây b:ão, đọc đến đâu netizen kh:óc như mưa đến đó
😭😭😭 👇 👇

27/04/2026

Tưởng được tâ-n h-ôn với chồng, ai ngờ đêm đầu tiên tôi phải nhường giường cho mẹ chồng vì bà “say rượu” — đến sáng dậy, thấy ga trải giường dính 1 thứ khiến tôi cứng đ-ờ người
Đêm tân hôn, tôi mệt rã rời sau một ngày dài tiếp khách, rút lui lên phòng chỉ mong được ôm chồng ngủ một giấc thật sâu. Nhưng khi vừa tẩy trang xong thì cánh cửa phòng bật mở:
“Mẹ say quá, cho mẹ nằm chút nhé, dưới nhà ồn lắm.”
Mẹ chồng tôi – người đàn bà ưa kiểm soát, khét tiếng khắt khe – lảo đảo ôm gối bước vào, miệng nồng nặc mùi rượu, áo trễ cổ, mặt đỏ gay.
Tôi định dìu bà ra phòng khách, nhưng chồng tôi ngăn lại:
“Thôi, để mẹ nằm đây đi, có một đêm thôi mà em.”
Một đêm. Đúng đêm tânhôn. Tôi cay đắng xách gối xuống sofa, không dám phản ứng vì sợ mang tiếng “vợ mới vô đã h'lỗn”.
Cả đêm tôi trằn trọc, không ngủ nổi. Bóng người trên gác đi qua đi lại, tiếng gỗ kẽo kẹt, rồi im bặt. Mãi gần sáng tôi mới chợp mắt.
Lúc tôi tỉnh dậy, đồng hồ đã gần 6h. Tôi lên phòng, định gọi chồng dậy cùng xuống chào họ hàng bên ngoại. Cửa phòng khép hờ.
Tôi nhẹ tay đẩy ra… và đứng ch/ế/t trân.
Chồng tôi đang nằm quay lưng ra ngoài. Mẹ chồng thì nằm rất sát anh, trên cùng chiếc giường tôi đã nhường.
Tôi tiến lại gần, định đánh thức anh dậy. Nhưng khi mắt tôi lướt qua ga trải giường, thì bỗng khựng lại.
Trên tấm ga trắng tinh… có một vết đỏ nâu lấm tấm, loang nhẹ như máu khô.
Tôi đưa tay chạm thử — khô nhưng vẫn còn ẩm ở rìa. Và mùi… không phải mùi rượu.
Tôi sữngsờ. Cả người lạnh buốt..Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

27/04/2026

Mẹ chồng lấy tông đơ thẳng tay cạo tóc con dâu vào ngày cưới rồi đuổi vào chùa nhưng những gì cô ấy làm trong 10 ngày sau đó khiến con trai bà phát điê-n, mẹ chồng phải khiếp sợ cầu xin rối rít...
Ngày cưới của Vy lẽ ra phải là ngày đẹp nhất đời cô.
Nhưng chỉ một tiếng sau khi trang điểm xong, cô đã phải đứng run rẩy trong phòng thay đồ của nhà trai, nhìn bà Thoa — mẹ chồng tương lai — mặt lạnh như băng.
Bà cầm cái tông đơ bật rẹt rẹt ngay trước mặt Vy.
“Nhà này thờ mẫu, làm dâu phải bỏ cái tính kiêu kỳ. Tóc dài là điềm xui, tao cạo cho mày để tẩy uế.”
Vy hét lên, chạy lùi lại, nhưng chồng cô — Hải — đứng ngay cửa, không nói gì, chỉ cắn môi.
Trong khoảnh khắc Vy tuyệt vọng nhất, bà Thoa xông tới, đè vai cô xuống, đưa tông đơ lên xoẹt một đường dài.
Tóc Vy rơi xuống thành những mảng đen trên nền gạch trắng.
Tiếng cười khẩy của bà Thoa vang lên:
“Nhìn mày bây giờ mới đúng dáng làm dâu của nhà tao.”
Vy ngồi sụm xuống, run bần bật.
Nhưng sự tủi hổ chưa kịp tan thì bà Thoa đã ném túi đồ vào mặt cô:
“Cút lên chùa đầu làng đi. Tẩy uế đủ 10 ngày rồi về. Nhà này không nhận con dâu như vậy.”
Hải chỉ lắp bắp:
“Mẹ… mẹ quá rồi…”
Nhưng cũng không dám kéo vợ lại.
Vy nhìn người đàn ông mà mình sắp lấy làm chồng—rồi quay lưng bước đi.
Không khóc. Không nói.
Chỉ im lặng đến đáng sợ.
Tưởng Vy sẽ biến mất.
Nhưng đúng ngày thứ 10, lúc 3 giờ sáng, điện thoại Hải reo liên tục.
Tin nhắn từ hàng xóm, từ người trong họ, từ thợ xây trong làng
Hải choáng váng.
Mẹ hắn thì bật dậy, sắc mặt tái mét:
“Nó… nó.........................BẠN ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇

Dắt theo con gái 4 tu;/ổi đi dự đám cưới người quen. Đến nơi, tiệc cưới đông vui, mâm cỗ bày đầy thịt gà, giò chả. Nhưng...
27/04/2026

Dắt theo con gái 4 tu;/ổi đi dự đám cưới người quen. Đến nơi, tiệc cưới đông vui, mâm cỗ bày đầy thịt gà, giò chả. Nhưng chưa kịp động đũa, mẹ cô dâu đã bước tới, cười gượng "Nhà cô tính cỗ vừa đủ, giờ thêm người sợ thiếu, mà đi hai người thì… hơi tốn kém...” Tôi ngớ người, chưa kịp đáp thì chị ấy nói luôn: “Chứ để thiếu cỗ, khách lại bảo nhà cô k;eo kiet cháu nhỉ?” Cả bàn quay sang nhìn, tôi quê không biết chui vào đâu. Tôi đứng phắt dậy đưa con về nhà, vừa ngồi xuống ghế được 30 phút thì nghe tin độ;ng t;r;ời từ đám cưới... 👇 👇 👇

Nhà chồng bán đất, cho chồng tôi 1 tỷ nhưng in sẵn tờ "Tự nguyện từ chối tài sản" để tôi ký vào. Tôi ;cayđắng nhìn 1 loạ...
26/04/2026

Nhà chồng bán đất, cho chồng tôi 1 tỷ nhưng in sẵn tờ "Tự nguyện từ chối tài sản" để tôi ký vào. Tôi ;cayđắng nhìn 1 loạt những "người thân" suốt 8 năm làm dâu, rồi kí vào tờ giấy, nhưng viết thêm 1 dòng chữ khiến tất cả điếng người...
Nhà chồng tôi ở quê có mảnh đất tổ rộng, bán đi được đúng 3 tỷ đồng. Từ trước đến nay, bố mẹ chồng vẫn hay nói sau này có của sẽ chia đều cho các con, bao gồm chồng tôi và hai anh chị của anh.
Tôi chẳng để tâm lắm vì đó là tài sản của nhà chồng, chia thế nào là quyền của họ. Tôi không trông đợi, cũng không tính toán. Chỉ nghĩ đơn giản: Mình sống tử tế thì gia đình chồng cũng sẽ đối xử tử tế lại.
Thế nhưng hôm nhà chồng họp gia đình để chia số tiền kia, mọi chuyện bắt đầu… lệch hẳn sang hướng không ai ng ờ.
Bố mẹ chồng thông báo: Mỗi người con sẽ được một tỷ đồng. Chồng tôi được đứng tên riêng, không cần vợ cùng ký. Tôi thấy cũng bình thường vì nhiều gia đình vẫn thế.
Tôi có hơi thoáng buồn vì nghĩ rằng, mình cũng góp sức tạo dựng mọi thứ 8 năm nay. Nhưng thôi, tài sản trước hôn nhân hay sau hôn nhân gì của gia đình nhà chồng, tôi không đòi hỏi.
Lúc tôi chuẩn bị đứng dậy ra ngoài pha nước, mẹ chồng gọi giật lại. Bà đưa tôi một tờ giấy A4 đánh máy sẵn với tiêu đề: “Giấy từ chối nhận phần chia tài sản của gia đình chồng”. Tôi s;ững người.
Trong giấy ghi rằng tôi “tự nguyện từ chối quyền hưởng hoặc đòi hỏi bất kỳ phần tài sản nào từ số tiền bán đất 3 tỷ đồng của gia đình chồng, để tránh phát sinh tranh chấp sau này”.
Tôi đọc xong mà lạ nh cả sốnjg lư ng. Tôi chưa từng mở miệng nói mình muốn được chia, cũng chưa từng đòi hỏi bất kỳ đồng nào. Vậy tại sao phải ký giấy từ chối?
Thấy tôi im lặng, chị dâu - người vừa được chia một tỷ đồng không phải ký gì - liếc tôi với ánh mắt kiểu “thế cũng hợp lý mà”. Anh chồng thì cúi mặt, chắc thấy ngại nhưng không dám lên tiếng.
Tôi hỏi nhẹ: "Sao lại cần con ký riêng ạ?". Mẹ chồng đáp tỉnh bơ, như thể chuyện chẳng có gì to tát. "Cho rõ ràng thôi. Để tránh mai kia, con lại bảo tài sản chia không đều. Con dâu cũng phải có quyền rồi kiệntụng thì ai mà chịu nổi. Mẹ chỉ muốn minh bạch".
Tôi ngh;ẹn, cảm giác như mình bị t;át. Tôi nói trong ru;n r;ẩy: “Nhưng con có bao giờ đòi hỏi gì đâu?”.Bố chồng chen vào, giọng nghiêm: “Không đòi bây giờ thì cũng phải làm giấy để sau này khỏi tralnh chlấp. Chúng ta làm việc có phláp llý rõ ràng”.
Tôi nhìn quanh, 3 người nhà chồng, ai cũng im lặng mặc định tôi sẽ ký. Chồng tôi ngồi cạnh, chỉ nói được một câu cộc lốc: “Ký đi cho xong em, có gì đâu mà căng”.
Tôi đặt bút ký nhưng viết thêm 8 chữ... Xem tiếp tại bình luận 👇👇

Em gái chồng về chơi, chồng nhường hẳn phòng có điều hòa cho em còn mẹ con tôi nằm đất, hai ngày sau em chồng nh;ập việ;...
26/04/2026

Em gái chồng về chơi, chồng nhường hẳn phòng có điều hòa cho em còn mẹ con tôi nằm đất, hai ngày sau em chồng nh;ập việ;n👇
Trưa hôm ấy, giữa cái nóng như rang của Hà Nội, em gái chồng b;ất ng ờ kéo vali về nhà. Chồng tôi niềm nở, đon đả như đón khách quý:
“Em về chơi thì phải để em ở phòng có điều hòa chứ. Chị với con tạm ra phòng khách ngủ vài hôm, nóng tí cũng chịu được mà.”
Tôi đứng sữ ng, nhìn sang đứa con mới ốm dậy vẫn còn s/ố/t âm ấm.
“Anh biết con đang y/ếu mà? Điều hòa giúp con dễ thở hơn, sao lại…?”
Chưa kịp nói hết câu, chồng đã g/ắ/t:
“Anh bảo sao thì nghe vậy. Có mấy hôm thôi, làm gì căng!”
Chiều tối, tôi đành trải tạm chiếc chiếu ở phòng khách, bên cạnh là cây quạt cũ kêu rè rè, thổi ra hơi nóng hầm hập. Đứa con s/ốt m/ê m/an, mồ hôi ướt đẫm tóc. Tôi ôm con, vừa quạt vừa nén tiếng kh/óc. Từ phòng bên kia, tiếng cười của chồng và em gái vang ra, mát lạnh như không liên quan gì đến hơi nóng và tiếng thở khó nhọc của con.
Đêm thứ ba, con tôi lên cơn s/ố/t cao, c/o gi/ậ/t. Tôi h/oả/ng h/ốt bế con chạy vào phòng điều hòa, định đặt con nằm tạm cho hạ nhiệt thì chồng lao ra chặn lại:
“Em làm gì vậy? Đừng làm phiền giấc ngủ của em gái anh!”
Tôi ch/ế/t lặ/ng. Lúc đó, trong đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ: người đàn ông này không còn xứng đáng là chồng và là cha nữa.
Sáng hôm sau, khi em gái chồng vẫn còn say ngủ trong cái mát lạnh, tôi lặng lẽ thu dọn đồ, bế con ra khỏi căn nhà ấy. Cánh cửa khép lại, tôi nghe thấy tiếng chồng gọi với theo, nhưng lần này, tôi không quay đầu nữa.
Tôi ôm con về nhà mẹ đẻ. Suốt một tuần, điện thoại chồng gọi liên tục, nhưng tôi không bắt máy. Tin nhắn của anh toàn những câu cũ rích: “Anh xin lỗi, em quay về đi”, “Anh chỉ nghĩ cho em gái, không ngờ lại làm em buồn”.
Đến khi con tôi đã hạ số/t, khỏe lại, tôi mới biết tin từ hàng xóm: em gái chồng phải nhập viện cấ/p c/ứu.,,,,,,,.. 👇 👇

Đi chợ nửa đường thì ph;át hi;ện để quên ví tiền ở nhà, vợ vội vã về lấy thì ch//ết đi;ếng khi nhìn vào cửa phòng ng:;ủ ...
26/04/2026

Đi chợ nửa đường thì ph;át hi;ện để quên ví tiền ở nhà, vợ vội vã về lấy thì ch//ết đi;ếng khi nhìn vào cửa phòng ng:;ủ thấy....
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó, một buổi sáng tưởng chừng như bình thường đến mức chẳng có gì đáng để ghi nhớ.
Tôi dậy từ sớm, như mọi ngày. Chồng tôi vẫn còn nằm ngủ, quay lưng về phía tôi. Tôi khẽ bước xuống giường, sợ làm anh thức giấc. Cuộc h;;ôn nhân của chúng tôi đã bước sang năm thứ bảy, không còn những cái ôm siết chặt mỗi sáng, không còn những lời chào ngọt ngào, nhưng cũng không đến mức lạnh lẽo. Ít nhất, tôi vẫn nghĩ vậy.
Tôi thay đồ, cầm làn đi chợ. Trước khi đi còn liếc vào phòng ngủ một cái. Anh vẫn nằm im, chăn kéo ngang vai.
“Anh ngủ thêm đi nhé, em đi chợ một lát về nấu ăn.” – tôi nói nhỏ.
Không có tiếng trả lời. Tôi cũng quen rồi.
Ra đến chợ, tôi mới phát hiện ra một điều ch;;ết người.
Ví tiền… tôi để quên ở nhà.
Tôi đứng khựng giữa đám đông, tay lục tung túi xách một lần nữa như thể hy vọng phép màu xảy ra. Nhưng không. Ví không có.
“Ch;;ết thật…” – tôi lẩm bẩm.
Tôi vội vàng quay xe, lòng có chút bực mình với chính mình. Đáng ra tôi phải kiểm tra trước khi đi. Nhưng cũng chẳng sao, nhà cách chợ không xa, về lấy một lát là xong.
Con đường về nhà bỗng trở nên dài hơn bình thường. Không hiểu sao trong lòng tôi cứ có cảm giác bồn chồn khó tả, như thể có điều gì đó không ổn đang chờ mình phía trước.
Tôi tự trấn an: “Chắc tại mình vội quá thôi.”
Về đến cổng, tôi thấy cửa chính khép hờ.
Tim tôi khẽ chững lại.
Tôi nhớ rất rõ… lúc đi, tôi đã khóa cửa.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
Tôi bước nhẹ vào trong, tim đập nhanh hơn. Nhà im ắng một cách lạ thường. Nhưng rồi… từ phía phòng ngủ, tôi nghe thấy âm thanh.
Không rõ ràng. Không phải tiếng nói chuyện bình thường. Là những tiếng động nhỏ, dồn dập, xen lẫn… một âm thanh gì đó khiến tôi không thể gọi tên, nhưng đủ để khiến tay tôi lạnh toát.
Tôi đứng ch-ết lặng.
Không thể nào…Đọc tiếp dưới phần bình luận 👇👇👇

Mẹ đ ặ t tên con gái 4 chữ là Nguyễn Thị Châu Phi, nhân viên tư pháp kh é o sửa thành cái tên CỰC K Ỳ Ý NGHĨA👇👇👇👇
26/04/2026

Mẹ đ ặ t tên con gái 4 chữ là Nguyễn Thị Châu Phi, nhân viên tư pháp kh é o sửa thành cái tên CỰC K Ỳ Ý NGHĨA
👇👇👇👇

Address

Thanh Hoa
Bim Son

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tím mộng mơ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category