13/12/2025
KHI HƯỚNG NỘI LÀM MÌNH MỆT MỎI hay là ĐỜI ĐANG VUI, CÒN TÔI XIN PHÉP ĐỨNG NGOÀI CHO ĐỠ ... PHIỀN ĐÔI BÊN (chia sẻ của một thân chủ rất thú vị - đã xin phép đăng)
"Có những ngày tôi hướng nội đến mức chỉ muốn trùm chăn và biến mất khỏi đời sống xã hội. Không phải vì buồn, không phải vì ghét ai mà vì tôi hiểu một sự thật đau lòng: "Nói chuyện với người khác tốn pin hơn xài 4G cuối tháng"
Tôi hướng nội, nên mỗi lần ra đường là một lần xả giao diện. Cười nhẹ, gật đầu, hòa nhã… chứ trong lòng tôi chỉ muốn nói: “Cho tôi về nhà, tôi hết dung lượng giao tiếp rồi.”
Bạn bè hỏi sao im vậy. Ủa, hướng nội thì im lặng chứ không lẽ múa lân?
Có lúc tôi mệt vì cứ phải giải thích mãi rằng: Hướng nội không phải là chảnh, không phải khó gần, không phải ghét ai. Tôi chỉ đang sống đời mình theo phong cách ít tiếng động, nhiều nội tâm. Và điều khiến tôi kiệt sức nhất không phải thế giới đâu, mà là não tôi chạy đa luồng hơn cả máy chủ Google. Câu chuyện nhỏ xíu tôi cũng phân tích như môn triết học nâng cao.
Nên nếu một ngày tôi biến mất vài tiếng, vài ngày. Đừng lo... Tôi chỉ đang đi bảo trì hệ thống cảm xúc. Chứ không phải văng khỏi đời ai cả.
Tóm lại, hướng nội không phải tật xấu. Chỉ là cái mode tiết kiệm năng lượng để không nổi điên lên thôi. Ai thương được thì tốt. Không thương được thì… uhm, khỏi thương cũng đỡ tốn pin giao tiếp của tôi"