Ước mơ nhỏ bé của em.

Ước mơ nhỏ bé của em. Sdt liên hệ chính:0981.556.247(An)
0385.584.495(Anh)
Stk duy nhất: 8872316099 (BIDV)

"Ba mẹ già r con là con gái duy nhất trong nhà..nên e út mới 3 tuổi,con phải chịu trách nhiệm...".Làm con trai sướng thi...
25/12/2025

"Ba mẹ già r con là con gái duy nhất trong nhà..nên e út mới 3 tuổi,con phải chịu trách nhiệm...".
Làm con trai sướng thiệt! K phải làm việc nhà,k phải cơm nước quét dọn gì,về là sẵn ăn,ăn xong có ng rửa bát,tắm xong có ng thu gom đồ dơ đem giặt-phơi-rút-ủi-treo tủ sẵn,em nhỏ cũng k phải chăm,ba mẹ đau ốm cũng k phải chăm,bão tới 2 thằng vẫn cắm đầu vô game để e gái leo mái sửa cùng ba,cỗ giỗ gì cũng bốc đầu đứa con gái duy nhất trong nhà đi,...., blabla... Chỉ vì 1 lí do duy nhất"Tụi nó con trai đâu có biết làm,con là con gái phải biết việc,sau còn về làm dâu nhà ngta,k biết làm gì họ đánh giá gia đình mình...".
Lớn lên trong 1 môi trường mà xung quanh,từ cha mẹ mình,tới cô-dì-chú-bác,thậm chí là cả hàng xóm,cũng luôn mặc định đó là việc đương nhiên,là chuyện đúng đắn nên làm... Ai đặt ra cái quy định trói buộc đạo đức ng phụ nữ vậy?? Rồi sinh con gái ra chỉ để làm osin giúp việc k công à?? Rồi bộ con gái thì k thể có quyền đòi hỏi công bằng?Đòi hỏi được tự mình quyết định và lựa chọn hướng đi cho tương lai à? Cứ phải là tập hầu hạ cả đám đàn ông có tay có chân mà như què cụt à?
Lúc khoẻ mạnh thì phân biệt đối xử,cái gì ngon gì tốt cũng con trai,con trai là cục vàng,sợ con đói con mệt...Tới hồi ngã bệnh 2 cục vàng của mẹ vẫn ăn chơi như bth.Ốm đau gì đã có e gái-chị gái lo.Con gái mất ăn mất ngủ,lo cơm nước cho mẹ với e út,phải nghỉ học để nhà chăm mẹ và e,tất bật cả ngày,tối lại còn phải thức đêm canh mẹ,đấm bóp cho mẹ,vệ sinh cho mẹ,ru em ngủ... Bữa mô đuối quá,nhờ 2 cục vàng mẹ ngó mẹ dùm,ngó e út dùm.. Là hết anh tới em giục,rồi tới mẹ giục... Con trai mẹ nghỉ học mẹ xót,con gái mẹ nghỉ học là chuyện bth? Con trai mẹ học nguu phải vào trường giáo dục thường xuyên,mẹ biện hộ giùm là e còn nhỏ,sau này lớn r sẽ khác..?¿ Con gái mẹ học giỏi,mẹ lại dìm kêu "con gái học giỏi để làm gì?Sau cũng phải lấy chồng rồi ở nhà chăm con.."??? Ủa gì v?? Anh cả thì mẹ biện hộ kêu nó làm cả ngày về mệt để nó nghỉ ngơi. Ba cũng làm cả ngày về mệt để ba nghỉ... Rồi chắc con gái mẹ cả ngày ở nhà ở k k làm gì??
Tới tận ngày nhắm mắt xuôi tay,mẹ vẫn nhớ dặn ba tiền mẹ để lại chia cho 2 con trai mẹ mỗi đứa 1 nửa. Còn con gái mẹ dặn ba mua cho nó cái máy giặt....và hết.Ba còn làm câu"Mua làm gì?Mua về cũng chỉ để tụi nó dùng,chứ ba có dùng đâu.Có vài bộ đồ lao động,con cái bận hết r thì ba vò tay cũng được...." ????Rồi chắc chăn-mền-gối..phòng ba,phòng mấy ông tướng kia tự nó sạch nó thơm??? Mỗi lần giặt chắc còn mệt hơn cả tập tạ,giặt tay nước ngấm nặng lắm chứ nhẹ nhàng gì? Đúng toàn mấy ng k phải động tới việc nhà phát biểu. Nói ra thì lại mang tiếng hỗn.Ba thì phe trung lập,nói ba nhắc nhở 2 ông kia ba cũng kêu chuyện đó mấy ae tự bảo ban nhau,ba k can thiệp. Còn 2 ông giời kia động tới là mẹ bênh mẹ chửi. Mẹ mất r k ai bênh nhưng tụi nó là con trai của mẹ,được cưng chiều nhỏ giờ quen xác r,nhác. Nói nhẹ k nghe,nhắc lại nó còn chửi mình nói nhiều.
Đang học dở,mẹ thì mất r,vừa đi học vừa đi làm thêm kiếm tiền tự lo thân được,vì từ nhỏ đã phải học cách phải hiểu chuyện. Đã bao lần muốn bỏ nhà ra đi,mà vì tương lai nên cắn răng chịu đựng.. Gần học xong thì mẹ đổ bệnh nặng,mình phải nghỉ học ngang,nhiều tới mức xém bị cho thôi học,k đủ điều kiện để thi tốt nghiệp.. May nhà trường và thầy cô tạo điều kiện.Mới được ôn bài và kiểm tra đầy đủ.. Tính là dứt khoát tốt nghiệp xong dọn ra riêng,ai ngờ phòng trọ quá mắc,tính toán sao cũng k đủ khả năng dọn đi ngay đc.. Lại còn mắc nợ tình cảm với ba và nhỏ út. Đình công có tuần cho mấy ae hắn tự xử,mà ba phải đích thân xuống bếp nấu cho 2 con ăn dù ba cũng k biết nấu... Mình lại càng cảm thấy thương ba,thương bé út và tự xót cho chính mình.. Nên lại phải quay trở lại,lo toan mọi thứ thay mẹ. Cảm giác nội tâm luôn tranh đấu. Cảm như dù có cố gắng ra sao,ng được thương xót và thông cảm luôn chỉ có 2 ng con trai trong nhà. Còn con gái trong tư tưởng họ,mọi chuyện là đương nhiên,k có quyền phản biện. Thậm chí còn bị chửi rủa,từ chính những ng thân trong nhà. Ba thì vẫn vậy,luôn giữ thái độ trung lập. Ba k mắng nhưng hành động của ba,những câu hỏi ba đặt ra đối với đứa con gái lớn duy nhất,như những lời trách:"Tại sao con k đổ rác?Tại sao con k gom đồ 2ae đi giặt?Tại sao con k nấu cơm?...". Dù tôi có phản ánh lại cho ba hiểu suy nghĩ của mình,cũng bị ba phớt lờ. Con còn phải vừa chăm sóc e út thay mẹ,vừa phải học,vừa phải đi làm thêm,vừa phải làm việc nhà,lo toan tất cả thay mẹ..bộ con k biết mệt sao???
Mình đã tức giận thật sự. Nên chọn cách phớt lờ lại tất cả,mặc cô bác gần nhà chửi mắng, mặc ba phàn nàn,mặc tất cả... Mình học xong buổi sáng,là qua chỗ làm thêm,tới chiều tối tan việc thì đi trà sữa ôn bài... Tới 9-10h tối mới chịu về nhà.Hôm nào buồn chán thì xin tăng ca làm luôn tới 11h tối.
Ai mà ngờ những ng còn lại trong nhà,thật sự k nhìn ra sự vất vả của mình hay mẹ bao năm qua. Họ quay qua trách móc mình là kẻ ích kỉ,chỉ biết nghĩ cho bản thân... Ba cũng k hề phản đối những lời chỉ trích đó. Mình đã thật sự tuyệt vọng rồi,gần như k còn gì để lưu luyến ngôi nhà này nữa. Nên bắt đầu điên cuồng tăng ca làm thêm để mau chóng tích đủ tiền ra riêng.
Chẳng ngờ bé út bị ngộ độc đi cấp cứu. Do anh cả chiều đón bé đi học về,cho bé ăn sữa chua hết hạn... Mình lại phải nghỉ học,nghỉ làm ở nhà lo cho em.. Em bị nôn mửa,tiêu chảy gần 2 tuần mới khỏi. Những ngày đó,mình ôm em mà rưng rưng nước mắt. Trách ng khác 1 trách mình 10. Rõ bản thân mình hiểu những con ng trong nhà này hơn bất kì ai. Biết ba có thói quen chiều làm về là đi nhậu.Em trai thì học về là cắm đầu vô game,tối thì đi chơi tới gần sáng mới về... Anh cả thì làm cả ngày về mệt cũng cắm đầu vô game nốt. Anh cả cực kì cục tính,đó giờ làm về là đóng cửa chơi game,k thích bị làm phiền.Ai cũng có lí do để thoái thác trách nhiệm. Nên việc bắt họ trong 1 thời gian ngắn,thay đổi thói quen và suy nghĩ thật sự rất khó.
Mình cũng cố gắng mở lòng 1 lần nữa,nói cho tất cả hiểu. Nhưng cũng chẳng có gì thay đổi. Cùng lắm là họ k làm căng vấn đề nữa.Mình nấu cơm thì họ vui vẻ ăn,chén bát vẫn nhất quyết k ai phụ. Quần áo mình k gom giặt họ kệ đó chất núi thúi...Phòng họ mình k dọn họ vẫn thản nhiên sống trên đống rác...Em út thì đón về,mua đại cho hộp cháo r bật tivi bỏ nhỏ ngồi coi,vô phòng đóng cửa chơi game tiếp. E út đái ỉa dơ thì vệ sinh qua loa r cho ở chuồng... Mình làm về thấy e lem nhem be bét,quần áo k có... thật sự ức chế k biết nói làm sao cho mấy bộ não kia được thông. Ba thì mình chả dám ý kiến r. Còn 2 thằng kia mình có nói gì,tụi nó cũng chỉ cọc cằn đáp lại kêu k biết làm. Mình mà hỏi vặn lại tụi nó"chắc e/chị cũng tự nhiên biết làm?Không biết thì học hỏi,từ từ khác biết hết!".Là kiểu gì tụi hắn cũng có cớ khác để cãi lí"ờ mày thì giỏi r!". Cứ kêu làm gì là "Không biết làm!" nó tuôn ra cửa miệng... Nói ba thì ba kêu con là con gái,là chị con phải có trách nhiệm... Ai cũng có lí hết. Mình tui là vô lí.
Nhưng từ sau trận bé út bị ngộ độc. Tui cũng nhìn nhận lại mọi chuyện. Bắt những kẻ k biết tự chăm sóc cả bản thân mình,đi chăm sóc ng khác,là 1 chuyện k thể. Nhất là với những kẻ cố chấp,k chịu thay đổi,bản thân sống ích kỉ nhưng lại đổ cho ng khác là vô trách nhiệm. Nếu đã k thay đổi được họ,mình phải tự thay đổi chính mình thôi. Làm những gì cần làm(trong khả năng cho phép).Quan trọng nhất là lo cho bé út.Dù gì bé cũng là con gái,mình k muốn bé chịu thiệt thòi như mình lúc nhỏ.
Khoảng thời gian gần đây,mình cảm thấy cuộc sống cũng dễ chịu hơn nhiều. Ba thì đã có bồ chăm sóc. E trai hay anh trai 2 ae hắn khác tự lo ăn uống cho nhau. Mình lo tập trung học hành cho xong,sáng đưa bé út đi học,chiều tan làm về đón bé út,k mệt thì mua đồ về nấu cơm 2 chị em ăn r chở nhau đi chơi.Tối e ngủ tranh thủ ôn bài. Ai chửi rủa gì để ngoài tai. Khoẻ thì dọn dẹp nhà cửa,chăm sóc cây 1 chút.K khoẻ thì túm con bé con đi chơi cùng. Tới tháng lương tự tính tiền học,tiền ăn,tiền mua đồ..Có tiền dẫn bé út đi ăn đi chơi,đi mua sắm,..ngắm nhìn bản thân thấy tự hào.. Ráng cố gắng sau học xong,kiếm thật nhiều tiền,tích đủ tới ngày tự mua được 1 căn nhà của riêng mình. Như thế là có thể vui vẻ cả ngày,k phải nhìn cảnh nhà cửa bề bộn hôi thối.. Tuyệt!
Ừm..cứ suy nghĩ tích cực lên thì thấy mọi chuyện cũng ổn.
.
*Chút tâm tư nhỏ xin gửi tới mây xanh! Mong gió sẽ đưa mây trôi đi,cùng những tâm sự ngổn ngang đó.Hẹn 1 ngày hoá thành cơn mưa,hoà vào vạn vật,tan biến trong hư vô.Đón ánh nắng lên.Mỉm cười rạng rỡ.*

Em nhớ bà,kí ức dù nhớ nhớ quên quên chẳng rõ ràng.Vẫn thấy lòng tiếc nuối ước ao.Giá có thể sống lại những ngày còn bé,...
16/12/2025

Em nhớ bà,kí ức dù nhớ nhớ quên quên chẳng rõ ràng.Vẫn thấy lòng tiếc nuối ước ao.
Giá có thể sống lại những ngày còn bé,lúc bà còn khoẻ mạnh thì tuyệt biết mấy.

Address

Tôn đức Thắng
Da Nang

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ước mơ nhỏ bé của em. posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category