12/02/2025
HOÀ THƯỢNG CHÁNH GIÁC GIÁO HUẤN
Thiền, cuối cùng là trở về tâm bình thường, buông hết mọi khái niệm về thiền. Còn có một chút khái niệm về thiền đọng lại trong đầu, là cũng còn một lớp ngăn cách. Phải trả lại cho nó, y như nó là nó của tự thuở nào, khi chưa có trời đất.
Linh Huấn ở trong hội của Qui Tông một thời gian. Khi Sư từ giã Qui Tông đi.
Qui Tông hỏi: Đi đâu?
Sư thưa: Đi về Lãnh Trung.
Qui Tông bảo: Ông ở đây nhiều năm, sửa soạn hành lý xong hãy đến đây, ta sẽ nói cho một câu Phật pháp cao tột!
Sư sửa soạn hành lý xong, đến trước Qui Tông. Qui Tông bảo: Hãy đến gần đây!
Sư đến gần trước. Qui Tông bảo: Trời lạnh, đi đường hãy bảo trọng!
Sư nghe lời này liền quên hết chỗ hiểu trước.
Người mới nghe nói “một câu Phật pháp cao tột”, trong đầu đinh ninh là một câu gì đó rất cao siêu, phi thường. Không ngờ, chỉ nghe một câu rất bình thường: “Trời lạnh, đi đường hãy bảo trọng!”, liền quên hết không có gì để hiểu cao siêu! Chỗ cao tột là như thế. Bởi còn có chỗ để hiểu là còn có chỗ chưa hiểu. Và còn hiểu, là hiểu về một cái gì đó rồi, tức là trái với cái đang hiện hữu sáng ngời đây!
*** thuongchieu.net