08/06/2024
Hướng ngoại gặp hướng ngại (06).
Tác giả: 一颗陨石
Đề cử: Rostie
Raw: Hương sương tháng tám
Edit: Honie lười chảy thây hehe
Tên truyện do người edit đặt, bản dịch pln, chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup.
Trong quá trình edit, tui chắc chắn sẽ có sai sót, mn cứ cmt ở bên dưới nha, tui nhất định sẽ check và chỉnh sửa!
26
Cơm nước xong xuôi, Trình Thời Quân kéo Tống Từ vào khu trò chơi điện tử.
Tôi theo Quý Tầm vào trong xe nói chuyện.
Có lẽ muốn xoa dịu bầu không khí, Quý Tầm lái xe ra khỏi bãi đậu, chạy chầm chậm trên đường hóng gió. Anh ta còn chủ động bật mấy bài nhạc khá dễ nghe.
Hai người chúng tôi thoạt nhìn giống như đang dạo chơi hóng gió, nhưng cả tôi và Quý Tầm đều hiểu rõ, cuộc trò chuyện sắp diễn ra không hề thoải mái.
"Quý Tầm, thật xin lỗi, lần trước mọi người đến nhà ăn cơm, lẽ ra tôi nên nói cho anh biết chuyện tôi và Tống Từ ở ghép. "
Quý Tầm đã khôi phục lại sự ôn hòa thường ngày, anh ta khẽ cười với tôi, "Haha, không sao, Tiểu Từ cũng nói với tôi rồi, sau bữa cơm đó, hai người mới xác định quan hệ."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cố gắng xoa dịu căng thẳng, "Vậy, anh muốn nói về chuyện đi học của Tống Từ sao?"
"Không hẳn vậy, Tiểu Phong, tôi nói thẳng với cô vậy. Cho dù Tống Từ không học đại học, nhà chúng tôi cũng sẽ không đồng ý cho thằng bé đi làm ở tuổi này. Vì vậy, nếu nó vẫn khăng khăng không đi nhập học, tôi sẽ ép nó học lại."
Quý Tầm nói đến đây thì dừng lại, khẽ liếc nhìn tôi, "Đương nhiên không phải tôi muốn khuyên cô chia tay với nó, tôi chỉ muốn cô biết chuyện này. Chí ít, cô cũng cần có tính toán riêng. Xét cho cùng, Tiểu Từ vẫn còn thời gian để lông bông, nhưng cô thì không, đúng không?"
Tay tôi lập tức siết chặt lại. Người thông minh luôn biết cách nói chuyện khéo léo. Mặc dù trong tiềm thức, tôi rất muốn giả vờ như nghe không hiểu, nhưng ẩn ý trong lời nói của Quý Tầm quá rõ ràng.
Nếu nói vấn đề lớn nhất giữa Quý Tầm và Trình Thời Quân là định kiến của xã hội, thì rào cản trong mối quan hệ giữa tôi và Tống Từ cũng giống như vậy.
Giới tính không thể thay đổi, tuổi tác cũng không thể.
Đến cả bản thân tôi cũng chưa từng ôm mộng có thể cùng Tống Từ bên nhau cả đời.
Chỉ là tôi không muốn kết thúc nhanh như vậy, ít nhất cũng không phải là khi cả hai vẫn còn tình cảm với đối phương.
"Quý Tầm, tôi biết anh muốn nói gì. Nếu thế thì tùy vào Tống Từ đi, học lại hay học đại học đều là quyết định của anh ấy. Tình cảm của chúng tôi có thể đến đi đâu, cũng nói sau đi. Chuyện sau này đâu ai biết trước được."
Quý Tầm nghe xong liền trầm mặc.
Giao lộ phía trước đang là đèn đỏ, xe cộ đình trệ. Mười mấy giây sau, chiếc xe phía trước mới khởi động lại, vừa đúng lúc khúc nhạc trên xe phát đến đoạn cuối.
Tôi nghe loáng thoáng tiếng Quý Tầm nói, "Tiểu Phong, bắt đầu một mối tình không được mọi người chúc phúc rất khó khăn."
Anh ta vừa dứt lời, trong xe vang lên tiếng hát Quảng Đông êm dịu.
Tôi tỏ vẻ thoải mái, nói: "Ừ, nhưng gặp được một người mình thích, lại vừa vặn cũng thích mình, đã là một chuyện rất hiếm rồi."
"Trước kia tôi cũng nghĩ như vậy." Quý Tầm đánh vô lăng, quay đầu ở ngã tư, "Lúc mới bắt đầu yêu đương với cậu ấy, tôi cũng không dám nghĩ đến chuyện bên nhau cả đời."
"Biết rõ chuyện yêu đương đồng giới này."
"Có thể sẽ chỉ đến vậy thôi."
…
Tiếng Quý Tầm hòa vào tiếng ngân nga của nữ ca sĩ.
Tôi định mở miệng, nhưng bất lực thừa nhận, đó là sự thật. Dù bố mẹ Tống Từ không có ý kiến gì đi nữa, mẹ tôi cũng không đời nào cho phép tôi lông bông đến hơn ba mươi tuổi vẫn chưa kết hôn.
Nhưng mà, tôi và Tống Từ thật sự có thể bên nhau đến lúc đó sao? Biết đâu qua một tháng, nửa năm, một năm sau chúng tôi đã chia tay?
Biết đâu … chúng tôi cũng có thể khổ tận cam lai?
"Không biết nghe lời."
"Sẽ nhận đủ các tội danh tệ hại nhất."*
* Nguyên văn "不受命令就是 一种最坏名字": lời bài hát Đứa trẻ hoang do Dương Thiên Hoa thể hiện.
Giọng hát của Dương Thiên Hoa vang vọng bên tai, tôi nhéo nhéo tay, hít một hơi thật sâu: "Quý Tầm, thật ra Tống Từ đã sớm coi Trình Thời Quân là chị dâu rồi. Anh ấy vẫn luôn âm thầm chúc phúc cho anh, vì vậy, anh cũng chúc phúc cho chúng tôi được không? Dù chỉ một chút thôi cũng được …"
Đáp lại tôi là tiếng phanh gấp, và tiếng va chạm với một chiếc xe khác.
27
Một lần nữa, tôi lại gặp chú cảnh sát giao thông.
Chú nhìn tôi, ánh mắt đầy ẩn ý. Tài xế bị đâm vào đuôi xe đang hùng hùng hổ hổ đuổi theo phía sau.
Tôi: Năm nay quả là một năm tuyệt vời :)))
Cuối cùng, Quý Tầm nhận toàn bộ trách nhiệm trong vụ tai nạn này. Tôi và anh ta cùng đi đến đồn cảnh sát. Chờ tới khi Tống Từ và Trình Thời Quân đến, Quý Tầm đã thương lượng được khoản bồi thường với tài xế kia, hai người họ đang bắt tay giảng hòa.
Vừa tiến vào, Tống Từ lập tức xông thẳng về phía tôi, xoay tôi vòng vòng một hồi. Sau khi xác nhận tôi không bị thương ở đâu, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Đối với Quý Tầm, anh lại có thái độ trái ngược, chỉ trầm mặt nhìn.
Bản thân Quý Tầm phỏng chừng cũng bị dọa sợ. Ngay cả khi đã được Trình Thời Quân ôm vào lòng, trông anh ta vẫn căng như dây đàn, trên mặt không còn vẻ bình tĩnh như khi đàm phán với tài xế kia.
Anh ta hơi cúi đầu, nhẹ giọng nói: "Tiểu Từ, cậu dẫn Tiểu Phong về trước đi."
Tống Từ không nói gì. Tôi sợ Tống Từ tức giận lại nói những lời khó nghe, vội vội vàng vàng nắm chặt tay anh, hoảng hốt quan sát thái độ của anh.
Một lát sau, Tống Từ cầm tay tôi, ngẩng đầu nhìn Trình Thời Quân, "Em dẫn cô ấy về trước.”
Trình Thời Quân gật đầu, "Được, cậu yên tâm, ở đây anh sẽ lo liệu."
Cứ như vậy, Tống Từ kéo tôi ra ngoài.
Khi về đến nhà, Tống Từ lại vén quần áo tôi lên, cẩn thận kiểm tra thêm một lần nữa. Tôi nhìn anh bặm môi căng thẳng, nhất thời không biết nói gì.
Kiểm tra xong, anh buông lỏng tay, ngước mắt lên nhìn thẳng vào mắt tôi. Thấy tôi vẫn đứng im, anh giơ tay xoa xoa đầu tôi, “Có sợ không?”
"Không."
Tống Từ lộ ra vẻ mặt dịu dàng hiếm có. Tôi lắc đầu, khi chuyện vừa xảy ra tôi cũng có chút hoảng sợ, nhưng bây giờ tôi đã bình tĩnh lại.
Anh thấy tôi lắc đầu, lại đưa tay ra nhẹ xoa tóc tôi.
"Vậy em đi ngủ trưa đi."
Dứt lời, Tống Từ liền quay người đi về phía phòng anh.
Tôi đứng đó, do dự gọi anh: "Tống Từ."
Anh quay người lại, vẻ mặt thờ ơ.
“Sao vậy?"
Tôi xấu hổ, nhìn chằm chằm xuống đất, "Em, em có thể ngủ trưa ở phòng anh không?"
Đợi một lúc lâu, phía đối diện vẫn không có động tĩnh gì, mặt tôi đỏ bừng như bị thiêu cháy, lấy hết can đảm liếc nhìn Tống Từ. Tôi bước về phía trước một bước, đưa tay nắm lấy vạt áo anh, "Em, em rất sợ … Được không?"
Tống Từ ôm lấy tôi. Cánh tay anh siết chặt eo tôi, cằm chống lên vai tôi, cơ thể nóng bỏng kề sát. Lúc này, tôi mới phát hiện ra cả người anh đang run rẩy.
"Thời Tiểu Phong, hai người các em dọa ch*t tôi rồi."
Cổ tôi truyền đến cảm giác ấm nóng.
Đột nhiên, tôi nhận ra, Tống Từ mới chỉ mười tám tuổi. Trái tim tôi bỗng đau nhói. Tôi dùng hết sức lực của mình ghì chặt anh.
28
Nằm dài trên giường, tôi qua loa kể lại nội dung cuộc trò chuyện của tôi và Quý Tầm. Chỉ riêng chuyện anh ta khuyên tôi chia tay với Tống Từ là tôi không nhắc đến một lời nào.
Về nguyên nhân của vụ tai nạn, tôi cũng tùy tiện kiếm một cái cớ lấp liếm cho qua. Chuyện của hai anh em họ, vẫn nên để anh tự mình giải quyết.
Tống Từ cũng không hỏi nhiều, ôm lấy tôi thủ thỉ: "Nếu tôi thật sự học lại, em định thế nào?"
Tôi suy nghĩ một chút, chậm chạp trả lời: "Thuê nhà gần trường học của anh."
Tống Từ khẽ run lên, nghiêng người bóp mặt tôi, ánh mắt chăm chú, "Em không sợ à?"
Tôi chớp chớp mắt, hai má bị bóp phồng lên như cá vàng, giọng nói có chút mơ màng, "Sợ gì cơ chứ, thà rằng anh học lại em còn yên tâm hơn là để anh lăn lộn ngoài xã hội."
Việc học lại rất bận rộn, môi trường học tập cũng đơn giản. So với công việc làm thêm ở club của anh, tôi thật sự cảm thấy lựa chọn học lại an toàn hơn gấp mười nghìn lần.
Có vẻ Tống Từ rất kinh ngạc khi nghe tôi nói, anh không nhịn được cười khẽ, "Vậy em sẽ tới (cổng) đợi tôi tan học…"
"Vì sao? Anh không về nhà à?" Cổng trường thường có rất nhiều người tụ tập, tôi từ chối đón anh tan học.
Tống Từ lại bị tôi làm cho nói không nên lời. Anh chớp chớp mắt, nói: "Thời Tiểu Phong, vậy em định thuê nhà thế nào?"
"Em sẽ tìm một tầng trệt thấp thấp, ngày ngày nằm sấp trên cửa sổ nhìn anh đi học. Như thế, mỗi sáng chúng ta chúc nhau ngày mới tốt lành, tối đến lại nói chúc ngủ ngon với nhau. Vừa đơn giản, vừa lãng mạn."
Tống Từ: "... "
Anh đưa tay, che đi đôi mắt đầy vẻ mơ mộng của tôi: "Thời Tiểu Phong, năm nay em đã 26 rồi, không phải 16 đâu. Suy nghĩ trưởng thành lên một chút."
Tôi bất mãn giãy dụa, "Trưởng thành gì chứ? Tác giả vẽ truyện hent*i còn muốn có trái tim thuần khiết, em cũng chỉ muốn yêu đương thuần khiết … … …"
Tống Từ vội vã hôn tôi.
Phòng ngủ bỗng chốc yên lặng. Tương lai mờ mịt phía trước hay sự hoảng loạn suốt một tiếng vừa qua, trong giây phút tôi và Tống Từ quấn quýt ôm hôn, dốc hết sức lực để gần nhau hơn, tất thảy mọi thứ chẳng còn gì quan trọng.
Hai đôi môi vừa tách ra, nụ hôn của Tống Từ đã vội vã rải khắp từ mặt đến lỗ tai tôi, "Thuần khiết á?"
Tôi đỏ mặt, khẽ ngọ nguậy vì sợ ngứa. Vùi mặt vào lòng anh, tôi thì thầm, "Ngủ đi, ngủ đi."
Thuần khiết gì chứ? Thời Tiểu Phong tôi không xứng đáng :)))
29
Sau đó, Quý Tầm lại đến tìm tôi một lần nữa.
Anh ta đến vừa đúng lúc Tống Từ đi làm ở 798.
Hai chúng tôi trò chuyện một lúc lâu trong quán cà phê. Suốt cuộc nói chuyện, anh ta xin lỗi tôi đến hai lần, trước hết là về những lời anh ta đã nói và cả về lần tai nạn khiến tôi hoảng sợ.
Cuối cùng, Quý Tầm bảo tôi và Tống Từ cùng nhau về nhà ăn cơm.
Có lẽ sợ tôi lo lắng, anh ta nhấn mạnh là nhà của anh ta và Trình Thời Quân.
Tất nhiên, tôi nhanh chóng đồng ý.
Tống Từ đã chờ tôi ở cổng 798. Anh đang trò chuyện cùng một nam sinh thanh tú mặc đồng phục 798 .
Tôi đến gần, cậu ấy nhíu mày quan sát, hai chúng tôi dễ dàng nhận ra nhau.
"Chị gái xinh đẹp, chúng tôi đóng cửa rồi."
Haha, cậu ấy chính là nhân viên phục vụ tôi đã gặp lần trước.
Tống Từ lên tiếng, "Anh trai anh đi rồi à?"
Tôi, "Ừm, anh tan làm rồi?"
Ngô Hiểu Vũ, "? Hai người quen nhau?”
Tống Từ nắm lấy tay tôi, "Anh tan làm rồi, về nhà đi.”
Tôi gật đầu,
“? ? Ê? Hai người... Tống Từ, không giới thiệu một chút sao?” Ngô Hiểu Vũ cản hai chúng tôi lại, vẻ mặt tò mò đánh giá tôi.
Tống Từ chen vào giữa tôi và Ngô Hiểu Vũ, "Tại sao bạn gái tôi lại phải giới thiệu với cậu?”
Ngô Hiểu Vũ, "Không phải hai chúng ta là bạn bè à? Chờ một chút, bạn gái? Chị gái … chị … không phải là nữ dã vương lần trước à?”
“Không phải … lần trước chị đến uống rượu ... Hai người … Tống Từ, cậu thật sự không coi tôi là bạn, giấu tôi nhiều chuyện như vậy!"
Tôi: ...
Thì ra cậu ấy chính là đồng đội vẫn luôn bị Tống Từ mắng ngốc như heo.
Tống Từ kéo tôi đi vòng qua Ngô Hiểu Vũ, một mạch đi về phía trước, "Ngô Hiểu Vũ, hữu duyên gặp lại."
Mới hơn năm giờ chiều, mặt trời dọc theo phía tây rơi xuống đường chân trời, đường phố ồn ào, Ngô Hiểu Vũ ở phía sau gọi với theo: "Gì cơ, hữu duyên gì cơ? Cậu cũng không phải đi di dân! Sau này chơi game nhớ phải gọi tôi!”
Tôi nghiêng đầu nhìn Tống Từ, cả người anh chìm đắm trong nắng vàng. Đôi mắt anh lấp lánh ánh sáng, lòng bàn tay ấm áp, nắm chặt tay tôi, từng bước đi về nhà.
"Tống Từ, ngày mai chúng ta về nhà một chuyến đi."
"Gì cơ?”
"Về gặp mẹ em."
Tống Từ dừng lại, suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc nói: "Được. "
30
Không ngoài dự đoán, cả hai chúng tôi bị mẹ ném ra ngoài.
Bà cách cánh cửa la mắng: "Thời Tiểu Phong, cả đời này mày cũng đừng quay về nữa!"
Cánh cửa lại nhanh chóng mở ra. Mẹ kéo tôi vào, rồi ngay lập tức sập cửa chống trộm một lần nữa.
“Thời Tiểu Phong, mày … mày nói xem nào. Có phải mày chê mẹ mày sống quá lâu rồi đúng không? Công việc tốt mày không muốn làm, yêu đương tử tế mày cũng không chịu. Mày phải làm tao tức ch*t mày mới hài lòng đúng không?”
"Mẹ, con và Tống Từ rất nghiêm túc."
Mẹ tôi chỉ về phía cửa, "Nó chỉ là một đứa trẻ vừa tốt nghiệp trung học, mày nói với tao hai đứa mày nghiêm túc? Thời Tiểu Phong, mày 26 rồi đấy!”
"Mẹ"
“Mẹ cái gì mà mẹ! Lập tức chia tay cho tao! Còn nữa, mày phải dọn về đây, nhận công việc chú giới thiệu!”
“Mẹ! Mẹ không thể tôn trọng quyết định của con một lần sao? Vì sao chuyện gì con cũng phải nhất nhất nghe theo mẹ?” Hiếm khi nào tôi dám cãi lại mẹ như vậy.
Bà càng tức giận hơn, "Quyết định của mày là gì? Quyết định của mày là làm xằng làm bậy à? Làm giáo viên có gì không tốt? Được rồi, được rồi, tao không phải đang bàn bạc với mày. Chia tay đi. Mày không sợ mất mặt nhưng tao sợ!"
"Vẽ truyện tranh có gì không tốt ạ? Tống Từ là người trưởng thành, con yêu đương với anh ấy, có gì đáng mất mặt ạ? Mẹ, con đưa anh ấy về nhà cũng không phải để thảo luận với mẹ, còn chỉ muốn nói với mẹ một tiếng, bạn trai con không phải là Quý Tầm. Chuyện của con với anh ấy không có khả năng."
Tôi đưa tay lau nước mắt, "Mẹ, cuộc sống của con, con sẽ tự trải nghiệm. Con không muốn người khác dạy dỗ phải sống thế nào ... Con đi trước.”
Tôi mở cửa, bỏ đi trong sự tức giận của mẹ.
Tống Từ ôm tôi. Hai chúng tôi đứng trong hành lang một lúc lâu.
Sau khi trở về căn hộ, tôi nghe thấy anh gọi điện thoại cho Quý Tầm, nói gì đó về làm thủ tục, có lẽ là chuyện đi học lại.
Khi anh trở lại giường và kéo tôi vào lòng, cảm xúc của tôi đã tốt hơn rất nhiều, chớp mắt nhìn anh ấy, "Học lại ở đâu anh đã chọn được rồi chứ?”
Tống Từ vò tóc tôi, ấn mặt tôi vào lòng anh, "Thời Tiểu Phong, thứ hai tuần sau anh sẽ đi Bắc Kinh."
“? Anh đi Bắc Kinh làm gì? Ở Thượng Hải cũng có rất nhiều trường tốt để học lại mà.”
"Anh đổi chủ ý rồi, học lại một lần nữa cũng rất mệt mỏi."
Tôi ngay lập tức hiểu được ý của Tống Từ. Gạt tay của anh ra, tôi ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nhìn anh.
Tống Từ thấy tôi nghiêm mặt, dở khóc dở cười, "Sao thế, luyến tiếc anh rồi?"
"Tống Từ, anh không cần làm vậy."
Anh thở dài, ngồi dậy ôm lấy tôi, "Anh biết, ngay cả khi anh đi học đại học, em vẫn phải chờ anh một vài năm."
Tôi dán mặt vào lồng ngực ấm áp của anh, "Em không sợ. Tống Từ, anh đừng như vậy. Không cần vì em làm những chuyện anh không thích. Cứ làm những gì anh muốn thôi. Em chỉ mong anh được hạnh phúc."
Một lúc lâu sau, tôi nghe thấy anh khẽ cười tự giễu, "Nhưng anh sợ, học lại một năm, tôi không dám đánh cược. Thời Tiểu Phong, nếu em bỏ chạy thì sao.”
Tôi: "???"
Tôi là thiên tiên à, hay là tuyệt sắc mĩ nhân. Trên đời này nào có nhiều hot boy đẹp trai mà mắt mù như Tống Từ chứ, ai có thể nhìn trúng tôi được.
"Thời Tiểu Phong, anh stalk nick phụ của em, rồi tìm thấy nick chính."
Tôi ....?
"Em thật sự rất giỏi.”
Ôi, tôi hoảng loạn.
Ý anh là gì zậy?
Nếu nick phụ của tôi là đường cao tốc, nick chính chỉ có thể ví với đường đua!
Tống Từ, anh sẽ không bỏ tiền ra để xem nội dung ẩn đúng không?
“Em lo gì cơ chứ? Anh đâu can em vẽ mấy thứ đó :)))”
Anh đã bỏ tiền! !
Tống Từ thả lỏng tay, hôn lên miệng tôi, "Nếu anh đi Bắc Kinh, em có dự định gì không?"
Tôi giật mình nói, "Dự định gì cơ? Làm việc, ăn ngủ, chờ anh.”
Tống Từ bật cười, bất đắc dĩ nói: "Vậy anh tiếp tục thuê phòng này, rảnh rỗi liền tới chơi với em?"
"Được. Chờ đã, đừng, quá lãng phí.”
"Anh không yên tâm để em ở ghép cùng người khác."
“... Không, em, em cũng tiết kiệm được kha khá trong những năm qua. Với giá nhà ở Thượng Hải như bây giờ, nếu trả trước em vẫn có thể lo được. Em sẽ mua một căn nhà, được không?”
Tống Từ nghe tôi nói xong, cân nhắc một lát rồi đùa đùa nói: "Nhà tân hôn?"
Tôi chỉ cảm thấy mặt nóng bừng bừng, đành dùng chăn che mặt.
“Gì cơ chứ! Nhà riêng của em!”
"Ahh, vậy em còn hỏi anh làm gì. Không có áp lực thì em mua đi. Để anh hỏi anh Thời Quân giúp em, ba anh ấy làm bất động sản, có một tòa nhà ở Thượng Hải.”
Tôi mở to hai mắt, cảm thán nói: "Ánh mắt anh trai anh cũng không tệ nha."
Tống Từ nghe thấy có chút sai sai, khẽ liếc mắt, đè ép tôi, "Thời Tiểu Phong, ghét bỏ anh không có tiền à?"
“Em nào có ?!”
Anh không nghe tôi giải thích, cúi đầu hôn xuống. "Bảo bối... Muốn thử không?”
Thử, thử cái gì kìa! Bảo bối nào!
Tôi không thể trả lời. Tống Từ không cho tôi cơ hội trả lời …
31
Sáng hôm sau, tôi đã tỉnh táo hơn rất nhiều, một lần nữa hỏi Tống Từ về chuyện đi học lại.
Tôi hỏi đi hỏi lại, anh ấy thật sự không định suy nghĩ lại à? Tôi rất sợ một ngày nào đó anh đổi ý sẽ oán giận tôi. Dù sao trước kia, anh thật sự không thích học y.
Tống Từ lại giống như đã hạ quyết tâm, mặc cho tôi có khuyên thế nào cũng không có một chút ý muốn suy nghĩ lại.
Đôi khi anh ấy rất giống tôi, rất cứng đầu, một khi đã đưa ra quyết định, những người khác nói gì cũng vô ích.
"Vậy thì nói trước, nếu sau này chúng ta cãi nhau, anh không thể lôi chuyện này ra để cãi vã. Em đã khuyên anh rồi, là anh không nghe em."
Tống Từ gật đầu, đút một cái sủi cảo hấp vào miệng tôi, "Anh, lúc trước anh không thích học y, là muốn học gì?"
Anh ấy lại đút cho tôi thêm một thìa cháo, “Khảo cổ học.”
"Hả? ?" "
"Anh vẫn luôn muốn học chuyên nghiệp, nhưng ba mẹ không đồng ý. Sau khi Quý Tầm đến 798 đón anh về, anh chưa từng nghĩ sẽ làm gì, thật ra anh học ngành gì cũng được, chỉ là không muốn làm theo nguyện vọng của bố mẹ."
“Vì vậy, em không cần lo lắng, những chuyện muốn làm khi còn là thiếu niên, anh đã bỏ dở từ lâu rồi."
Tôi sững sờ nhìn Tống Từ, miếng cháo trong miệng cũng quên nuốt.
Tống Từ ngược lại rất bình tĩnh, anh đưa tay nhéo nhéo mặt tôi, "Ăn nhanh đi, nguội rồi."
“ ….. ừ. Tống Từ, ăn xong anh muốn chơi game với em không?”
"Không vẽ tranh nữa à?”
"Thắt lưng mỏi lắm, vẽ không được."
"Thật á, mỏi chỗ nào? Anh xoa cho em?”
"Không phải tại anh à, em đã bảo em không làm được tư thế đấy."
“ … Bảo bối, em khiêm tốn rồi :)))”
Tôi thẹn quá hoá giận, phận nộ bỏ đi, "Nam nhân các anh đều giống nhau!"
Tống Từ cười đuổi theo, "Nam nhân dưới ngòi bút của em rất đa dạng đấy."
"Tống Từ!”
"Anh đây, bảo bối."
32.
Vào cuối tháng 8, Tống Từ đi Bắc Kinh.
Trước khi đi, chúng tôi đã cùng tìm hiểu qua một số trung tâm môi giới, cũng đến tận nơi xem phòng, cuối cùng lựa chọn một căn phòng 90m² đã đầy đủ nội thất*.
* Nguyên văn là 精装房.
Thứ nhất, giá nhà đắt đỏ. Thứ hai, Tống Từ nói tôi không cần phải tạo áp lực quá lớn cho bản thân, đây là nhà của riêng tôi, đợi tới khi kết hôn, anh muốn tự mua.
Quả nhiên, đàn ông muốn dỗ người, bất kể tuổi tác, đều rất khéo.
Mặc dù tôi mua nhà đã hoàn thiện giấy tờ, nhưng thủ tục sang tên phải chờ đợi, một số đồ nội thất bên trong cũng cần làm lại, cộng với việc hợp đồng thuê nhà hiện tại cuối tháng 9 mới hết hạn, vì vậy đến tận tháng 10 tôi mới chính thức chuyển nhà.
Vừa đúng dịp nghỉ lễ Quốc khánh, Tống Từ bay về Thượng Hải để chuyển nhà cùng tôi.
Hành lý của tôi không nhiều lắm, cốp xe phần lớn là đồ của Tống Từ, chiếc xe máy BMW của anh cũng để trồng bãi đậu xe của nhà mới. Tôi thật sự không biết anh đã thuê chỗ gửi xe từ bao giờ.
Hôm đó, Trình Thời Quân cũng đến giúp đỡ. Quý Tầm không đến, phòng khám của anh ta có việc.
Buổi tối, Trình Thời Quân đi đón anh ta, bốn người chúng tôi đi ra ngoài ăn một bữa ăn, chúc mừng tôi mua được nhà mới.
Sau khi quen biết Tống Từ, tần suất tôi ra ngoài ăn cơm ngày càng nhiều, địa điểm cũng từ phòng riêng đổi thành nhà hàng ngoài trời.
Có vẻ như ngồi cạnh anh, tôi sẽ không thấy lo lắng, hình như toàn bộ sự chú ý của tôi đã bị anh thu hút.
Ai bảo anh cứ nhìn tôi chằm chằm.
"Trên mặt em dính cơm à?"
Tống Từ, "Không có."
“Em trang điểm lạ à?”
"Không phải."
"Vậy anh nhìn gì cơ chứ?”
"Đêm nay ánh trăng thật đẹp."
“...”
Trình Thời Quân và Quý Tầm ngồi đối diện có vẻ chịu không nổi, vội vàng ăn xong rồi rút lui. Còn tôi, tôi không rút lui được.
Mặt sông lấp lánh ánh trăng, gió đêm thổi dịu dàng, Tống Từ đứng dậy, trực tiếp hôn tôi.
Hỗn hợp hương rượu vang và trái cây luôn khiến cho người ta chìm trong tiếng đập thình thịch của trái tim.
33
Sau Ngày Quốc khánh, một thời gian dài tôi đã không gặp Tống Từ.
Ngược lại, bố mẹ anh thường xuyên gọi tôi đến nhà ăn cơm. Tôi cũng không rõ anh đã làm gì để bố mẹ chấp nhận chuyện tình cảm của chúng tôi.
Chỉ là từ sau khi anh đi Bắc Kinh, bố mẹ anh nhìn thấy tôi liền rất nhiệt tình, giống như trước đây tôi chưa từng xem mắt với con trai lớn của họ.
Mẹ Tống đối xử với tôi vô cùng thân thiện, mà bà lại là bạn bài lâu năm của Tưởng nữ sĩ nhà tôi. Có bà làm thuyết khách hoà giải, Tưởng nữ sĩ đã có thể bình tĩnh gặp mặt Tống Từ một lần.
Ngày gặp mặt là dịp Tết nguyên đán. Nửa cuối năm nay, tôi đang chuẩn bị xuất bản một bộ truyện tranh dài tập, mỗi ngày không phải là sửa bản thảo thì cũng là đọc bản thảo chỉnh sửa một lần nữa. Cuộc sống trôi qua rất lộn xộn, tôi thường quên gọi điện thoại cho Tống Từ, chỉ trả lời tin nhắn qua lại.
Khi nhận được điện thoại của Tống Từ, tôi đang vò đầu nhìn màn hình máy tính. Nghe thấy tiếng chuông điện thoại, đến tên người liên hệ cũng không thèm nhìn, tùy tiện ấn nhận rồi ném lên bàn, "Này? Ai vậy?”
Thanh âm giận dữ của Tống Từ từ trong điện thoại truyền ra, "Thời Tiểu Phong, em đang ở đâu!"
“A?" Tôi hoảng hốt nhớ ra hôm nay Tống Từ trở về. Tối qua, tôi đã hứa sẽ ra sân bay đón anh.
Thôi xong, tôi quên béng đi mất.
"Thời Tiểu Phong, em vẫn đang ở nhà?"
"Em, chuyện này, Tống Tống, nếu không anh tự bắt xe về nhà?"
“Hừ -- "
Hic, tức giận rồi.
Tôi xoa mặt, tiếp tục nhìn màn hình sửa bản thảo. Đàn ông có thể từ từ dỗ dành, bản thảo mà sửa không xong, đêm nay tôi cũng không cần ngủ nữa.
Tống Từ về đến nhà, vừa bỏ vali liền đi thẳng vào phòng ngủ. Thấy tôi vật vờ ngủ không đủ giấc, vẻ hống hách lập tức biến mất. "Tối qua mấy giờ đi ngủ?"
Anh ôm tôi từ phía sau, tôi hơi quay người lại, cọ vào lồng ngực anh, "Em không nhớ, hình như là sau khi anh cúp điện thoại một lát. Anh không có ở đây, em không ngủ ngon được."
"Thời Tiểu Phong, hai câu này của em, câu nào cũng là giả."
“... Thôi mà, anh đừng tức giận, em thực sự không cố ý. Anh nhìn tay em này, vẽ đến mức chai cả tay luôn rồi.” Tôi mở tay phải đưa tới trước mặt anh.
Tống Từ nắm lấy cổ tay tôi, rũ mắt nhìn kỹ thật lâu. Ngón tay thon dài chen vào giữa những kẽ tay, mười ngón tay đan vào, "Bao giờ thì nghỉ ngơi?"
Tôi nháy mắt mấy cái, "Nghỉ ngơi ngay bây giờ."
Anh bế tôi đứng lên, "Tắm rửa cùng nhau, sau đó đến nhà em?"
Tôi ôm cổ anh, nhìn thấy ánh mắt của Tống Từ, đỏ mặt gật đầu.
Tống Từ bế tôi vào phòng tắm.
Tắm từ lúc chính ngọ, đến khi trời tối đen.
34
Lại là cảnh hai gia đình tụ tập ăn uống.
Chỉ là lần này, tôi không còn kẹp giữa Tống Từ và Quý Tầm nữa, hai anh em bọn họ ngồi cạnh nhau, tôi ngồi bên cạnh mẹ, mặt đối mặt với Tống Từ.
Trên bàn ăn, mẹ Tống vẫn luôn bắt chuyện với mẹ tôi, Tưởng nữ sĩ không thể không cho bà mặt mũi, đành miễn cưỡng nói chuyện phiếm.
Tôi biết để mẹ tôi hoàn toàn chấp nhận Tống Từ, chắc phải đợi cho đến khi hai chúng tôi nhận giấy đăng kí.
Có thể cùng ngồi ăn cơm như bây giờ đã là không dễ dàng rồi.
Sau bữa tối, mẹ gọi tôi vào phòng riêng. Bà đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng, tôi không hiểu được, "Mẹ?"
"Trong này có bảy mươi ba vạn, cầm đi trả tiền nợ mua nhà. Căn nhà kia đừng để thằng bé góp tiền với con, giấy chứng nhận bất động sản cũng phải viết tên của bản thân nhé?”
Tôi cầm thẻ ngân hàng, đầu óc mơ mơ màng màng, Tưởng nữ sĩ không thấy tôi trả lời, ngay lập tức tỏ vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
"Con có phải ngốc không thế. Trời ạ, đúng là nghiệp chướng mà, sao mẹ lại đẻ ra đứa ngốc mười ba điểm như con chứ ...".
"Mẹ, cảm ơn mẹ."
Tưởng nữ sĩ không mắng tôi nữa, biểu cảm trở nên mất tự nhiên, “Cảm ơn gì, đừng tưởng đây là mẹ chuẩn bị của hồi môn cho con.
Bát tự cũng chưa biết có hợp hay không, còn lại cứ tin tưởng nó như vậy. Thử nghĩ xem đẹp trai lại trẻ tuổi như nó, chắc gì đã thật lòng với con?”
“Con hiểu mà.”
“Hiểu cái gì? Được rồi, cũng may bố mẹ nó khá tốt, mẹ nó cũng quen biết mẹ, sau khi con gả qua đó nhất định sẽ không làm khó con.
Quên đi, làm gì thì làm, sau này đừng trở về chọc tức mẹ.”
Tôi nín khóc mỉm cười, "Vâng, mẹ, con có việc gì nhất định sẽ về đây tìm mẹ."
Tưởng phu nhân trở tay vỗ vào gáy tôi, "Mẹ bận đánh bài, không rảnh nấu cơm cho con."
Khi chúng tôi rời đi đã là hơn mười giờ tối , tôi và Tống Từ chầm chậm đi về phí khu dân cư.
Cuối tháng mười hai, gió thổi qua có chút lạnh, lòng bàn tay Tống Từ lại đặc biệt ấm áp.
"Hôm nay em khá vui nhỉ?." Tống Từ nói.
“Đâu ra, lúc nào em chả vui vẻ.”
Tôi rúc mặt vào khăn quàng cổ, chỉ lộ ra một đôi mắt. Tống Từ khẽ hừ một tiếng, không cố chấp hỏi tiếp, nhếch khóe miệng nói: "Anh cũng cảm thấy rất may mắn."
“May mắn gì cơ?”
“May mắn ngày 17 tháng 8 đó anh quay lại tìm em."
Ngày 17 tháng 8, là ngày Tống Từ lần đầu tiên đến nhà tôi ăn cơm. Vào thời điểm đó, tôi, Quý Tầm, Tống Từ, ba chúng tôi mỗi người đều có nỗi khổ riêng. Bữa tối hôm đó cũng nháo nhào kết thúc khi Tống Từ bỏ đi.
Thành thật mà nói, tôi không dám nghĩ rằng Tống Từ sẽ chờ tôi ở cửa tiểu khu. Nếu anh không chờ tôi, có lẽ tấm màng ngăn cách giữa chúng tôi sẽ mất một thời gian dài nữa mới bị chọc thủng.
Tống Từ rất có thể sẽ không đi học đại học, sau đó mọi chuyện cũng sẽ không như bây giờ.
"Tống Tống, anh thật sự không hối hận à?"
Tống Từ chưa bao giờ phàn nàn với tôi về những khổ sở và mệt mỏi khi học đại học, nhưng tôi biết, làm việc mình không thích dày vò đến mức nào.
Tống Từ kéo tay tôi, bước vào tiểu khu, ánh đèn chiếu xuống lòng đường, kéo bóng của chúng tôi dài hơn.
"Khi mới bắt đầu, quả thực không thích ứng được. Mỗi ngày đều không biết chính mình đang bận cái gì, cũng không chắc chắn sau này có muốn làm công việc đó không. Nhưng hôm nay xem ra rất đáng giá.
Tiểu Phong, năm mười bốn tuổi lý tưởng của anh là học khảo cổ chuyên nghiệp. Bây giờ mười tám tuổi, lý tưởng là em.”
Chỉ cần bạn có thể làm những gì bạn muốn, chuyện gì cũng đều đáng giá.
Đây là lời hứa chân thành nhất mà Tống Từ năm mười tám tuổi có thể nói với Thời Tiểu Phong hai mươi sáu tuổi.
Những đốm trắng đón gió nhè nhẹ đáp xuống mặt đất.
Tuyết rơi, thế giới trước mắt tôi trở nên mơ hồ. Bông tuyết bay, làm mờ cả ánh sáng của đèn đường. Tống Từ nhét một bên tai nghe vào tai tôi.
Là khúc dạo đầu của Tiên kiếm kì hiệp 3*.
* Tiên kiếm kỳ hiệp 3 (giản thể: 仙剑奇侠传三; phồn thể: 仙劍奇俠傳三; bính âm: Xiān Jiàn Qí Xiá Zhuàn Sān) là một bộ phim Trung Quốc được hãng phim truyền hình Thượng Hải Đường Nhân sản xuất năm 2009. Có Dương Mịch, Hồ Ca, Lưu Thi Thi đồ đó 🥰
Cảnh kết của bộ phim cũng là tuyết, rơi trong sấm sét đầy trời.
"Nếu sai ta cũng chịu."
"Xác định ngươi chính là đáp án."
..
Nói mà không nghe, thì cũng cứ yêu thôi.*
* Nguyên văn 讲不听, 也偏要爱: Lời bài hát Thiên ái của Trương Vân Kinh, là nhạc phim Tiên kiếm kì hiệp 3.
Trong trận tuyết đầu mùa năm 2019, tôi xác định tình yêu của đời mình.
(Toàn văn)