24/11/2022
Ngồi trên vườn chè bên ấm trà chiều đưa mắt nhìn ra xa, tôi điềm tĩnh đưa tay lắc chén trà sánh như mật ong cuối mùa thu, hương thanh dịu . hít hà hương trà rồi nhấp một ngụm vị chát như chiếm chọn vị giác lúc này dần dần chuyển qua ngọt.
Nghe xa xa tiếng gà gáy chiều muộn vang cả xóm làng. Trong đầu tôi như bất giác thức tỉnh lại những năm tháng của ngày xưa, khi ấy còn nhỏ xíu chiều nào cũng mong hái xong chè sớm để về sao trà . ngày ấy làm gì có máy móc như hiện tại, sao trà trên chiếc chảo gang, đảo phải nhanh tay thì trà mới chín đều lõi, rồi đổ ra mẹt vò bằng tay cho tới khi cảm thấy cánh trà đã ôm trọn vào nhau tròn cánh. Tiếp tục lại chuyển qua rũ trà và sao khô, đây là công đoạn quan trọng nhất quyết định chất lượng của trà thành phẩm, sao cho tới khi trà có hương thơm như mùi cốm non của lúa mới, hương tự nhiên của trà mộc. Có những lần tôi vừa đảo trà còn ngủ gật , khi ấy thức tới 1 -2 h sáng sao trà là chuyện bình thường vì nhà tôi thuộc diện nhiều trà nhất vùng này.
Mặt trời đã xuống núi đỏ rực phía xa, bầu trời chuyển mình vào bóng tối, đom đóm bắt đầu lập lòe trong những búi cỏ non, tiếng ếch nhái và dế mèn kêu trải rộng cả cánh đồng, cơn gió thổi từ phía đầm sen mang theo hơi lạnh khe khẽ xen vào những tán lá rít lên từng hồi. Tôi xuýt xoa nhấp một ngụm trà nóng , nhận ra mình vẫn ở đây, vẫn trong khu vườn trà ấy, vẫn sao trà, vẫn yêu trà như ngày nào nhưng giờ không chỉ làm vì thích mà nó là cả một đam mê, cũng như trách nhiệm đối với nghề truyền thống của gia đình.
Tôi vẫn luôn tự nhắc bản thân “ Làm từ trái tim sẽ chạm tới trái tim”