23/08/2022
-Câu chuyện của bệnh nhân Loan Nguyễn
FB: https://www.facebook.com/ut.rang.50
Lại là tôi-tôi hay gọi mình là chiến binh của 2 anh K, hôm nay vào lúc này, khuya rồi, nhưng tôi vẫn ngồi đây trãi lòng mình về câu chuyện của tôi đến với mọi người. Dường như chỉ có đối diện với bóng đêm, tôi mới thấy cảm xúc thật nhất với chính bản thân mình, không phải mang 1 bộ mặt nào cả.
Năm 33 tuổi tôi phát hiện ung thư vú, hành trình từ siêu âm, chọc kim, sinh thiết đến phẩu thuật đoạn nhũ, tái tạo, nạo hạch … cũng không làm tôi sợ hãi khi tiến vào khoa nội 4 của bệnh viện Ung Bướu-nơi mà các bệnh nhân ung thư hay gọi với nhau đó là địa ngục trần gian. Tôi bắt đầu hành trình hoá trị thật là sợ sệt khi ngực tái tạo vẫn còn chảy dịch, cánh tay nạo hạch chưa giơ lên cao hay khép sát vào mạn sườn được, vạt cơ lưng bị lấy mất 1 phần thịt để tái tạo cũng chưa khô dịch, thì hoá chất đã được truyền vào người.
Toa đầu tiên thật bỡ ngỡ, mất vị, đổi vị, nóng người, tóc rụng, tiêu chảy, thèm ăn đó rồi lại ngán đó khi được 1 muỗng đưa vào miệng, từ lúc đi, đứng ói, đến bò ói, lết ói và nằm tại chỗ ói, nằm đứng đã khó khăn vì vết mổ, trăm bề gian nan, sau 3 tuần thì lại kiểm tra máu, hồng cầu, bạch cầu có đủ không để tiếp tục toa thứ 2, và lần lược là toa 3. Nếu cái nào bị thiếu thì rớt toa, bồi bổ để kiểm tra lại mới được vào tiếp. Chu kỳ 14 ngày tóc rụng.
Toa thứ 4 thì xuất hiện men gan cao, tăng lên có khi là 250, bác sỹ ngưng lại, cho thuốc hỗ trợ để hạ men gan mới vào tiếp được, mà ròng rã cả tháng vẫn chưa hạ, tôi buồn quá vì tuần nào cũng bị lấy máu trong vô vọng, nên tôi đã xách ba lô lên và đi Hà Tiên chơi, sau 3-5 ngày trở về, đi kiểm tra lại thì men gan hạ như người bình thường trong sự ngạc nhiên của bác sỹ, và toa 4 được vào sau đó.
Toa 5 lại y như toa 4, tôi lại vác balo lên và đi Phan Thiết, tắm biển, ăn hải sản…và về thì men gan lại trở về bình thường, lúc này bác sỹ mới hỏi: em làm gì để men gan hạ hay vậy, tôi nói em có làm gì đâu, thậm chí còn không uống thuốc, tôi kể chán quá nên em đi du lịch mới về như lần trước, bác sỹ nói 1 câu nữa là: toa 6 em tiếp tục kiếm chỗ đi lịch nhe, bệnh em là Bệnh Muốn Đi Chơi, chứ không có gì đâu, hihi
Quả thật toa 6 cũng vậy mọi người ạ, tôi đi Đà Lạt về men gan cũng bình thường, kết thúc 6 toa là tôi không phải xạ trị, chỉ uống nội tiết 5 năm.
Cái làm tôi lo lắng nhất thời điểm đó là tôi không muốn người nhà thấy tôi trong bộ dạng thật tệ của những ngày vật vã với hoá chất, tôi chọn cách tự mình chiến đấu cùng nó trong căn phòng, cơm nước được người nhà đặt trước cửa, cần gì thì gọi.
Đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao mình lại sống được suốt 1 năm 2013 tệ hại như vậy, chắc chỉ có thể là tinh thần lạc quan của mình.
Cuối 2019 tôi lại phát hiện K tuyến giáp, lại tiếp tục phẩu thuật cắt bỏ tuyến giáp, uống nội tiết.
Ước mong lớn nhất của tôi là y học ngày càng phát triển, tìm ra được phương pháp nào đó thay thế cái hoá trị chết tiệt kia để bệnh nhân sau này bớt vất vã hơn, tôi trẻ khỏe nên còn vật nhẹ nhàng, chứ như mấy cô mấy chị phải cấp cứu ngược trở lại khi vừa vào hoá trị xong, tôi chỉ rụng tóc, đen móng tay chân, chứ người khác thì chỗ nào có lông thì chỗ đó sẽ bị rụng, phụ nữ mà mất lông mày thì thương lắm, chưa tính lỡ loét những nơi kín đáo, thấy thương vô cùng.
Tất cả các bệnh từ miệng mà ra, nhưng khi đã bệnh rồi thì cũng từ cái miệng ăn uống giúp chúng ta phục hồi nhanh chóng, cộng với tinh thần lạc quan chiến đấu, sẽ giúp bệnh nhân chúng ta vượt qua.
Và mọi người ạ, hãy yêu thương và lắng nghe cơ thể mình nhiều hơn 1 chút, 1 năm tệ nhất 2 lần đi tổng quát tầm soát các loại bệnh, cái gì cũng vậy, nếu phát hiện sớm thì cơ hội chữa lành của chúng ta rất cao. Đừng mãi lao đi kiếm tiền, tiền qua trọng nhưng sức khỏe quan trọng hơn, vì tiền không mua được cái giường bệnh đâu, vì đó là chiếc giường đắt giá nhất thế giới.
Đừng sợ đến bệnh viện khám bệnh vì biết sẽ lòi ra bệnh, mà hãy dũng cảm đến kiểm tra đi, sẽ sớm và sẽ điều trị tốt, đừng để muộn màng.
Nếu lỡ mai chúng ta mắc căn bệnh nào đó thì khoan hãy tuyệt vọng đi, khoan hãy bi quan đi, từ từ chúng ta sẽ vượt qua tốt đẹp nếu chúng ta tin. Cái máy công nghiệp hoạt động sản xuất cũng có giờ nghỉ ngày nghỉ, riêng trái tim của chúng ta, khi ta thức hay ta chìm vào giấc ngủ thì nó vẫn phải làm việc bất kể ngày đêm, tháng này năm nọ năm kia, đến ngày nào đó nó mệt, thì chúng ta hãy cho nó thời gian nghỉ mệt nhé, khoan hãy trách nó làm ta đau.
Chỉ còn hiện chục ngày nữa mùa Xuân mới lại đến, kính chúc BTC và các đồng bệnh thiệt nhiều sức khỏe, bình an và hạnh phúc. Chúc cho y học ngày càng tiến bộ hơn để giúp đỡ bệnh nhân ung thư chúng ta bớt những đớn đau vật vã.
Tôi nhũng ngày cuối năm thật an yên
Mọi người nhớ xem hết hình nhe.