07/11/2025
Có ai được như tôi không, gái u70 về với mẹ u90, đc mẹ chiều hết mức: ở HN con ngủ ít giờ còn cứ ngủ bù đi, mẹ làm đc hết, khi nào mẹ không còn làm đc gì là mẹ đã sắp đi xa rồi. Mỗi lần về thăm mẹ lại thấy mẹ như minh mẫn thêm ra, mắt sáng, tai tinh, không quên những điều con gái dặn, sáng qua khi mình bật nhạc rồi nhảy điệu tự do uốn éo lung tung vì bỗng dưng chán tập thể dục, mẹ cũng hoà nhịp nhảy cùng mình rồi bảo con ghi âm cho mẹ vài bài lúc nào mẹ rỗi mẹ mở ra nghe và múa máy như con cho tâm hồn vui trẻ.Sau cú chết hụt mẹ đã đổi thay từ trong tâm khác hẳn hình ảnh bà già đau khổ thương nhớ bố đã ra đi suốt 6- 7 năm liền. Hồi 50 tuổi thì mẹ bị đau tim mạch vành gì đó, đau đầu thần kinh suy nhược mất ngủ và đi lại khó khắn , 60 tuổi thì kịch tính đến nỗi , bố tôi bảo: mẹ con đợt này ốm đòi đi viện Hà nội thế này không chắc có quá khỏi, con xa nhà suốt, đợt này về cũng là lúc làm trọn chữ hiếu. Nhưng chị em tôi đã quyết định không cho mẹ đi viện,tìm mọi cách giữ mẹ ở nhà , vì tôi đã về và mang pp chữa lành tự nhiên về nhà, lần hồi tôi thuổng vào đầu bố mẹ tôi pp của tôi bằng sách vở và đài rồi cả Đạo Phật Mẹ đã thấy đổi dần dần, không nhanh nhưng với cái đầu mở và hướng thiện, cho nên càng ngày mẹ mới càng thân chứng sự kỳ diệu của Phật pháp và pp chũa lành tự nhiên . Mẹ bảo: mẹ tự điều chỉnh đc SK, lắng nghe cơ thể hễ thấy nó phản ứng là mẹ nghĩ ngay: đã ăn gì, làm gì, ?
Con cái có hiếu với cha mẹ là không để cha mẹ lo cho mình, cũng như vậy cha mẹ thương con là sống sao cho các con đc thảnh thơi không phải bận tâm, mẹ bảo vậy và mẹ đã làm đc vậy, sáng nay trời trở lạnh nhiều mẹ giở chăn bông và lôi áo len ra cho tôi, thấy cúc lủng lẳng mẹ tự sâu kim và ngồi khâu, tôi vừa tỉnh dậy, vớ vội máy ảnh ghi lại khoảnh khắc mẹ yêu
Mẹ ăn 1 bữa duy nhất trong ngày mà mẹ tự nấu , mẹ ăn gì cũng ngon, các con cho gì cũng thích, nhưng mẹ bảo: mẹ luôn tự nhủ: Đỗ thị Bình , đừng tham ăn kẻo khổ cái bụng, mẹ ngủ trưa 2 có hôm 3 tiếng đồng hồ không vẫy tai, tối thì ngủ 1 mạch từ 8-9 g đến 6 giờ sáng, rồi bắt đầu 1 ngày với thời gian biểu đã định sẵn, mẹ tự bảo mình: Đỗ thị Bình cứ bình tĩnh, thời gian của mày là vàng là Trời Phật cho đừng bỏ phí .lòng mẹ , tâm mẹ như mặt hồ phẳng lặng sáng trọng, mẹ là tấm gương cho tôi vì tôi còn loạn tâm còn ngủ kém còn ăn tham còn hay buồn nhiều, còn sa đà vào những chuyện không đâu như xem điện thoại thức khuya...Bùi Thanh hằng hãy giữ kỷ luật, tôi sẽ tự nhủ nhiều như mẹ