13/10/2025
🌾 Chuyện giá cả & những nỗi niềm của người làm ngành thực phẩm
Chắc hẳn thời gian gần đây, ai trong chúng ta cũng đều cảm nhận rõ một thực tế: giá thực phẩm ngày càng tăng, khiến bữa cơm gia đình cũng “đắt đỏ” hơn.
Hôm trước, mấy ngày mưa bão Bếp nghỉ, mình đi một vòng chợ thật sự hết hồn:
🌿 Một mớ rau răm 14k,
🥬 Mớ rau muống, vài quả chanh, vài quả ớt mà chị bán rau bảo 55k.
Tự nhiên thấy thương những người nội trợ, mỗi ngày đi chợ mà phải cân nhắc từng đồng, từng mớ rau.
Nhưng ở góc độ người làm ngành thực phẩm như mình, áp lực cũng chẳng hề kém cạnh. Mình vẫn phải giữ nguyên nguồn nguyên liệu sạch, chất lượng ổn định, và ngày ngày căng mình thương lượng với các farm để giá đầu vào không tăng quá mạnh. Các chị khách hàng lâu năm của Bếp Nhà Hành Tây chắc cũng quen rồi, 1-2 năm Bếp mới điều chỉnh giá một lần, và chỉ khi không thể gồng thêm được nữa thì mình mới điều chỉnh giá bán.
Thật lòng, chỉ những ai làm vận hành mới hiểu cái khó ở giữa hai “làn sóng”:
⬆️ Tăng giá thì dễ mất khách (vì thu nhập đâu có tăng),
⬇️ Giữ giá thì Bếp phải gồng lỗ.
Nhưng mình vẫn chọn cách khó hơn "giữ trọn niềm tin và chất lượng, vì biết các chị tin và thương mình thật lòng". Có những khách hàng đã đồng hành với mình cả gần chục năm nay, ở những thời điểm mình mới chập chững xây dựng cái sản phẩm còn quá mới mẻ và non trẻ này.
Ai làm ngành này trong giai đoạn hiện tại đều hiểu: Bão giá, bão bão thật.
Nguyên liệu tăng, mưa ngập khiến shipper không giao được, nhà cung cấp đình trệ… tất cả áp lực dồn lên những người làm cung ứng, những người giữ lửa cho từng bữa ăn của gia đình.
Mình chỉ muốn nói điều này: 💛 Cảm ơn tất cả các khách hàng của em vì các chị vẫn chọn, vẫn tin và vẫn đồng hành. Chính sự tin yêu đó là lý do để em vẫn cố, vẫn kiên trì từng ngày, để mỗi bữa cơm nhà mình vẫn trọn vị.
P/s: Mấy hôm rồi các chị khách hàng ngồi tâm sự bảo mình là " Em ơi nếu giá nguyên liệu tăng quá thì em cứ tăng giá bán lên đi, chứ chị sợ em gồng lỗ quá xong em nghỉ không làm nữa thì nhà chị không biết phải làm sao" .. 😃 Có những sự ấm áp đến từ khách hàng làm mình dù có lúc muốn dừng lại mà lại cố đứng vững và đi tiếp. Mong mọi thứ khó khăn sớm qua đi với tất cả mọi người...
Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của mình...
Mình về sớm, đi chợ nấu cơm, mọi ngày toàn vợ đi chợ thôi. Đi chợ mới thấy, cái gì cũng tăng giá mọi người ạ, chỉ có lương của mình là vẫn dậm chân tại chỗ! Vừa có chút oán trách, vừa có chút buồn vì bản thân thấy kém cỏi quá...
15 năm lăn lộn ở Hà Nội, vợ chồng mình vẫn chưa có nhà riêng, vẫn thuê phòng trọ 2-3 triệu một tháng. Cả nhà chen chúc trong căn phòng chỉ 15m2...
Tối, vợ đón hai con về, cả nhà ăn bữa cơm sớm lúc 18h30, vừa ăn vừa xem thời sự - điều mà bình thường chẳng mấy khi làm được, vì ngày nào bố mẹ cũng về muộn, con cái mòn mỏi chờ cơm.
Nhà mình quyết định sẽ nghỉ việc về quê. Vợ đi làm hết tháng này, còn mình thì nghỉ trước. Mai mình sẽ về quê sắp xếp chỗ ở, chuẩn bị giấy tờ chuyển trường cho các con. Hai đứa nhỏ hiểu bố mẹ vất vả nên không phản đối, nhưng nhìn con phải rời xa bạn bè, mình thương lắm...
Trước mắt, hai vợ chồng tính về quê xin làm ở khu công nghiệp, mà cũng hơi lo vì hai vợ chồng cũng gần 40 rồi, liệu có khó không mọi người nhỉ?
(*) Độc giả Hà Trang chia sẻ