28/03/2025
Ngày mai về nhà làm lễ 49 ngày cho Ông.
Nhanh thật ý, hôm nay tự nhiên muốn viết 1 chút về bà. Đây là bức ảnh đầu tiên mình chụp với bà sau 3 ngày tang ông. Mình không biết vì sao lúc đó lại rất vui vẻ ôm bà.
Trong khoá LSL lần trước mình đã rất sợ hãi khi nhìn thấy hình ảnh của bà trong lớp. Bài strecht của mình cũng là về bà. Mình chưa bao giờ để tâm tới bà, lúc nào cũng coi bà như người ngoài cho tới khi vào trong khoá LSL người đầu tiên kích hoạt mình lên chính là bà. Mình đã rất bất ngờ về điều đó. Hoá ra bao lâu nay mình đã chạy trốn khỏi các ký ức về bà.
Trong lớp mình run rẩy sợ hãi khi đối diện với bà, mình đã rất sợ và không nói lên được lời nào. Cho tới khi bà làm tổn thương mẹ, mình lấy hết sức bình sinh chống lại bà, đẩy bà ra khỏi gia đình mình, trong thoáng chốc mình thấy bà cười và mình đã rất tức giận với bà trong bài tập đó. Mọi thứ đã qua, mình không biết mình đã tha thứ cho bản thân và bà chưa nữa.
Mấy hôm nay xem phim “ Nếu cuộc đời cho ta 1 quả quýt” không biết có chính xác tên không nữa. Mình nghĩ tới bà. Bố mẹ bà mất từ bé, cũng chẳng được học hành nên cư xử không đúng mực, hay bị ông đánh nữa, rồi về già phát hiện ông có con riêng, chẳng có tiền cũng chẳng có tiếng nói. Con trai cả thì xa gia đình, con trai thứ 2 thì mất, 3 cô con gái cô nào cũng khổ, nhìn lại cuộc đời chẳng còn gì.
Tự dưng thấy thương, hoá ra cuộc đời bà chẳng dễ dàng 1 chút nào.