20/10/2025
1. Chiếc đòn gánh của Mẹ
Ngay từ khi chúng ta còn là một sinh linh bé bỏng, Mẹ đã bắt đầu "gánh".
Một bên, Mẹ gánh sự nghiệp, gánh những lo toan cơm áo gạo tiền, gánh những bộn bề của xã hội.
Một bên, Mẹ gánh gia đình, gánh những bữa cơm nóng hổi, gánh những giấc ngủ chập chờn của con, gánh những mong mỏi của cả một gia đình.
Chiếc đòn gánh ấy oằn đi theo năm tháng. Nó là những sớm tinh sương mẹ trở dậy nhóm lửa, là những trưa hè mồ hôi ướt đẫm tấm áo nâu, là những đêm đông giá buốt mẹ đan thêm chiếc áo len. Đôi vai Mẹ chai sần đi, tấm lưng Mẹ còng xuống, nhưng Mẹ không bao giờ than thở. Mẹ chỉ cười khi thấy con mình no ấm, thấy gia đình mình bình yên.
Người ta thường nói phụ nữ là "phái yếu". Nhưng tôi lại thấy, Mẹ và những người phụ nữ Việt Nam, là những người "gánh" khỏe nhất trần đời. Họ gánh cả thế giới của chúng ta trên đôi vai bé nhỏ ấy. Họ không gánh bằng sức mạnh cơ bắp, họ gánh bằng sức mạnh của Tình yêu và sự Hy sinh – thứ sức mạnh bền bỉ và phi thường nhất.
2. Từ Mẹ đến Đất Nước: Vũ điệu của những đôi quang gánh
Câu chuyện của Mẹ cũng chính là câu chuyện của hàng triệu người phụ nữ Việt Nam.
Hãy nhìn lại dòng chảy lịch sử. Khi đất nước chìm trong khói lửa, chính những đôi vai gầy ấy đã thoăn thoắt "gánh" cả giang sơn. Họ gánh đạn ra chiến trường, họ gánh gạo nuôi quân, họ gánh con thơ đi sơ tán. Họ tiễn chồng, tiễn con ra trận, nén nước mắt vào trong để làm hậu phương vững chắc. "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang" – tám chữ vàng ấy không phải tự nhiên mà có, nó được đúc kết từ chính những đôi vai gầy kiên cường ấy.
Và hôm nay, trong thời bình, chiếc đòn gánh ấy không mất đi. Nó chỉ thay hình đổi dạng.
Đó là đôi vai của cô bác nông dân "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời", gánh oằn vai những vụ mùa.
Đó là đôi vai của chị công nhân trong nhà máy, gánh trên vai chỉ tiêu sản xuất và giấc mơ về một mái ấm nhỏ.
Đó là đôi vai của cô giáo trên bục giảng, gánh con chữ lên vùng cao, gánh trách nhiệm "trồng người".
Và đó, còn là đôi vai của những nữ doanh nhân, những nhà khoa học, những nhà lãnh đạo. Chiếc "đòn gánh" của họ là trí tuệ, là áp lực, là sự cân bằng giữa sự nghiệp vươn tầm quốc tế và thiên chức làm vợ, làm mẹ trong gia đình.
Họ vẫn vậy, vẫn luôn tìm cách cân bằng một cách hoàn hảo hai đầu của chiếc đòn gánh: Sự nghiệp và Gia đình, Trách nhiệm và Ước mơ, Hiện đại và Truyền thống.
3. Lời tri ân ngày 20-10
Là một người kể chuyện, tôi nhận ra điều đẹp nhất trong câu chuyện này: người phụ nữ Việt Nam không chỉ "gánh", họ đang "nhảy múa" với chiếc đòn gánh của mình.
Họ biến gánh nặng thành một vũ điệu của sự cân bằng. Họ vẫn giữ được nụ cười rạng rỡ sau những giờ làm việc căng thẳng. Họ vẫn giữ được bàn tay ấm áp để vỗ về con. Họ vẫn giữ được sự duyên dáng của tà áo dài, nhưng cũng đầy bản lĩnh trong bộ vest công sở.
Ngày 20 tháng 10 hàng năm, chúng ta không chỉ nói lời cảm ơn. Chúng ta nói lời trân trọng.
Trân trọng những vết chai sần trên vai Mẹ.
Trân trọng những giọt mồ hôi thầm lặng của vợ, của chị, của em.
Trân trọng tất cả những gánh gồng mà họ đã, đang và sẽ tiếp tục mang, để cuộc đời này được nở hoa.
Xin được cúi đầu trước "chiếc đòn gánh" vĩ đại của Mẹ, của tất cả những người phụ nữ Việt Nam. Chúc cho những đôi vai ấy, từ hôm nay, sẽ luôn có những bờ vai khác kề bên san sẻ, để bước chân của họ thêm thanh thản và nụ cười của họ thêm trọn vẹn.
Chúc mừng ngày Phụ nữ Việt Nam!