Momishop.vn

Momishop.vn Chia sẻ kiến thức chăm sóc gia đình!

ĐỪNG ĐỢI BÉ LỚN RỒI DẠY, MÀ HÃY DẠY BÉ CÁCH SỐNG TỐT NGAY TỪ HÔM NAY 👨‍👩‍👧‍👦Nhiều cha mẹ nghĩ rằng: "Bé còn quá nhỏ để h...
18/06/2020

ĐỪNG ĐỢI BÉ LỚN RỒI DẠY, MÀ HÃY DẠY BÉ CÁCH SỐNG TỐT NGAY TỪ HÔM NAY 👨‍👩‍👧‍👦

Nhiều cha mẹ nghĩ rằng: "Bé còn quá nhỏ để hiểu một hành động là đúng hay sai". Trên thực tế, Gs.Bs. Gardner, ĐH Oxford, Anh Quốc, đã cho thấy rằng: các bé từ 6 tháng tuổi có thể bắt đầu học hành vi, hầu hết các bé trước 5 tuổi đều bắt chước, nắm bắt thành thạo hành vi của cha mẹ và có thể hiểu được hành vi tốt hay xấu nếu được dạy đúng cách. Gs. Gardner còn nhấn mạnh: việc giáo dục hành vi trước 5 tuổi là một điều quan trọng vì một số hành vi nền tảng trong tính cách bé sẽ được hình thành, phụ thuộc vào mức độ tình huống diễn ra, và tính cách này sẽ tồn tại đến khi bé trưởng thành.

2 YẾU TỐ ẢNH HƯỞNG ĐẾN HÀNH VI CỦA BÉ TRƯỚC 5 TUỔI

▶️YẾU TỐ 1: Hành vi của cha mẹ (hoặc người chăm sóc)
Mọi hành vi xấu hoặc tốt của cha mẹ (người chăm sóc bé) sẽ được bé tiếp thu không chọn lọc và bắt chước cực kì chính xác. Thời điểm học hỏi nhanh là khi bé bước qua 10 tháng tuổi. Bé có thể nhìn vào nét mặt (mắt và chân mày bạn) để đoán hành vi của bạn.

▶️YẾU TỐ 2: Cách xử lý tình huống của cha mẹ hoặc người chăm sóc.
Bé cũng dễ dàng học được cách biểu hiện hành vi của bạn với tình huống.

3 TÌNH HUỐNG HÀNH VI THƯỜNG GẶP VÀ BIỆN PHÁP XỬ LÝ ĐÚNG ĐỂ DẠY BÉ KHÔNG ĐI LỆCH HÀNH VI KHI LỚN

▶️TÌNH HUỐNG 1: LIÊN QUAN ĐẾN PHÁT TRIỂN HÀNH VI NHẬN THỨC- Hành vi rất quan trọng đến hình thành tính cách của bé

Bé đòi nhiều lần 1 món đồ và bạn muốn kết thúc nó và nói "KHÔNG VỚI BÉ", bé vẫn tiếp tục đòi và cuối cùng là khóc. Tình huống này thường gặp các bé từ 7 - 16 tháng tuổi. Và cũng gặp ở 1 số bé lớn 3-4 tuổi.

XỬ LÝ SAI: Cha mẹ đã quyết định kết thúc và nói "KHÔNG VỚI BÉ" , nhưng bé vẫn cứ đòi, cha mẹ lại nói "KHÔNG VỚI BÉ" và bé lại đòi 1-2 lần nữa, và bé kết thúc bằng cách khóc và "ăn vạ, đập đầu xuống gối hoặc đất". Do đó, cha mẹ lấy món đồ đó cho bé chơi/ăn tiếp tục để bé không khóc.

XỬ LÝ ĐÚNG: Gs.Bs. Penny, Trung Tâm Phát triển hành vi trẻ nhỏ Westbrook, Anh Quốc, khuyên cha mẹ:
Thật sai lầm khi cha mẹ không định nghĩa rõ ràng chữ "KHÔNG VỚI BÉ", cách cha mẹ đang làm như trên là dạy bé hiểu hành vi nói "KHÔNG VỚI BÉ" là tạm thời, là có lẽ, thậm chí 1 số bé sẽ hiểu là YES (ĐƯỢC) sau 1 vài lần đòi nữa. Để xử lý tình huống này, Cha mẹ nên làm gì?

Thứ 1, khi bạn nói "KHÔNG VỚI BÉ", thì đem cất món đó (ra khỏi tầm mắt bé) và khuôn mặt bạn nghiêm, nhưng đừng quát tháo bé. Điều này làm bé hiểu lời nói của bạn phù hợp với hành vi dứt khoát của bạn.

Thứ 2, bạn sẽ thấy hành vi bé thay đổi theo hành vi của bạn, bé sẽ khóc liền ngay sau đó (mà không đòi nữa), bạn nên để bé khóc 1-2 phút, sau đó hướng bé đến 1 món đồ chơi khác hoặc 1 hoạt động khác. Điều này giúp bé hiểu được hành vi khóc vòi vỉn không phải là hành vi đúng.

Bạn làm 3-4 lần, thì bé sẽ được hướng tới hành vi tốt và cuộc sống bạn không áp lực với những tình huống vòi vỉn haykhóc ăn vạ, dai dẳng của bé vì bé đã học được hành vi tốt là nhận thức được sự cương quyết của bạn.

▶️TÌNH HUỐNG 2: LIÊN QUAN ĐẾN TÍNH TỰ CHỦ VÀ CHỊU TRÁCH NHIỆM- các bé thiếu tính tự chủ và chịu trách nhiệm là thường nhút nhát khi bé lớn và thường thất bại nhiều trong công việc và học tập, vỏ não cũng ít phát triển hơn vì thiếu sự phân tích.

Khi bé chạy bị ngã hoặc đụng trúng đồ vật nào bị té (mặc dù chỉ là ngã bình thường không có thương tích nghiêm trọng), bé khóc, và tiếng khóc bắt đầu lớn hơn khi thấy bạn gần đó.

XỬ LÝ SAI: Cha mẹ ngay lập tức bế bé dậy và "đánh trừ" vào vật dụng làm bé ngã và nói rằng " mẹ đánh cái ghế này, cái ghế hư quá làm cu Bin mẹ ngã, đánh cái ghế này,.." Bé sẽ nín khóc nhanh.

XỬ LÝ ĐÚNG: Gs. Kelly, chuyên gia phân tích não bộ baby center, Mỹ khuyên: Việc xử lý sai ở trên là một cách dạy bé đổ lỗi công khai cho người khác (ở đây là cái ghế), bé hiểu rằng bé không bao giờ sai và bạn cũng không ngạc nhiên rằng: khi bé bị vậy lần 2, bé lại khóc và đợi bạn bênh vực bé. Đừng nghĩ xử lý hành vi này là vô hại, đó là cách dạy cho bé hành vi thiếu tự tin trong tình huống của cuộc sống. Các bé trước 5 tuổi cần sự khuyến khích yêu thương của cha mẹ để đối phó với nhiều tình huống khác nhau trước 5 tuổi, nhưng không phải ở dạng là bé luôn được bảo vệ. Trước tình huống này, cha mẹ làm gì?

Thứ 1, Đến bên bé ngay khi bé ngã, nhưng tạo cho bé có thời gian để tự đứng dậy (2-3 phút), dùng lời nói khuyến khích bé đứng hoặc ngồi dậy. Nếu bé vẫn không ngồi dậy thì bạn đến đỡ bé dậy, cố để bé dùng lực bản thân để ngồi dậy.

Thứ 2, khi bé ngồi dậy, bé thường chỉ vào vật dụng làm bé ngã hoặc khóc lớn hơn. Bạn không để ý đến vật dụng bé chỉ, mà xoa dịu bé để bé không khóc. Khi bé dừng khóc, bạn dẫn bé (không bế bé) đến bên cái ghế và nói với bé với khuôn mặt nghiêm nghị: lần sau con đi/chạy nhớ chú ý đến cái ghế nằm đây nhé, nếu không chú ý, con lại bị ngã đau nữa".

Làm tốt 2 điều này sau 1 vài lần, bạn sẽ ngạc nhiên là tại sao: bé bạn khi té chỉ khóc 1-2 tiếng và tự đứng dậy, bé cũng ít nhõng nhẽo hơn vì bé đã học được hành vi tự điều chỉnh cảm xúc cho bản thân của bé.

▶️TÌNH HUỐNG 3: LIÊN QUAN ĐẾN HÀNH VI GIAO TIẾP VỚI NGƯỜI KHÁC- Hành vi này rất quan trọng để bé có thể trở thành nhà lãnh đạo trong tương lai hay không, vì cách mà bé học để giao tiếp tốt với mọi người. Thường gặp bé từ 1 tuổi trở lên.

Khi chơi đồ chơi chung với 1 bạn khác, khi bé kia đụng vào đồ chơi của bé bạn, và bé bạn cắn hoặc đánh vào mặt bé kia, làm bé kia khóc.

XỬ LÝ SAI: cha mẹ thường để bé ngồi đó, và hỏi thăm bé của bạn trước, sau đó bạn mới hỏi thăm bé kia.

XỬ LÝ ĐÚNG: Gs. Penny khuyên: trong tình huống này, bạn nên cho bé nhận thấy cách xử lý tình huống công bằng và nghiêm túc của bạn.

Thứ 1, bạn đến ngay để tách 2 bé ra. Sau đó, bạn nhìn vào bé với khuôn mặt nghiêm và nói với giọng nghiêm là: " Cu Bin, con không nên cắn bạn" và bạn hỏi thăm bé kia và yêu cầu bé xin lỗi nạn nhân. Bé phản ứng là sẽ khóc và khó nói lời xin lỗi. Bạn yêu cầu bé xin lỗi bé kia và cho bé 1 phút để bé tự điều chỉnh và nói.

Thứ 2, dù bé có nói hay không nói lời xin lỗi, bạn cũng bế bé ra 1 chỗ yên tĩnh không có ai, ngồi với bé và không nói gì với bé trong 2 phút. Bé lúc này sẽ khóc ít hơn và lâu lâu nhìn bạn, cố gây chú ý đến bạn. Sau 2 phút im lặng, bạn chuyển từ tư thế ngồi thành đứng dậy hoặc quỳ xuống ngay tầm mắt bé và nói với giọng nghiêm: Mẹ thật sự rất giận hành động đó của con. 2 cánh tay của bạn nên để 2 bên hông (đừng chỉ vào mặt bé, hoặc ôm kéo bé vào gần), ngôn ngữ cơ thể cũng làm bé hiểu rằng bé đã làm 1 việc nghiêm trọng và mẹ không hài lòng về hành động của bé.

Làm tốt 2 bước này, bé bạn sẽ không tái diễn hoặc nếu tái diễn bé sẽ ít khóc và chịu lắng nghe bạn nhiều hơn

Cre: Anh Nguyen

HÃY ĐỂ CON ĐƯỢC ĐÓI!‼️ĂN RONG - CHƯA THẤY HẬU QUẢ CHƯA THẤY ĐAU‼️Vào giờ ăn, không khó để chúng ta bắt gặp những hình ản...
29/05/2020

HÃY ĐỂ CON ĐƯỢC ĐÓI!

‼️ĂN RONG - CHƯA THẤY HẬU QUẢ CHƯA THẤY ĐAU‼️
Vào giờ ăn, không khó để chúng ta bắt gặp những hình ảnh:
- Ông đẩy cháu đằng trước, bà ôm bát cháo chạy theo sau
- Giúp việc 1 tay đẩy xe, 1 tay cầm bát cháo
- Bà bế cháu, mẹ lăm lăm bát cháo bên cạnh
- Giúp việc vác cháu ngang hông, 1 tay bát cháo, 1 tay thìa, chạy quanh xóm..
Và:
- Con chim kìa ! Há mồm! 1 miếng
- Ô tô kìa! Há mồm! Miếng nữa
- Bác bảo vệ kìa, không ăn bác bắt đi bây giờ! Há mồm! Được miếng nữa
- Ngào ộp kìa! Há mồm ra nhanh lên! Thêm 1 miếng
- Chú ơi nó không ăn đâu, bắt nó đi ạ! Há mồm ra! Lại được 1 miếng.....
Chắc chắn là chúng ta đã gặp rất, rất, rất nhiều, vì nó diễn ra thường xuyên xung quanh chúng ta, đến nỗi mà ta coi nó như một chuyện bình thường và hiển nhiên. Con ăn, cháu ăn thì cho ra ngoài, vừa đông vui, vừa được tám, con/cháu vừa ăn được hết phần hết suất. Nhất cử lưỡng tiện.
Khi còn nhỏ, ta cho con/cháu đi rong để đút ăn, trộm vía con/cháu ăn rất tốt, ta hoàn thành nhiệm vụ là mẹ/bà/giúp việc đảm, biết chăm con/cháu, ăn uống tốt, lên cân bụ bẫm, ai cũng khen
- Rồi đến 1 ngày, ta đau chân/ta bệnh, ta không đưa con/cháu đi ăn rong được. Ở trong nhà nhất quyết nó không ăn. Nó tuyệt thực.
- Rồi đến 1 ngày, ta không làm trò, không cho đi ăn rong nữa là con/cháu nó không thèm ăn. Nó tuyệt thực.
- Rồi đến 1 ngày, tự dưng thấy hệ tiêu hóa của con/cháu ta có vấn đề, ăn mãi không thấy hấp thụ được, liên tục rối loạn tiêu hóa.
- Rồi đến 1 ngày, trong nhà thì tiệt trùng mà con/cháu thì vẫn bị chân tay miệng mà không hiểu tại sao.
- Rồi đến 1 ngày, cứ thấy bên ngoài có bệnh gì là y rằng con nhiễm ngay bệnh đó, thế nó mới vi diệu.
❎CÓ GÌ ĐÂU MÀ VI DIỆU:
Khi cho con/cháu đi ăn rong, tức là chúng ta dùng các ngoại cảnh bên ngoài để con/cháu không tập trung vào bữa ăn và nhét cho con/cháu ăn một cách thụ động. Khi ăn thụ động thì não bộ không chỉ huy hệ tiêu hóa hoạt động chủ động, hệ tiêu hóa lúc này hoạt động một cách miễn cưỡng, các dung dịch tiêu hóa cũng tiết ra 1 cách miễn cưỡng, dạ dày cũng co bóp 1 cách miễn cưỡng, dẫn đến hiện tượng không hấp thu được hết chất dinh dưỡng, cũng không tiêu hóa được hết thực phẩm, cuối cùng làm hại cho hệ tiêu hóa.
Hệ tiêu hóa bị hại ngày này qua tháng khác thì có gặp các vấn đề về tiêu hóa không, cơ thể có nạp có đủ chất được không, ăn có lớn được không?
Khi cho con/cháu đi ăn rong tức là có bao nhiêu vi trùng vi khuẩn ở bên ngoài, ta hốt hết vào bát cháo rồi cố công nhét hết cái đống vi khuẩn đó vào mồm con/cháu. Bệnh từ đây mà ra chứ đâu nữa.
Hãy thử tưởng tượng: Khi cho con/cháu đi ăn rong, đang đứng trong thang máy, thằng bên cạnh hắt hơi 1 cái, bát cháo hứng cho hết, rồi nhét vào mồm con/cháu. Bệnh không?
Và khi cho con/cháu đi ăn rong, bát cháo mà để cả tiếng bên ngoài, bưng đi hết chỗ này chỗ khác. Người lớn ăn thử xem nó còn ngon không mà cứ bắt con/cháu mình ăn cho hết.
❎VẬY NGUYÊN NHÂN TỪ ĐÂU RA?
- Vì ông bà, bố mẹ không có đủ kiến thức về cách thiết lập thói quen ăn uống của con
- Vì ông bà, bố mẹ chỉ muốn con cháu ăn nhiều, bất chấp hậu quả
- Vì ông bà, bố mẹ chưa thấy hậu quả nên chưa thấy đau
❎THẾ KHÔNG MUỐN ĐAU THÌ PHẢI LÀM THẾ NÀO?
Với những bạn mới bắt đầu ăn dặm, thiết lập thói quen ngồi vào ghế khi ăn và tuyệt đối không đi ăn rong ngay từ khi bắt đầu. Làm ngay từ đầu rất dễ. Vì trẻ không có sự so sánh giữa đi ăn rong và ngồi ăn. Mặc định ăn là ngồi ghế, và cứ mãi là như vậy
Khi con có hiện tượng không muốn ngồi ghế để ăn, ăn uống không tập trung, cho con 3 cơ hội để con ngồi ăn lại trong ghế, nếu cả 3 cơ hội vẫn không hợp tác để tiếp tục ăn thì cho con ra khỏi ghế và kết thúc bữa ăn. Để dần dần trẻ biết rằng là: "À, không ngồi ghế ăn cho tử tế là không được ăn, mình phải ngồi tử tế thôi không là mình sẽ đói"
Không phải tự nhiên mà phương pháp ăn dặm kiểu Nhật (ADKN) và ăn dặm bé chỉ huy (BLW), bắt buộc trẻ phải ngồi ghế khi ăn. Chỉ có ăn dặm truyền thống (ADTT) của chúng ta mới có hiện tượng này.
❎CÒN ĐỐI VỚI NHỮNG BẠN QUEN ĂN RONG RỒI THÌ LÀM THẾ NÀO?
Áp dụng QUY LUẬT CÂN BẰNG trong nuôi con thuận tự nhiên. Cho con được đói, ĐÓI THÌ CON SẼ ĂN!
Sử dụng phương pháp CHO CON ĐƯỢC ĐÓI:
Đến bữa là ngồi vào bàn ăn, không đi ăn rong, đòi đi ăn rong là kết thức bữa ăn. Để con được đói! Yên tâm là không đứa trẻ nào tự để mình chết đói cả (trừ trường hợp bệnh lý)
👍Nhưng cho con ĐƯỢC ĐÓI LÀ PHẢI ĐÚNG CÁCH! Đúng cách là như thế nào?
🍀 Xác định vấn đề của con có phải là đòi đi ăn rong mới ăn hay không?
🍀. Nếu đúng, thì đến bữa ăn, con đòi đi ăn rong chúng ta không đáp ứng, con sẽ không ăn, không sao cả, ta tôn trọng con
🍀 Ta cắt hoàn toàn bữa phụ, sữa, đồ ăn vặt ... Chỉ ăn các bữa chính
🍀 Đến bữa chính tiếp theo, ta lại cho con ăn, và tất nhiên là không đi ăn rong, có thể con sẽ tiếp tục không ăn, không sao cả. Ta tôn trọng quyền quyết định của con
🍀 Đến tối trước khi đi ngủ, ta xem con có dấu hiệu đói lả không, nếu có thì có thể cho con uống hộp sữa, nếu không thì không sao cả. Cứ kệ con.
🍀 Không đứa trẻ nào tự bỏ đói mình quá 48h, sau đó sẽ đói ngấu nghiến đòi ăn, đến bữa chính dọn ra cho ăn, nhưng ăn chỉ được 1 ít lại sẽ bắt đầu mè nheo. Không sao cả, cho 3 cơ hội để tiếp tục, nếu không hợp tác thì kết thúc bữa ăn. Và cứ kiên trì thực hiện dần dần như vậy, mỗi ngày lượng ăn của con sẽ tự tăng lên 1 chút (tất nhiên là không đi ăn rong).
Thói quen 1 con người, kể cả người lớn, trẻ con đều cần khoảng 3-4 tuần để thiết lập được. Để sửa thói quen này cho con thì ta cũng cần kiên trì trong khoảng đó thời gian, thì sẽ có kết quả. Sau khi lượng ăn và thói quen ăn uống của con tốt dần lên thì bổ sung dần lại các bữa phụ con.
Có 2 điều tiên quyết để bỏ được việc đi ăn rong của con và giúp con ngồi vào bàn ăn chung với gia đình đó là:
- Thống nhất được trong gia đình về phương pháp rèn lại thói quen ăn uống cho con, mẹ thì quyết rèn, mà ông bà vừa thấy cháu đói đã dí ngay cho cái bánh với hộp sữa thì con không được đói, và con KHÔNG ĐƯỢC ĐÓI THÌ KHÔNG BAO GIỜ SỬA được cái gì hết.
- Mẹ phải thương con ĐÚNG CÁCH, VỮNG TIN VÀ KIÊN TRÌ. Thương con 1 cách mù quáng chỉ làm hại con thôi, vừa sáng quyết tâm cho con đói để rèn thói quen ăn uống, đến chiều thấy nó đói lả lướt thương quá lại cho ăn vặt lại. Kết quả là lại như cũ, chả có gì thay đổi cả.
Mẹ cần lựa chọn giữa việc:
- Để con được đói thật sự vài hôm, sau đó có thể ăn ít 1 thời gian, chấp nhận có thể sẽ sụt cân, nhưng sau 3-4 tuần thì thói quen ăn uống tốt hẳn lên và bắt đầu ăn trở lại,
- Với việc cứ kéo dài mãi cái thói quen ăn uống tệ hại của con và chui vào cái vòng luẩn quẩn không thoát được ra.
---
💖Mẹ hãy NẮM VỮNG KIẾN THỨC, VỮNG TIN VÀ KIÊN TRÌ thì sẽ thành công
Đẻ con là BẢN NĂNG
Làm mẹ là THIÊN CHỨC
Chăm con là TRÁCH NHIỆM
Muốn chăm con tốt thì phải có KIẾN THỨC
Muốn có kiến thức thì phải HỌC
Hãy là mẹ THÔNG THÁI - Mẹ không thông thái thì CON KHỔ!💖
---
Nguồn: Đầu bếp Hoàng Cường - Tổng hợp và biên soạn

Lấy chồng em lãi quáGấp đôi lên họ hàngBỗng dưng có anh chàngĐêm về làm gối ngủLấy chồng em có đủMột nách hai đứa conNgư...
24/05/2020

Lấy chồng em lãi quá
Gấp đôi lên họ hàng
Bỗng dưng có anh chàng
Đêm về làm gối ngủ

Lấy chồng em có đủ
Một nách hai đứa con
Người lúc nào cũng thơm
Mùi nước hoa nhập ngoại

Lấy chồng em rất lãi
Ai cũng bảo đô con
Thêm cặp mướp héo hon
Biết khi nào sẽ rụng?

Lãi nhất là mỡ bụng
Cho không chẳng ai thèm
Da chằng chịt mũi tên
Chẳng tốn tiền trang trí

Em lãi hơn mười kí
So với thuở chưa chồng
Gương lược để chơi không
Chẳng mấy khi dùng đến..........
Nguồn: Sưu tầm

“Sao em lúc nào cũng gắt gỏng thế?”Lời làu bàu của người chồng khiến tôi quay ra nhìn. Người mẹ, trong bộ đồ công sở đã ...
23/05/2020

“Sao em lúc nào cũng gắt gỏng thế?”

Lời làu bàu của người chồng khiến tôi quay ra nhìn. Người mẹ, trong bộ đồ công sở đã xộc xệch ít nhiều, đang vừa vội vàng ăn nốt bát phở của mình, vừa đút cho con. Đứa con trai khoảng hơn 2 tuổi không chịu ngồi im, chạy quanh và la hét om sòm. Ánh mắt khó chịu của một vài bàn xung quanh hướng về phía 2 vợ chồng. Nhưng người bố không quan tâm. Anh ta bình thản ăn bát phở của mình, bình thản nhìn bản tin thời sự đang phát trên TV, bình thản lướt điện thoại. Tôi lén quan sát người mẹ kĩ hơn một chút. Làn da trắng nhưng gương mặt hơi nhợt nhạt vì chưa đánh son. Mắt hơi trũng sâu, rất giống tôi những ngày thiếu ngủ. Vẻ mệt mỏi, xấu hổ và bất lực hiện rõ trên mặt chị. Nào, bây giờ chúng ta nghĩ thử xem, lịch trình một ngày của bà mẹ bỉm sữa sẽ như thế nào?
- Vệ sinh cá nhân
- Gọi con dậy, vệ sinh cho con, thay quần áo (bonus thêm dỗ dành để con hợp tác).
- Ăn sáng, cho con ăn sáng
- Đưa con đi học
- Đi làm
- Đón con về
- Đi chợ/siêu thị mua thực phẩm
- Tắm cho con
- Nấu cơm
- Ăn, cho con ăn
- Rửa bát
- Dọn dẹp
- Cho con đi ngủ.

Vậy, nếu không có sự trợ giúp của bất kì ai (ông bà, giúp việc, chồng), họ lấy đâu ra thời gian để nghỉ ngơi và sạc lại năng lượng? Một người mẹ kiệt sức thì làm sao có thể mỉm cười? Một người vợ cô đơn thì làm sao vui vẻ?

Tôi đã thấy rất nhiều ông chồng nằm sofa lướt facebook khi vợ một mình hì hục trong bếp, tối ngày la cà quán xá khi vợ sấp ngửa chạy từ công ty về đón con, ngủ ngon lành lúc vợ đang còng lưng dọn rửa. Và cũng chính những ông chồng ấy thở dài ngao ngán, hỏi vợ “Sao em lúc nào cũng gắt gỏng?”

Tôi mong các anh chồng hiểu được điều này.

Các anh muốn một người vợ xinh đẹp, gọn gàng - Hãy chia sẻ việc nhà để họ có thời gian chăm sóc bản thân.
Các anh muốn một người vợ tâm lý, ngọt ngào - Hãy trân trọng những gì họ đã hi sinh để vun vén gia đình.
Các anh muốn một người vợ dịu dàng, ít khi cáu gắt - Hãy quan tâm đến cảm nhận của vợ, an ủi khi vợ buồn, hỏi han khi vợ mệt.

Đừng để họ một mình gồng gánh mọi việc, gánh luôn nỗi buồn và bực dọc với sự vô tâm, hời hợt của chồng.

Ai cũng muốn làm một người vợ, người mẹ tuyệt vời. Nhưng phụ nữ không thể làm điều đó một mình. Họ cần được san sẻ, tôn trọng, sẻ chia và thấu hiểu, các anh chồng ạ!
Nguồn: Coppy

KHỦNG HOẢNG TUỔI LÊN 2🦁Khủng hoảng tuổi lên 2, giai đoạn này rơi vào khoảng 18m cho đến 3 tuổi, (xong lên 3 tuổi lại khủ...
22/05/2020

KHỦNG HOẢNG TUỔI LÊN 2

🦁Khủng hoảng tuổi lên 2, giai đoạn này rơi vào khoảng 18m cho đến 3 tuổi, (xong lên 3 tuổi lại khủng hoảng lên 3).

Con sẽ trở lên cực bướng bỉnh, hay lăn ra ăn vạ, con nói không với mọi thứ, có những hành động bạo lực như lao vào đánh đấm người khác. Nếu không xử lý tốt thì con sé kéo dài đến 3 tuổi và kéo dài đến lớn.

👹1: Khi con ăn vạ, lăn ra gào khóc.

- Ăn vạ từ trong nhà ra ngoài sân:
Oke! Con cứ khóc đi, mẹ ngồi đợi con.

- Đi dọc đường thích cái gì mà không được thì lăn ra ăn vạ giữa đường luôn:
Oke! Mẹ bế con vào bên vệ đường khóc tiếp, khóc chán đứng dậy ôm mẹ thì về.

- Ăn vạ giữa quán ăn:
Mẹ bế con ra ngoài quán ngồi khóc để không ảnh hưởng đến người khác, khóc chán, khóc mệt rồi đi vào ăn tiếp.

- Về nhà với ông bà mà ăn vạ:
Bế con vào trong phòng, chốt cửa lại cho khóc chán thì thôi. Chuẩn bị luôn cho combo khăn + thau, nôn ói gì thì nôn hết vào đấy! (mẹ cũng ở trong phòng cùng con nha!)

Kể cả ông bà có ngồi cạnh thì ông bà cũng chẳng bênh, bố nó không dám bênh. Vì biết là càng bênh thì thằng con càng bị phạt.

Khóc nhiều nó ốm?
Ốm con cho đi viện, ốm không chết, hư hỗn làm cái rốn của vũ trụ mới chết!

Dĩ nhiên thì cũng phải phân biệt rõ trường hợp và phân tích tình huống xem đó có phải là ăn vạ không? Và cấp độ ăn vạ như thế nào?

- Nếu con khóc quá dai, thì mẹ hãy chơi 1 trò chơi, hay làm 1 cái gì đó ở gần con, để thu hút sự chú ý của con. Để con tự mò ra chơi với mẹ.

👹2: Khi con có những hành động bạo lực, lao vào đánh mọi người.

- Hãy giữ con lại cho con bình tĩnh, có thể đưa ra 1 hình phạt cho hành động này, ví dụ như con sẽ bị đứng 1 góc, sau đó khi bình tĩnh rồi thì ra ôm hôn người mà con vừa mới đánh.

- Khi con có biểu hiện bạo lực, mẹ nghiêm mặt lại nói chuyện với con, thể hiện rõ ràng đó là việc không đúng. Tuyệt đối không được ai cười cợt, vui vẻ trên cái hành động bạo lực của con. (Ví dụ như nhà có ông bà, ông bà rất hay cười đùa trước hành động bé đánh chừa, thậm chí còn xui cháu đánh người nọ người kia).

👿3: Con nói "không" với mọi thứ.

- Giai đoạn này, con đang bắt đầu có những ý kiến riêng, muốn thể hiện cái "tôi" của mình, muốn thể hiện mình là một cá thể độc lập.

Vậy vào giai đoạn này, mẹ nên nói chuyện và tôn trọng trong khuôn khổ ý kiến của con.

Ví dụ:

- Khi con không muốn ăn, con lắc đầu nói: không, không!. Oke! Con có thể không ăn, tùy con, con sẽ bị đói, con phải chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.

Tùy nhiên, khi con nói "không", mà việc đó mẹ lại phải làm, thì hãy nói với con:

(Ví dụ: "Mẹ biết là con không muốn mặc áo, nhưng con không mặc áo thì không thể đi học được, không đi học thì không có cơm ăn, con sẽ bị nhịn đói")

- Mẹ cũng có thể cho con lựa chọn quần áo của mình để mặc (trong khuôn khổ). Ví dụ như mùa đông thì mẹ sẽ cho con lựa chọn đồ mùa đông chứ con không thể lựa đồ mùa hè, mùa hè thì chỉ được chọn đồ mùa hè chứ không được chọn đồ mùa đông.

- Khi con muốn tiếp tục ở lại sân chơi mà phải đi về, con nói "không, không", mẹ hãy nói: "Mẹ biết là con muốn chơi tiếp, nhưng bây giờ mẹ phải về nấu cơm, nếu không nấu cơm thì tối nay không có cơm ăn, ngày mai mẹ sẽ đón con sớm hơn để con chơi được nhiều hơn nhé".

Hứa thì phải làm, ngày hôm sau em đi đón con sớm hơn 1 tiếng, thỏa thuận trước với con là: "mẹ cho con 60 phút để chơi, hết giờ thì mình về nhé". Thả kệ cho chơi chán đi, xong từ hôm sau cứ thế lặp lại, chơi trong giờ quy định. Dĩ nhiên mấy hôm đầu con vẫn sẽ khóc không về, nhưng sau vài hôm con sẽ hiểu là có khóc cũng không thể phá bỏ cái mốc thời gian quy định đó được, mẹ đã đến sớm đón để cho mình chơi rồi, chơi hết giờ thì phải về".

- Mẹ nên nói chuyện với con theo những câu mang tính chất hỏi ý kiến :

" .........., có được không hả con?"

"............, con có đồng ý không?"

"............., con có thích hay không?"

" con có muốn hay không?
.....

Lúc đầu thì câu trả lời auto là: "Không".

Nhưng sau nhiều lần tự chịu trách nhiệm với cái "không" của mình, thì con sẽ biết đưa ra lựa chọn. Con sẽ gật đầu, hoặc nói có. Con chưa biết nói "có", nên chỉ biết gật đầu rồi "um" thôi.

🤡4: Giai đoạn bắt chước

Giai đoạn này cũng là giai đoạn mà con cực thích bắt chước hành động của người lớn. Ví dụ đi ăn con bắt chước mẹ vắt chanh vào bát. Bắt chước mẹ quét nhà, bắt chước mẹ rửa rau, bắt chước mẹ nhặt rau.....

Thì vào lúc này, mẹ nên tập và cho con có cơ hội được tự lập, tự làm những việc tích cực.

Ví dụ như con được tự ăn, được cùng mẹ làm việc nhà, được nhặt rau, rửa rau. Không gạt con sang 1 bên, và đừng bao giờ nghĩ là: "Ôi nó còn bé thì làm gì được, bày ra mất công mình dọn mệt hơn", hoặc sợ con bị thế nọ thế kia mà không cho con làm. (Ví dụ như sợ con làm vỡ bát nên không dám cho con rửa bát).

Con được đi chợ tự chọn đồ ăn (con sẽ chọn khá nhiều thứ, nhưng mẹ sẽ chọn ra ít nhất 1-2 món con chọn, để chế biến món ăn cho con, vậy thì con sẽ có cảm giác được tôn trọng ý kiến nhiều hơn, tận hưởng thành quả lao động của mình). Khi vào hàng rau, con sẽ đi chọn đồ, mẹ sẽ đưa ra ý kiến cho con, ví dụ : "Con muốn lấy bắp cải hả? Nhưng ở nhà mình vẫn còn bắp cải con ạ, con có muốn chọn rau khác không?"

Khi vào siêu thị, bạn ý chọn cũng khá nhiều món, em có nói với bạn ý là: "ồ, nhà mình đang hết đường, B lấy được 1 gói đường rồi này!. Nhưng nước mắm nhà mình vẫn còn, chưa cần mua con ạ, để lần sau mua nhé". "Con thích ăn quả gì thì con nhặt vào giỏ nhé, quả gì con chọn thì con phải tự ăn quả đó!".

Khi con chọn nhiều món 1 loại, thì mẹ chỉ cho con: "con nhìn trong giỏ đã có 1 chai xì dầu rồi đây này, thì mình chỉ lấy 1 chai thôi, con đi chọn món khác nhé!"

🍻Chốt lại vấn đề:

Giai đoạn này, việc cần làm nhất của mẹ đó là bình tĩnh.

-Nghiêm khắc nhưng không áp đặt, tôn trọng nhưng không chiều chuộng nhu nhược.

-Không thỏa hiệp khi con ăn vạ.

- Chỉ cho khi con xứng đáng.

- Tạo điều kiện cho con học theo và tự làm những việc tích cực.

- Tạo điều kiện cho con đưa ra ý kiến cá nhân.

Nguồn: st

P/s: Chúc ba mẹ luôn vui vẻ và hiểu con trên hành trình cùng con khôn lớn nha!


TRƯỚC KHI LẬP GIA ĐÌNH, HÃY TỰ HỎI MÌNH CÓ LÀM ĐƯỢC NHỮNG CHUYỆN NHỎ THẾ NÀY KHÔNG?Chắc không ít người đã chứng kiến cản...
21/05/2020

TRƯỚC KHI LẬP GIA ĐÌNH, HÃY TỰ HỎI MÌNH CÓ LÀM ĐƯỢC NHỮNG CHUYỆN NHỎ THẾ NÀY KHÔNG?

Chắc không ít người đã chứng kiến cảnh này! Dù giản dị nhưng mình thấy ấm lòng lắm.

Đôi vợ chồng trẻ cùng với 1 thiên thần nhỏ tuyệt vời, đi xe liên tỉnh. Đường thì sóc, thời tiết tầm này oi bức, ngột ngạt, anh nhường cho vợ con nằm ghế dưới, mình thì trèo lên trên. Thằng bé cứ 1,2 phút là quấy khóc 1 lần. Sợ vợ mệt, anh chồng lồm cồm bò trên tầng 2 xuống dỗ bé, bố cứ xuống là nó lại cười nắc nẻ thế kia kìa. Suốt chuyến đi không dưới chục lần.

Bởi thế mới thấy, trên đời giàu sang phú quý chưa chắc đã quan trọng bằng việc tìm được một người sẵn sàng chia sẻ những khó khăn vất vả cùng mình ngay những việc nhỏ nhặt thế này chứ không phải đến khi có chuyện gì to lớn mới: "Để đấy anh làm cho". Nhìn thôi mà mình cũng chỉ biết ước.

Bạn Trần Duy Tân chia sẻ khoảnh khắc tới

CON TRẺ SẼ BIẾN DẠNG TÂM LÝ VÌ BỊ TRÁCH MẮNG QUÁ NHIỀU.Cầm đề bài Toán cô giáo đưa, chưa đọc, Minh đã đẩy lại, bảo không...
20/05/2020

CON TRẺ SẼ BIẾN DẠNG TÂM LÝ VÌ BỊ TRÁCH MẮNG QUÁ NHIỀU.

Cầm đề bài Toán cô giáo đưa, chưa đọc, Minh đã đẩy lại, bảo không làm được. Vẻ mặt thờ ơ, cậu nói: "con không biết gì đâu". Thi thử vào lớp 6, cả Toán và Tiếng Việt của Minh chỉ đạt 0,5 điểm, bị đánh giá ngang học sinh lớp 2.

Bố mẹ Minh hoảng hốt, đưa con đi kiểm tra trí thông minh, vì 4 năm đầu cấp bé học tốt. Bất ngờ là IQ của Minh 110, thuộc mức khá, trí nhớ cũng ổn.

Chia sẻ với chuyên gia tâm lý, Minh luôn tự nhận mình dốt vì "bố mẹ con bảo thế". Bố mẹ cậu làm kinh doanh luôn luôn đòi hỏi các con, nhất là Minh, cậu con trai duy nhất, phải thật hoàn hảo. Khi cậu xếp bát đũa lộn xộn, họ lập tức quát "sao con dốt thế". Ông bà cậu bé cũng thường xuyên "đổ dầu vào lửa": "Sao chị với em con thông minh mà con lại dốt".

Tuấn, một học sinh cấp hai cũng ở Hà Nội, được bố tặng chiếc xe đạp màu đỏ. Ngày đầu tiên dùng xe, cậu dắt về trong tình trạng xì lốp. Bố hỏi tại sao, Tuấn bảo do bạn bè chọc đinh. Ngày hôm sau, tình huống trên lặp lại. Bố Tuấn đưa con đến bác sĩ tâm lý mong con đỡ nhát, đỡ bị bắt nạt.

Nghe chuyện, chuyên gia kết luận Tuấn chịu để bạn bè bắt nạt vì ở nhà luôn sống trong sự ức hiếp của bố. Cậu bị chê bai "yếu đuối", "ẻo lả", "không đáng mặt đàn ông", chẳng bao giờ được quyền quyết định thứ gì nên dần buông xuôi, không buồn phản kháng. Ngay cả chiếc xe đạp màu đỏ cũng là do bố Tuấn tự mua, ép con thích.
-----------------------------------------
Ngọc, 26 tuổi, từng là niềm tự hào trong một gia đình giáo viên ở thành phố Nam Định. Đạt học sinh giỏi 12 năm liền, cô đặt mục tiêu vào Đại học Sư phạm Hà Nội theo nguyện vọng của bố mẹ.

Năm lớp 12, Ngọc có người yêu hơn 10 tuổi. Bố Ngọc rủa con là "đồ lăng loàn", "làm gái". Cô chia tay bạn trai. Lên đại học, cô lén cặp kè với những người đàn ông lớn tuổi, đi bar và tìm đến rượu bia, thậm chí lên mạng tìm "tình một đêm". Lý giải cho hành động này, Ngọc bình thản nói "bố muốn tôi hư hỏng thì tôi hư hỏng".

Hai năm điều trị tâm lý vẫn không xóa mờ được tổn thương trong tâm hồn Ngọc. Cô không trở lại làm "con ngoan" được nữa.
-----------------------------------------
Chúng ta có xu hướng hành động theo mong đợi của người khác. Ví dụ, bạn vụng hơn khi ai cũng nghĩ bạn vụng, bạn nói nhiều hơn khi đồng nghiệp đánh giá bạn thú vị. Tương tự, đứa trẻ có nguy cơ trở nên xấu tính nếu bị gia đình nhận xét là xấu tính. Lời kết tội nặng nề xuất phát từ bố mẹ, những người lớn thân thiết nhất, khiến trẻ tin rằng mình thực sự là như vậy.

Sử dụng những từ ngữ gây tổn thương để quát mắng là một dạng ngược đãi về mặt cảm xúc, thể hiện sự kiểm soát. Tiến sĩ Ngô Thanh Huệ, Viện Tâm lý và Tâm thần học Việt - Pháp nhận định ở Việt Nam, bố mẹ hay mang tâm lý con mình đẻ ra thì thuộc quyền sở hữu của mình, phải nghe mình tuyệt đối. Nếu đứa trẻ làm trái ý, họ có thể lập tức kết tội đứa trẻ là "ngu dốt", "hư hỏng", "ăn hại".

Ngược đãi cảm xúc đôi khi nguy hiểm hơn ngược đãi thể chất. Sự kiểm soát độc hại của bố mẹ khiến trẻ không thoát ra được, mất khả năng bảo vệ bản thân, bất lực trước mọi tình huống.

Nghiên cứu năm 2012 của Tiến sĩ Martin H. Teicher từ đại học Harvard chứng minh trẻ hay bị ngược đãi cảm xúc lớn lên có nguy cơ trầm cảm cao. Một số trường hợp có hành vi chống đối xã hội, khó khăn học tập, thậm chí tự tử.

Đặc biệt, đứa trẻ bị ngược đãi sau này thành bố mẹ có thể tiếp tục ngược đãi con. Có người 20-30 năm sau quay lại dằn vặt bố mẹ bằng chính những lời cay độc họ từng nghe hồi nhỏ.

Trong tất cả ví dụ trên, bố mẹ có điểm chung là không lắng nghe, nói chuyện với con. Thấy con không như mong đợi, họ lập tức tấn công, buộc tội con.

Phó giáo sư Tiến sĩ Trần Thu Hương, Khoa Tâm lý, Đại học Khoa học Xã hội Nhân văn, kể, bà nhận được phàn nàn của nhiều phụ huynh: "Tôi đã làm hết mọi thứ cho con mà sao nó vẫn hư?". Đến khi được hỏi "Anh chị mỗi ngày dành ra bao nhiêu thời gian nói chuyện với con?" thì họ im lặng.

Thứ một đứa trẻ khao khát, nhiều lúc chẳng phải vật chất, mà chỉ là một người sẵn sàng ở bên, chân thành lắng nghe và chỉ dạy.

Tác giả Minh Trang

👨‍👩‍👦‍👦👨‍👩‍👦‍👦 NHỮNG ĐỨA CON BỊ CHA MẸ THƯỜNG XUYÊN LA HÉT & XÚC PHẠM RẤT KHÓ SỐNG TỐT VỀ SAU******Nhiều người thường nó...
18/05/2020

👨‍👩‍👦‍👦👨‍👩‍👦‍👦 NHỮNG ĐỨA CON BỊ CHA MẸ THƯỜNG XUYÊN LA HÉT & XÚC PHẠM RẤT KHÓ SỐNG TỐT VỀ SAU
******

Nhiều người thường nói: mình sẽ không bao giờ xúc phạm con, làm cha làm mẹ thì không nên nói với con như vậy… Thế nhưng có một sự thật rằng, khi tức giận, các bậc cha mẹ vẫn có thể tuôn ra những lời nói làm tổn thương con mình.

Có thể kể đến những lời nói mang tính xúc phạm con trẻ từ chính cha mẹ phổ biến như: Ngu như chó; đồ chó; sao mày ngu vậy; mày cút đi cho khuất mắt tao; thật xấu hổ khi có đứa con như mày; sao tao lại có thể đẻ mày ra chứ; anh A thì thông minh như thế mà con không được một chút gì như anh vậy; bạn B thì thế kia mà sao con dốt thế; con chỉ là đứa ăn hại; con chẳng làm được trò trống gì cả; tại sao con không thể làm cho mẹ (cho bố) ngẩng mặt lên được thế?…

Thông thường, các bậc phụ huynh nhận thức rất rõ sự nguy hiểm của việc đánh đập trẻ nhưng lại không ý thức hết việc la hét, mắng mỏ, xúc phạm con cái. Trong khi đó, trên thế giới, ngày càng có nhiều nghiên cứu ngăn cản hoặc cấm cha mẹ sử dụng hình phạt con cái bằng những lời nói gây tổn thương về mặt cảm xúc, tình cảm của đứa trẻ. Họ xem đó là một hình thức bạo lực tinh thần, cũng là một hình thức lạm dụng trẻ em.

Vì sao xúc phạm, mắng mỏ con cái được xem là một hình thức lạm dụng?

Theo các nhà trị liệu tâm lý trẻ em, sở dĩ việc xúc phạm, la mắng con cái được coi là một dạng lạm dụng trẻ em là bởi chúng thường gây nên những tổn hại dai dẳng về mặt tinh thần và tình cảm của con cái. Như công trình của Martin Te Rich và các đồng nghiệp thậm chí cho thấy, lạm dụng bằng lời nói làm thay đổi vĩnh viễn cho các bộ phận của bộ não đang phát triển, gây thiệt hại lâu dài trong suốt cuộc đời của đứa trẻ.

Những hậu quả thường thấy khi cha mẹ xúc phạm con cái dẫn đến những vấn đề như:

👉 1. LÒNG TỰ TRỌNG BỊ HẠ THẤP

Xúc phạm con, đặc biệt là xúc phạm chúng trước mặt người khác thì đó là cách mà phụ huynh đang làm cho lòng tự trọng của con bị suy giảm. Những đứa trẻ bị bố mẹ thường xuyên xúc phạm hoặc xúc phạm trước mặt người khác, chúng sẽ rất khó khăn trong việc nhận ra những giá trị tốt đẹp của bản thân chúng – là điều quan trọng bậc nhất giúp trẻ sống tốt sau này.

👉 2. KHÔNG VÂNG LỜI

Hầu hết các bậc cha mẹ không muốn gây ra tổn hại có chủ ý cho con cái họ. Sự xúc phạm, trong hầu hết các trường hợp, là một sự bùng nổ nhất thời bắt nguồn từ sự căng thẳng và giận dữ của cha mẹ. Bạn nghĩ rằng la hét hoặc xúc phạm con cái sẽ làm cho chúng sợ, sẽ khiến chúng nghe lời nhưng trên thực tế thì cách kỷ luật đó của cha mẹ thường phản tác dụng. Có thể trước uy quyền của bố mẹ, trẻ có thể im lặng và ngừng lại hành vi mà bố mẹ cho là không tốt đó. Tuy nhiên điều đó không có nghĩa là con bạn đang hoàn toàn vâng lời bạn. Chúng thường thích làm những hành vi sai trái khác, hoặc lặp lại hành vi đã bị nghiêm cấm nhiều lần như một sự ngầm phản kháng lại bố mẹ. Đây là dấu hiệu của một tính cách nổi loạn, nó sẽ phát tác trong tuổi vị thành niên hoặc ở tuổi trưởng thành.

👉 3. HÀNH VI HUNG HĂNG HOẶC TRẦM CẢM HƠN

Xúc phạm con cái có thể dẫn đến hậu quả lâu dài nghiêm trọng như khiến cho chúng trở nên hung dữ về sau. Khi lớn lên, đứa trẻ sẽ hiểu rằng, việc lạm dụng bằng lời nói và xúc phạm ai đó là giải pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề. Việc cha mẹ thường xuyên xúc phạm con cái cũng có thể làm cho đứa trẻ rơi vào trầm cảm, hoặc tự tử vì ý thức về giá trị bản thân kém.

👉 4. HỆ LỤY HAI CHIỀU

Tôn trọng là một con đường hai chiều. Khi cha mẹ xúc phạm con cái thì hãy chuẩn bị đón nhận việc con cái không tôn trọng cha mẹ khi chúng lớn lên. Điều này thật khó chấp nhận nhưng nó như một quy luật, cho đi thế nào thì mình sẽ nhận lại được như thế.

Bởi vậy, khi các bậc cha mẹ có suy nghĩ rằng, xúc phạm con cái sẽ khiến chúng trở nên tốt hơn, khôn ngoan hơn là một lối suy nghĩ vô cùng sai lầm.

Nguồn:Internet

Address

462 Đường Bưởi/Vĩnh Phúc/Ba Đình/
Hanoi
100000

Telephone

+84984548950

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Momishop.vn posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Momishop.vn:

Share

Category