01/12/2024
“Dạo này cậu thế nào rồi?”
Tớ vẫn ổn, vẫn là tớ – một mình, lặng lẽ, và đôi khi vẫn từ chối những bàn tay muốn bước vào cuộc sống của tớ. Không phải vì tớ không cần ai, cũng không phải vì tớ muốn cô đơn, mà vì… tớ chẳng biết bản thân đang chờ điều gì nữa. Có những lúc tớ ngồi lặng, tự hỏi: “Tớ đang chờ đợi ai? Chờ điều gì?”
Có lẽ là chờ một người khiến tớ cảm thấy đủ an toàn để mở lòng, hay chờ một thứ tình cảm đủ chân thành để không phải nghi ngờ. Có lẽ là chờ một ngày mà trái tim tớ bớt hoang mang, để không cần dè dặt bước về phía ai đó. Hoặc cũng có thể, tớ đang chờ chính mình – chờ cái phiên bản mạnh mẽ hơn của bản thân sau những lần gục ngã.
Thật ra, cậu biết không, đôi khi tớ cũng thấy mệt. Mệt vì không hiểu bản thân muốn gì, không biết liệu mình có đang đợi một thứ gì đó không tồn tại hay không. Thời gian cứ trôi, còn tớ thì mãi đứng im, nhìn những mối quan hệ vụt qua mà chẳng dám giữ lại ai. Nhiều lúc tự nhủ: “Hay là buông hết đi, để ai đó bước vào cuộc sống mình?” Nhưng rồi lại sợ… sợ cho đi mà không nhận lại, sợ đau lòng, sợ một lần nữa lạc lối trong những cảm xúc không thể gọi tên.
Nhưng dù sao đi nữa, tớ vẫn tin rằng mọi thứ đều có lý do. Có lẽ ở đâu đó, người tớ chờ cũng đang đi tìm tớ, hoặc một điều đẹp đẽ nào đó vẫn đang đợi tớ ở tương lai. Tớ không biết khi nào điều ấy sẽ đến, nhưng tớ sẽ kiên nhẫn. Vì cuộc sống này, đôi khi, chính những gì chúng ta không ngờ tới lại là món quà bất ngờ nhất.
Vậy nên, nếu hiện tại tớ vẫn một mình, thì cũng không sao. Tớ vẫn sẽ đi tiếp, vẫn sẽ mỉm cười. Không phải vì tớ mạnh mẽ, mà vì tớ biết rằng, mọi điều đẹp đẽ rồi sẽ đến – chỉ cần tớ đợi đủ lâu, và yêu thương đủ nhiều.