04/08/2026
@ Dòng họ ngò g*i nhà kui:
Để kể cho mà nghe chuyện bí mật, ngại chít giờ mới dám kể.
Lâu quá rồi, tụi bạn thân mới mời mềnh lên tặng cho 1 vé ưu ái để tham dự cái triển lãm quốc tế chuyên ngành y dược lần thứ 24 gì đó ở quận 7.
Nghe nói chữ quốc tế, ngại không muốn đi gì đâu, vì sợ quê, vì lâu rồi từ lúc học cho đã đời, rồi ra khỏi cái cổng trường đại học, cái trường mà ta nói học như điên mới qua nổi 1 môn, không thôi là đóng tiền học lại thấy bà cố luôn, mà ngẫm cũng trên 20 năm rồi còn gì.
Cũng may mà ông bà phù hộ dớt dát cho đi , mà bị đi lên trễ quá, đến nơi là gần 1 giờ trưa luôn.
Mà cũng tại cái ông chồng lười của mềnh ở nhà á, không chịu phụ rước 2 đứa nhỏ ở quê lên cho nó đi điểm danh ở lớp, mà còn bảo con ai dẫn về quê thì tự mà rước lên.
Chứ mềnh đã tranh thủ chạy xe lên nhà từ chiều tối hôm trước.
Lên gần tới nhà, cô giáo mới nhắn lịch họp mặt của lớp 9h30 sáng 1 đứa nhỏ và 14h30 trưa đứa lớn.
Vậy là mềnh phải tranh thủ sáng sớm chạy về quê, rước 2 đứa nhỏ lên.
Đã vậy, vừa tới quê, mấy em hạt giống biểu tình, sùi bọt mép, le lưỡi quá chừng luôn.
Cả đống hạt và cây giống, tất cả cùng nhau biểu tình mới ghê, rồi em củ cải đỏ hy sinh trước, rồi đến các hạt cải, tía tô, rau má, các loại đậu .... cùng nhau xì bọt mép, le lưỡi nhìn mà đau lòng.
Cầm lòng không đậu nên ở lại tắm rửa lại cho bọn chúng, thay áo, thay nước uống, xịt nước trà thơm thượng hạng cho bọn chúng thơm thơm trở lại. Rồi mới chở 2 đứa nhỏ lên Sài Gòn.
Vào nhà nhìn thấy 2 thằng lớn nằm võng tòn teng ở nhà thật là ứa gan. Đã vậy, còn bắt con gái mềnh lặt rau cho họ ăn bò xào rau trộn dầu giấm nữa chứ.
Kui đã trễ giờ rồi mà còn đài ải mẹ con kui. Coi chịu nổi không. Hít thật sâu, thở ra từ từ, vài hơi, lấy lại bình tĩnh và im lặng.
Lặng lẽ, 2 mẹ con chuẩn bị và leo xe chạy đi ngay, ngang điểm nước mía mua vài ly uống 1 hơi cho hạ hỏa và chạy 1 mạch đến quận 7 luôn.
Trong cái rủi, cái ấm ức, cũng có cái may, là mấy hôm trước mềnh suy nghĩ nát óc làm sao cho các em ngò g*i đang ra bông lên sóng thật xinh đẹp.
Thế là đã nhờ bạn lá dừa nước góp cho vài phần mã đẹp trai bề ngoài, che chở cho em ngò g*i thả ga khoe sắc dù mưa, nắng, gió, bão bùng chẳng sợ.
Lựa mãi trong cái đống mình thắt lá dừa thì may mắn chỉ có 2 cặp đôi hoàn hảo đem tặng 2 người bạn thân.
Ta nói: kui chỉ có ăn và chỉ trỏ là giỏi chứ thắt này nọ xấu vô địch, lọ mọ cả đêm mới thắt xong khoảng 20 em có bầu. Cũng may mà tụi nó không chê và mua hẳn cái chậu xịn sò bỏ cô ngò g*i vào chung sống. Thấy an ủi và sướng thật.
Em ngò g*i ngày nào, giờ đã trở thành thiếu nữ có bầu, rồi là cô ngò g*i bể bầu sống cùng với bạn kui rồi hen. Chắc bọn họ tâm sự nhau mỗi ngày cho đỡ buồn.
Tạm biệt em ngò g*i, cô ngò g*i, và tương lai sẽ gặp bà ngò g*i dắt cháu, chắt ngò g*i gặp lại kui 1 ngày không xa.
Kỷ niệm sáng thứ ba, ngày 4/8/2026 .
https://youtube.com/shorts/GQ_dKLsS9Qk?si=HGBxx-XaJH5yt8gp
Hẹn gặp lại.
@ Dòng họ ngò g*i nhà kui: Để kể cho mà nghe chuyện bí mật, ...